Khi cuộc đấu đá nội bộ tại "Khắc Cáp Nặc Tư" mở ra một chương mới, tại hệ sao Kiều Trị Á cũng diễn ra một cuộc đối thoại tương tự.
Đã hơn 10 tiếng trôi qua kể từ khi La Y, Bạch Hạo và những người khác bị kẻ mặc giáp đen bắt sống.
Tại một nơi nào đó ở "Lai Nhĩ Tây", bên trong một đại sảnh đèn đuốc sáng trưng, ánh sáng từ đèn chỉ thị của vô số thiết bị điện tử trong khoang máy hội tụ lại, như thủy triều tràn qua đê chắn, đổ ập lên những người đang tất bật xung quanh. Trên gương mặt và đôi tay họ, những chiếc áo blouse trắng đan xen đủ loại ánh sáng và bóng tối.
Trong một căn phòng nhỏ có ba mặt là cửa kính trong suốt nằm ở hành lang nhô ra trên tầng hai, một người đàn ông hói đầu khoảng hơn 60 tuổi, mặc áo blouse trắng, sống mũi đeo một cặp kính gọng đen, đang ngồi trên ghế sofa đa năng, nheo mắt nhìn những nhân viên nghiên cứu đang bận rộn bên dưới.
Đúng lúc này, phía sau vang lên tiếng gõ cửa.
Người đàn ông dùng giọng điệu rất tùy ý nói: "Vào đi."
Ngay giây tiếp theo, cửa được đẩy ra từ bên ngoài, một người đàn ông da đen khoảng 40 tuổi bước vào phòng, đứng dừng lại bên trái ông ta, rồi quét mắt nhìn cảnh tượng có chút lộn xộn ở khoang máy bên dưới, nói: "Boss, phía chính phủ liên lạc đến, hỏi về tình tiết cụ thể của sự kiện trước đó, tại sao lại giết những thường dân kia. Ngoài ra, họ hỏi chúng ta có bắt được tù binh hay không, nếu có thì hy vọng có thể giao cho họ. Khang Ba Đặc Lỗ Ân rất quan tâm đến những người đó, cái chết của Cách Nhĩ Đặc La phải có một lời giải thích thỏa đáng để đối phó với đặc phái viên do Công tước Đặc Lý Ba Đế phái đến điều tra vụ việc này."
Người đàn ông hói đầu được người da đen gọi là Boss đứng dậy khỏi ghế sofa, chắp tay sau lưng đi tới trước bức tường kính, nhìn những đĩa cấy màu xanh nhạt cỡ lớn trong các phòng thí nghiệm hình vuông nhỏ ở tầng hai đối diện, nói: "Nói với người của Khang Ba rằng chúng ta thất bại rồi, không bắt được tù binh... rất tiếc, để họ chạy thoát."
Con tàu vận tải màu đen đó đã phá vỡ tuyến phong tỏa quỹ đạo của "Lai Nhĩ Tây", lại khởi động động cơ bước nhảy ngay dưới mí mắt hải quân, phớt lờ thiết bị chặn bước nhảy ở rìa, biến mất khỏi hệ sao Kiều Trị Á.
Chuyện này rất nhiều người tận mắt chứng kiến, ông ta tin rằng Khang Ba Đặc Lỗ Ân cũng chỉ là nghi ngờ chứ không chắc chắn liệu họ có bắt được người sống hay không. Dù sao thì khi "Mộng Yểm Hào" rời đi đã tiêu diệt toàn bộ nhân chứng, ngay cả dữ liệu hình ảnh cũng bị tiêu hủy cùng lúc.
Còn về vệ tinh trinh sát trên không, đối mặt với hệ thống ảo ảnh của "Mộng Yểm Hào", nó căn bản chỉ là đồ trang trí vô dụng.
Người da đen khó hiểu, nói: "Như vậy không ổn lắm nhỉ? Dù sao cũng là đối tác hợp tác, nếu giấu giếm sự thật như vậy, lỡ bị đối phương phát hiện, e là sẽ gây ra rắc rối. Hơn nữa, chỉ vài tù binh thôi, đưa cho họ thì có sao đâu?"
Ánh đèn trên trần nhà phản chiếu màu trắng dịu nhẹ trên tường, làm nổi bật gương mặt đen, đôi tay đen và đôi giày da đen của anh ta, trông rất bắt mắt.
Trong không khí thoang thoảng mùi nước hoa nam, tươi mát dễ chịu, có tác dụng tỉnh táo tinh thần.
Khẳng Tháp Cơ rất thích mùi vị này, nó khiến anh ta trông có vẻ có nội hàm, mặc dù anh ta là một người da đen, đáng lẽ phải thô kệch và thẳng thắn hơn một chút.
Đặc Nhĩ La đưa tay gãi gãi da đầu hơi ngứa, có chút khó chịu. Rõ ràng trên trán chẳng còn mấy sợi tóc, tại sao vẫn bị ngứa, thật không có thiên lý. Sau đó ông ta trút cơn giận này lên đầu Khẳng Tháp Cơ, cảm thấy anh ta hơi ngu ngốc.
Người da đen đều khá ngu ngốc, không phải sao?
Tất nhiên, người càng ngu thì càng dễ kiểm soát. Chính vì tán thưởng sự trung thành của anh ta, chính vì anh ta rất biết nghe lời, nên mới luôn mang anh ta bên mình để dùng làm trợ lý.
"Đối tác hợp tác?" Đặc Nhĩ La phủi những vảy gàu dính trên kẽ tay, cười lạnh: "Cái gọi là đối tác hợp tác, chính là để bán đứng."
Khẳng Tháp Cơ càng khó hiểu, đôi mắt mở to một vòng, bắt chước ông chủ gãi gãi da đầu, hỏi: "Việc này có lợi ích gì cho chúng ta?"
Đặc Nhĩ La quay người lại, nhìn vào mắt người da đen nói: "Mục đích của chúng ta là gì?"
"Phát triển lớn mạnh, rồi... xưng bá thế giới?"
"Xưng bá thế giới... ngươi cũng tin thật à. Đúng là một gã ngu ngốc." Đặc Nhĩ La khẽ lẩm bẩm một câu.
Ông ta hạ thấp giọng, thấp đến mức chỉ mình có thể nghe thấy.
Ngừng một lát, ông ta lại dùng cách nói chuyện bình thường giải thích: "Đại khu Tây Luân Bối Nhĩ đã trải qua những ngày tháng thái bình quá lâu, cũng nên loạn một chút rồi... vì chỉ có như vậy, tổ chức mới có thể trỗi dậy nhanh chóng."
Khẳng Tháp Cơ chớp mắt liên hồi, phải mất một lúc lâu mới nghiền ngẫm ra ý nghĩa sâu xa của câu nói này, kinh ngạc nói: "Mấy người đó rốt cuộc có lai lịch gì? Mà có năng lượng lớn đến vậy?"
Anh ta chỉ biết trong số tù binh có một người bị vật nuốt chửng ký sinh, điều kỳ lạ là vật chủ không chết mà ngược lại duy trì mối quan hệ cộng sinh vi diệu với vật ký sinh, đạt được năng lực tùy ý thay đổi hình thái cánh tay phải.
Không nghi ngờ gì nữa, đây là một thu hoạch lớn, rất có giá trị nghiên cứu.
Tuy nhiên, những người còn lại đều là con người bình thường... ừm, ngoại trừ tên nô lệ Mạc Lý Tư kia.
"Không phải mấy người họ có năng lượng lớn, mà là người đứng sau họ có khả năng làm mưa làm gió."
"Người đứng sau?"
"Đi đi, làm theo những gì ta nói." Đặc Nhĩ La không giải thích quá nhiều, phất tay ra hiệu cho anh ta lui xuống, quay người tiếp tục nhìn ra cảnh tượng đối diện cửa kính.
"Vâng." Khẳng Tháp Cơ đáp lời rồi lui ra, khi đi đến cửa lại nhớ ra một việc, bèn mở miệng hỏi: "Vậy 3 người bình thường với tên nô lệ Mạc Lý Tư kia thì sao?"
Đặc Nhĩ La suy nghĩ một chút rồi nói: "Ta sẽ sắp xếp nhân thủ khác để xử lý việc này."
Khẳng Tháp Cơ không nói thêm lời nào, mở cửa rời đi.
Cứ thế nhìn chằm chằm vào những đĩa cấy dày đặc và vật thí nghiệm bên trong một lúc, ông ta quay về ghế sofa ngồi xuống, ngón trỏ phải ấn vào một nút ở giữa bảng điều khiển gắn trên tay vịn sofa, bình thản nói: "Gọi Cát Dã Dương Thái đến đây, tiện thể bảo nhóm lái tàu khởi động hành trình im lặng cấp độ một."
"Vâng." Ống nghe vang lên một giọng nữ trong trẻo.
Đặc Nhĩ La thả ngón trỏ ra, ngồi lại ghế sofa, chuyển tầm mắt từ tầng 2 lên tầng 3.
Ở đó có một căn phòng lớn, giống như phiên bản phóng đại của hàng chục căn phòng nhỏ ở tầng 2 đối diện, khác biệt là bên trong không đặt đĩa cấy, tự nhiên cũng không có vật thí nghiệm tĩnh lặng bên trong đĩa cấy.
Giữa phòng cố định một thiết bị hình vòng với góc 45 độ so với mặt phẳng thẳng đứng, tâm vòng tròn lơ lửng một người, hoặc dùng từ "giam cầm" thì thích hợp hơn.
Vô số dòng điện bắn ra từ thiết bị dạng mũi khoan bên trong thiết bị hình vòng, tạo thành một biển điện lưu màu xanh lam gồm vô số tia hồ quang nhỏ trong khu vực vòng trong giữa thân vòng và cơ thể người.
Điều khiến người ta cảm thấy kỳ lạ là những dòng điện vốn dĩ phải cuồng bạo đó dường như đã được thuần hóa, biểu hiện rất ôn hòa, khẽ trào dâng rồi lại chìm xuống, tạo thành từng gợn sóng nhỏ, giống như mặt biển tĩnh lặng.
Biểu cảm của Đặc Nhĩ La thay đổi nhẹ, trong mắt thoáng hiện vẻ lo âu, Hắc Kỵ Sĩ chính là quân bài tẩy của ông ta, tuyệt đối không được xảy ra chuyện gì mới tốt.
---❊ ❖ ❊---
"Mình... là ai?"
Xung quanh là bóng tối vô tận, không nhìn thấy bất kỳ màu sắc nào. Chỉ có tiếng nước chảy róc rách vang vọng bên tai.
"Mình... là... mình tên là Bạch Hạo,"
Cậu cảm thấy đau đầu, đau kinh khủng, như muốn nổ tung. Nhưng dù sao cũng nhớ lại được tên của mình, cùng quay về còn có những ký ức đó... gương mặt của Bạch Phi, cánh cửa thang máy đóng lại, mặt nạ quỷ của bộ đồ bảo hộ môi trường khắc nghiệt, hỏa lực lóe sáng, đám mây hình nấm cuồn cuộn, vũ trụ sâu thẳm, trạm trung chuyển Y Phổ Tây Long khổng lồ... giây tiếp theo, những cảnh tượng dữ dội này bị thay thế bởi những hình ảnh tĩnh lặng hơn.
Nụ cười ngây ngô của La Y, điếu xì gà cháy dở trên khóe miệng A La Tư, miếng che mắt của Bái Luân, Đường Lâm ngồi trên bệ cửa sổ nhìn ra tinh không, còn có Linh Lung khẽ vẫy tay trước mặt cậu.
Cuối cùng là một bàn tay của Hạm trưởng Đường chìa tới.
Cậu giống như người vô tình ngủ quên trong bồn tắm, đột nhiên bị nước làm cho sặc tỉnh, lập tức tỉnh dậy từ trạng thái mất hồn.
Theo ký ức quay về cơ thể, cậu nhận ra mình không phải đang ở trong bóng tối vô biên, mà là do cậu không thể điều khiển cơ thể mình, tự nhiên không thể mở mắt ra được.
Cơ thể vốn thuộc về mình lại biến thành nhà tù, phong tỏa ý thức ở bên trong.
Có thể nghe, có thể nghĩ, nhưng không thể nhìn, không thể nói, càng không thể cử động.
Cậu không chịu thua, cố gắng giãy giụa, nhưng tất cả đều vô ích. Cơ thể như bị đóng băng, không có lấy một chút phản ứng.
Cuối cùng, cậu chỉ có thể chọn từ bỏ, chấp nhận thực tại có thể bức người ta đến phát điên này.
Không biết đã trôi qua bao lâu. Cậu tỉnh rồi ngủ, ngủ rồi tỉnh, sống những ngày tháng mơ màng.
Thế giới tối tăm quá, không nhìn thấy một chút ánh sáng nào, động tĩnh duy nhất là tiếng nước róc rách thỉnh thoảng vang lên bên tai, rất giống cảnh tượng bong bóng khí trôi lên từ đáy nước.
Đôi khi cậu nghe thấy một số cuộc đối thoại của con người, rất không rõ ràng, xa xăm như cách vài thế kỷ.
Cậu cố gắng lắng nghe kỹ, nghe thật nghiêm túc, nghe mơ hồ thấy gì là chỉ số sinh mệnh, transaminase quá cao, huyết áp bình thường, độ dung hợp 56% và một số thuật ngữ y học khác.
Ngoài ra, còn có một câu nói nghe nhiều nhất: vật thí nghiệm số C-4-205.
Lần thứ 7 nghe thấy, cậu nhận ra đó là đang nói về mình, "Vật thí nghiệm C-4-205" là mật danh mới của cậu.
Cậu cảm thấy sợ hãi, cảm thấy mờ mịt, lại cảm thấy phẫn nộ.
Ký ức gần nhất trước khi rơi vào trạng thái này là cậu, La Y, Linh Lung, Anh Lạc, Bạch Nhạc 5 người bị kẻ mặc giáp đen và đồng bọn bắt giữ, kéo lên chiến hạm Song Nhẫn Phủ, sau đó mất tri thức, khi tỉnh lại lần nữa thì bị giam cầm trong chính cơ thể mình, trở thành vật thí nghiệm của người khác.
Điều kỳ lạ là cậu không cảm thấy bất kỳ sự khó chịu nào, cũng không thể nhúc nhích dù chỉ một ngón tay, ngay cả thở cũng không được, chỉ có thể làm một tù nhân của tư tưởng, chìm sâu trong vực thẳm bóng tối, lặng lẽ chờ đợi cái chết ập đến.
Việc này thật kinh khủng, thật hành hạ người khác, sự cô độc và tĩnh mịch đó đủ để bức người ta phát điên, có thể nói là hình phạt tàn khốc nhất từ trước đến nay của nhân loại.
Cậu bắt đầu hồi tưởng từ lúc biết nhận thức, cho đến khi bị đưa lên phi thuyền Song Nhẫn Phủ.
Những mảnh ghép cuộc đời cứ như chiếu phim, tua tới, tua lui, phát lại, tuần hoàn diễn ra.
Việc này rất nhàm chán, nhưng cậu chỉ có thể làm thế, vì không muốn chết trong cái thế giới chỉ có một mình, biến thành một cái xác không hồn.
Tuy nhiên, việc này chỉ có tác dụng trì hoãn. Thời gian cậu ngủ ngày càng dài, thời gian tỉnh táo ngày càng ngắn.
Ngọn lửa phẫn nộ trong lòng sớm đã tắt ngấm, ngay cả nỗi sợ hãi cũng trở nên không chân thực, còn cái tên "Vật thí nghiệm số C-4-205" thì càng trở nên tê liệt.
Đại ca Đường có đến không? Có đến cứu cậu ra ngoài không? Nhất định sẽ có!
Đại ca Đường có đến không? Có đến cứu cậu ra ngoài không? Đương nhiên!
Đại ca Đường có quay lại không? Có đến cứu cậu ra ngoài không?...
Khi những lời tự nhủ như vậy lặp lại cả ngàn lần, cậu trở nên trầm mặc, tĩnh lặng và chìm sâu...
Cho đến một ngày, cậu mơ hồ nghe thấy có người gọi tên mình, không phải "Vật thí nghiệm số C-4-205", mà là cái tên "Bạch Hạo" đã sắp bị chính mình lãng quên.
Hai chữ đó giống như tia nắng sớm đầu tiên đâm thủng bóng tối, trong khi mang đến một tia sáng cho thế giới ác mộng này, cũng truyền vào cơ thể cậu sức mạnh và khát vọng.
Cậu cố gắng mở mắt, và rồi cậu thực sự mở mắt ra...
Phía sau hàng mi từ từ mở ra không phải là đêm đen vô tận, cũng không phải ánh nắng đầy đất, mà là một mảng đục ngầu. Sau đó, khe hở giữa nhãn cầu và mí mắt bị chất lỏng màu xanh nhạt lấp đầy.
Cậu cuối cùng cũng biết tiếng nước róc rách trước đây nghe thấy đến từ đâu, hóa ra cơ thể mình đang đặt trong đĩa cấy lớn, bị bao phủ bởi một loại dung dịch màu xanh nhạt.
Chúng không chỉ xuất hiện bên ngoài cơ thể, mà còn tràn ngập đường hô hấp của cậu, trực tiếp tác động với phế nang, cung cấp dưỡng chất cần thiết cho cơ thể tồn tại.
Bên ngoài lại truyền đến tiếng gọi quen thuộc, cùng tiếng đập thình thịch vào thành ngoài.
Âm thanh đó nghe rất quen, rất giống giọng của triết gia Mạc Lý Tư.
Cậu theo bản năng ngẩng đầu lên, cố gắng nhìn ra bên ngoài, xuyên qua khe hở giữa những bong bóng khí như suối phun, cậu thấy một bóng người đang đập mạnh vào bức tường kính hình bán nguyệt. Sau khi hơi thích nghi với màu nền, gương mặt đối diện kia trở nên rõ ràng, chẳng phải chính là triết gia Mạc Lý Tư - Bạch Nhạc sao.
Bên ngoài đĩa cấy có những tia sáng lóe lên ngắt quãng, còn có thứ gì đó giống như ngọn lửa đang chiếu sáng.
Chúng đến từ những thiết bị điện tử bị phá hủy, và những sợi cáp bị đứt.
"Là Bạch Nhạc, thực sự là Bạch Nhạc."
Cậu rất vui mừng, muốn đáp lại tiếng gọi của triết gia Mạc Lý Tư, nhưng chất lỏng đầy trong miệng và mũi khiến nỗ lực của cậu trở nên vô ích. Cậu chỉ có thể cố gắng thích nghi với cơ thể đã trở nên hơi xa lạ, từng chút một nhích về phía trước.
Bạch Nhạc đột nhiên rời khỏi đĩa cấy, vài nhịp thở sau lại quay lại.
Cậu không biết anh ta đã làm gì, dung dịch màu xanh nhạt trong đĩa cấy bắt đầu giảm xuống nhanh chóng.
Bạch Hạo cảm thấy mình được cứu rồi, đang nghĩ xem có phải đại ca Đường đã đến, đang dẫn dắt các chiến tướng giáp vàng càn quét những nhân viên nghiên cứu đó không.
Nhưng đúng lúc này, một màn đột ngột ập đến đã đập tan hy vọng vừa mới nhen nhóm trong lòng cậu.
Một bóng người màu đen không biết từ lúc nào đã xuất hiện sau lưng Bạch Nhạc, đột ngột đến vậy, nhanh chóng đến vậy, khiến cậu không kịp phản ứng.
Phía xa bóng người chập chờn, dường như có người đang chạy đến. Cùng lúc đó, bóng đen giơ tay phải lên.
Dung dịch dinh dưỡng rút xuống rất nhanh, đã đến vị trí xương chân mày.
Nhịp thở tiếp theo, tầm nhìn trở nên sáng tỏ hơn nhiều, có thể nhìn thấy gương mặt lo lắng, ánh mắt nóng bỏng của Bạch Nhạc.
Tương tự, Bạch Hạo cũng nhìn rõ bóng đen đó, chính là kẻ mặc giáp đen đã bắt giữ mấy người bọn họ lúc trước.
Những điều này đều không quan trọng, quan trọng là tay phải của hắn, với tốc độ gần như tia chớp đâm xuyên qua lưng Bạch Nhạc, từ ngực phải xuyên ra.
Máu tươi phun trào, đập vào thành ngoài bức tường kính của đĩa cấy, trải thành một mảng đỏ tươi.
Tầm nhìn vừa mới sáng tỏ lại trở nên mơ hồ, vì những dòng máu đó, cũng vì những giọt nước mắt lăn dài trên khóe mắt.
Cậu rõ ràng còn chưa thích nghi với cơ thể, lại đã thích nghi với việc rơi lệ.
Tay của Bạch Nhạc kéo ra một vệt máu kinh tâm động phách trên thành ngoài bức tường kính.
Cậu nhìn thấy gương mặt đẫm máu của anh ta, ánh mắt đầy vẻ áy náy, còn có khóe môi khẽ co giật, tràn ra từng tia máu.
Máu trên thành ngoài bức tường kính tiếp tục trượt xuống, chảy thành một bức rèm máu trước mặt cậu.
Bàn tay đó cuối cùng cũng rời khỏi thành ngoài bức tường kính, cùng biến mất còn có gương mặt quen thuộc đó.