“Không có gì là không thể.”
Gương mặt của Đường Phương thoáng hiện rồi biến mất, thay vào đó là một đoạn video ngắn.
Một người đàn ông đeo kính màu trà, để kiểu tóc vuốt ngược đang dùng dụng cụ phẫu thuật chuyên dụng lấy một con chip ra từ dưới lớp da đầu đầy máu, sau đó gã nhìn vào ống kính mỉm cười, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Tôi muốn nghỉ phép.”
Gương mặt của ngài J cứng đờ như sắt đen.
Sắt đen và băng đen, rất hợp nhau.
Thiết bị tự hủy lại bị tháo bỏ khi vật chủ vẫn còn sống, hệ thống cảm ứng tổng hợp mô phỏng theo não bộ trí tuệ nhân tạo không hề có bất kỳ phản ứng nào, trở thành món đồ chơi trong tay gã đàn ông có gương mặt đáng đấm kia.
Không… đó là một huân chương công nghệ, bởi vì trong toàn bộ đại khu Hy Laren-Bell, không ai có thể làm được điều này.
Gã đó tuyệt đối là một thiên tài, thế nhưng thiên tài lại đang đau đầu vì chuyện nghỉ phép, có thể thấy rõ, chủ thuê của gã thật sự rất tệ, rất không có tình người.
Có lẽ vì ngại ngùng, hoặc có lẽ hiểu rõ đạo lý dừng đúng lúc, dù sao thì lần này hạm trưởng Đường rất biết điều, không tiếp tục xuất hiện trên màn hình để buông lời mỉa mai, hay nói mấy câu vô nghĩa để tạo sự hiện diện, khơi gợi lòng thù hận gì đó.
Terlo bình tĩnh nói ra một tràng.
Vì gương mặt của quốc vương bệ hạ đã khó coi đến cực điểm, nên nhìn bề ngoài, dường như ông ta không có bất kỳ phản ứng nào với những lời của Terlo.
Ngài J cũng không phản ứng, ông ta vẫn đang chìm đắm trong sự chấn động vừa rồi, chưa thể tỉnh lại.
Đoạn lời nói đó hơi dài dòng, nhưng ý nghĩa biểu đạt lại rất rõ ràng.
Tàu "Hư Không Xé Rách" và Terlo tuân theo mệnh lệnh của quốc vương bệ hạ để lẻn vào "Georgia", một mặt giám sát công tước Tripati có lòng phản trắc, mặt khác lợi dụng tài nguyên của lãnh địa công tước để tiến hành nghiên cứu khoa học, mặt khác nữa là lặng lẽ chờ đợi thời cơ, ví như cách những người ở khu nghiên cứu "Rulzan" đối phó với Congreve lúc trước, chờ đến thời điểm thích hợp, làm ra vài động tĩnh thích hợp.
May mắn thay, họ đã chộp được một cơ hội, những tiểu đệ của hạm trưởng Đường đột nhiên xuất hiện ở "Lyerse", thế là quốc vương bệ hạ thông minh tuyệt đỉnh liền có một ý tưởng hay. Kết quả là Linh Lung, Anh Lạc và những người khác bị bắt lên tàu "Hư Không Xé Rách".
Vì quan hệ hợp tác giữa Tripati và Terlo không thể để lộ ra ngoài, nên Combat chỉ có thể giữ kín như bưng, còn hạm trưởng Đường là một thanh niên máu nóng, không làm được sự nhẫn nhịn của chính trị gia, thế nên mới có màn thảm sát ở "Georgia".
Người hưởng lợi duy nhất từ sự kiện này không phải ai khác, chính là quốc vương bệ hạ đáng kính. Dù là Đường Phương, Tripati, hay những quý tộc đã chết ở "Georgia", đều là quân cờ trong tay quốc vương bệ hạ, dùng để đạt được mục đích chính trị của ông ta: tiêu diệt phe phái già cỗi đứng đầu bởi Henrietta.
Giống như tàu "Hư Không Xé Rách", cấu trúc phụ khu nghiên cứu "Rulzan", căn cứ nghiên cứu "Gipsy" vẫn còn rất nhiều cơ sở như vậy, chúng ẩn giấu ở mọi ngóc ngách trong vương quốc, ngụy tạo ra thân phận và lai lịch khác nhau, dõi theo những lãnh chúa nghe lời hay không nghe lời, lặng lẽ chờ đợi mệnh lệnh của quốc vương bệ hạ.
Lời kể chìm vào tĩnh lặng, gương mặt của Terlo biến mất.
Đường Phương bình tĩnh nhìn hai người dưới màn hình.
Đuôi mắt của Zangewill khẽ co giật vài cái. Cơ thể vốn đang thả lỏng trở nên cứng đờ.
Ông ta không ngờ Terlo sẽ sống sót, càng không ngờ tên phản bội đó sẽ kể hết mọi chuyện cho Đường Phương. Nhưng nghĩ đến năng lực của gã tóc vuốt ngược lúc nãy, ông ta lại thấy nhẹ nhõm.
Nếu đối phương có thể tháo bỏ thiết bị tự hủy mà không làm hại vật chủ, có thể ép Terlo…
Đột nhiên, một nụ cười lạnh lẽo hiện lên trên gương mặt quốc vương bệ hạ.
Phải, ông ta cười rồi.
Hai ngày trước ông ta đã thử mỉm cười, đã thử cười lớn. Hôm nay, ông ta thử cười lạnh.
Rất khó coi, còn khó coi hơn cả khóc, nhưng sự châm chọc bên trong lại lộ rõ mồn một.
Nếu Terlo còn sống, và sẵn lòng hợp tác với hạm trưởng Đường, tại sao không trực tiếp xuất hiện trước ống kính, mà lại dùng cách cung khai như vậy.
Ít nhất, Terlo cũng nên lộ mặt, chào hỏi một tiếng, tạo chút áp lực cho hai người họ mới đúng.
Hơn nữa, trong lời kể vừa rồi, cách Terlo xưng hô với ông ta luôn là quốc vương bệ hạ.
Thực ra, dù là ngài J hay Terlo, đều sẽ không xưng hô với ông ta như vậy.
Họ quen gọi là "Zangewill" hơn, chứ không phải quốc vương bệ hạ gì đó.
Điều này có lẽ rất bất kính, nhưng ông ta không quan tâm.
Các dấu hiệu cho thấy, lời cung khai vừa rồi rất có thể là do Đường Phương ngụy tạo… mặc dù đó đều là sự thật.
Terlo có lẽ đã chết, hoặc mất ý thức, trở thành con rối. Dù là trường hợp nào, không có nhân chứng, hoặc trạng thái tinh thần của nhân chứng không tốt, thì sức nặng đã giảm đi rất nhiều.
“Lỗ hổng chồng chất, vết tích chắp vá quá nặng… anh nghĩ thứ như vậy, có bao nhiêu người sẽ tin?”
Ngài J nói: “Xin hãy gọi đích thân hắn ra đối chứng.”
Muốn xác định Terlo sống hay chết, có vấn đề gì không rất đơn giản, chỉ cần gọi hắn ra nói vài câu là có thể kết luận.
Đường Phương xoa thái dương, thở dài: “Quả nhiên vẫn không lừa được ông.”
Zangewill cười lạnh không đáp.
“Ừm, dù sao thì những thứ này vốn cũng không phải chuẩn bị cho hai vị.”
Ngài J nhướng mày, Zangewill nói: “Ý gì?”
“Nếu tôi công khai những tài liệu này ra ngoài, ông nghĩ nhân dân thiên hạ sẽ tin ai? Ông hay tôi?”
Nói xong, anh lại phát một đoạn Gil Hassan nói với Izsha, sau đó là di ngôn của Combat.
“Ông nghĩ, sau khi nghe xong những lời này, đứng trên lập trường tình cảm của người bình thường, họ sẽ tin ai? Ông hay tôi? Sự kích động của chính phủ, hay di ngôn của những người đã chết này?”
Nụ cười lạnh trên môi Zangewill không hề giảm bớt, không đưa ra bất kỳ ý kiến nào, cũng không có thay đổi cảm xúc.
Từ đầu đến cuối ông ta đều tỏ ra rất cảnh giác, không để lộ ra bất cứ thứ gì có thể bán đứng chính mình.
Đường Phương không thể dùng video kiểu này để chứng minh ông ta có dính líu với Terlo, cũng không thể dùng video kiểu này để khơi dậy lòng thù hận của nhân dân đối với ông ta.
Ông ta không phải loại không có não như Gil Hassan hay Combat.
Đường Phương nói đúng, đứng trên góc độ bình dân, nghe những lời lẽ đó của quý tộc, tất nhiên sẽ nảy sinh lòng oán hận với chính phủ.
Nhưng… những nô lệ đó chẳng phải vẫn luôn làm vậy sao? Nhiều nhất cũng chỉ là tẩy trắng tội danh phản nhân loại của hạm trưởng Đường, khiến vụ thảm sát ở "Georgia" của anh trở nên danh chính ngôn thuận hơn chút thôi.
Ngoài ra còn có ý nghĩa gì không?
Không!
Không những không, những quý tộc trong hội trường sẽ càng kiên định quyết tâm tiêu diệt anh hơn.
Vì vậy, ông ta đang cười lạnh, cười vì sự ngu ngốc của Đường Phương.
Đêm đó, mỉm cười và cười lớn ông ta đã tập luyện rất lâu. Luôn có chút không tự nhiên, kỳ lạ là, căn bản không cần diễn tập, đối với cười lạnh, ông ta lại cực kỳ thành thạo.
Đường Phương biết ông ta đang cười cái gì, bình tĩnh nói: “Nếu tôi nói cho phe trung lập và những lãnh chúa phe phái già cỗi kia biết. Quốc vương bệ hạ chính là dùng tổ chức này để giám sát, khống chế họ, họ sẽ nghĩ sao?”
“Congreve chết dưới tay tổ chức đó, bi kịch của Tripati và gia tộc Singh cũng bắt nguồn từ sự phản bội của tổ chức đó.”
Nói đến đây, anh dừng lại một chút: “Giống như ông nói vậy, dù bằng chứng trong tay tôi có vài vết tích chắp vá, không có bằng chứng trực tiếp chứng minh quốc vương bệ hạ tham gia vào đó, tuy nhiên… con người là biết suy nghĩ.”
“Đây không phải là phán quyết của tòa án, mà là đấu tranh chính trị, không nói sự thật, không dựa vào pháp luật, chỉ cầu lợi ích. Tổng hợp các chuỗi bằng chứng này, cùng với cục diện Vương quốc Liên hiệp Turanks, họ sẽ đưa ra phán đoán của riêng mình.”
Giống như anh nói, không có bằng chứng trực tiếp chứng minh quốc vương bệ hạ dính líu đến Vũ trang Thượng đế.
Nhưng thông qua chuỗi sự kiện: "Lãnh địa của Turamon xuất hiện căn cứ nghiên cứu Vũ trang Thượng đế" - "Trải nghiệm của Linh Lung, Anh Lạc và những người khác" - "Công tước Tripati cam chịu nuốt quả đắng" - "Quốc vương bệ hạ triệu tập hội nghị liên hợp" - "Phe phái già cỗi bị liên lụy bởi những việc hạm trưởng Đường làm ở Georgia", có thể thấy, người hưởng lợi lớn nhất không phải ai khác, chính là quốc vương bệ hạ.
Đường Phương sau sự việc có thể đoán ra người tính kế anh là quốc vương bệ hạ. Những lãnh chúa gian xảo hơn kia tự nhiên cũng đoán ra được.
Giống như anh nói, đây không phải phán quyết của tòa án. Đây là một cuộc đấu tranh chính trị.
Cái so là lòng người, chứ không phải pháp luật.
Quốc vương bệ hạ có thể tính kế anh và Tripati như thế này, thì cũng có thể dùng âm mưu quỷ kế tương tự để tính kế những lãnh chúa không nghe lời kia.
Kết cục của Congreve chính là hình ảnh phản chiếu tương lai của họ!
Tin rằng không ai muốn thấy trên đầu mình treo một lưỡi đao có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.
Môi trường chính trị của Vương quốc Liên hiệp Turanks rất khác với Đế quốc Monya và Đế quốc Sulu, các lãnh chúa ngoài hoàng tộc có độ tự do rất cao, cách làm như của Zangewill rõ ràng là khúc dạo đầu của việc tước phiên tập quyền.
Đuổi hạm trưởng Đường đi để giành lại "Aradale" thì đơn giản. Phát động một cuộc chiến tranh cấp quốc gia cũng không khó, hành động đánh đổ phe phái già cỗi đứng đầu bởi Henrietta đã đạt được hiệu quả nhất định, sau đó thì sao?
Hạm trưởng Đường rời khỏi vòng xoáy chính trị của Vương quốc Liên hiệp Turanks, phe phái già cỗi của Henrietta cũng sụp đổ, quốc vương bệ hạ nắm trọn quyền hành. Còn có Đế quốc Monya và Đế quốc Sulu ủng hộ, kẻ địch còn lại là ai? Là tập đoàn 4 nước gồm Liên minh Tinh hệ - Liên bang Charles - Cộng hòa Doranks - Đoàn Đại Bàng Bạc sao?
Không, ông ta còn một việc quan trọng hơn phải làm - nhương ngoại, tất tiên an nội (muốn chống ngoại xâm thì trước hết phải ổn định bên trong).
Zangewill không phải cha ông ta, ông ta có một trái tim đầy tham vọng, quyết tâm trở thành một đế vương nhân gian như Kirkraff I, Sayyid Abdul.
Đạo lý thỏ chết cáo buồn, môi hở răng lạnh người thường còn hiểu, huống chi là những lãnh chúa thông minh kia?
Khi biết tình hình như vậy, họ còn tán thành nghị đề của hội nghị liên hợp nữa không?
Đường Phương ở đây, tuy sẽ gây ra một số ảnh hưởng tiêu cực, nhưng mặt khác lại có thể kiềm chế quốc vương bệ hạ, làm suy yếu quyền lực hoàng gia. Một khi anh rời đi, phe phái già cỗi sụp đổ, những lãnh chúa không thuộc hoàng tộc kia sẽ là những người đầu tiên chịu trận, trở thành đối tượng bị quốc vương bệ hạ mang ra làm thịt.
“Rất tốt.”
Nụ cười lạnh trên môi Zangewill không còn nữa: “Ta thừa nhận trước đây đã coi thường ngươi.”
Ông ta không ngờ, thằng nhóc trẻ tuổi đối diện kia lại hiểu ông ta hơn cả mấy lão già lăn lộn trên chính trường nhiều năm, có thể nhìn thấu bản chất sự việc hơn.
Tiêu diệt phe phái già cỗi, từ trước đến nay chưa bao giờ là mục tiêu cuối cùng của ông ta.
Đường Phương không vì lời khen của ông ta mà bay bổng, mỉm cười nói: “Nếu tôi nói cho họ biết, quốc vương bệ hạ hiện tại đã không còn là quốc vương bệ hạ thật sự nữa, mà là một bản sao, giống như những kẻ ở căn cứ nghiên cứu "Gipsy" vậy, ông đoán xem… các lãnh chúa sẽ nghĩ gì?”
Tay Zangewill lại đặt lên chuôi kiếm, sự lạnh lẽo quay lại gương mặt.
Quả thực, một khi chuyện căn cứ nghiên cứu "Gipsy" bị phơi bày, chắc chắn sẽ gây ra làn sóng chấn động trong nước và quốc tế, vì Vũ trang Thượng đế nắm giữ công nghệ điều chế và tẩy não bản sao, không lý nào lại không biết tận dụng.
Cải tạo thành vũ khí sinh học? Đó chỉ là cách sử dụng tài nguyên thấp kém nhất, nếu mục tiêu của họ là xưng bá đại khu Hy Laren-Bell, vận dụng bản sao để thực hiện thẩm thấu chính trị mới là phương án tối ưu.
Từ tình hình ở "Gipsy", "Aradale" và "Georgia", có thể thấy các cơ quan phụ thuộc của Vũ trang Thượng đế đã thẩm thấu đến khắp nơi trên cả nước, và rất dễ tiếp cận giới chính phủ cao cấp cùng các đại quý tộc. Muốn tạo ra vài bản sao để thay thế thì thực sự không phải là chuyện khó khăn gì.
Nếu ngay cả quốc vương bệ hạ cũng là bản sao ngụy trang, thì đó sẽ là một chuyện đáng sợ đến nhường nào.
Vũ trang Thượng đế có thể phát triển nhanh chóng trong nước, quốc vương bệ hạ đóng vai trò vô cùng quan trọng, nếu ông ta là một bản sao, thì mọi chuyện đều được giải thích thông suốt.
Cảm xúc hỗn loạn sẽ lan tràn khắp chính trường. Lãnh chúa, đại thần, thậm chí là tướng lĩnh đều sẽ bị bao trùm bởi bóng ma không tin tưởng lẫn nhau. Đừng nói đến phe phái già cỗi và phe trung lập, e là phe phái mới đứng đầu bởi quốc vương bệ hạ cũng sẽ xuất hiện chấn động lớn.
Đến lúc đó, Vương quốc Liên hiệp Turanks chắc chắn sẽ rơi vào cảnh hỗn loạn.
Gương mặt ngài J tím tái, những đường gân xanh bò đầy trên má, càng lúc càng giống một con quỷ.
Vũ trang Thượng đế quả thực từng có phương án tương tự, chỉ là quốc vương bệ hạ không muốn dùng cách này để kiểm soát cả nước, vì một khi bị người ta tra ra chân tướng sự việc, Vương quốc Liên hiệp Turanks chắc chắn sẽ trở thành mục tiêu công kích của mọi người, bị các quốc gia khác coi là kẻ thù, đi vào vết xe đổ của Hội đồng An ninh Tối cao.
Cho nên, mới dùng cách cẩn trọng hơn, thông qua các biện pháp chính trị và quân sự là chính, Vũ trang Thượng đế là phụ để thúc đẩy sự phát triển của tình hình.
Nhưng ai có thể ngờ, cái chết của Congreve lại chiêu mộ hạm trưởng Đường của "Dilar", còn phát triển đến mức độ này.
Lời của Đường Phương là lời nói dối. Nhưng… ai có thể chứng minh?
Ngay cả quốc vương bệ hạ cũng không thể chứng minh.
Giống như những câu từ dưới ngòi bút của đám văn nhân ăn lương, "Hội nghị liên hợp lần này là hội nghị liên hợp có ý nghĩa thời đại nhất!"
Bây giờ nhìn lại, thật là châm biếm.
Ông ta tưởng rằng mình đang chiếu tướng "Xưởng đúc Sao Mai", chiếu tướng Henrietta, nào ngờ, tên nhóc trên màn hình kia dùng tay quẹt một cái trên bàn cờ, tất cả đều loạn hết.
Bằng chứng của Đường Phương, vết tích chắp vá rất nặng. Là một điểm yếu.
Bố cục của quốc vương bệ hạ, mùi vị chạm khắc rất đậm, là một khiếm khuyết chí mạng.
Zangewill cảm thấy thất vọng, nhưng lại không cam tâm nhận thua như vậy.
“Ngươi đang ép ta.”
Ngài J nhìn gương mặt trẻ tuổi mà đáng ghét kia, nói: “Nói dối là phải trả giá.”
Lời này rất ngây thơ. Nhưng ý nghĩa lại không ngây thơ, ngược lại rất hiểm độc.
Đứng ở góc độ hiện tại, lời của anh là lời nói dối. Tuy nhiên tương lai thế nào, không ai lường trước được.
Nếu anh thực sự dám nói với thế giới như vậy, Vũ trang Thượng đế thực sự dám làm như vậy, dù cho sự hỗn loạn giáng xuống toàn bộ Vương quốc Liên hiệp Turanks, thậm chí là đại khu Hy Laren-Bell.
Giăng lưới dòng chảy chậm là một cách, đục nước béo cò lại là một cách khác, Vũ trang Thượng đế không quan tâm dùng cách nào, bắt được cá là được.
Khóe miệng Đường Phương hiện lên một tia cười lạnh, Zangewill và ngài J dùng từ hung ác, nhưng không thể che giấu ý tứ nhượng bộ bên trong.
Anh không thấy tốt là dừng, nụ cười lạnh biến thành nụ cười giễu cợt: “Nói dối? Lời nói dối cần sự thật để vạch trần, không có sự thật thì làm gì có ‘lời nói dối’.”
“Tôi chỉ là rất khiêm tốn học hỏi quốc vương bệ hạ mà thôi.”
“Terlo trước mặt công tước Tripati tự xưng mình là người của Hội đồng An ninh Tối cao, vậy… vị tiên sinh bên cạnh bệ hạ đây, có phải cũng là người của Hội đồng An ninh Tối cao không? Những cơ quan nghiên cứu như "Rulzan", "Gipsy" có phải là cơ quan phụ thuộc của Hội đồng An ninh Tối cao không?”
“Nếu "Người Ngôn ngữ Rồng" biết được sau này không biết sẽ cảm tưởng thế nào.”
“Phải biết rằng chuyện tàu chiến hỗn hợp xuất hiện ở "Aradale", bây giờ e là đã lan truyền trên mạng rồi.”
“Tôi nghĩ… chỉ cần "Người Ngôn ngữ Rồng" ló mặt ra, công tước Tripati có khi sẽ đứng ra khóc lóc kể lể mình bị Hội đồng An ninh Tối cao ép buộc, lại sợ quốc vương bệ hạ gây khó dễ, mới buộc phải chọn cách nhẫn nhịn, trợ giúp kẻ ác để giải thích.”
“Xin hỏi, cảm giác tự bê đá đập chân mình có phải rất sảng khoái không? Quốc vương bệ hạ đáng kính của tôi.”
Đường Phương nói một hơi mấy đoạn, ở giữa gần như không hề đổi hơi.
Nếu là mấy kẻ thần kinh thô kệch, ví như Freya, ví như Hosen, chắc chắn sẽ kinh ngạc vì dung tích phổi của anh cao đến đáng sợ, sau đó lộ ra biểu cảm lo lắng, bảo anh nói chậm lại một chút tốt hơn, không cần phải vội vã như vậy, thực sự… không cần phải vội vã như vậy.
Zangewill rất vội.
Ngài J rất vội.
Đường Phương không vội, anh chỉ là nói hơi vội mà thôi.
Quốc vương bệ hạ đáng kính kéo thanh kiếm nạm đầy đá quý ra một khe hở, rồi lại đóng vào, lại kéo ra một khe hở, rồi lại đóng vào.
Tiếng chuôi kiếm và vỏ kiếm va chạm không cao vút, rất êm tai.
Tóc của ngài J khẽ đung đưa, như có gió thổi qua.
Cửa sổ phòng họp không mở, rèm cửa không hề nhúc nhích, rõ ràng là không có gió.
Ông ta chỉ trông giống một con quỷ, còn thằng nhóc trên màn hình kia là một con quỷ chính hiệu.
Người khác nghĩ thế nào ông ta không biết, dù sao ngài J cũng nghĩ như vậy.
Zangewill luôn thấy mình khá tàn độc, cũng khá nham hiểm, không ngờ thằng nhóc kia còn độc hơn ông ta, nham hiểm hơn ông ta.
Đường Phương rõ ràng biết tổ chức này không phải Hội đồng An ninh Tối cao, mà là Vũ trang Thượng đế, nhưng lại cứ khăng khăng muốn đánh đồng hai bên.
Trong cơ quan nghiên cứu Vũ trang Thượng đế ở khu nghiên cứu "Rulzan" xuất hiện bóng dáng của polyme thực thể nuốt chửng, bên ngoài quân cảng Golding xuất hiện tàu chiến hỗn hợp, tàu "Hư Không Xé Rách" phong ấn một số mẫu thực thể nuốt chửng, từ loại I đến loại V đều đủ cả.
Ai dám vỗ ngực nói Hội đồng An ninh Tối cao không liên quan đến loạt sự kiện này?
Dù có người đứng ra nói như vậy, nhân dân có tin không? Những lãnh chúa và đại thần ruột gan có thể lôi ra dệt thành khăn quàng cổ kia có tin không? Cộng đồng quốc tế có tin không?
Họ chắc chắn sẽ không tin.
"Người Ngôn ngữ Rồng" sẽ đánh thẳng vào vương đô, đối xử với ông ta như cách họ đối xử với chính phủ Đoàn Đại Bàng Bạc năm xưa.
Đừng nói là Vũ trang Thượng đế vẫn chưa phát triển đến mức độ của Hội đồng An ninh Tối cao năm đó, dù có phát triển đến mức đó, cũng tuyệt đối không thể là đối thủ của "Người Ngôn ngữ Rồng".
Họ là một nhóm người rất đặc biệt, nghe nói khởi nguồn từ thời đại Tinh Liên, chỉ là luôn thần bí, hơn nữa hành sự khiêm tốn, chưa bao giờ can thiệp vào quá trình phát triển của xã hội loài người cũng như việc đời thường, ngay cả khi Tinh Liên tan rã, thế giới đại loạn năm đó, cũng chưa từng xuất hiện hoạt động.