Xuyên Thư Cá Mặn Tu Tiên Siêu Vui Sướng

Lượt đọc: 3625 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158
Tiến »
Chương 3
chương 3

❊ ❊ ❊

Sắc mặt nam nhân trung niên dịu đi một chút: “Không phải đoạt xá, thức hải quả thật có tổn thương.

”Ông ta nói nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng trong nháy mắt đó sau lưng Giang Ngư lại thấm ướt đầy mồ hôi lạnh, thiếu chút nữa mất đi khí lực.

Nàng đã quên đây là một thế giới tu tiên, loại tình huống này của nàng có thể sử dụng từ “Đoạt xá” để giải thích.

Nhưng mà, không biết vì sao đối phương lại không kiểm tra ra nàng đã không phải chính chủ, xem ra thân phận của nàng đã vượt qua khảo nghiệm.

Thiếu nữ áo vàng ở bên cạnh nghe thấy nàng không bị đoạt xá, thở dài nhẹ nhõm một hơi, ánh mắt nhìn về phía Giang Ngư cũng một lần nữa trở nên thân thiết.

Nàng ấy vội vàng nói: “Trưởng lão, trong chuyện này nhất định là có hiểu lầm gì đó.

Tính tình Giang sư tỷ ngày thường chúng ta đều biết, tỷ ấy và Cơ sư tỷ không oán không thù, không có khả năng nào lại hạ sát thủ tàn hại đồng môn.

”Kim trưởng lão liếc mắt nhìn Giang Ngư một cái, không tỏ ý kiến: “Việc này, tông môn sẽ tự có định đoạt.

”Vị Kim trưởng lão khí chất bức bách người này chỉ nói một câu liền rời đi.

Thiếu nữ áo vàng tên là Chử Linh Hương, có quan hệ rất tốt với Giang Ngư, mấy ngày kế tiếp, chỉ cần có thời gian rảnh đều đến chăm sóc Giang Ngư.

Trừ Chử Linh Hương, còn có mấy nam nữ trẻ tuổi liên tục tới thăm hỏi nàng.

Giang Ngư rút ra kết luận: Nhân duyên của nguyên thân ở trong tông môn cũng không tệ lắm.

Dù sao thì nữ chủ Cơ Linh Tuyết ở trong truyện là thiên tài không ai nghi ngờ, tuổi chưa quá 20 đã ngưng tụ thành Kim Đan, tương lai không thể hạn lượng.

Mà Giang Ngư ở trước mắt mọi người ám toán nàng ta, mặc kệ sự thật như thế nào, thù sông núi của hai người đã kết.

Một người là thiên tài tông môn, còn một người bị hủy Kim Đan, đại đạo vô vọng, ai sáng suốt cũng đều biết người nào mới là người mình nên kết giao hơn.

Nhưng dưới tình huống như thế, mấy người còn dám tới thăm nàng.

Nếu nữ chính có lòng dạ hẹp hòi một chút, việc này đã xem như đắc tội với nàng ta.

Theo như lời Chử Linh Hương nói, mấy người tới thăm kia đều là người lúc trước cùng nhau bái nhập Thái Thanh Tiên Tông với nàng, quen biết nàng đã mấy chục năm, họ đều rất tin tưởng vào nhân phẩm của Giang Ngư.

Bởi vì Giang Ngư không nhớ được gì hết nên nhiều ngày qua Chử Linh Hương đã kể lại cho nàng nghe rất nhiều chuyện, lại đưa cho nàng một quả ngọc giản, bên trong có khắc rất nhiều tri thức thường thức của Tu Chân Giới.

.

Sắc mặt nam nhân trung niên dịu đi một chút: “Không phải đoạt xá, thức hải quả thật có tổn thương.

”Ông ta nói nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng trong nháy mắt đó sau lưng Giang Ngư lại thấm ướt đầy mồ hôi lạnh, thiếu chút nữa mất đi khí lực.

Nàng đã quên đây là một thế giới tu tiên, loại tình huống này của nàng có thể sử dụng từ “Đoạt xá” để giải thích.

Nhưng mà, không biết vì sao đối phương lại không kiểm tra ra nàng đã không phải chính chủ, xem ra thân phận của nàng đã vượt qua khảo nghiệm.

Thiếu nữ áo vàng ở bên cạnh nghe thấy nàng không bị đoạt xá, thở dài nhẹ nhõm một hơi, ánh mắt nhìn về phía Giang Ngư cũng một lần nữa trở nên thân thiết.

Nàng ấy vội vàng nói: “Trưởng lão, trong chuyện này nhất định là có hiểu lầm gì đó.

Tính tình Giang sư tỷ ngày thường chúng ta đều biết, tỷ ấy và Cơ sư tỷ không oán không thù, không có khả năng nào lại hạ sát thủ tàn hại đồng môn.

”Kim trưởng lão liếc mắt nhìn Giang Ngư một cái, không tỏ ý kiến: “Việc này, tông môn sẽ tự có định đoạt.

”Vị Kim trưởng lão khí chất bức bách người này chỉ nói một câu liền rời đi.

Thiếu nữ áo vàng tên là Chử Linh Hương, có quan hệ rất tốt với Giang Ngư, mấy ngày kế tiếp, chỉ cần có thời gian rảnh đều đến chăm sóc Giang Ngư.

Trừ Chử Linh Hương, còn có mấy nam nữ trẻ tuổi liên tục tới thăm hỏi nàng.

Giang Ngư rút ra kết luận: Nhân duyên của nguyên thân ở trong tông môn cũng không tệ lắm.

Dù sao thì nữ chủ Cơ Linh Tuyết ở trong truyện là thiên tài không ai nghi ngờ, tuổi chưa quá 20 đã ngưng tụ thành Kim Đan, tương lai không thể hạn lượng.

Mà Giang Ngư ở trước mắt mọi người ám toán nàng ta, mặc kệ sự thật như thế nào, thù sông núi của hai người đã kết.

Một người là thiên tài tông môn, còn một người bị hủy Kim Đan, đại đạo vô vọng, ai sáng suốt cũng đều biết người nào mới là người mình nên kết giao hơn.

Nhưng dưới tình huống như thế, mấy người còn dám tới thăm nàng.

Nếu nữ chính có lòng dạ hẹp hòi một chút, việc này đã xem như đắc tội với nàng ta.

Theo như lời Chử Linh Hương nói, mấy người tới thăm kia đều là người lúc trước cùng nhau bái nhập Thái Thanh Tiên Tông với nàng, quen biết nàng đã mấy chục năm, họ đều rất tin tưởng vào nhân phẩm của Giang Ngư.

Bởi vì Giang Ngư không nhớ được gì hết nên nhiều ngày qua Chử Linh Hương đã kể lại cho nàng nghe rất nhiều chuyện, lại đưa cho nàng một quả ngọc giản, bên trong có khắc rất nhiều tri thức thường thức của Tu Chân Giới.

.

Sắc mặt nam nhân trung niên dịu đi một chút: “Không phải đoạt xá, thức hải quả thật có tổn thương.

”Ông ta nói nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng trong nháy mắt đó sau lưng Giang Ngư lại thấm ướt đầy mồ hôi lạnh, thiếu chút nữa mất đi khí lực.

Nàng đã quên đây là một thế giới tu tiên, loại tình huống này của nàng có thể sử dụng từ “Đoạt xá” để giải thích.

Nhưng mà, không biết vì sao đối phương lại không kiểm tra ra nàng đã không phải chính chủ, xem ra thân phận của nàng đã vượt qua khảo nghiệm.

Thiếu nữ áo vàng ở bên cạnh nghe thấy nàng không bị đoạt xá, thở dài nhẹ nhõm một hơi, ánh mắt nhìn về phía Giang Ngư cũng một lần nữa trở nên thân thiết.

Nàng ấy vội vàng nói: “Trưởng lão, trong chuyện này nhất định là có hiểu lầm gì đó.

Tính tình Giang sư tỷ ngày thường chúng ta đều biết, tỷ ấy và Cơ sư tỷ không oán không thù, không có khả năng nào lại hạ sát thủ tàn hại đồng môn.

”Kim trưởng lão liếc mắt nhìn Giang Ngư một cái, không tỏ ý kiến: “Việc này, tông môn sẽ tự có định đoạt.

”Vị Kim trưởng lão khí chất bức bách người này chỉ nói một câu liền rời đi.

Thiếu nữ áo vàng tên là Chử Linh Hương, có quan hệ rất tốt với Giang Ngư, mấy ngày kế tiếp, chỉ cần có thời gian rảnh đều đến chăm sóc Giang Ngư.

Trừ Chử Linh Hương, còn có mấy nam nữ trẻ tuổi liên tục tới thăm hỏi nàng.

Giang Ngư rút ra kết luận: Nhân duyên của nguyên thân ở trong tông môn cũng không tệ lắm.

Dù sao thì nữ chủ Cơ Linh Tuyết ở trong truyện là thiên tài không ai nghi ngờ, tuổi chưa quá 20 đã ngưng tụ thành Kim Đan, tương lai không thể hạn lượng.

Mà Giang Ngư ở trước mắt mọi người ám toán nàng ta, mặc kệ sự thật như thế nào, thù sông núi của hai người đã kết.

Một người là thiên tài tông môn, còn một người bị hủy Kim Đan, đại đạo vô vọng, ai sáng suốt cũng đều biết người nào mới là người mình nên kết giao hơn.

Nhưng dưới tình huống như thế, mấy người còn dám tới thăm nàng.

Nếu nữ chính có lòng dạ hẹp hòi một chút, việc này đã xem như đắc tội với nàng ta.

Theo như lời Chử Linh Hương nói, mấy người tới thăm kia đều là người lúc trước cùng nhau bái nhập Thái Thanh Tiên Tông với nàng, quen biết nàng đã mấy chục năm, họ đều rất tin tưởng vào nhân phẩm của Giang Ngư.

Bởi vì Giang Ngư không nhớ được gì hết nên nhiều ngày qua Chử Linh Hương đã kể lại cho nàng nghe rất nhiều chuyện, lại đưa cho nàng một quả ngọc giản, bên trong có khắc rất nhiều tri thức thường thức của Tu Chân Giới.

.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158
Tiến »