Xuyên Thư Cá Mặn Tu Tiên Siêu Vui Sướng

Lượt đọc: 3717 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158
Tiến »
Chương 18
chương 18

❊ ❊ ❊

Thân thể của tu sĩ Kim Đan vốn không sợ lạnh, bách bệnh không xâm, nhưng kiếm quang hộ thân trên người Cơ Như Tuyết kia thật sự quá bá đạo, làm nàng bị thương căn cơ nặng như thế này, Giang Ngư luôn cảm thấy trên người hơi ớn lạnh.

Cũng may chỉ là có chút sợ lạnh, không có mặt nào khác không khoẻ.

Lại đến chỗ linh điền nhìn qua lần nữa, Giang Ngư mới trở về tĩnh thất lầu một, cầm bút bắt đầu viết nhật ký:Ngày 7 tháng 2.

Thu hoạch hôm nay:Gặp được thần điểu hai cánh dài trăm mét, rất vui vẻ; được đến một phòng ở hoàn mỹ, vui vẻ X2; còn có con rối chơi rất vui, có mảnh đất lớn và hạt giống…… Vui vẻ ×N lần.

Linh Thảo Viên quả là một chỗ vừa đẹp vừa rộng rãi, ta thực sự rất thích.

Học xong cách tạo linh vũ, mư linh vũ chơi rất vui, ta cảm thấy ngày mai mình có thể thử thêm nhiều cách đa dạng hơn.

*Viết xong nhật ký, toàn bộ việc xảy ra ban ngày cũng đã làm Giang Ngư cảm thấy có chút mệt mỏi, nàng dùng thuật Thanh Tẩy cho chính mình, bản thân lập tức trở nên thơm tho rồi cực kỳ vui vẻ quấn mình vào trong đệm chăn mềm mại, nàng hạnh phúc nhắm mắt lại, chìm vào trong cảnh mơ thơm ngọt.

Vì đi ngủ nên Giang Ngư cũng không phát hiện, bên ngoài tiểu lâu, linh điền trụi lủi buổi chiều nàng mới vừa gieo giống, cứ một hạt rồi một hạt giống chui từ dưới đất lên, mọc ra chồi non màu xanh lục.

Ánh huỳnh quang màu xanh lục vô hình phát ra từ linh điền, lại như bị cái gì hấp dẫn mà bay vào bên trong tiểu lâu, dừng lại trên người Giang Ngư đang ngủ say.

Buổi sáng hôm sau, Giang Ngư được tiếng chim kêu và nắng sớm chiếu lên người đánh thức.

Nàng thoải mái mà r3n rỉ một tiếng, hàng mi dài rung động vài cái, mở mắt ra.

Mấy tia nắng nghịch ngợm áp vào mặt nàng, chim nhỏ bên ngoài mổ vào cửa sổ, đốc đốc đốc vang lên.

Nàng đi chân trần đứng dậy, lặng yên đi đến bên cửa sổ, đột nhiên đẩy cửa sổ ra, nhóm chim nhỏ chịu kinh hách, phịch cánh kêu lên bay trốn tứ tán.

“Ha ha ha ha ——” trò đùa thành công mỹ mãn, nàng ôm bụng cười to, cảm thấy thỏa mãn rồi thay quần áo, xuống lầu.

Chuyện đầu tiên sau khi rời giường đương nhiên là đi xem linh điền mình âu yếm đã thế nào, ra tiểu viện, Giang Ngư kinh ngạc phát hiện, hạt giống ngày hôm qua mới vừa gieo thế mà hôm nay đã nảy mầm toàn bộ, nhìn thấy một mảnh xanh mơn mởn.

“Hiệu suất như vậy cũng quá cao đi.

” Trong lòng Giang Ngư kinh ngạc, nàng chợt hiểu rõ, khó trách lúc trước quản sự Từ Hoa nói nhiệm vụ của các đệ tử Linh Thảo Viên cũng không khó hoàn thành, linh thảo trong thế giới Tu tiên lớn lên vô cùng nhanh.

Giang Ngư nhắm mắt hít sâu, trong không khí là hương thơm cây cỏ chỉ có ở Linh Thảo Viên, cùng với linh khí thiên địa khắp nơi, nàng cảm thấy thân thể của mình chưa bao giờ nhẹ nhàng đầy sức sống như vậy.

Nàng bắt đầu tạo mưa cho linh điền.

Tối hôm qua lúc viết nhật ký, nàng có một ý tưởng rất thú vị, hiện tại, nàng quyết định đem ý tưởng đó áp dụng vào thực tế.

Tay nàng như biến thành bút vẽ, ở trên không linh điền phác họa ra một đám mây, giống mấy đám mây nhỏ trên dự báo thời tiết đời trước thường dự báo, những giọt mưa nhỏ từ trong đám mây rơi xuống.

Khu linh điền thứ hai, nàng biến mưa rơi xuống thành bông tuyết, từng mảnh từng mảnh rơi vào linh thảo.

Khu thứ ba…….

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158
Tiến »