Những lãnh chúa phái "ba phải" từng bỏ phiếu tán thành trước đó đều im lặng.
Sắc mặt của những lãnh chúa thuộc phái bảo thủ từng bỏ phiếu tán thành cũng trở nên vô cùng khó coi, tựa như vừa đánh mất tiền bạc.
Phương thức bỏ phiếu hôm nay là bỏ phiếu ghi danh, bởi vì Tán Ca Uy Nhĩ muốn cho họ một lối thoát, hay có thể nói là một con đường sống.
Thế nhưng, một vài người lại cảm thấy bản thân không bước lên con đường sống, mà là đang bước lên con đường chết.
Thừa nhận rằng, bất kể kết quả hội nghị hôm nay ra sao, những người đã ngả theo phe phái mới tuyệt đối không thể quay đầu lại được nữa, phái bảo thủ sẽ bị tổn thương nguyên khí nghiêm trọng.
Thế nhưng, một người có thể ép Quốc vương bệ hạ phải tạm dừng hội nghị, rời khỏi ghế, một người có thể chiến thắng cả chiến hạm hỗn hợp, thì năng lượng của hắn lớn đến mức nào, thật dễ đoán biết.
Trong phe cánh của Hanh Lợi Ngải Tháp, chỉ cần có hắn tồn tại là đủ, chỉ cần thành viên cốt cán không việc gì, thì những lãnh chúa có tâm tư hai lòng kia, có hay không cũng chẳng quan trọng.
Hơn nữa, Đồ Sâm Nạp vừa rồi đã đưa ra lựa chọn.
Ông ta là nguyên lão của phái "ba phải", địa vị trong nước tương đương với Đặc Lý Ba Đế, việc ông ta đảo chính quy hàng chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến những lãnh chúa phái "ba phải" đang bỏ phiếu trắng.
Bởi vì sau ngày hôm nay, Vương quốc Liên hiệp Đồ Lan Khắc Tư sẽ không còn phái "ba phải" nữa, chỉ còn lại phe phái mới của Quốc vương bệ hạ và liên minh quân sự giữa Hanh Lợi Ngải Tháp và Đường Phương.
"Hừ, bỏ phiếu đã kết thúc, những tranh cãi miệng lưỡi như vậy chẳng có ý nghĩa gì cả." Đồ Lạp Mông nhìn chằm chằm vào mặt Mai Lạc Nhĩ, dùng giọng điệu bình tĩnh nói.
Thực ra ánh mắt ông ta chẳng hề bình tĩnh chút nào, nó mang theo sát ý, sát ý không chút che giấu.
Đó là chú của ông ta, chú ruột, nhưng không ai nghi ngờ rằng, nếu điều kiện chín muồi, ông ta sẽ không chút do dự dùng kiếm đâm xuyên lồng ngực Mai Lạc Nhĩ, giống như cách Sắt Duy Tư đã làm với anh trai mình.
Ông ta gọi hành vi đó là "vũ dũng".
Hanh Lợi Ngải Tháp nhíu mày, dùng giọng điệu tương tự nói: "Tán Ca Uy Nhĩ sẽ không làm vậy, bởi vì..."
Khóe miệng lão nhân nhếch cao, những nếp nhăn tràn ngập vẻ giễu cợt, rồi thốt ra ba chữ: "Hắn không dám!"
Thái Luân nhíu mày.
Những thân vương cùng thế hệ với Tán Ca Uy Nhĩ nhíu mày.
Đồ Lạp Mông nhíu mày.
Ngải Đức Văn Na nhíu mày.
Lý Vân nhíu mày.
Sắt Duy Tư nhíu mày.
La Tân Tốn nhíu mày.
A Lỗ Địch Ba nhíu mày.
Phần Ni nhíu mày.
Ba chữ cuối cùng của Nhiếp chính vương các hạ nói rất lớn, rất nhiều người nghe xong đều nhíu mày.
A Nhĩ Nạp Tây đập vỡ cái cốc, tiếng rất lớn, bởi vì trong góc không trải thảm.
Đồ Sâm Nạp đang cười.
Mai Lạc Nhĩ đang cười.
Cát Nhĩ Khoa Đặc đang cười.
"Ngươi nợ ta một hành tinh tài nguyên."
Nụ cười trên mặt Cát Nhĩ Khoa Đặc biến thành nụ cười gượng. Rất gượng, bởi vì câu nói đó là dành cho ông ta.
Dù có chút gượng gạo, ông ta vẫn đang cười.
Người duy nhất không nhíu mày cũng không mỉm cười là Lý Duy Tư. Trên mặt ông ta không nhìn ra bất kỳ biểu cảm nào, tựa như một khúc gỗ khô héo.
---❊ ❖ ❊---
Khi những lời châm chọc mỉa mai trong hội trường lan tỏa khắp nơi như những con sóng hết đợt này đến đợt khác, tại một phòng họp lớn ở cuối hành lang ngoài cửa bên, Tán Ca Uy Nhĩ cùng Thôi Tư Đặc và một kẻ kỳ dị đang đứng trước màn hình khổng lồ trên bức tường phía bắc, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của một người.
Ngũ quan của kẻ kỳ dị rất bất cân đối, mắt trái to, mắt phải nhỏ, đặc biệt là khi nhìn chằm chằm vào một vật thể cố định, khiến người ta cảm thấy khó chịu từ tận đáy lòng.
Chỉ có những cận thần như Thôi Tư Đặc, Thái Luân mới nhận ra hắn – cố vấn mà Quốc vương bệ hạ tin tưởng nhất, Ngài J.
Hắn không có tên họ, chỉ có mật danh.
Tán Ca Uy Nhĩ gọi hắn như vậy, Thôi Tư Đặc cũng gọi hắn như vậy.
Nội vụ đại thần vẫn luôn cho rằng chữ "J" trong "Ngài J" là viết tắt của một họ nào đó, nhưng trong một cơ hội tình cờ, ông ta chợt nhận ra rằng có lẽ nó còn có ý nghĩa khác. Ví dụ như trong bộ bài tây có một lá "J", cũng viết như vậy.
Ngài J rất ít khi xuất hiện, đôi khi cả năm trời không thấy mặt mũi hắn đâu, nhưng hôm nay, Quốc vương bệ hạ đã triệu tập hắn đến phòng họp để cùng đối mặt với người thanh niên trên màn hình.
Đúng vậy, hắn có khuôn mặt của người da vàng, cùng đôi con ngươi đen láy sâu thẳm như vực thẳm.
Hắn tên là Đường Phương, một trong những nhân vật chính của Nghị sự hội liên hiệp, tuy chưa từng có mặt, nhưng không ai có thể bỏ qua sự tồn tại của hắn.
Hiện tại, hắn đến để "tạo dấu ấn", bằng một cách tạo dấu ấn độc nhất vô nhị khiến người ta câm nín và bất lực.
Bởi vì hắn, Quốc vương bệ hạ buộc phải rời khỏi hội trường giữa chừng một cách mất mặt, đi đến phòng họp này.
Nếu nói trên mặt Ngài J phủ một lớp sương giá, thì trên mặt Quốc vương bệ hạ đang kết một lớp băng dày.
Hạm trưởng Đường vừa phát lại một đoạn tư liệu hình ảnh cho ông ta, vô cùng khó chịu, đó là phần bổ sung cho nội dung trong bài phát biểu của Tô Nhĩ Ba Kiều mà truyền thông chính thức "A Lạp Đới Nhĩ" vừa phát sóng.
Bao gồm tài liệu chi tiết, nhật ký nghiên cứu về thí nghiệm cải tạo cơ thể sống và tái tổ hợp gen do tổ chức con của "Vũ trang Thượng đế" ẩn giấu trong khu nghiên cứu khoa học "Lỗ Nhĩ Tán" thực hiện, còn có nội dung liên quan đến việc cấu kết với Khố La Ba Cơ Nặc, sử dụng ký sinh trùng máu để âm mưu ám sát Khang Cách Lợi Phu được lưu trữ trong não bộ của tên trùm nhân bản vô tính đó.
Nếu là người bình thường, đương nhiên không thể lấy được lời khai từ miệng kẻ nhân bản, nhưng đối với một thực thể kết nối thông tin như "Ký sinh trùng thần kinh - Trùng lây nhiễm - Trung tâm chỉ huy hành tinh - Đường Phương", việc trích xuất trí nhớ trong não bộ rồi chuyển thành tư liệu hình ảnh là một việc vô cùng đơn giản.
Lần đầu tiên nhìn thấy những thứ này, Thôi Tư Đặc buộc phải đến hội trường mời Tán Ca Uy Nhĩ, không chỉ vì nó quá kinh khủng.
Theo lời Hạm trưởng Đường, Quốc vương bệ hạ chắc chắn sẽ rất hứng thú với những nội dung này.
Sự thật chứng minh, Quốc vương bệ hạ quả thực hứng thú với chúng, không tiếc tạm dừng Nghị sự hội liên hiệp vì điều này.
Thôi Tư Đặc không rõ tại sao lại như vậy, chẳng lẽ những thứ trên đó có liên quan đến Quốc vương bệ hạ?
Ông ta nhìn Ngài J bên cạnh, phát hiện đôi mắt bất cân đối kia đang nheo lại rất chặt, giống như con mèo đã khóa chặt con mồi.
Chẳng lẽ Ngài J biết điều gì đó?
Đúng vậy, Thôi Tư Đặc không biết những chuyện này, càng không rõ Quốc vương bệ hạ có quan hệ gì với Hội đồng an ninh tối cao.
Đường Phương không nói đó là Vũ trang Thượng đế, hắn thuận nước đẩy thuyền dựa theo lời kể của Tô Nhĩ Ba Kiều, coi cơ quan dùng cơ thể người làm thí nghiệm đó là một quân cờ do Hội đồng an ninh tối cao cài cắm vào "A Lạp Đới Nhĩ".
"Thôi Tư Đặc, ngươi xuống trước đi, nhớ đóng cửa cẩn thận." Tán Ca Uy Nhĩ ra lệnh, giọng điệu rất bình tĩnh.
Lời này rơi vào lòng Thôi Tư Đặc lại chẳng hề bình tĩnh chút nào, trái lại còn dấy lên những con sóng dữ.
Điều này chứng tỏ Quốc vương bệ hạ có những chuyện không muốn cho ông ta biết, gián tiếp chứng minh Quốc vương bệ hạ thực sự có liên quan đến Hội đồng an ninh tối cao.
Ông ta không thể tưởng tượng được nếu để người ta biết Quốc vương bệ hạ có liên quan đến một tổ chức tội ác như Hội đồng an ninh tối cao thì sẽ gây ra ảnh hưởng tiêu cực lớn đến mức nào... e rằng, toàn bộ khu vực Hi Luân Bối Nhĩ sẽ vì thế mà sôi sục.
"Phía hội trường..."
"Mọi vấn đề đợi ta quay lại rồi nói sau."
"Tuân lệnh."
Thôi Tư Đặc lui ra ngoài. Mặc dù trong lòng chứa đựng nhiều thắc mắc, nhiều chấn động, nhưng ông ta biết rõ mình nên làm gì.
Cánh cửa từ từ khép lại, Tán Ca Uy Nhĩ nhìn bóng lưng Đường Phương nói: "Muốn dựa vào thứ này để ép ta buông tay? Còn chưa đủ!"
Không có xã giao, không có khách sáo, lần đầu tiên hai người chính thức gặp mặt. Lần đối thoại đầu tiên đã tràn ngập mùi thuốc súng nồng nặc.
"Ừm, nếu chỉ có chừng này, đương nhiên là không đủ."
Đường Phương rất thành thật gật đầu: "May mắn là, những thứ giống như thế này, còn rất nhiều."
"Bệ hạ có muốn đi ăn một bữa rồi quay lại xem tiếp không? Ừm, ta có thể đợi ngài... nếu không, những đại thần và lãnh chúa kia sẽ phàn nàn ngài vô tình đấy."
Tán Ca Uy Nhĩ nheo mắt, lạnh lùng nói: "Hy vọng 'thứ' mà ngươi nói, cũng lợi hại như cái miệng của ngươi vậy."
Hạm trưởng Đường trên màn hình sờ sờ miệng mình, mỉm cười nói: "Xin hãy tin rằng, đối mặt với Quốc vương bệ hạ đáng kính, ta đã đủ chú ý chừng mực rồi."
Tán Ca Uy Nhĩ cố gắng đè nén cơn giận trong lòng, lạnh lùng nhìn khuôn mặt ba phần giễu cợt, bảy phần nghiêm túc của hắn.
"Quả nhiên kẻ làm chính trị đều rất nhàm chán." Nói đến đây, thằng nhóc mặt vàng trên màn hình lớn dừng lại một chút, rồi dùng giọng gần như gầm thét quát sang bên trái: "Phù Lôi Nhã, ta đã nói với ngươi bao nhiêu lần rồi, pin là để dùng, không phải để hút, chúng không phải thạch, không phải kem hút đâu."
Hạm trưởng Đường rời khỏi ống kính, sau đó truyền đến một trận ồn ào náo loạn.
Sau vài nhịp thở, khuôn mặt có chút âm trầm của hắn lại trở về trung tâm màn hình, vẻ mặt áy náy nói: "Xin lỗi, đứa nhỏ không hiểu chuyện, để bệ hạ chê cười rồi."
Nắm đấm của Tán Ca Uy Nhĩ siết rất chặt, thực sự rất chặt, các khớp xương hơi trắng bệch.
Thanh kiếm bên hông cũng đang rung lên. Giống như tâm trạng hiện tại của ông ta vậy.
Thằng nhóc đó có cố ý hay không ông ta không rõ.
Ông ta chỉ rõ một điều, nếu đó không phải là một màn hình, ông ta sẽ không chút do dự rút trường kiếm ra, chẻ người trước mặt thành hai nửa.
Ông ta là Tán Ca Uy Nhĩ, Quốc vương Vương quốc Liên hiệp Đồ Lan Khắc Tư, dù thế nào cũng không nên nhận sự đối đãi như vậy.
Có lẽ vì tự biết mình đuối lý, khuôn mặt Hạm trưởng Đường nhanh chóng biến mất, thay vào đó là một đoạn video khác.
Một chiếc tàu con thoi hạng nặng bay từ nam ra bắc hướng về phía hòn đảo cực địa bị băng tuyết bao phủ, dưới đáy khoang máy treo một khoang vũ trụ đã được cải tiến.
Ông ta nhìn nó tiến vào giếng địa chất, nhìn nó đậu vào khoang chứa máy bay. Nhìn những tù nhân bước lên tàu hỏa, tiến vào một khu cơ sở ngầm.
Ông ta còn nhìn thấy rất nhiều đĩa nuôi cấy chứa cơ thể người, những bàn thí nghiệm đặt nội tạng và các lát cắt, các loại dụng cụ y tế, những kẻ nhân bản bị biến dị ở một bộ phận nào đó, từng khuôn mặt giống hệt nhau, cùng với những cảnh vệ cầm súng và những nhà nghiên cứu mặt không cảm xúc.
Hình ảnh thay đổi.
Chiến hỏa lan tràn trên các tầng lầu, những vụ nổ xuất hiện ở phía xa, kính vỡ và bụi bặm bay lên không trung.
Những cánh tay hóa thành trường mâu đâm xuyên lồng ngực tù nhân.
Những cánh tay hóa thành xúc tu cuốn lấy cơ thể người, bóp nát chúng, biến thành một đống thịt nát phun trào đỏ tươi.
Những cánh tay hóa thành súng phun ép ra vô số khối bào tử, chúng nổ tung trên bề mặt mục tiêu, ăn mòn thành một vũng máu đặc quánh.
---❊ ❖ ❊---
Những hình ảnh này đã diễn giải đầy đủ thế nào là tàn nhẫn và tàn khốc.
Rất chân thực, rất máu me.
Hình ảnh ẩn đi, màn hình tối sầm lại, ở trung tâm lóe lên một dòng ký tự, tiêu đề là "Kế hoạch Hỏa chủng".
Con trỏ dừng lại một lát, được thay thế bằng từng câu từng chữ khiến người ta kinh tâm động phách.
Hai con mắt to nhỏ của Ngài J lúc mở to, lúc nheo lại, chiếc áo sơ mi trắng không có cà vạt che chắn phồng lên rồi xẹp xuống, lại phồng lên, lại xẹp xuống.
Sự phập phồng không bắt nguồn từ lồng ngực, mà là từ những thứ không xác định nào đó.
Sau khi nội dung liên quan đến "Kế hoạch Hỏa chủng" kết thúc, là những thông tin rời rạc thu thập được từ truyền thông dân sự và chính thống của "Cát Phổ Nhĩ", kết hợp với một số tài liệu chính phủ và ghi chép cuộc gọi, xâu chuỗi các manh mối lại với nhau, có thể ghép thành một chuỗi bằng chứng hoàn chỉnh.
Những bằng chứng như vậy đủ để đưa Tổng đốc "Cát Phổ Nhĩ" Khắc Lý Oa Nạp lên đoạn đầu đài, trả giá cho hành vi bạo ngược phản nhân loại của hắn. Tương tự, Đồ Lạp Mông với tư cách là chủ nhân của hệ sao Tây Bá Tắc Á, khó lòng thoát khỏi tội danh quản lý không chặt chẽ.
Phải biết rằng Đồ Lạp Mông chính là em trai ruột của Quốc vương bệ hạ, là cận thần được tin tưởng nhất, liệu tội ác như vậy có liên quan đến Quốc vương bệ hạ hay không?
Không có bằng chứng trực tiếp cho thấy Tán Ca Uy Nhĩ tham gia vào việc này, không có nghĩa là sắc mặt ông ta sẽ dễ nhìn.
Trên thực tế, khuôn mặt Quốc vương bệ hạ khó coi đến cực điểm, nếu nói khuôn mặt trước kia là băng giá, thì bây giờ, nên dùng từ "Huyền băng" để mô tả mới thích hợp.
Ông ta mím môi, không đưa ra bất kỳ ý kiến nào, trên đôi môi không tươi tắn xuất hiện một vệt tím xanh.
Ngài J cũng im lặng không nói, chỉ là đôi mắt to nhỏ có chút thay đổi – một sự thay đổi rất kỳ quái.
Con mắt nhỏ bên trái trở nên đen kịt, không phân biệt được con ngươi và lòng trắng. Con ngươi con mắt lớn bên phải co rút lại, rồi bị màu đỏ tươi lấp đầy, những tia máu hình mạng nhện lan tỏa ra khu vực lòng trắng.
Điều này khiến hắn trông có một loại cảm giác tà ác, như thể bị quỷ ám.
Đồ Lạp Mông từng báo cáo với Tán Ca Uy Nhĩ về những chuyện xảy ra ở "Cát Phổ Nhĩ", chỉ tiếc là hiện trường không để lại người sống. Không biết hành vi đó xuất phát từ tay ai.
Bây giờ, Quốc vương bệ hạ cuối cùng đã biết việc đó xuất phát từ tay ai.
Hóa ra, trong lúc ông ta chuẩn bị tính kế Hạm trưởng Đường, đối phương đã ra tay trước một bước.
Việc tổ chức con của Vũ trang Thượng đế tại khu nghiên cứu khoa học "Lỗ Nhĩ Tán" có bóng dáng của hắn, việc tại căn cứ nghiên cứu khoa học "Cát Phổ Nhĩ" cũng xuất phát từ tay hắn, chỉ sợ trong tay Hạm trưởng Đường đã nắm giữ không ít thông tin liên quan đến Vũ trang Thượng đế.
Mặc dù những thứ này chưa đủ để cấu thành mối đe dọa, nhưng vẫn khiến ông ta sinh ra sự bồn chồn, có một cảm giác khủng hoảng.
Đây không phải là kết thúc, chỉ là một phần tư liệu theo giai đoạn, khi cảnh tượng cuối cùng xuất hiện trước mắt, dù là Quốc vương bệ hạ hay Ngài J, đều lộ ra vẻ mặt hoảng loạn.
Cảnh tượng như vậy xuất hiện trên mặt Quốc vương bệ hạ, có lẽ còn đắt giá hơn cả nụ cười trị giá nghìn vàng của ông ta.
Sự xuất hiện của "Hư không xé rách" khiến ông ta khó mà giữ được bình tĩnh, những mẫu vật thể nuốt chửng, mẫu vật nhân bản, mẫu vật người được điều chế sinh hóa, còn có khuôn mặt của Đặc Nhĩ La, những hình ảnh này giống như một thanh dao nhọn đâm vào tim Quốc vương bệ hạ.
Từ trước đến nay, ông ta vẫn luôn hiểu lầm rằng Đặc Nhĩ La không còn liên lạc với ông ta kể từ khi Đường Phương chiếm được "Kiều Trị Á" là vì mục đích ẩn giấu bản thân, lo lắng việc liên lạc từ xa sẽ làm lộ vị trí của "Hư không xé rách".
Bây giờ xem ra, hoàn toàn không phải như ông ta nghĩ.
Lý do Đặc Nhĩ La không liên lạc với ông ta, không phải là không dám, mà là không thể.
"Hư không xé rách" đã rơi vào tay Hạm trưởng Đường, mà thằng nhóc đó bây giờ đang mỉm cười nói cho ông ta một tình huống, hắn cảm thấy cái tên "Hư không xé rách" nghe không hay lắm. Vì vậy hắn đổi tên nó thành "Tọa thiên sứ".
Đồng thời, hắn thay mặt toàn bộ thủy thủ đoàn "Thần sao", cảm ơn Vũ trang Thượng đế đã tặng chiếc kỳ hạm mới.
Màu đỏ tươi trong mắt phải Ngài J càng thêm đậm đặc, cơ thể run rẩy dữ dội, trái tim phát ra tiếng đập thình thịch như máy kích tim.
Bầu không khí tại hiện trường càng thêm kỳ dị, đôi mắt to nhỏ, một đỏ một đen đó khiến hắn trông như bị quỷ quái nhập xác, giờ đây cộng thêm tiếng tim đập như sấm rền, nếu đặt dưới ánh sáng ban ngày, e rằng sẽ dọa sợ rất nhiều người.
Ở đây không có ánh sáng ban ngày, Tán Ca Uy Nhĩ cũng không phải là người bình thường.
"Hai vị, có phải rất chấn động không?" Trên mặt Đường Phương cuối cùng cũng lộ ra chút ý mỉa mai.
Khuôn mặt Tán Ca Uy Nhĩ dần bình phục, tự nhiên như một tảng băng cứng tan thành dòng nước.
"Ngươi muốn nói gì?"
Ông ta không trả lời câu hỏi của Đường Phương, với sự thông minh sáng suốt của Quốc vương bệ hạ, đương nhiên sẽ không mắc mưu nông cạn này.
Bất kể là "Hư không xé rách", hay khuôn mặt của Đặc Nhĩ La, đều không thể giải thích được vấn đề gì, đó là chuyện của Vũ trang Thượng đế, không liên quan gì đến ông ta.
Hạm trưởng Đường sẽ không lừa được bất kỳ thông tin nào mình muốn từ tay ông ta.
Ngài J cũng vậy, dù khuôn mặt đó đã biến dạng nghiêm trọng, so với con người, trông hắn giống một con quỷ dữ hơn.
Sự mỉa mai trên mặt Đường Phương đến như mưa rào, đi như gió xuân, trong chớp mắt đã bị nụ cười thiện ý và tươi sáng thay thế.
"Hoàn toàn không cần phải nghiêm túc như vậy, ta chỉ là chia sẻ những chuyện thú vị với Quốc vương bệ hạ, rồi tiện miệng hỏi một câu, trò chuyện phiếm mà thôi."
Nếu nói khuôn mặt Tán Ca Uy Nhĩ là một tảng huyền băng vạn năm, ném vào chảo dầu cũng không tan chảy, thì khuôn mặt Hạm trưởng Đường chính là một chiếc lá xanh thay đổi thất thường, gió thổi một cái, nó liền bay, bay đến bờ ruộng, bay đến bụi hoa đồng cỏ, biến ra những màu sắc khác nhau, những cảnh sắc khác nhau.
"Trò chuyện phiếm?" Tán Ca Uy Nhĩ khinh bỉ: "Thứ nhất, thời gian của ta rất quý giá, thứ hai, ta và ngươi không phải là bạn, trước kia không phải, bây giờ không phải, tương lai càng không bao giờ là."
"Đừng nói tuyệt đối như vậy chứ." Đường Phương lộ ra vẻ mặt bị từ chối, thất vọng và tủi thân: "Bởi vì ngài là Quốc vương bệ hạ cao cao tại thượng, ta đã cố gắng dùng thái độ gần gũi và khiêm tốn hơn để nói chuyện với ngài, mặc dù điều này có chút hài hước, nhưng xin ngài đừng nghi ngờ sự chân thành của ta."
"Nếu ngươi chỉ định tiêu khiển ta, thì dừng ở đây thôi, ta còn việc quan trọng phải xử lý." Tán Ca Uy Nhĩ chuẩn bị rời đi, giống như những gì ông ta nói, ông ta còn có việc quan trọng hơn phải làm.
Thực ra trong lòng ông ta còn một lý do khác, chỉ là không tiện nói ra.
Ông ta có chút sợ hãi.
Thằng nhóc trên màn ảnh mang lại cho ông ta một cảm giác vô cùng nguy hiểm.
Tâm trạng như vậy thật không có lý lẽ, đường đường là Quốc vương bệ hạ lại sợ một thanh niên vắt mũi chưa sạch? Những lời này nói ra chỉ sợ sẽ khiến người ta cười rụng răng.
Hơn nữa, xét theo tình hình hiện tại, đúng như sự tự trào của đối phương, Hạm trưởng Đường nhẹ nhàng ngây thơ trước mặt Quốc vương bệ hạ trầm ổn trưởng thành trông rất giống một gã hề làm trò.
Nhưng... chỉ khi thực sự đối mặt với hắn, nhìn thấy thiên địa sâu thẳm như bầu trời sao trong đôi con ngươi đã loại bỏ sát cơ, loại bỏ sự sắc bén, loại bỏ sự lạnh lùng kia, mới hiểu được những ấn tượng lưu lại trên bề mặt đó, nông cạn đến mức nào.
Kẻ ngu xuẩn đến cực điểm mới cho rằng hắn là một kẻ hài hước.
Trong mắt Tán Ca Uy Nhĩ, hắn giống một thợ săn xảo quyệt và nham hiểm hơn, không lúc nào là không chú ý đến sự thay đổi của môi trường xung quanh, tìm kiếm thời cơ tốt nhất để bắn ra mũi tên giết chóc.
Không may là, mục tiêu của hắn, chính là mình.
"Đau đầu thật." Đường Phương cười khổ lắc đầu, hình ảnh trên màn ảnh thay đổi, bị thay thế bằng một khuôn mặt khác.
Khuôn mặt già nua và trắng bệch của Đặc Nhĩ La xuất hiện trước mặt hai người.
"Không thể nào!" Người nói là Ngài J.
Đây là lần đầu tiên hắn lên tiếng, giọng nói không thể gọi là khàn, cũng không thể gọi là trong trẻo, trầm thấp là tông chủ đạo, xen lẫn âm sắc kim loại nhẹ. (~^~)