Tuy nhiên, nhờ vào việc những con phi long bị thương có thể ẩn mình vào các khe hở của cấu trúc nền tảng phòng thủ thiên cơ có kích thước lớn, rồi cuộn tròn cơ thể lại, lặng lẽ chờ đợi tổ chức tái sinh, trừ khi chịu phải lượng lớn tia laser oanh tạc, nếu không chúng sẽ không hoàn toàn tiêu vong.
Giáp xác của kẻ nuốt chửng dày hơn, khả năng kháng tia nhiệt mạnh hơn, cộng thêm khả năng tái sinh nhanh chóng, vũ khí laser cỡ nòng nhỏ bắn vào chúng chẳng khác nào bị muỗi đốt. Thế nhưng, các loại vũ khí năng lượng cỡ trung và lớn lại bị hạn chế bởi những khiếm khuyết kỹ thuật. Mỗi lần điều chỉnh tinh vi của tháp pháo, mỗi lần khóa mục tiêu của radar laser đều bị thiết bị dò tìm bắt được chính xác, sau đó truyền đến trung tâm chỉ huy hành tinh, rồi Emma sẽ gửi cảnh báo cho kẻ nuốt chửng để chúng né tránh từ trước.
Thế là, 50 con phi long và 50 con kẻ nuốt chửng tựa như những lãng khách bóng đêm trong thế giới không ánh sáng, đan xen, bay lượn và tấn công giữa các khe hở của những gã khổng lồ này.
Cách thức tấn công của phi long không cần phải bàn, còn kẻ nuốt chửng thì thể hiện cực kỳ xuất sắc khi đối phó với những đơn vị lớn có khả năng cơ động chậm chạp. Khác với chất nhầy màu tím của bào tử ký sinh từ kẻ thối rữa, thứ này chính là khắc tinh của các công trình tháp pháo.
Mặc dù tốc độ tấn công của chúng rất chậm, cơ thể sồ sề phải co bóp rất lâu mới phun ra một luồng chất nhầy màu tím, nhưng lượng phun lại rất nhiều, sánh ngang với tổng số lần tấn công của kẻ thối rữa.
Gã khổng lồ cao gần 40 mét phun một hơi hết sạch chất lỏng trong khoang bụng, nếu đổ lên cơ thể người thì chẳng khác nào thác nước Hoàng Quả Thụ đổ ập từ trên đầu xuống. Chỉ có điều nó có màu và có mùi, nếu người nào rơi vào trong đó, trong khoảnh khắc sẽ hóa thành vũng máu.
Vật liệu cấu tạo nên tháp pháo phòng thủ thiên cơ đương nhiên không thể so sánh với cơ thể người, đặc biệt là những tháp pháo ray điện trên 1000mm. Chúng có kích thước rất lớn, lại khoác trên mình lớp giáp nặng, ngay cả tiểu đội kẻ thối rữa cũng phải tốn không ít sức lực mới tiêu diệt được chúng.
Nhưng đối với kẻ nuốt chửng, muốn tiêu diệt chúng cũng cần chút phiền toái, còn nếu chỉ là làm tê liệt sức chiến đấu thì lại cực kỳ đơn giản.
Khi trận chiến vừa bắt đầu, mục tiêu của nền tảng phòng thủ thiên cơ cũng giống như đơn vị phòng thủ cố định tại quân cảng, đều là "Sao Mai" của Đường Phương. Thế nhưng, khi 50 con kẻ nuốt chửng cắt ngang từ cánh vào trận địa nền tảng phòng thủ thiên cơ đang xếp hàng ngang, cơ thể cuộn tròn co bóp vài cái, phun ra một màn mưa chất nhầy màu tím ngoạn mục ra bên ngoài.
Những pháo thủ đang đỏ mặt vì kích động bỗng chốc chuyển từ gầm thét phấn khích sang chửi bới om sòm.
Đồng đội đáng yêu của họ, hay còn gọi là bạn đời nghề nghiệp, bị những thứ nhầy nhụa, kinh tởm đó bôi đầy toàn thân, đặc biệt là phần tháp pháo, càng trở thành mục tiêu được đối phương "chăm sóc" kỹ lưỡng.
Radar điều khiển hỏa lực vốn đang hoạt động bình thường bỗng chốc mất hiệu lực, tất cả các đơn vị đã đánh dấu trên màn hình hiển thị biến mất trong tích tắc, ngay cả camera quang học, cảm biến tổng hợp và các hệ thống dò tìm khác cũng bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Chỉ còn một vài cảm biến ở khu vực cục bộ là còn có thể vận hành.
Điều này đồng nghĩa với việc họ đã trở thành những kẻ mù lòa.
Không chỉ là mù lòa, vài phút sau còn nâng cấp thành kẻ què quặt.
Bởi vì đường tản nhiệt của động cơ plasma bị chất nhầy màu tím đông đặc làm tắc nghẽn, gây ra nhiệt độ hệ thống cao, chương trình quản lý kiểm soát hư hại buộc phải ngắt nguồn cung cấp năng lượng cho hệ thống động lực.
Phúc bất trùng lai, họa vô đơn chí, sau mù lòa và què quặt, các thiết bị phòng thủ lại mắc thêm chứng bán thân bất toại và bệnh ngoài da nghiêm trọng.
Các pháo thủ phát hiện ra bảo bối của mình đang bị chất lỏng có tính ăn mòn cao tấn công, giáp ngoài hư hại nghiêm trọng, tháp pháo quan trọng nhất cũng bị ảnh hưởng, không thể xoay chuyển. Thậm chí còn khó mà thay đổi góc bắn.
Những chất nhầy đông đặc đó có độ dẻo dai cực lớn, tựa như gân bò trói buộc tay chân con người, tất cả các thiết bị có thể hoạt động trên bề mặt cơ sở đều bị khóa chặt, tắc nghẽn, ngay cả cửa khoang thông ra bên ngoài cũng không ngoại lệ.
Tháp pháo vốn dùng để chém tướng giết địch nay lại trở thành nhà tù của chính mình...
Điều này chẳng buồn cười chút nào, nó thật ngốc nghếch.
Đại đa số pháo thủ đều có một trái tim nóng nảy, dễ nổi cáu. So với cuộc sống thanh tâm quả dục, họ thích những cảnh tượng bùng nổ hơn, điều này dẫn đến một khung cảnh thú vị.
Các nhân viên liên lạc mặt mày ủ rũ, trong đáy mắt thoáng hiện sự hoảng loạn. Các quan sát viên thất thần, nhìn màn hình đen ngòm mà ngơ ngác không biết làm sao. Chỉ có các pháo thủ là dùng cái miệng đầy mùi hôi của mình để thăm hỏi tổ tông tám đời của lũ sâu thịt màu tím bên ngoài.
Trong mắt họ, không có gì kinh tởm hơn việc này, đây là sự sỉ nhục trắng trợn, chẳng hề đường đường chính chính chút nào. Thật quá mức đê tiện!
Khi Đường Phương đối mặt với chiến hạm hỗn hợp lúc trước, tình thế nguy hiểm mà phi cơ Phượng Hoàng và phi cơ Trinh Sát gặp phải nay lại tái hiện trên người họ.
Còn có những kẻ xui xẻo hơn, nòng pháo của đại bác bị chất nhầy do kẻ nuốt chửng phun ra bết dính lại. Pháo thủ nổi trận lôi đình, phớt lờ cảnh báo từ hệ thống quản lý kiểm soát hư hại, chuyển sang chế độ vận hành thủ công rồi nhấn nút khai hỏa.
Hắn cho rằng đạn dược sẽ phá tan những thứ khó chịu đó, một đường lửa điện chớp nhoáng, đánh bật "Sao Mai" đang bay tới gần trận địa trở về.
Kết quả là, nòng pháo nổ tung...
Lửa thì có, điện chớp cũng có, còn "một đường"... thì không.
Đây là một sự việc vô cùng mất mặt, có người tức giận đấm tường thình thịch, nhưng đa số mọi người vẫn chọn cách thăm hỏi người thân của kẻ nuốt chửng.
"Sao Mai" không đơn thương độc mã tới hiện trường, mà là kéo bè kéo lũ.
Mười mấy chiếc phi cơ Viking và 3 chiếc Quạ Sắt xuất hiện trên chiến trường, những hàng tên lửa Lancer MT-50 trút xuống các điểm yếu trong cấu trúc của nền tảng phòng thủ thiên cơ cỡ lớn. Lớp giáp vốn đã mỏng manh dưới sự ăn mòn của chất nhầy màu tím do kẻ nuốt chửng phun ra, nay lại chịu thêm xung kích của vụ nổ, lập tức tan tành, hóa thành vô số mảnh vỡ văng tung tóe, bị khoét ra những lỗ thủng lớn, hoặc trực tiếp giải thể.
Một vài pháo thủ bị nỗi sợ hãi thúc giục, điên cuồng xoay tháp pháo, cố gắng tử chiến. Nhưng trong khoảnh khắc tiếp theo, ánh lửa từ vụ nổ bom của Quạ Sắt đã nhấn chìm họ.
Có người cho rằng thiết bị phòng thủ thiên cơ tuy có sức tấn công mạnh mẽ nhưng số lượng lại không nhiều, dù có vài tàu đột kích nhanh hộ tống, nhưng đối mặt với sự kết hợp của phi long, kẻ nuốt chửng và phi cơ Viking thì hoàn toàn không có khả năng phản kháng, chưa kể đến việc còn có vài chiếc vận tải cơ chở theo các Thánh Đường Võ Sĩ cao cấp gia nhập vòng chiến.
Cùng lúc đó, "Sao Mai" tựa như một con bò tót, đâm sầm tới tấp giữa trận hình, tận dụng pháo ray điện 200mm và "Cơn thịnh nộ của tinh tú" hoạt động ở chế độ bắn điểm để liên tục bắn nổ vô số mục tiêu.
Không có sự tan rã, chỉ có sự hủy diệt.
300 tòa nền tảng phòng thủ thiên cơ tựa như những bông lúa chờ thu hoạch, lặng lẽ chờ đợi cái chết ập đến.
Trung tâm chỉ huy tác chiến quân cảng Sudanlun.
Sự chấn động dữ dội do các vụ nổ cục bộ gây ra đang đánh vào trái tim của mỗi người ngồi đây.
Domino mặt mày trầm như nước, cánh tay gầy guộc khẽ run rẩy, không rõ là do động đất gây ra hay do quá kích động.
Trên 6 màn hình lớn, ánh sáng rực rỡ như thủy triều, biên đội tàu hộ tống Valkyrie gần như đã dỡ bỏ hơn một nửa bến tàu chiến, những quả tên lửa tựa như đèn bạc nhảy múa dưới bầu trời đêm, làm mê mẩn ánh mắt người nhìn.
Phía nền tảng phòng thủ thiên cơ đã không còn những tia laser đỏ rực, hay pháo plasma xanh biếc xuyên thủng đêm náo động, cũng không còn những gợn sóng cầu vồng đẹp mắt từng bắn trúng "Sao Mai" nữa.
Hạm đội hải quân trú phòng với hơn 600 chiến hạm đối mặt với 260 chiếc phi cơ hạng nặng, tỷ lệ số lượng vượt quá 2:1. Thế nhưng, hắn hiểu rất rõ. Điều này hoàn toàn vô nghĩa, chiến thắng cuối cùng sẽ thuộc về họ, còn trái đắng thất bại sẽ do chính hắn nuốt trọn.
260 chiếc phi cơ vàng kim, 300 con kẻ thối rữa, gần trăm con phi long, 50 con kẻ nuốt chửng, 70 tàu hộ tống Valkyrie, và những đơn vị bay linh tinh khác.
Thằng nhóc họ Đường đã tung ra lực lượng trong cuộc chiến lần này vượt xa bất kỳ trận chiến nào trước đây. Điều này chỉ có thể giải thích một vấn đề: cậu ta rất tức giận, thực sự rất tức giận, sự phẫn nộ đó có xu hướng chuyển hóa thành lòng thù hận.
Điểm này có thể thấy rõ từ cuộc tấn công không chút lưu tình của hơn 100 con kẻ thối rữa bên ngoài quân cảng, cậu ta thực sự muốn dỡ bỏ toàn bộ quân cảng Sudanlun, chôn vùi toàn bộ hải quân "Georgia".
Nghe nói... lúc tấn công "Mubarak" trước đây cậu ta còn không làm đến mức tuyệt tận, nhưng hôm nay, cậu ta đang làm như vậy.
Cậu ta coi trọng tính mạng người bên cạnh đến mức cực độ, vì điều này mà không tiếc khai chiến với toàn bộ vương quốc.
Trung tướng có chút hối hận, nghĩ rằng không nên chọc giận cậu ta, không nên thăm dò cậu ta, không nên ép buộc cậu ta, có lẽ... vẫn còn đường lui.
Đáng tiếc, trên đời này không bán thuốc hối hận.
Nếu hạm đội thân vệ chịu trách nhiệm bảo vệ Công tước Tripathi ở đây, nếu chiếc "Hải Khổng Tước" mà họ tặng cho Công tước đại nhân ở đây, có lẽ... vẫn còn sức lực để đánh một trận.
Đáng tiếc, trên thế giới này không có nhiều chữ "nếu" như vậy.
Thế nên hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn những con quái vật có cái mỏ dài và nhọn đó từng chút từng chút một gặm nhấm quân cảng. Chỉ có thể nhìn khuôn mặt khao khát mà đáng thương của các sĩ quan cấp dưới.
Là bề tôi, hắn không làm thế này thì có thể làm gì khác?
---❊ ❖ ❊---
Một cảng niêm phong ở khu B quân cảng Sudanlun bị vụ nổ xé toạc, 2 chiến hạm cấp Oracle bị sóng xung kích lật úp, đổ nghiêng sang một bên, trên đường đi đè bẹp, phá hủy vô số cơ sở quân sự, khói lửa cuồn cuộn nhấn chìm hơn một nửa thân hình của gã khổng lồ tinh không này.
Đường Phương rời khỏi ghế hạm trưởng, đi về phía cửa an toàn.
"Alos, anh hãy chỉ huy trận chiến tiếp theo."
Cậu không để Byron tiếp quản, cũng không để Claire thay thế, mà chọn Alos. Bản thân điều này đã thể hiện một thái độ, hay có thể nói là một quyết định.
Claire mấp máy môi, cuối cùng không nói thêm gì nữa.
Byron đổi miếng che mắt sang mắt trái, đứng dậy đi theo sau Đường Phương, rảo bước rời khỏi đài chỉ huy.
"Anh muốn đi?" Đường Phương hỏi.
Byron nói: "Phải."
"Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó... chỉ là, đã lâu rồi không giết người, Combat thuộc về tôi."
Đường Phương hỏi: "Tại sao?"
"Bởi vì tôi là một quý tộc, cần đầu người để tô điểm cho huân chương."
"Anh rõ ràng là một tên trùm hải tặc."
"Vậy tôi càng cần dùng máu để rửa tay."
"Tôi biết anh đến Vương quốc Liên hiệp Tulanks cùng tôi lần này là vì một người, đáng tiếc... anh chỉ có thể đến gần, không thể chạm tay vào."
Byron im lặng một lát, nói: "Bây giờ tôi chỉ muốn giết người, và... như cậu nói, nghề nghiệp của tôi là một tên hải tặc, không có lý nào vào núi báu mà tay không trở về."
"Điều này thật thú vị."
Byron gật đầu, đuổi các thành viên trực khoang máy ra ngoài, mở cửa khoang vận tải hành động đặc biệt, nhìn Đường Phương bước vào cabin, rồi đi đến bên cạnh cậu ngồi xuống, rất lâu không cất lời.
Cho đến khi tàu vận tải hành động đặc biệt rời khỏi khoang máy, thoát khỏi chiến hạm từ cửa xuất cảng.
"Hình như tôi vẫn chưa nói với các người..."
Những chiếc đèn chiếu sáng xếp xen kẽ trên xà ngang trần cabin đổ xuống mặt hắn những vệt sáng vàng vọt bằng bàn tay.
"Tôi là một người ủng hộ nữ quyền."
"Ồ."
Đường Phương nhìn khuôn mặt hắn, cảm thấy tên trùm hải tặc này nói chắc là lời thật.
"Nếu có một ngày Tripathi rơi vào tay cậu, xin hãy nhất định giao cho tôi xử lý."
"Được."
"...Cậu không có gì muốn hỏi sao?"
"Hỏi gì?"
"Ví dụ như một gã đàn ông đường đường chính chính như tôi, lại còn là tên trùm hải tặc khét tiếng, tại sao lại trở thành người ủng hộ nữ quyền."
Đường Phương vòng hai tay ôm lấy khung an toàn dùng để cố định cơ thể, nheo mắt, thản nhiên nói: "Đó là tự do của anh."
"Cleston nói cậu rất nhiều chuyện."
"Nếu anh muốn khai sáng cho tôi thì miễn đi... giống như anh, bây giờ tôi chỉ muốn giết người... giết rất nhiều người."
"Haiz." Vua hải tặc thở dài một tiếng, khôi phục sự im lặng.
Tàu vận tải hành động đặc biệt tiếp tục bay, "Lersi" phản chiếu ánh sáng từ ngôi sao trung tâm, vầng bạc đó khiến lòng người bình tĩnh.
---❊ ❖ ❊---
"Lersi" không bình tĩnh.
Cảng không gian dân dụng trên quỹ đạo cao phun ra đủ loại tàu con thoi, thậm chí có người còn lái cả tàu chở hàng như tàu khách, tuôn ra ngoài như đàn ong vỡ tổ.
Mặc dù chính phủ đã thực hiện phong tỏa tin tức ngay thời điểm trận chiến quân cảng Sudanlun nổ ra, Cục Quản lý Quỹ đạo tuyên bố thiết quân luật tạm thời. Những người bị mắc kẹt tại cảng không gian vẫn biết được thông tin "Georgia" bị tấn công qua tin đồn, họ tìm mọi cách lên các tàu chiến được trang bị động cơ nhảy vọt, phớt lờ lệnh thiết quân luật của Cục Quản lý Quỹ đạo, liều mạng chạy trốn ra ngoài.
Trong tình cảnh tất cả chiến hạm hải quân đều đổ dồn về quân cảng Sudanlun để tiếp viện, chỉ dựa vào các tàu tuần tra cảnh sát của Cục Quản lý Quỹ đạo và vài chiếc tàu hộ tống kiểu đặc biệt, căn bản không đủ sức để ổn định tình hình.
Ngay cả nội bộ Cục Quản lý Quỹ đạo cũng là một mớ hỗn độn, ai ai cũng chỉ nghĩ đến việc rời đi.
---❊ ❖ ❊---
Tàu vận tải hành động đặc biệt không hề dừng lại, thẳng tiến về phía đại lục Yankee nơi Combat Ruin đang ở, cũng có thể gọi là khu Queen nổi tiếng của "Lersi".
"Lersi" có tất cả 4 đại lục, đại lục Yankee chiếm 10% tổng diện tích đất liền, thuộc về mảnh nhỏ nhất.
Dân số trên đó càng ít, chưa đầy 2% dân số toàn cầu. Nếu nói về thành phố thì chỉ có 2 cái, thành phố Gowei và thành phố Mailu. Cái trước là thánh địa hưởng lạc của giới quý tộc, cái sau là trung tâm hành chính của "Lersi".
Theo dữ liệu thống kê của Emma, đại lục Yankee tập trung hơn một nửa giới quyền quý, danh lưu, thương nhân giàu có của "Lersi" và các gia tộc thân hữu của họ, cùng với những người làm trong ngành dịch vụ cung cấp cuộc sống chất lượng cho họ.
Lấy một đại lục làm khu vực cư trú độc quyền cho giới quyền quý, đây cũng là một nước cờ lớn trong toàn bộ Vương quốc Liên hiệp Tulanks.
Combat rõ ràng không có quyền lực này, quyết định vĩ đại, anh minh, chính xác như vậy đương nhiên là xuất phát từ tay Công tước Tripathi.
Thành phố Mailu không chỉ đặt Phủ Tổng đốc, mà còn tọa lạc Hành cung Tantur của Công tước đại nhân, cùng với nơi ở của một số thành viên gia tộc Singh.
Cảng không gian quỹ đạo cao của "Lersi" có thể biết được cuộc chiến xoay quanh quân cảng Sudanlun, các ông lớn quý tộc ở đại lục Yankee lại càng nắm bắt tin tức nhanh nhạy hơn, làm sao có chuyện không biết.
Họ không chỉ biết Hạm trưởng Đường dẫn đầu cụm chiến hạm sinh thể áp sát biên giới, mà còn biết tình hình quân cảng Sudanlun rất tệ, hạm đội hải quân trú phòng và hạm đội Mar đang trên đà tan rã.
Cách tốt nhất đương nhiên là lái tàu chạy trốn như những người ở cảng không gian dân dụng kia, nhưng họ không thể trốn, hay nói đúng hơn là không thể trốn thoát.
Đối với đại lục Yankee, đây đã định sẵn là một đêm náo động...
Không, dùng từ "bùng nổ" để hình dung thì chính xác hơn.