Xuyên Thư Cá Mặn Tu Tiên Siêu Vui Sướng

Lượt đọc: 3652 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158
Tiến »
Chương 42
chương 42

❊ ❊ ❊

Vừa nãy ngửi được mùi cay nồng công kích mũi của nó, phản ứng đầu tiên của Bạch hạc là muốn tránh đi.

Nhưng song song với mùi cay nồng kia, còn có một mùi thơm hết sức mê người.

Mùi thơm này so với miếng cá nướng màu trắng mà vừa nãy nó ăn còn mãnh liệt bá đạo hơn nhiều, chỉ cần ngửi một cái, trong miệng liền không thể khống chế tiết ra nước bọt.

Muốn ăn.

Giang Ngư bị dáng vẻ do dự không quyết định được của Bạch hạc chọc cho bật cười, tự mình cũng không ăn nữa, chống cằm dù bận mà nhàn thưởng thức dáng vẻ xoắn xuýt của nó.

Bạch hạc cuối cùng vẫn hạ quyết tâm.

Nó cúi đầu xuống thật nhanh, mổ một miếng cá nướng, nuốt vào trong miệng.

Giang Ngư có chút tò mò nhìn nó chằm chằm, chỉ thấy Bạch hạc chợt trừng mắt tròn xoe, cả người con hạc giống như bị hạ phép định thân, không nhúc nhích đứng bất động tại chỗ.

Nàng có chút bất an: "Tiểu Bạch, ngươi còn___""Hắt xì!" Nàng nghe thấy Bạch hạc hắt hơi một cái vang dội.

Chuyện này bỗng chốc phá vỡ sự bất động của Bạch hạc.

Giang Ngư thấy một trận gió.

Bạch hạc lấy tốc độ bay chưa bao giờ thấy bay ra ngoài, chớp mắt liền không thấy bóng dáng nữa.

"! Tốt chứ?" Giang Ngư thuận mồm nói hết lời vừa nãy chưa nói xong, có lòng đứng lên đi xem Bạch hạc, đáng tiếc vừa nãy hoàn toàn không biết nó đã đi đâu.

Bờ sông cách chỗ của Giang Ngư không xa.

Hưu!Một đạo ánh sáng trắng như tia chớp từ không trung rơi xuống thật nhanh, một cái đầu đâm vào trong nước, chọc cho cá lội trong nước kinh hoảng tản đi.

Sau nửa ngày, mặt nước lại đung đưa gợn sóng lần nữa, một cái đầu nhỏ đen thùi lùi chui ra từ trong nước sông.

Chính là tiểu cô nương Đan Lân hóa thành hình người.

Chẳng qua là so với dáng vẻ thanh nhã xuất trần của nó trước đây, giờ khắc này mái tóc đen của Bạch hạc ướp nhẹp nhếch nhác dán vào trên người, một đôi mắt màu vàng vừa to vừa tròn đỏ hoe, chứa một tầng nước mắt sắp rơi lại không rơi.

Lỗ mũi xinh xắn ửng hồng, miệng lại là đỏ thắm có chút sưng.

Giang Ngư cũng không nghĩ tới, Bạch hạc lần đầu tiên ăn cay sẽ phản ứng lớn như vậy.

Chui vào trong nước đợi nửa ngày, Bạch hạc mới cảm thấy dễ chịu hơn chút.

Nó bò lên từ trong nước, dùng một loại phép cho người mình, lần nữa trở nên sạch sẽ lại khoan khoái, nhớ tới cái gì, lại giơ tay xoa xoa miệng, chỗ vốn dĩ có chút sưng lập tức khôi phục nguyên trạng.

Nó thở phào một cái, lúc này, trời cũng đã tối rồi.

Nó lại biến thành hình dáng Bạch hạc, khoác ánh trăng, xuyên qua rừng rậm, trở về trong sơn cốc.

Người áo trắng cũng không có nghỉ ngơi.

Thân thể tu sĩ đã không cần thông qua giấc ngủ để khôi phục nguyên khí.

Trong sân bao phủ một cổ hương vị lạnh lẽo sâu kín, Bạch hạc cũng biết, chân quân đang điều chế hương liệu.

Những năm này hắn đã có không ít thú vui mới, điều chế hương liệu chính là một trong số đó.

Bạch hạc không định làm phiền hắn, rón rén chuẩn bị trở về trong phòng mình nghỉ ngơi.

"Đan Lân, tới đây.

"Chân của Bạch hạc chuyển một cái, đi vào trong sân.

Người áo trắng nhìn nó một cái: "Ai bắt nạt ngươi rồi?"Giọng của hắn rất ôn hòa, khí tức quanh thân cũng rất tùy ý, trong lòng Bạch hạc lại lạnh một chút: "Không có ai bắt nạt ta!"Nó đưa tay kéo ống tay áo của đối phương, làm nũng: "Đây là Linh Thảo Viên, người biết ta, ai dám bắt nạt ta chứ?"Đầu ngón tay hơi lạnh khẽ điểm lên khóe mắt nó: "Vậy chỗ này là có chuyện gì?".

Vừa nãy ngửi được mùi cay nồng công kích mũi của nó, phản ứng đầu tiên của Bạch hạc là muốn tránh đi.

Nhưng song song với mùi cay nồng kia, còn có một mùi thơm hết sức mê người.

Mùi thơm này so với miếng cá nướng màu trắng mà vừa nãy nó ăn còn mãnh liệt bá đạo hơn nhiều, chỉ cần ngửi một cái, trong miệng liền không thể khống chế tiết ra nước bọt.

Muốn ăn.

Giang Ngư bị dáng vẻ do dự không quyết định được của Bạch hạc chọc cho bật cười, tự mình cũng không ăn nữa, chống cằm dù bận mà nhàn thưởng thức dáng vẻ xoắn xuýt của nó.

Bạch hạc cuối cùng vẫn hạ quyết tâm.

Nó cúi đầu xuống thật nhanh, mổ một miếng cá nướng, nuốt vào trong miệng.

Giang Ngư có chút tò mò nhìn nó chằm chằm, chỉ thấy Bạch hạc chợt trừng mắt tròn xoe, cả người con hạc giống như bị hạ phép định thân, không nhúc nhích đứng bất động tại chỗ.

Nàng có chút bất an: "Tiểu Bạch, ngươi còn___""Hắt xì!" Nàng nghe thấy Bạch hạc hắt hơi một cái vang dội.

Chuyện này bỗng chốc phá vỡ sự bất động của Bạch hạc.

Giang Ngư thấy một trận gió.

Bạch hạc lấy tốc độ bay chưa bao giờ thấy bay ra ngoài, chớp mắt liền không thấy bóng dáng nữa.

"! Tốt chứ?" Giang Ngư thuận mồm nói hết lời vừa nãy chưa nói xong, có lòng đứng lên đi xem Bạch hạc, đáng tiếc vừa nãy hoàn toàn không biết nó đã đi đâu.

Bờ sông cách chỗ của Giang Ngư không xa.

Hưu!Một đạo ánh sáng trắng như tia chớp từ không trung rơi xuống thật nhanh, một cái đầu đâm vào trong nước, chọc cho cá lội trong nước kinh hoảng tản đi.

Sau nửa ngày, mặt nước lại đung đưa gợn sóng lần nữa, một cái đầu nhỏ đen thùi lùi chui ra từ trong nước sông.

Chính là tiểu cô nương Đan Lân hóa thành hình người.

Chẳng qua là so với dáng vẻ thanh nhã xuất trần của nó trước đây, giờ khắc này mái tóc đen của Bạch hạc ướp nhẹp nhếch nhác dán vào trên người, một đôi mắt màu vàng vừa to vừa tròn đỏ hoe, chứa một tầng nước mắt sắp rơi lại không rơi.

Lỗ mũi xinh xắn ửng hồng, miệng lại là đỏ thắm có chút sưng.

Giang Ngư cũng không nghĩ tới, Bạch hạc lần đầu tiên ăn cay sẽ phản ứng lớn như vậy.

Chui vào trong nước đợi nửa ngày, Bạch hạc mới cảm thấy dễ chịu hơn chút.

Nó bò lên từ trong nước, dùng một loại phép cho người mình, lần nữa trở nên sạch sẽ lại khoan khoái, nhớ tới cái gì, lại giơ tay xoa xoa miệng, chỗ vốn dĩ có chút sưng lập tức khôi phục nguyên trạng.

Nó thở phào một cái, lúc này, trời cũng đã tối rồi.

Nó lại biến thành hình dáng Bạch hạc, khoác ánh trăng, xuyên qua rừng rậm, trở về trong sơn cốc.

Người áo trắng cũng không có nghỉ ngơi.

Thân thể tu sĩ đã không cần thông qua giấc ngủ để khôi phục nguyên khí.

Trong sân bao phủ một cổ hương vị lạnh lẽo sâu kín, Bạch hạc cũng biết, chân quân đang điều chế hương liệu.

Những năm này hắn đã có không ít thú vui mới, điều chế hương liệu chính là một trong số đó.

Bạch hạc không định làm phiền hắn, rón rén chuẩn bị trở về trong phòng mình nghỉ ngơi.

"Đan Lân, tới đây.

"Chân của Bạch hạc chuyển một cái, đi vào trong sân.

Người áo trắng nhìn nó một cái: "Ai bắt nạt ngươi rồi?"Giọng của hắn rất ôn hòa, khí tức quanh thân cũng rất tùy ý, trong lòng Bạch hạc lại lạnh một chút: "Không có ai bắt nạt ta!"Nó đưa tay kéo ống tay áo của đối phương, làm nũng: "Đây là Linh Thảo Viên, người biết ta, ai dám bắt nạt ta chứ?"Đầu ngón tay hơi lạnh khẽ điểm lên khóe mắt nó: "Vậy chỗ này là có chuyện gì?".

Vừa nãy ngửi được mùi cay nồng công kích mũi của nó, phản ứng đầu tiên của Bạch hạc là muốn tránh đi.

Nhưng song song với mùi cay nồng kia, còn có một mùi thơm hết sức mê người.

Mùi thơm này so với miếng cá nướng màu trắng mà vừa nãy nó ăn còn mãnh liệt bá đạo hơn nhiều, chỉ cần ngửi một cái, trong miệng liền không thể khống chế tiết ra nước bọt.

Muốn ăn.

Giang Ngư bị dáng vẻ do dự không quyết định được của Bạch hạc chọc cho bật cười, tự mình cũng không ăn nữa, chống cằm dù bận mà nhàn thưởng thức dáng vẻ xoắn xuýt của nó.

Bạch hạc cuối cùng vẫn hạ quyết tâm.

Nó cúi đầu xuống thật nhanh, mổ một miếng cá nướng, nuốt vào trong miệng.

Giang Ngư có chút tò mò nhìn nó chằm chằm, chỉ thấy Bạch hạc chợt trừng mắt tròn xoe, cả người con hạc giống như bị hạ phép định thân, không nhúc nhích đứng bất động tại chỗ.

Nàng có chút bất an: "Tiểu Bạch, ngươi còn___""Hắt xì!" Nàng nghe thấy Bạch hạc hắt hơi một cái vang dội.

Chuyện này bỗng chốc phá vỡ sự bất động của Bạch hạc.

Giang Ngư thấy một trận gió.

Bạch hạc lấy tốc độ bay chưa bao giờ thấy bay ra ngoài, chớp mắt liền không thấy bóng dáng nữa.

"! Tốt chứ?" Giang Ngư thuận mồm nói hết lời vừa nãy chưa nói xong, có lòng đứng lên đi xem Bạch hạc, đáng tiếc vừa nãy hoàn toàn không biết nó đã đi đâu.

Bờ sông cách chỗ của Giang Ngư không xa.

Hưu!Một đạo ánh sáng trắng như tia chớp từ không trung rơi xuống thật nhanh, một cái đầu đâm vào trong nước, chọc cho cá lội trong nước kinh hoảng tản đi.

Sau nửa ngày, mặt nước lại đung đưa gợn sóng lần nữa, một cái đầu nhỏ đen thùi lùi chui ra từ trong nước sông.

Chính là tiểu cô nương Đan Lân hóa thành hình người.

Chẳng qua là so với dáng vẻ thanh nhã xuất trần của nó trước đây, giờ khắc này mái tóc đen của Bạch hạc ướp nhẹp nhếch nhác dán vào trên người, một đôi mắt màu vàng vừa to vừa tròn đỏ hoe, chứa một tầng nước mắt sắp rơi lại không rơi.

Lỗ mũi xinh xắn ửng hồng, miệng lại là đỏ thắm có chút sưng.

Giang Ngư cũng không nghĩ tới, Bạch hạc lần đầu tiên ăn cay sẽ phản ứng lớn như vậy.

Chui vào trong nước đợi nửa ngày, Bạch hạc mới cảm thấy dễ chịu hơn chút.

Nó bò lên từ trong nước, dùng một loại phép cho người mình, lần nữa trở nên sạch sẽ lại khoan khoái, nhớ tới cái gì, lại giơ tay xoa xoa miệng, chỗ vốn dĩ có chút sưng lập tức khôi phục nguyên trạng.

Nó thở phào một cái, lúc này, trời cũng đã tối rồi.

Nó lại biến thành hình dáng Bạch hạc, khoác ánh trăng, xuyên qua rừng rậm, trở về trong sơn cốc.

Người áo trắng cũng không có nghỉ ngơi.

Thân thể tu sĩ đã không cần thông qua giấc ngủ để khôi phục nguyên khí.

Trong sân bao phủ một cổ hương vị lạnh lẽo sâu kín, Bạch hạc cũng biết, chân quân đang điều chế hương liệu.

Những năm này hắn đã có không ít thú vui mới, điều chế hương liệu chính là một trong số đó.

Bạch hạc không định làm phiền hắn, rón rén chuẩn bị trở về trong phòng mình nghỉ ngơi.

"Đan Lân, tới đây.

"Chân của Bạch hạc chuyển một cái, đi vào trong sân.

Người áo trắng nhìn nó một cái: "Ai bắt nạt ngươi rồi?"Giọng của hắn rất ôn hòa, khí tức quanh thân cũng rất tùy ý, trong lòng Bạch hạc lại lạnh một chút: "Không có ai bắt nạt ta!"Nó đưa tay kéo ống tay áo của đối phương, làm nũng: "Đây là Linh Thảo Viên, người biết ta, ai dám bắt nạt ta chứ?"Đầu ngón tay hơi lạnh khẽ điểm lên khóe mắt nó: "Vậy chỗ này là có chuyện gì?".

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158
Tiến »