Xuyên Thư Cá Mặn Tu Tiên Siêu Vui Sướng

Lượt đọc: 3738 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158
Tiến »
Chương 2
chương 2

❊ ❊ ❊

Thiếu nữ áo trắng, mọi người gọi là Cơ sư muội.

Cơ sư muội, Cơ Linh Tuyết.

Cô đột nhiên giật mình một cái, tỉnh ngộ rồi!Cuối cùng cô cũng đã biết cái cảm giác quen thuộc mơ hồ này từ đâu mà ra rồi.

Thiếu nữ, áo trắng, mỹ mạo, tên Cơ Linh Tuyết.

Và “Giang sư tỷ” cùng tên với cô đây, chính là người lên tỷ thí với âm mưu ám toán đồng môn.

Đây không phải là nội dung trong cuốn tiểu thuyết lúc trước đồng nghiệp đề cử cho cô sao?Tiểu thuyết 《Tầm tiên 》, nữ chính tên là Cơ Linh Tuyết.

Mà “Giang sư tỷ”, là một người qua đường pháo hôi xuất hiện ở chương mười trong truyện.

Tại trận tỷ thí trong Nội môn, bởi vì ghen ghét nên đã lén sử dụng cấm thuật ám toán nữ chính, bị Linh khí hộ thân của nữ chính phản sát, rơi vào phản phệ, Kim Đan vỡ vụn.

Giang Ngư bận rộn làm việc, cũng không có thời gian xem hết quyển tiểu thuyết hơn trăm vạn chữ này.

Lúc ấy cô để ý đến nó cũng là vì trong truyện có nhân vật cùng tên với cô, mà đối với nhân vật pháo hôi, tác giả cũng không dư thừa bút mực miêu tả, chỉ nhắc đến một câu, người này gọi là pháo hôi Giang Ngư, hình như bị xử phạt cái gì đó, cuối cùng hậm hực mà chết.

Giang Ngư hít sâu một hơi, run rẩy mở mắt ra, đập vào mắt nàng là bối cảnh như phim cổ trang.

Xong rồi.

Thật sự xuyên qua rồi?Nàng đau khổ nhắm mắt lại: Xuyên qua thì cũng thôi, còn xuyên thành pháo hôi, xui xẻo vừa phải thôi chứ!“Giang sư tỷ, tỷ tỉnh rồi!” Một giọng nói đầy kinh hỉ vang lên bên cạnh nàng.

Đó là một thiếu nữ xinh xắn trong bộ áo vàng, vẻ mặt lo lắng đang nhìn nàng.

Giang Ngư điều chỉnh cảm xúc cho lộ ra vẻ chân thành và biểu cảm nghi ngờ: “Ngươi là?”Thiếu nữ áo vàng: “?”Giang Ngư cũng không muốn giả vờ mất trí nhớ.

Nhưng sự thật là trừ hình ảnh nàng vừa mới nhìn thấy trong mộng cảnh kia, đối với nơi này, nàng không biết cái gì hết.

Truyện dài trăm vạn chữ, nàng chỉ xem có ba vạn chữ!!!Thiếu nữ áo vàng cẩn thận hỏi nàng: “Sư tỷ, tỷ thật sự không nhận ra ta sao?”Giang Ngư cố tạo ra biểu cảm nhìn có vẻ chân thành hơn một chút, lắc đầu.

Thiếu nữ áo vàng mang vẻ mặt phức tạp đi ra ngoài, giây lát sau, đi theo phía sau nàng ấy đi vào là một nam nhân trung niên khuôn mặt nghiêm túc.

“Kim trưởng lão, Giang sư tỷ nói tỷ ấy không nhớ gì hết.

”Nam nhân trung niên không nói lời nào rồi đi đến trước giường, vươn một ngón tay, điểm vào giữa mày Giang Ngư.

Giang Ngư rùng mình một cái, bên trong đầu óc phảng phất có một trận gió xẹt qua.

.

Thiếu nữ áo trắng, mọi người gọi là Cơ sư muội.

Cơ sư muội, Cơ Linh Tuyết.

Cô đột nhiên giật mình một cái, tỉnh ngộ rồi!Cuối cùng cô cũng đã biết cái cảm giác quen thuộc mơ hồ này từ đâu mà ra rồi.

Thiếu nữ, áo trắng, mỹ mạo, tên Cơ Linh Tuyết.

Và “Giang sư tỷ” cùng tên với cô đây, chính là người lên tỷ thí với âm mưu ám toán đồng môn.

Đây không phải là nội dung trong cuốn tiểu thuyết lúc trước đồng nghiệp đề cử cho cô sao?Tiểu thuyết 《Tầm tiên 》, nữ chính tên là Cơ Linh Tuyết.

Mà “Giang sư tỷ”, là một người qua đường pháo hôi xuất hiện ở chương mười trong truyện.

Tại trận tỷ thí trong Nội môn, bởi vì ghen ghét nên đã lén sử dụng cấm thuật ám toán nữ chính, bị Linh khí hộ thân của nữ chính phản sát, rơi vào phản phệ, Kim Đan vỡ vụn.

Giang Ngư bận rộn làm việc, cũng không có thời gian xem hết quyển tiểu thuyết hơn trăm vạn chữ này.

Lúc ấy cô để ý đến nó cũng là vì trong truyện có nhân vật cùng tên với cô, mà đối với nhân vật pháo hôi, tác giả cũng không dư thừa bút mực miêu tả, chỉ nhắc đến một câu, người này gọi là pháo hôi Giang Ngư, hình như bị xử phạt cái gì đó, cuối cùng hậm hực mà chết.

Giang Ngư hít sâu một hơi, run rẩy mở mắt ra, đập vào mắt nàng là bối cảnh như phim cổ trang.

Xong rồi.

Thật sự xuyên qua rồi?Nàng đau khổ nhắm mắt lại: Xuyên qua thì cũng thôi, còn xuyên thành pháo hôi, xui xẻo vừa phải thôi chứ!“Giang sư tỷ, tỷ tỉnh rồi!” Một giọng nói đầy kinh hỉ vang lên bên cạnh nàng.

Đó là một thiếu nữ xinh xắn trong bộ áo vàng, vẻ mặt lo lắng đang nhìn nàng.

Giang Ngư điều chỉnh cảm xúc cho lộ ra vẻ chân thành và biểu cảm nghi ngờ: “Ngươi là?”Thiếu nữ áo vàng: “?”Giang Ngư cũng không muốn giả vờ mất trí nhớ.

Nhưng sự thật là trừ hình ảnh nàng vừa mới nhìn thấy trong mộng cảnh kia, đối với nơi này, nàng không biết cái gì hết.

Truyện dài trăm vạn chữ, nàng chỉ xem có ba vạn chữ!!!Thiếu nữ áo vàng cẩn thận hỏi nàng: “Sư tỷ, tỷ thật sự không nhận ra ta sao?”Giang Ngư cố tạo ra biểu cảm nhìn có vẻ chân thành hơn một chút, lắc đầu.

Thiếu nữ áo vàng mang vẻ mặt phức tạp đi ra ngoài, giây lát sau, đi theo phía sau nàng ấy đi vào là một nam nhân trung niên khuôn mặt nghiêm túc.

“Kim trưởng lão, Giang sư tỷ nói tỷ ấy không nhớ gì hết.

”Nam nhân trung niên không nói lời nào rồi đi đến trước giường, vươn một ngón tay, điểm vào giữa mày Giang Ngư.

Giang Ngư rùng mình một cái, bên trong đầu óc phảng phất có một trận gió xẹt qua.

.

Thiếu nữ áo trắng, mọi người gọi là Cơ sư muội.

Cơ sư muội, Cơ Linh Tuyết.

Cô đột nhiên giật mình một cái, tỉnh ngộ rồi!Cuối cùng cô cũng đã biết cái cảm giác quen thuộc mơ hồ này từ đâu mà ra rồi.

Thiếu nữ, áo trắng, mỹ mạo, tên Cơ Linh Tuyết.

Và “Giang sư tỷ” cùng tên với cô đây, chính là người lên tỷ thí với âm mưu ám toán đồng môn.

Đây không phải là nội dung trong cuốn tiểu thuyết lúc trước đồng nghiệp đề cử cho cô sao?Tiểu thuyết 《Tầm tiên 》, nữ chính tên là Cơ Linh Tuyết.

Mà “Giang sư tỷ”, là một người qua đường pháo hôi xuất hiện ở chương mười trong truyện.

Tại trận tỷ thí trong Nội môn, bởi vì ghen ghét nên đã lén sử dụng cấm thuật ám toán nữ chính, bị Linh khí hộ thân của nữ chính phản sát, rơi vào phản phệ, Kim Đan vỡ vụn.

Giang Ngư bận rộn làm việc, cũng không có thời gian xem hết quyển tiểu thuyết hơn trăm vạn chữ này.

Lúc ấy cô để ý đến nó cũng là vì trong truyện có nhân vật cùng tên với cô, mà đối với nhân vật pháo hôi, tác giả cũng không dư thừa bút mực miêu tả, chỉ nhắc đến một câu, người này gọi là pháo hôi Giang Ngư, hình như bị xử phạt cái gì đó, cuối cùng hậm hực mà chết.

Giang Ngư hít sâu một hơi, run rẩy mở mắt ra, đập vào mắt nàng là bối cảnh như phim cổ trang.

Xong rồi.

Thật sự xuyên qua rồi?Nàng đau khổ nhắm mắt lại: Xuyên qua thì cũng thôi, còn xuyên thành pháo hôi, xui xẻo vừa phải thôi chứ!“Giang sư tỷ, tỷ tỉnh rồi!” Một giọng nói đầy kinh hỉ vang lên bên cạnh nàng.

Đó là một thiếu nữ xinh xắn trong bộ áo vàng, vẻ mặt lo lắng đang nhìn nàng.

Giang Ngư điều chỉnh cảm xúc cho lộ ra vẻ chân thành và biểu cảm nghi ngờ: “Ngươi là?”Thiếu nữ áo vàng: “?”Giang Ngư cũng không muốn giả vờ mất trí nhớ.

Nhưng sự thật là trừ hình ảnh nàng vừa mới nhìn thấy trong mộng cảnh kia, đối với nơi này, nàng không biết cái gì hết.

Truyện dài trăm vạn chữ, nàng chỉ xem có ba vạn chữ!!!Thiếu nữ áo vàng cẩn thận hỏi nàng: “Sư tỷ, tỷ thật sự không nhận ra ta sao?”Giang Ngư cố tạo ra biểu cảm nhìn có vẻ chân thành hơn một chút, lắc đầu.

Thiếu nữ áo vàng mang vẻ mặt phức tạp đi ra ngoài, giây lát sau, đi theo phía sau nàng ấy đi vào là một nam nhân trung niên khuôn mặt nghiêm túc.

“Kim trưởng lão, Giang sư tỷ nói tỷ ấy không nhớ gì hết.

”Nam nhân trung niên không nói lời nào rồi đi đến trước giường, vươn một ngón tay, điểm vào giữa mày Giang Ngư.

Giang Ngư rùng mình một cái, bên trong đầu óc phảng phất có một trận gió xẹt qua.

.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158
Tiến »