Khang Ba Đặc ngẩn người tại chỗ, không hiểu câu nói này có ý nghĩa gì. Hắn có thể cảm nhận được sự phẫn nộ trong đó không hề giảm bớt, ngược lại còn tăng thêm, nhưng đồng thời lại cảm nhận được sự biết ơn chân thành từ hạm trưởng Đường.
"Như cậu nói, tôi rất ngu ngốc, luôn thích tìm cho hành vi giết chóc của mình một lý do đường hoàng. Nhưng sau ngày hôm nay, tôi sẽ không làm thế nữa... Nếu hôm nay tôi không giết họ, rồi sẽ có ngày họ đến báo thù cho cậu, hơn nữa, tôi tin rằng khi họ ra tay với người của tôi, họ tuyệt đối sẽ không nương tay."
Đường Phương đi đến trước màn hình lớn nhất rồi đứng lại, ngoái đầu nhìn hắn, nghiêm túc nói: "Cảm ơn cậu, tôi đã tìm thấy lý tưởng của riêng mình."
Khoảnh khắc câu nói này vừa dứt, màn hình đang ở trạng thái ngủ phía sau lưng anh bỗng sáng lên, hình ảnh chuyển sang góc nhìn toàn cảnh của "Lai Nhĩ Tây" do thiết bị cảnh báo trên không cung cấp.
Một luồng sáng lóe lên trên bản đồ, rồi đến luồng thứ hai, thứ ba, thứ tư... Những tia sáng liên tiếp nổ tung như suối phun ngắt quãng khắp "Lai Nhĩ Tây", những đám mây bị kích động tạo thành từng cơn lốc trên không trung, làm xáo trộn hoàn toàn bầu khí quyển của hành tinh này.
Nơi những vụ nổ ánh sáng này tập trung dày đặc nhất chính là vùng giao thoa giữa ánh sáng và bóng tối, nơi đó có một đại lục mang tên Đại lục Dương Cơ.
Giếng thang máy rung chuyển ầm ầm, mặt đất chấn động dữ dội, các loại thiết bị điện tử lắc lư, tia lửa điện bắn ra từ các khớp nối, đèn trên trần nhà chớp tắt liên hồi, chiếu lên những cái xác chết trông vô cùng âm u, rợn người, khiến gương mặt của ba người trong đại sảnh trở nên tái nhợt.
Bái Luân vịn lấy chiếc ghế tựa lưng cao, cố gắng giữ vững cơ thể, vẻ mặt kinh hãi nhìn những chùm lửa nở rộ ngắt quãng trên màn hình lớn.
Khang Ba Đặc đã ngồi bệt xuống đất, ngây dại nhìn người đàn ông đang đứng vững chãi đối diện, cùng với màn hình lớn đang không ngừng rung chuyển.
Hắn biết rõ những luồng sáng đó đại diện cho điều gì, hắn càng biết rõ những nơi đó có thứ gì.
"Ngươi... đồ đồ tể này!"
Bốn đại lục của "Lai Nhĩ Tây", tất cả khu vực cư trú của giới thượng lưu tại các thành phố đều nằm trong phạm vi đả kích của vũ khí hạt nhân. Đặc biệt là các trang viên quý tộc ở ngoại ô thành phố Mại Lỗ và thành phố Qua Vi, tất cả đều bị những vụ nổ ánh sáng nuốt chửng.
Trải qua thảm họa như vậy, ước tính sơ bộ tám mươi phần trăm giới quyền quý của "Lai Nhĩ Tây" sẽ chết.
Bái Luân nuốt khan, bàn tay đang ấn chặt vào tay vịn ghế trắng bệch.
Điều đáng sợ nhất đã xảy ra, anh thực sự đã làm như vậy... dùng cách của Bạch Hạo để tiễn biệt Bạch Hạo.
Màn hình lớn nhấp nháy vài cái, phía sau bùng lên một luồng sáng trắng chói mắt rồi vụt tắt.
Khang Ba Đặc nhìn gương mặt vẫn lạnh lùng của anh, gào thét trong vô vọng: "Đây chính là giá trị quan của người Tinh Minh các người sao? Đây là cái gọi là tôn trọng nhân quyền của các người sao? Đồ đồ tể!"
"Tôi chưa bao giờ thừa nhận mình là người Tinh Minh, tôi chỉ là một phàm nhân thấp kém... một kẻ đáng thương trong miệng các người." Anh vừa nói vừa bước về phía trước, máu đông dưới chân vỡ vụn, rõ ràng là đi rất chậm, nhưng lại mang theo một luồng gió khiến người ta lạnh thấu xương.
"Đừng nghĩ tôi trưởng thành, thực ra tôi luôn rất tùy hứng. Đã đắc tội các người - những quý tộc này, thì cứ đắc tội cho trót. Hơn nữa... có nhiều người quyền quý chôn cùng như vậy, Bạch Hạo chắc chắn sẽ rất vui. Lần này ở dưới đó cậu ta có việc để làm, sẽ không quá buồn chán, La Y lại có thể tìm lý do để cãi nhau với cậu ta, Bạch Nhạc cũng có thể tiếp tục ngốc nghếch, Anh Lạc và Linh Lung cuối cùng cũng được đoàn tụ với cha mẹ."
Lời nói của anh rất lạnh, ẩn chứa sự oán độc, nhưng khi lọt vào tai người nghe, lại rõ ràng mang theo nỗi bi thương như trà đặc.
Bái Luân cảm thấy lòng mình nghẹn ứ. Anh nhận ra mình đã đến sai chỗ, không nên cố gắng thuyết phục anh từ bỏ ý định báo thù.
Tất cả mọi người trên tàu "Thần Tinh" đều coi anh là lãnh tụ, là anh hùng, thậm chí là Đấng Messiah, nhưng họ đã có chọn lọc mà bỏ qua một sự thật: Anh không phải thánh nhân, cũng như người bình thường, có thất tình lục dục, có hỉ nộ ái ố.
Anh chỉ là một thanh niên rất đỗi bình thường, có những lúc yếu đuối, cũng có những lúc tùy hứng.
Thế nhưng luôn có người dồn anh vào đường cùng, phơi anh dưới gió lạnh mưa sa, dùng sấm sét đánh anh, để chim dữ mổ anh.
Những kẻ như Khang Ba Đặc, Tô Nhĩ Ba Kiều luôn nói mình thân bất do kỷ, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng, chính sự thân bất do kỷ của họ đã tạo nên sự thân bất do kỷ của Đường Phương.
"Công tước đại nhân sẽ không tha cho ngươi, Quốc vương bệ hạ sẽ không tha cho ngươi. Tất cả quý tộc trong toàn bộ khu vực Hy Luân Bối Nhĩ..."
Khang Ba Đặc chưa kịp nói hết câu, vì một con dao bướm đã cắm thẳng vào cổ họng hắn.
Máu tươi hòa cùng những lời nói còn dang dở trào ra, nhuộm đỏ chiếc cà vạt.
"Xin hãy yên tâm, tôi sẽ đưa từng người mà ngươi vừa nhắc đến xuống đi cùng ngươi."
Con dao bướm được rút ra, từ vết thương máu thịt lẫn lộn trào ra những bọt khí. Có vẻ như Tổng đốc đại nhân vẫn muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng hắn không thể thốt nên lời, chỉ biết ngửa đầu ngã ra sau.
Gáy đập xuống sàn nhà bắn ra một vệt máu, đổ gục xuống sàn nhà bẩn thỉu cách đó không xa.
Máu mới đè lên máu cũ.
Đó là máu, là giết chóc, và còn là thù hận.
Anh lau vệt máu trên lưỡi dao bướm vào mặt trong của đôi ủng quân sự, xoay người bước lên bục cao giữa đại sảnh, ngồi xuống chiếc ghế tựa lưng cao, khẽ thở dài. Trong mắt anh không nhìn thấy bất kỳ sự giải thoát hay nhẹ nhõm nào, chỉ có bi thương và sầu muộn.
"Tôi muốn yên tĩnh một mình."
Bái Luân châm một điếu thuốc, đưa đến bên môi anh: "Tôi biết cậu không hút thuốc, chỉ là... điều này có lẽ sẽ giúp ích cho cậu."
Đường Phương hé môi, ngậm lấy điếu thuốc.
Hải Tặc Vương rút điếu thứ hai nhét vào miệng mình, rời khỏi bục cao, đi ra ngoài.
Đốm lửa ở đầu thuốc lúc sáng lúc tối, sợi khói mỏng manh bay lên không trung, tạm thời xua đi mùi máu tanh trong phòng.
Anh lặng lẽ nhìn thi thể đang dần cứng đờ của Khang Ba Đặc một hồi, xoay chiếc ghế tựa, hướng về phía trước đại sảnh.
Do động đất và vụ nổ hạt nhân, ma trận màn hình đã hỏng quá nửa, chỉ còn một vài chiếc vẫn có thể hoạt động.
Trên một chiếc màn hình 32 inch ở phía bên trái, màu trắng bạc vốn lạnh lẽo từ từ lan tỏa, một tia nắng sớm vươn mình khỏi mặt biển, đâm thủng màn đêm đầy mùi thuốc súng và chết chóc của Đại lục Dương Cơ, gieo xuống ánh vàng dịu nhẹ, chiếu sáng những đám mây mưa tan tác phía chân trời, và cũng chiếu sáng gương mặt có phần tiều tụy đối diện màn hình.
Anh ném mẩu thuốc lá xuống đất, rồi đưa ra một quyết định.
Bánh răng vận mệnh bắt đầu xoay chuyển.
---❊ ❖ ❊---
Bái Luân quay trở lại mặt đất, dẫn theo vài Ghost lên tàu vận tải hành động đặc biệt bay về phía Bắc.
Trời đang đổ mưa ngắt quãng, rửa trôi mặt đất hỗn độn thành bùn lầy đen ngòm, những tòa nhà sụp đổ phản chiếu hơi nước mờ ảo, khiến buổi sáng chớm thu se lạnh thêm một phần giá buốt.
Những đốm lửa rải rác trên mặt đất bị nước mưa dập tắt, một số nơi vẫn còn bốc khói xanh. Nước chảy cuốn trôi bụi bặm và vết máu trên toa xe bọc thép, róc rách chảy dọc theo những đường ống thoát nước hư hỏng nặng.
Ánh nắng sớm nhuộm phía Đông thành một màu cam vàng, dư vị mùa hè vẫn còn một cái đuôi nhỏ, nhưng cái cảm giác nóng nảy mơ hồ đó khó mà xua tan được luồng khí lạnh đang bao trùm toàn bộ không trung Đại lục Dương Cơ.
Trong tầng mây thỉnh thoảng có những gợn sóng lướt qua, xuyên thủng màn mưa mỏng manh rồi đi xa. Đôi khi chúng lảng vảng ở tầm thấp một lúc, đổ xuống những luồng sáng đỏ chói mắt, gây ra hỏa hoạn hoặc nổ tung trên mặt đất.
Gần như ngay trước khoảnh khắc bình minh đến, các điểm tập trung quyền quý trên lục địa "Lai Nhĩ Tây" và một số hòn đảo đã phải hứng chịu đòn đánh hủy diệt. Sóng xung kích từ vụ nổ hạt nhân chiến thuật san phẳng những tòa nhà xa hoa, thiêu rụi những khu vườn xinh đẹp.
Các cơ quan chính phủ cấp cao và căn cứ quân sự bên ngoài khu dân cư đồng thời bị không kích và tấn công hạt nhân. Toàn bộ "Lai Nhĩ Tây" ngoại trừ các cơ sở dân sự, tất cả các tòa nhà gắn mác quyền quý đều biến thành đống đổ nát.
Những người dân thường bị cắt đứt thông tin căn bản không biết chuyện gì đã xảy ra, những lâu đài phủ đệ mà bình thường họ chỉ có thể ngước nhìn với tâm trạng phức tạp, trong chớp mắt đã bị biển lửa nuốt chửng. Vô số quan lại quý tộc điên cuồng gào thét cứu mạng, phát ra tiếng than khóc trước khi chết.
Ở một số thị trấn nhỏ, mọi người vẫn sống yên ổn, thay đổi duy nhất, hay có thể nói là gợn sóng, chính là những lời đồn thổi vô căn cứ.
Ở những thành phố lớn hơn, kiến trúc thượng tầng sụp đổ, một số người dắt díu gia đình bỏ trốn để tránh chiến tranh, còn có người ngây ngốc chờ đợi thông báo chính thức. Tuy nhiên, sau khi cuộc tấn công đã qua từ lâu, không có thông báo chính thức nào, cũng chẳng có cuộc chiến nào ập đến.
Ngay khi tin tức truyền từ cảng không gian lan rộng khắp xã hội, người dân dần hiểu ra chuyện gì đã xảy ra và cảm thấy kinh hoàng, bối rối, thì tại một nơi nào đó ở vùng biển sâu phía Bắc "Lai Nhĩ Tây".
Vì cách xa đất liền, xung quanh cũng không có hòn đảo dễ chịu nào, nơi đây hiếm người lui tới, ngay cả cuộc khủng hoảng nổ hạt nhân vừa lan ra 4 đại lục và một phần vùng biển gần đây cũng không gây ra bất kỳ ảnh hưởng nào đến nó.
Màn đêm vẫn sâu thẳm. Những đám mây trôi lảng vảng nơi chân trời, ánh sao cùng ánh trăng rơi xuống, dập dềnh trên mặt nước gợn sóng, hòa cùng tiếng sóng vỗ và tiếng hót của chim biển, nhảy múa điệu vũ trăng sao tuyệt đẹp.
Không còn nghi ngờ gì nữa, đây là một đêm trên biển tĩnh lặng và an lành.
Nhưng ngay nhịp thở tiếp theo, mặt biển đang gợn sóng nhẹ không biết vì sao lại trào lên những bọt nước lớn.
Nếu chỉ là một hai lần phun trào, sẽ không mang lại bất kỳ sự xáo trộn nào cho màn đêm bình yên.
Tiếc là không phải vậy.
Những bọt nước trào lên từ đáy biển ngày càng lớn, ngày càng nhiều, dần dần mở rộng thành một khu vực phản ứng có phạm vi ảnh hưởng lên đến hàng trăm mét. Cuối cùng, cùng với tiếng vỗ nước dữ dội, một vật thể khổng lồ màu đen sẫm chui từ dưới nước lên, nổi lên mặt biển.
Những dòng nước dày đặc chảy xuống, hơi ẩm lan tỏa, tiếng nước gầm thét.
Nhìn từ xa, gã khổng lồ trông rất giống một con bạch tuộc khổng lồ đang vươn xúc tu. Sự xuất hiện của nó gây ảnh hưởng đến vùng biển xung quanh, tạo thành một cơn bão thủy triều, làm xáo trộn mặt biển vốn yên tĩnh, những con sóng chồng chất lan rộng ra xung quanh, tiếng sóng gầm thét nhấn chìm lời thì thầm của thủy tộc.
Thực tế nó không phải là bạch tuộc, mà chỉ là một mẫu hạm tiềm hành có hình dáng giống bạch tuộc, nay từ dưới nước nổi lên mặt biển.
Khác với cấu trúc của tàu ngầm thông thường, mẫu hạm tiềm hành này không có đặc điểm hình dáng khí động học, ít nhất là khi ở trên mặt biển, còn trạng thái sau khi xuống nước thế nào thì không ai biết.
Đường kính của nó khoảng hơn 800 mét, còn to lớn hơn cả mẫu hạm lớp Skidbladnir mà Đường Phương từng gặp thời kỳ ở Krotan. Mặc dù nhìn từ xa nó rất giống một con bạch tuộc đang duỗi cơ thể, nhưng 8 xúc tu bên ngoài dài ngắn không đều, cái thì rất ngắn, cái thì rất dài.
Còn một điểm kỳ dị hơn nữa, nó không có cái đầu tròn trịa nhẵn nhụi của bạch tuộc, khu vực lõi có đường kính 400 mét ở giữa là cấu trúc dẹt, trông như một cái phễu úp ngược. Hai bên không có cửa sổ, trên lớp vỏ không giống lớp giáp tàu chiến nhân loại này bao phủ đầy những đường vân năng lượng hình cây, thỉnh thoảng lại chảy ra ánh sáng xanh u tối, như thể có sấm sét lóe lên trong đêm đen.
Rõ ràng, nó không phải là vật phẩm do nhân loại chế tạo, trông giống sản phẩm của Epsilon. Tuy nhiên, điều khó hiểu là những xúc tu tỏa ra từ khu vực lõi lại không mang phong cách Epsilon, vì trên bề mặt không có vân năng lượng, cũng không có ký tự ε riêng biệt, gần giống với sản phẩm công nghệ của nhân loại, nhưng một trong những xúc tu có độ dài trung bình lại khá đặc biệt, hình dáng rất khí động học, lại còn có đặc điểm tròn trịa nhẵn nhụi, tựa như một đám mây hình xoáy ốc kéo dài.
Thực ra đây chưa phải là điểm kỳ dị nhất, nó chui từ dưới nước lên không phải để lấy không khí, cũng không phải để tiếp tế, hay là do hạm trưởng đã lâu không ngắm nhìn bầu trời đêm, đột nhiên phát bệnh tâm thần mà muốn lên mặt biển ngắm trăng.
Bởi vì khu vực tiếp giáp giữa vùng lõi và xúc tu đang bốc ra làn khói đen như rồng, xuyên qua các khe hở cấu trúc, còn có thể thấy những vụ nổ nhỏ đang xảy ra.
Chính những vụ nổ bên trong liên tiếp đã buộc nó phải nổi lên mặt biển.
Cũng giống như tình hình "Georgia" đang bất ổn, ngay cả những nơi xa xôi cách xa đại lục của vùng biển "Lai Nhĩ Tây" cũng không hề yên tĩnh.
Không ai chú ý, trong tầng mây cao mà mắt thường khó lòng nhìn thấy, có một bóng sáng gợn sóng nhẹ nhàng bay qua.
---❊ ❖ ❊---
Không ai chú ý đến dị tượng nhẹ nhàng trong tầng mây cao, nhưng lại có người chú ý đến dị tượng trên mặt biển.
Người này không ai khác chính là Đường Phương, người vừa từ trung tâm chỉ huy tác chiến dưới lòng đất trở về mặt đất chuẩn bị rời đi.
Khi anh thông báo cho Bái Luân quay về "Thần Tinh" xử lý hậu quả, vừa bước lên tàu vận tải của Thần tộc, Emma đột nhiên ngắt quãng hành động của anh, chuyển đến một hình ảnh nghi vấn do thiết bị dò tìm ghi lại.
Anh nhìn thấy mặt biển đang kích động, nhìn thấy thành phố nổi đó, nhìn thấy khói lửa cuồn cuộn tràn ra xung quanh, rồi quyết định không đi nữa, qua xem đó rốt cuộc là thứ gì.
Chẳng lẽ là chiếc "Hải Khổng Tước" của Tripaty? Nhưng nhìn từ ngoại hình thì có sự khác biệt rất lớn. Theo thông tin có được từ ký sinh thần kinh của Khang Ba Đặc, Tripaty đang làm khách tại lãnh địa của Hầu tước Aludiba cùng với chiếc "Hải Khổng Tước" của hắn, hoàn toàn không thể xuất hiện ở "Lai Nhĩ Tây".
Hay là vũ khí bí mật của quân đội, tương tự như mẫu hạm lớp Skidbladnir từng gặp ở Krotan... nhưng xét về logic lại không thông, vì trong ký ức của Khang Ba Đặc không có bất kỳ ghi chép nào về nó. Hơn nữa, Emma thông qua việc phóng to hình ảnh, nói với anh rằng thành phố nổi trên mặt biển đó có hình dáng giống sản phẩm công nghệ Epsilon.
Phát hiện này phá vỡ niềm vui đang trào dâng trong lòng anh, anh vừa tưởng rằng trạm nghiên cứu khoa học của Hội đồng An ninh Tối cao không nằm trong không gian sâu bên ngoài "Georgia", mà là ở vùng biển nội địa "Lai Nhĩ Tây".
Bởi vì thành phố nổi đó không có mùi vị của chiến hạm hỗn hợp cố định, nó rõ ràng không cùng một kiểu với Hội đồng An ninh Tối cao.
Dù thế nào đi nữa, anh quyết định đích thân đi chiêm ngưỡng xem gã khổng lồ đang ẩn giấu dưới đáy biển, nếu không phải vì xảy ra nổ bên trong mà buộc phải nổi lên mặt biển thì thiết bị dò tìm cũng không thể phát hiện ra này rốt cuộc là thứ gì.
Sau khi phi công nhận lệnh mới, anh điều khiển chiếc máy bay vận tải Thần tộc hóa thành một vệt vàng, lao thẳng về phía bán cầu đêm.
Khi Đường Phương đến nơi, những vụ nổ bên trong thành phố nổi vẫn chưa dừng lại, ngọn lửa lan nhanh tại nơi tiếp giáp giữa vùng lõi và xúc tu, có xu hướng ngày càng dữ dội, chỉ vì chiều dài cơ thể hơn 800 mét quá khổng lồ, những ngọn lửa lác đác không đủ để nuốt chửng cơ thể nó.
Chương mục
Nhắc nhở thân thiện: Nhấn phím [Enter] để quay lại mục lục, nhấn phím ← để quay lại trang trước, nhấn phím → để sang trang sau, thêm vào dấu trang để tiện cho lần đọc sau.
Tất cả chương mục, hình ảnh của "Mang theo StarCraft bên người" đều do người hâm mộ cập nhật và tải lên, hoan nghênh các bạn độc giả ủng hộ Bạo Binh Đối A và thêm vào dấu trang "Mang theo StarCraft bên người".