Không ai là không nhận ra nó, chiếc tàu khu trục lớp Mãng Xà Sấm Sét đã qua cải tạo, chính là "Sao Mai" lừng danh.
Soái hạm của hạm đội tuần tra D-109 là một chiếc tuần dương hạm hạng nhẹ lớp Hiệp Sĩ Thần Thánh. Chỉ huy trên đó phản ứng rất nhanh, lập tức ra lệnh cho hai khẩu pháo ray điện từ ba nòng ở mũi tàu khai hỏa tầm xa vào kẻ chặn đường, đồng thời ra lệnh cho các tháp pháo phòng thủ ở phía sau triển khai đội hình tại chỗ để phối hợp tấn công.
Hắn hiểu rất rõ loại thảm họa nào đang diễn ra tại các bến tàu chiến hạm và biên đội thiết giáp hạm bên ngoài quân cảng Gordon, cũng biết trên "Sao Mai" có những ai. Chỉ cần có thể tiêu diệt con tàu kia, trận chiến đằng xa sẽ đặt dấu chấm hết.
Hắn biết hạm trưởng Đường, biết "Sao Mai", biết Lá Chắn Cực Quang, nhưng lại không biết "Cơn Giận Của Tinh Tú".
Sự thiếu hiểu biết đã chôn vùi mạng sống của hắn.
Dòng plasma thô lớn xé toạc bóng tối, chiếu sáng không gian xung quanh quỹ đạo bay.
Bao gồm cả chiếc tuần dương hạm hạng nhẹ lớp Hiệp Sĩ Thần Thánh dẫn đầu, tổng cộng có 4 chiến hạm và một khẩu pháo plasma đặt trên mặt đất bị phá hủy, hóa thành những quả cầu lửa cuồn cuộn dưới luồng sáng bạc xanh đó, lăn lộn bay xa.
Khi luồng sáng lóe lên vài lần rồi tắt ngấm, các khẩu pháo ray từ hai bên mạn tàu "Sao Mai" phun ra từng đợt sấm lửa, điên cuồng quét sạch những chiếc tàu đột kích nhanh lớp Dị Giáo và chiến hạm cỡ nhỏ lớp Hộ Vệ đang đứng yên tại chỗ.
Soái hạm của hạm đội tuần tra D-109 bị bắn thủng ngay từ lần chạm trán đầu tiên. Cảnh tượng này hoàn toàn phá hủy ý chí của các tàu còn lại, dẫn đến sự tháo chạy không thể tránh khỏi, đồng thời gây vạ lây sang các cơ sở phòng thủ lớn trên mặt đất phía sau.
Mục tiêu của chúng quá lớn, tốc độ lại chậm, cộng thêm việc thiếu hạm đội yểm trợ, chúng hoàn toàn trở thành bia tập bắn sống cho "Sao Mai".
Sự sụp đổ của hạm đội tuần tra D-109 không phải là trường hợp cá biệt, nó rất phổ biến.
D-103, D-101, D-107... gần như chỉ trong chớp mắt. Các hạm đội tuần tra đang tiếp viện cho bến tàu chiến hạm liên tiếp tan rã. Nguyên nhân xuất phát từ việc soái hạm bị tiêu diệt, khiến đội hình trở nên hỗn loạn.
Điều khiến Sulbacho cảm thấy không thể chấp nhận được là trong báo cáo của các chỉ huy hạm đội đang tháo chạy, họ đều nhắc đến một cụm từ: "Chiến hạm tàng hình không xác định".
Là "chiến hạm tàng hình không xác định" chứ không phải "máy bay ném bom tàng hình tốc độ cao". Điều này cho thấy nó không cùng một giuộc với đám đang hoành hành tại bến tàu chiến hạm.
Mãi cho đến khi một chiếc tàu khu trục lớp Hiệp Sĩ Trừng Phạt tải lên trung tâm chỉ huy những hình ảnh động do hệ thống cảm biến ghi lại, Sulbacho mới hiểu hạm đội tuần tra đã gặp phải thứ gì.
Đó đâu chỉ là không cùng một giuộc với máy bay ném bom tàng hình tốc độ cao, xét riêng về sức chiến đấu, máy bay ném bom tàng hình e rằng phải gọi nó là bố... không, là ông nội mới đúng.
Pháo chính của "Sao Mai" đã đủ khiến người ta kinh ngạc, nhưng so với chiến hạm tàng hình kia thì căn bản không đáng để lên đài. Trong hình ảnh chiếc tàu khu trục lớp Hiệp Sĩ Trừng Phạt gửi về, 6 luồng sáng chói mắt xẹt qua hư không phía trước, 3 tàu hộ vệ lớp Truyền Giáo, 1 tàu trinh sát lớp Mắt Chân Lý, 1 tàu đột kích hạng nhẹ lớp Thánh Đinh, và cả 1 chiếc tàu đột kích nhanh lớp Dị Giáo giống như bị một bàn tay vô hình xé nát, hóa thành vô số mảnh vụn.
Cơn bão ánh sáng chói mắt tan đi, nhìn thấy cảnh tượng đó, chẳng ai có thể giữ được bình tĩnh. Điều đáng sợ hơn là không ai biết chuyện gì đã xảy ra, luồng sáng đó đến từ đâu, làm thế nào mà trong tích tắc đã đưa 6 chiến hạm xuống địa ngục.
Vũ khí đánh tan hạm đội tuần tra D-109 của "Sao Mai" bắt nguồn từ pháo chính ở mũi tàu, chùm tia plasma thô lớn có dấu vết để lần theo, còn luồng sáng bạc vừa rồi không hề có báo trước, gần như trong một khoảnh khắc, 6 chiến hạm đều bị hủy diệt.
Không còn nghi ngờ gì nữa, điều này sẽ giáng một đòn chí mạng vào sĩ khí của hạm đội tuần tra, sự tháo chạy là điều không thể tránh khỏi.
Trong hình ảnh hạm đội tuần tra D-107 gửi về, không có luồng sáng chói mắt, chỉ có một chuỗi ánh sáng như pha lê vung vãi vào hạm đội, sau đó các vụ nổ nối tiếp nhau như núi lửa phun trào, khói đặc cuồn cuộn nuốt chửng hạm đội, theo sau đó là những tiếng gào thét thảm thiết trên băng tần liên lạc và những tiếng nổ trầm đục.
Sau đó, một luồng sáng giống như pháo chính mũi tàu "Sao Mai", nhưng thô lớn hơn và màu sắc cũng khác, đột ngột bùng phát. Nó lướt qua vị trí của hạm đội, giây tiếp theo, các vụ nổ như nước sôi bùng lên, nối tiếp nhau dưới bầu trời đêm.
Các tham mưu trố mắt nhìn, yết hầu chuyển động lên xuống, từng đợt nước bọt được họ nuốt vào bụng.
Đây mới gọi là nhục mạ! Trận chiến giữa máy bay chiến đấu Phượng Hoàng và máy bay trên hạm Thiết Kỵ trước mặt nó chẳng khác nào trò chơi trẻ con.
Sắc mặt Sulbacho không thay đổi... không phải hắn không muốn thay đổi, mà là vốn dĩ đã khó coi đến cực điểm rồi, dù trong lòng có phẫn nộ, oán hận đến đâu cũng không thể biểu đạt qua nét mặt.
Đối mặt với tình thế như vậy, hắn thật không biết phải tiếp tục chiến đấu thế nào. Trước vũ lực tuyệt đối của chiến hạm tàng hình, những con tàu cỡ trung và nhỏ đó chẳng khác nào những đứa trẻ sơ sinh yếu ớt.
Hắn siết chặt nắm đấm, cố gắng hít thở sâu, trong mắt lóe lên một loại ánh sáng vô cùng kỳ dị.
Đúng lúc này, viên nội vụ quan vốn im hơi lặng tiếng bỗng đứng dậy, báo cáo một tình huống đột xuất.
"Thưa Huân tước, đã tìm ra nguyên nhân không thể liên lạc với hạm đội Hắc Diệu Thạch."
Tất cả mọi người, bao gồm cả các tham mưu quan, đều nhìn về phía nội vụ quan.
"Có kẻ đang can thiệp vào mô-đun liên lạc của quân cảng và lõi điều chế truyền trạng thái lượng tử ẩn hình tương thích với hạm đội Hắc Diệu Thạch."
"Là ai? Kẻ địch sao?"
Mọi người nhìn nhau biến sắc, thầm nghĩ chẳng lẽ kẻ địch đã lẻn vào bên trong quân cảng? Nếu thật sự là vậy, thì rắc rối to rồi, phải tính đường lui thôi.
Sulbacho không nói gì, chỉ dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn nội vụ quan, chờ đợi báo cáo tiếp theo.
"Không... không phải kẻ địch, là... là Steinber và Cleiston?" Hắn vô thức nói bằng giọng nghi ngờ, khi nhận thấy gương mặt thiếu công tước như một con dã thú đang phẫn nộ, vội vàng đổi thành câu khẳng định: "Là Steinber và Cleiston."
Trong mắt nội vụ quan, đây tuyệt đối là một sự việc không thể chấp nhận được. Những lão tướng như Steinber và Cleiston mà lại phản quốc ư? Hắn không tin dù chỉ một phần trăm, chưa kể điều này không phù hợp với nguyên tắc xử thế trước đây của họ. Chẳng lẽ trước khi làm chuyện này họ không cân nhắc đến hậu quả sao? Với tính cách tàn bạo của thiếu công tước, rất có thể sẽ vì thế mà tru di cửu tộc họ.
Dù thế nào hắn cũng không thể hiểu nổi tại sao hai lão tướng lại làm vậy.
Mượn tay hạm trưởng Đường để trừ khử Sulbacho? Chẳng phải thiếu công tước đang thèm khát quyền binh trong tay họ sao? Cần gì phải xé rách mặt, không tiếc mạo hiểm tính mạng của bản thân và gia tộc?
Lùi một bước mà nói, dù Sulbacho có chết trong trận này, người kế vị công tước hẳn là Gilhasan. Tính cách còn cực đoan hơn cả anh trai mình, nếu thay bằng loại người đó chấp chính lãnh địa công tước, có khi sẽ mang lại một thảm họa kinh thiên động địa cho "Aladair", gia đình của hai lão tướng e rằng phải đối mặt với nguy cơ tru di thập tộc.
Họ không nên làm vậy...
Nội vụ quan cảm thấy khó hiểu, lại càng cảm thấy bi thương.
Nhưng dưới sự chứng kiến của bao nhiêu người, hắn không có cách nào giấu giếm chuyện này.
Hắn phải nghĩ cho vợ con mình.
Không chỉ nội vụ quan cảm thấy khó hiểu. Đa số người trong trung tâm chỉ huy đều có cảm giác tương tự. Các tham mưu bên cạnh bàn chỉ huy tác chiến nhìn nhau, chỉ có vài sĩ quan không hòa thuận với Steinber là khóe miệng nở một nụ cười lạnh.
Làm chuyện này vào thời điểm như thế, thần tiên cũng không cứu được mạng họ.
Đại sảnh trở nên trầm mặc hơn, tất cả mọi người đều đang đợi Sulbacho đưa ra quyết định.
Có lẽ vì hôm nay có quá nhiều chuyện gây phẫn nộ, nhiều đến mức sự phản bội này đã không thể khiến thiếu công tước biểu đạt bằng cảm xúc nữa.
Hắn bước xuống khỏi bàn chỉ huy tác chiến, gọi: "Vệ binh."
Cửa an ninh mở ra. 6 vệ sĩ thân cận cầm súng bước vào, đứng hai bên cửa sảnh.
Sulbacho dẫn theo 1 tham mưu tùy tùng đi ra ngoài, hoàn toàn phớt lờ cục diện chiến trường đang nguy cấp ngoài kia, đích thân đi trừng trị Steinber và Cleiston.
Vài tham mưu quan của hạm đội Hổ Phách và hạm đội hải quân trú phòng muốn nói lại không dám nói, vì ai cũng biết thiếu công tước lúc này đã ở bên bờ vực bùng nổ. Nếu có kẻ nào không biết điều mà làm phiền hắn lúc này, biết đâu sẽ bị bắn nát đầu, thế là họ chỉ đành mang vẻ mặt sốt sắng mà không dám hé răng, nhìn từ xa trông rất giống dáng vẻ của người bị táo bón.
Sulbacho cuối cùng vẫn đi, không để lại một lời nào.
Trận chiến bên ngoài phải đánh thế nào? Ai sẽ chỉ huy?
Các tham mưu nhìn về phía tư lệnh hạm đội hải quân trú phòng, Kurobakino. Thiếu công tước đi rồi, ông ta chính là người có quân hàm cao nhất và tư cách già dặn nhất trong toàn bộ trung tâm chỉ huy.
"Đợi." Ông ta chỉ nói đúng một chữ này.
Theo tình hình chiến sự mới nhất mà sĩ quan tình báo chuyển lên màn hình lớn, chiến hạm tàng hình đó đã tiêu diệt gọn hạm đội tuần tra D-101, không để sót lại lấy một chiếc chiến hạm, thậm chí còn đuổi theo hơn trăm cây số để bắn nổ chiếc tàu đột kích nhanh lớp Dị Giáo cuối cùng.
Thật sự là quá tàn nhẫn...
Từ khi bắt đầu tham chiến đến nay, thấm thoát đã hơn mười phút trôi qua, số chiến hạm cỡ trung và nhỏ bị nó tiêu diệt đã vượt quá trăm chiếc, gần bằng một nửa tổng số chiến hạm của hạm đội tuần tra.
Kurobakino so với một vị tướng, thật ra thích hợp làm một chính trị gia hơn. Ông ta không có phong thái võ nhân của Steinber và Cleiston, cũng không có khí phách của văn nhân, chỉ có cái cốt cách nịnh hót của kẻ tiểu nhân.
Ông ta không muốn gánh cái trách nhiệm này, có lẽ dùng từ "không dám gánh" thì chính xác hơn.
Sự xuất hiện của chiến hạm tàng hình đã làm đảo lộn mọi sự sắp đặt của Sulbacho. Sự phá bĩnh của Steinber và Cleiston lại đẩy thiếu công tước xuống vực sâu thêm một đoạn. Trong hoàn cảnh như thế, nếu mạo muội tiếp nhận trọng trách chỉ huy toàn cục, nhỡ làm hỏng thì sao?
Không... không có nhỡ... trong thế yếu như vậy, bất cứ ai cũng có thể đoán được kết cục của hạm đội Hổ Phách.
Ông ta sẽ không làm kẻ thế mạng, mang cái tội danh chỉ huy kém cỏi. Vì thiếu công tước không chỉ định người chỉ huy, ông ta tất nhiên sẽ không tự chuốc lấy phiền phức.
Các tham mưu chỉ có thể thầm oán Kurobakino là đồ khốn nạn. Trước đây, phần lớn công việc của hạm đội hải quân trú phòng đều đẩy hết cho Cleiston, vào thời khắc nguy nan này, ông ta lại đang đùn đẩy trách nhiệm.
Nếu hạm đội Hổ Phách thực sự thất bại, chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo? Quân cảng Gordon sẽ đón nhận kết cục thế nào? Hạm trưởng Đường sẽ xử trí họ ra sao?
Kurobakino thật ra không ngốc, có thể nói là cáo già. Trong mắt ông ta, hàng loạt sự việc xảy ra tại "Etia" và "Gordon" đều là ân oán giữa Đường Phàm và Sulbacho, không liên quan đến người bên dưới. Sau khi hạm đội Hổ Phách thất bại, vẫn còn hạm đội Edward, vẫn còn hạm đội Hắc Diệu Thạch. Nếu ngay cả chúng cũng bại dưới tay hạm trưởng Đường, thì cứ giương cờ trắng đầu hàng là xong.
Là một lão già đã lăn lộn trong xã hội nhiều năm, trải đời vô số, ông ta biết tên nhóc họ Đường kia không phải là kẻ tàn bạo khát máu.
Đại đa số người trẻ tuổi đều có thói mềm lòng, vì học được sự tàn khốc cần rất nhiều năm.
---❊ ❖ ❊---
Sau khi ra khỏi trung tâm chỉ huy, Sulbacho không vội vã đến khu vực hệ thống liên lạc, mà quay đầu hạ giọng nói một câu với viên tham mưu tùy tùng, tiễn hắn rời đi rồi mới dẫn vệ sĩ thân cận đi bắt Steinber và Cleiston.
Hắn thề trong lòng, nhất định phải khiến hai kẻ phản quốc này chết không toàn thây.
Tru di cửu tộc? Không... thế thì quá nhẹ nhàng, sao có thể để chúng được chết dễ dàng như Mạnh Hạo Vũ hay Mạch Đạo Nhĩ được.
Hắn biết rất nhiều hình phạt nổi tiếng tàn khốc và thú vị của châu Âu thời cổ đại, ví dụ như hình phạt thùng tắm, trinh nữ sắt, ghế nhọn... vân vân. Trong thời đại kỹ thuật y học vô cùng phát triển này, khiến người ta chịu đủ mọi tra tấn mà không thể chết là một việc cực kỳ đơn giản.
Tất nhiên, Steinber và Cleiston nhất định phải là hai kẻ được xử lý cuối cùng, hy vọng hai lão thích những tiết mục khởi động trước đó.
Vô đạo? Tàn bạo? Ác quán mãn doanh?
Những lời đánh giá này trong mắt Sulbacho chẳng qua chỉ là tiếng kêu than trước khi chết của một đám súc vật, không đáng là gì.
Thời đại vũ khí lạnh, người ta có thể dùng cuốc và liềm để tạo phản, nhưng đến văn minh cận hiện đại, chỉ cần nắm giữ quân đội, lại có giai cấp quyền quý ủng hộ, dân thường tạo phản ư? Đó chỉ là một trò cười.
Giống như quân kháng chiến Garcia, lúc đầu tạo thanh thế rất lớn, lại có Liên bang Charles làm hậu thuẫn, kết quả thì sao? Chẳng phải vẫn bị Coleclough Đệ Nhất đánh như con chó mất chủ, chỉ có thể dựa vào di tích Epsilon mà thoi thóp sống qua ngày sao?
Sau khi quân kháng chiến Garcia bỏ trốn, toàn bộ người trong hệ sao đó đều bị giết sạch, kết quả thì sao? Coleclough Stewart chẳng phải vẫn ngồi vững vàng trên ngai vàng hoàng đế, đón nhận sự tung hô của vạn dân sao?
Con người là loài động vật dễ quên đi nỗi đau khổ, chỉ cần thông qua dẫn dắt, khiến họ trở nên lạnh lùng và ích kỷ hơn.
Huống hồ hắn còn chưa làm đến mức như Coleclough Đệ Nhất. Những kẻ hắn giết chỉ là dị kỷ, không phải dân thường. Còn về việc tại sao phải tru di cửu tộc, thậm chí thập tộc, vì hắn buộc phải làm vậy. Nhổ cỏ không nhổ tận gốc chỉ mang lại rắc rối, trong lịch sử có rất nhiều ví dụ như vậy, hắn không hy vọng chuyện đó xảy ra với chính mình.
Điểm lại mỗi triều đại trong lịch sử nhân loại, vị quân vương nào khi đăng cơ mà không tạo ra chút gió tanh mưa máu? Không làm vậy sao lập được uy quyền? Không làm vậy sao khiến người ta kính sợ? Không làm vậy sao quét sạch được dị kỷ?
Sulbacho cảm thấy mình không sai, so với kẻ tàn nhẫn như Coleclough thì đã là nhân từ và kiềm chế lắm rồi.
---❊ ❖ ❊---
Cùng lúc đó, tại quân cảng Gordon, trên bề mặt cửa thoát khí của một tháp liên lạc vươn ngang, đột nhiên lóe lên một tia điện hồ quang, quạt gió khổng lồ ngừng hoạt động.
Ánh sáng xẹt qua, một bóng người nhảy vào đường thông gió, trượt dọc theo bức tường nhẵn bóng xuống dưới.
Mọi tình huống trên chiến trường xung quanh đều được Đường Phàm thu vào tầm mắt thông qua việc chia sẻ tầm nhìn với thiết bị dò tìm, đối với hành vi dỗi hờn của Freya, anh lại càng biết rõ như lòng bàn tay.
Con nhóc này không dám nổi giận với anh, nên trút hết cơn giận vào hạm đội tuần tra.
Hạm đội tuần tra D-101 chính là một ví dụ điển hình.
Khi rời khỏi "Thiên Sứ Rực Lửa" bằng tàu vận tải hành động đặc biệt, Freya đã đòi đi cùng anh nhưng bị từ chối. Anh giải thích rằng nếu cô cũng rời tàu thì ai sẽ đánh chặn hạm đội tuần tra?
Con nhóc chỉ đành ở lại làm theo kế hoạch của anh, chỉ là làm hơi quá tay một chút. Anh chỉ yêu cầu cô phối hợp với "Sao Mai" cầm chân các hạm đội tuần tra đó, chứ không bảo cô tiêu diệt gọn mục tiêu.
Tuy nhiên như vậy cũng tốt, trút bỏ những điều không vui ra ngoài vẫn hơn là nén vào trong lòng.
Còn về đám người hạm đội tuần tra kia, anh chỉ có thể mặc niệm cho họ.
Suy nghĩ của Sulbacho thật ra rất đúng đắn và thực tế. Trước đây anh quả thực không có lý do gì để khai chiến với quân đội "Aladair", điều đó chẳng mang lại lợi ích gì cho anh, cứu được Philips và lão Benny, sau đó lấy được Trí Tâm rồi rời đi, làm vậy mới phù hợp với lợi ích của anh.
Nhưng... ai có thể ngờ trên "Rulzan" lại ẩn giấu đám người của "Huynh Đệ Hội"? Ai có thể ngờ giữa đường lại xuất hiện vật thể trùng hợp nuốt chửng? Ai có thể ngờ Chu Ngải lại bị thương dưới tay quái vật dị hình lưỡi dài?
Điều này khiến anh buộc phải đối đầu với thiếu công tước, và màn kịch diễn ra ở bờ biển Phong Tình cũng khiến anh càng thêm kiên định với ý định trừ khử Sulbacho.
Lúc cứu lão Benny và Philips, rời khỏi "Etia", Emma từng phát lại cuộc đối thoại giữa Mạnh Hạo Vũ và Sulbacho cho anh xem.
Đối với những quân nhân biết thương xót sinh mạng thuộc hạ, lo nghĩ đến sự an nguy của bách tính như Mạnh Hạo Vũ và Mạch Đạo Nhĩ, anh vẫn khá ngưỡng mộ, đồng thời cũng dành thêm vài phần kính trọng cho Congreve.
Thế nhưng anh không bao giờ ngờ được, sau khi vào khu nghiên cứu "Rulzan" rồi đi ra, họ đã trở thành những cái xác không đầu trên bãi biển Phong Cầm, thân thể nằm ở đảo Kandal, nhưng đầu lại bị treo ở hai bên đường ngoại ô lâu đài Nor.
Đón nhận số phận như vậy không chỉ có họ, mà còn có cả gia đình họ, ngay cả trẻ con cũng không tha.
Nhổ cỏ tận gốc... làm rất tuyệt tình.
Đây là lần đầu tiên kể từ khi đến thế giới này, anh tận mắt chứng kiến cảnh tượng khiến người ta phẫn nộ đến thế.
Nghe người khác kể và tận mắt chứng kiến là hai cảm giác hoàn toàn khác biệt.
Anh không thể chấp nhận những chuyện như vậy. Nhìn thấy những cái xác không đầu nằm trên bờ biển Phong Cầm, máu tươi nhuộm đỏ nước biển; nhìn thấy những cái đầu với biểu cảm khác nhau, gương mặt đứa trẻ lấm lem máu bụi vẫn còn vương vết nước mắt; nhìn thấy công tước phu nhân ngồi trong hồ tắm đầy cánh hoa, vươn người đón nhận nụ hôn của nam sủng.
Anh cảm thấy phẫn nộ, vô cùng phẫn nộ, phẫn nộ như khi nhìn thấy Wendenbart bị hủy diệt trong vụ nổ hạt nhân năm nào.
Một là để cứu Chu Ngải, anh buộc phải tìm kiếm manh mối về "Hội đồng An ninh Tối cao" hoặc "Huynh Đệ Hội"; hai là để trút bỏ sự phẫn nộ trong lòng anh; vì vậy, anh hướng ánh mắt thù hận về phía "Gordon".
Đã vậy Sulbacho vu khống Mạnh Hạo Vũ và Mạch Đạo Nhĩ cấu kết với anh, thì anh có lý do để báo thù cho họ.
Đã có khả năng làm vậy, tại sao còn phải chọn cách kiềm chế?
Khi ở Tinh Minh anh đã kiềm chế quá lâu, chọn cách đấu trí với đám chính trị gia, giờ thì tùy hứng một lần thì sao?
Tiêu diệt Sulbacho sẽ khơi dậy sự thù địch của các giai cấp quyền quý khác trong khu vực Silonbell? Trở thành mục tiêu công kích của mọi người?
Để cứu Chu Ngải, dù có là kẻ địch với tất cả các quốc gia chủ quyền trong khu vực Silonbell thì đã sao?
Những kẻ như Sulbacho, chỉ cần giết từng tên một đến khi chúng phục thì thôi. Chúng quen với việc gây ra nỗi sợ hãi cho người khác, cũng nên có người khiến chúng nếm trải cảm giác sợ hãi... như vậy mới công bằng.
Anh thừa nhận lấy bạo chế bạo không phải là cách tốt nhất, nhưng nhiều khi lại là cách hiệu quả nhất.