"Việc điều chỉnh bố cục tuyến phòng thủ là một chuyện hệ trọng, tôi cần phải trưng cầu ý kiến từ các tham mưu trong Bộ tư lệnh, đồng thời phải bàn bạc với các chỉ huy tuyến phòng thủ biên giới của Mông Á và Tinh Minh, sau đó mới có thể quyết định liệu có nên đẩy mạnh tiến độ hay không."
Đúng như dự đoán trước đó, buổi gặp mặt lần này chẳng qua chỉ là muốn thăm dò chàng thanh niên kia, ông ta sẽ không đưa ra bất kỳ cam kết thực chất nào.
Đường Phương rời khỏi ghế, dưới ánh mắt nghi hoặc của Trung Thôn Mỹ Huệ, anh bước tới bảng điều khiển thiết bị thông tin liên lạc đối diện, cắm một con chip dữ liệu vào giao diện thông dụng rồi quay lại chỗ cũ, nói: "Đây là quà gặp mặt của tôi."
Quà gặp mặt? Lúc này mà còn lấy ra quà gặp mặt sao? Anh ta cần thiết phải chuẩn bị quà gặp mặt à? Chuyện của "Mubarak" còn chưa đủ tư cách gọi là quà gặp mặt hay sao?
Trung Thôn Mỹ Huệ ngơ ngác nhìn khuôn mặt anh, cảm thấy vô cùng cạn lời.
David Conan không nói gì, đợi dữ liệu truyền xong, tạm dừng quá trình đàm thoại rồi rời khỏi phạm vi quét của thiết bị chiếu hình toàn ảnh.
Phù Lôi Nhã nằm bò trên bàn họp như một con sâu không xương, những ngón tay mảnh khảnh lướt qua lướt lại trên mặt bàn, viết đi viết lại: "Đường Phương đại bại hoại, không thèm để ý tới mình", "Đường Phương đại bại hoại, không thèm để ý tới mình..."
Đường Phương lên tiếng: "Phù Lôi Nhã, em đang viết cái gì thế?"
Phù Lôi Nhã lập tức ngồi thẳng người dậy, tinh thần phấn chấn, trông như thể hai người hoàn toàn khác biệt so với lúc nãy, cô nói: "Phù Lôi Nhã thích Đường Phương nhất."
"Thế sao?" Anh nhìn cô, khóe miệng cong lên một nụ cười đầy ẩn ý.
"Được rồi." Cô bé lập tức ỉu xìu, giống như một đứa trẻ phạm lỗi, cắn môi nói: "Em đang viết... Đường Phương là đại bại hoại." Nói xong, bỗng nhiên trở nên có lý lẽ hơn: "Ai bảo anh không thèm để ý tới em."
Trung Thôn Mỹ Huệ nhìn đôi nam nữ ngồi chéo phía đối diện, cảm giác trong miệng như có vô số hạt cát nhỏ chui vào, khó chịu vô cùng.
Cô thực sự muốn qua đó nhắc nhở họ một câu, phải trang trọng một chút, tôn trọng người khác cũng chính là tôn trọng bản thân... Tiếc là cô không dám. Bàng Bối Khắc Lạp chính là một ví dụ điển hình, nữ siêu nhân mang tên Phù Lôi Nhã đó trong mắt ngoài Đường Phương ra thì không chứa nổi bất kỳ ai khác, một khi chọc giận cô ta, chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp, vì vậy cô phải nhẫn nhịn, cố gắng nhẫn nhịn. Dù khó chịu đến mấy cũng phải nhịn.
Sự dày vò này khiến cô một lần nữa nhớ lại chuyện trước đây từng bị thế lực cứ điểm của Vương quốc Liên hiệp Turanks bắt giữ, bị một binh sĩ tộc Hoa Hạ cưỡng hiếp để trả thù. Sau 20 năm, cảm giác đó lại xuất hiện lần nữa.
Vài phút sau, bóng dáng David Conan lại xuất hiện ở đầu bàn họp, làm dịu đi sự dày vò của cô.
Tuy nhiên, khi nhìn thấy người đàn ông từng "khai phá" trên cơ thể mình này, cô lại phát hiện sự dày vò không hề thuyên giảm, mà chỉ chuyển từ cô sang ông ta... Hóa ra người bị hạm trưởng Đường "cưỡng hiếp" không chỉ có mình cô.
Đương nhiên, đây là một kiểu cưỡng hiếp về ý chí, bởi cô hiểu rõ hơn bất kỳ ai cảm xúc lộ ra trong mắt David Conan bất lực và sầu não đến mức nào.
Cô rất tò mò, rốt cuộc Đường Phương đã truyền thứ gì cho ông ta.
"Thứ đó... cậu lấy được bằng cách nào?"
Hỏi xong câu này, David Conan liền hối hận, bởi vì đây vốn dĩ là một câu hỏi vô cùng ngu ngốc. Cách lấy được không quan trọng, quan trọng là làm thế nào để xóa bỏ ảnh hưởng của nó, hay nói cách khác là làm cho Đường Phương hài lòng, không truy cứu nữa.
Dữ liệu lưu trữ trong con chip đương nhiên chính là chi tiết cuộc đàm phán giữa sứ giả do Harrington Harris và Albert phái đến với Nguyễn Đình Văn, có thể coi là bằng chứng trực tiếp cho việc chính phủ Tinh Minh tham gia vào "cuộc tấn công Dillar".
Ông ta rất ngạc nhiên tại sao Harrington không tiêu hủy thứ này sau khi cuộc tấn công thành công. Nếu chẳng may bị tiết lộ ra ngoài, không chỉ làm tổn hại đến lợi ích của Tinh Minh mà đối với Đế quốc Sulu cũng chẳng có lợi lộc gì.
Đương nhiên, đây chỉ là phản ứng đầu tiên khi nhìn thấy tư liệu hình ảnh. Về sau, ông nghĩ nhiều hơn đến việc xử lý chuyện này như thế nào. Một khi tư liệu hình ảnh này bị rò rỉ, hậu quả sẽ nghiêm trọng hơn cả cơn địa chấn chính trị "Babylon". Ngay cả khi có thể đổ trách nhiệm chính của việc này lên đầu "Tập đoàn Dược phẩm Khởi Minh", thì trong chính phủ và quân đội vẫn phải có người đứng ra chịu trách nhiệm.
Chuyện trong Nghị viện ai sẽ từ chức vì lỗi lầm thì chưa nói đến, người làm dê tế thần của quân đội mới là điều ông quan tâm nhất.
Quân đoàn Ác Dạ cấu kết với Harrington Harris thực hiện cuộc tập kích vào "Dillar" vốn dĩ đã là một trọng tội. Huống hồ Tinh Minh và Đế quốc Sulu sắp khai chiến, các phương tiện truyền thông chỉ cần thêm mắm dặm muối tuyên truyền một chút, e rằng sẽ bị khép vào tội phản quốc. Xử nhẹ thì dư luận không chấp nhận, chắc chắn phải chọn ra một nhân vật đủ sức nặng để gánh tội.
Người có sức nặng nhất của quân đội Tinh Minh tại khu vực không người A-Á-Lạc-Tư - Khoa Phổ Lâm - Tư Lan Đạt là ai? Không cần nói cũng biết, tự nhiên chính là ông, David Conan.
Đây là trọng tội đủ để khiến người ta thân bại danh liệt. Ông gần như đã hiến dâng cả cuộc đời cho Hải quân Tinh Minh, nếu như vào phút cuối cùng mà không giữ được khí tiết, từ một công thần trở thành kẻ bán nước, e rằng đến chết cũng không nhắm mắt được.
Lùi một bước mà nói, dù đối tượng bị xử lý là các tướng lĩnh khác, ông cũng không thoát khỏi trách nhiệm quản lý lỏng lẻo.
Thực ra đây chưa phải là ảnh hưởng duy nhất. Các binh sĩ thậm chí có thể vì sự nhơ nhuốc của cấp cao mà mất đi ý chí chiến đấu, chưa kịp khai chiến đã nảy sinh sự mất lòng tin vào tầng lớp chỉ huy, gây ra hậu quả không thể cứu vãn.
Cuối cùng ông cũng hiểu ra lý do Đường Phương muốn gặp mình.
Không phải ông thăm dò hạm trưởng Đường, mà là hạm trưởng Đường muốn ép cung, ép ông phải đưa ra lựa chọn.
Hạm đội 44 lui cũng phải lui, không lui cũng phải lui.
Hơn nữa, đây mới chỉ là một chút lãi suất không đáng kể. Ông sẽ trở thành sứ giả của hạm trưởng Đường, chuyển đạt mọi thứ tới những kẻ trong Nghị viện, thậm chí trở thành người trung gian cho một cuộc giao dịch.
Một cuộc giao dịch không công bằng...
Những kẻ như Terry Ferdinand tưởng rằng vụ việc "Dillar bị tấn công" có thể khiến tên nhóc đó ngoan ngoãn một chút, nhận rõ môi trường hiện tại để đưa ra lựa chọn phù hợp, nếu không, chính phủ có vạn cách để đánh sập "Thần Tinh Chú Tạo".
Nhưng kết quả thì sao? Quân đoàn Ác Dạ bị tiêu diệt toàn bộ, Hải tặc Hắc Trân Châu chắc cũng lành ít dữ nhiều, Tinh Minh còn bị anh ta nắm thóp.
David Conan bỗng nhiên rất hối hận, hối hận vì lúc đầu đã tin vào những lời dụ dỗ của đám người Terry Ferdinand, phối hợp với Quân đoàn Ác Dạ phát động cuộc tập kích bất ngờ vào "Dillar". Giờ thì sao? Thịt không ăn được mà còn rước lấy một thân đầy mùi hôi.
Nói không khách khí, Đường Phương hiện đang nắm giữ mạng sống của ông, nắm giữ mạng sống của rất nhiều người.
"Hạm đội 44..."
Đường Phương hoàn toàn không có ý định trả lời câu hỏi ngu ngốc đó của ông, lúc nói chuyện anh liếc nhìn Trung Thôn Mỹ Huệ đang có thần thái vô cùng mất tự nhiên, rồi mỉm cười.
Anh cười rất nhẹ, giống như cơn gió thoảng trong ngày hè, khiến người ta không cảm thấy chút mát mẻ nào, trái lại còn rất oi bức.
"Tôi sẽ sắp xếp để họ rút khỏi 'Dillar' sớm nhất có thể."
Trung Thôn Mỹ Huệ nghe xong câu này liền sững sờ, phải mất một lúc lâu mới hoàn hồn. Cô càng thấy kỳ lạ không biết rốt cuộc Đường Phương đã cho David Conan xem thứ gì mà chỉ trong vài phút ngắn ngủi đã thay đổi phương châm lộ trình mà Bộ tư lệnh đã định ra.
Đường Phương gật đầu, nói tiếp: "Giúp tôi nhắn nhủ với Bill Baum, cùng với Terry Ferdinand, Lỗ Nguyên Khôi những người đó, 'Dillar' là của tôi."
Anh không dùng giọng điệu thương lượng, không chút do dự, rất bình thản nói ra một câu như vậy.
Nửa đầu câu nói này không phải trọng điểm, nửa sau mới là.
Sắc mặt Trung Thôn Mỹ Huệ thay đổi, đồng tử vốn đang giãn ra co rút lại nhanh chóng, cô không thể ngờ anh lại dứt khoát, trực diện đến thế, muốn giành quyền kiểm soát "Dillar" từ tay "Tập đoàn Dược phẩm Khởi Minh", thậm chí là từ tay chính phủ Tinh Minh.
Điều này... cũng quá ngông cuồng rồi, dù cho anh có thực lực đủ để sánh ngang với "Quân đoàn Ác Dạ" đi chăng nữa, cũng không nên kiêng nể gì như vậy. Phải biết rằng người đối diện chính là Tổng tư lệnh Hải quân khu vực không người, dưới quyền kiểm soát hơn mười hạm đội, hàng vạn chiến hạm.
Thế nhưng điều khiến cô nghi hoặc là David Conan không hề tỏ ra tức giận về điều này, mà rất bất lực, thấp giọng nói: "Đây mới là mục đích thực sự khi cậu muốn gặp tôi đúng không?"
"Không sai."
"Cậu đang chiếu tướng tôi."
"Tôi không phải đang chiếu tướng ông, bởi vì ông không có quyền quyết định quyền sở hữu 'Dillar', ông chỉ là một người đưa tin."
"Nếu như... tôi nói là nếu như. Những kẻ trong Nghị viện, hoặc Bill Baum không đồng ý thì sao?"
"Hậu quả ông biết rồi đấy."
"..."
David Conan trở nên im lặng. Ông biết chàng thanh niên đối diện nói là làm được.
Trung Thôn Mỹ Huệ nhìn hai người hỏi đáp, sắc mặt trở nên vô cùng đặc sắc. David Conan từ vẻ chín chắn điềm đạm lúc bắt đầu bỗng chốc trở nên như đi trên băng mỏng, giống như bị người ta nắm thóp, trở thành đối tượng tống tiền của hạm trưởng Đường.
Trong con chip đó rốt cuộc có thứ gì?
Đường Phương đứng dậy đi ra ngoài. Phù Lôi Nhã đã đợi đến mức mất kiên nhẫn reo lên một tiếng, từ phía sau ôm lấy cánh tay anh, bộ ngực căng tròn ép chặt lên đó, không hề kiêng dè Trung Thôn Mỹ Huệ và David Conan phía sau.
Trong mắt cô, họ đều là người qua đường, hay nói đúng hơn là phong cảnh bên trời.
"Đừng quên nói với họ, sự kiên nhẫn của tôi là có giới hạn."
Cửa an toàn đóng lại, bóng lưng hai người biến mất ở cuối tầm mắt.
Trung Thôn Mỹ Huệ đứng dậy, hai tay chống lên mặt bàn, thần tình nghiêm trọng hỏi: "Rốt cuộc chuyện này là thế nào?"
David Conan im lặng một lát, trả lời: "Chuyện này không liên quan đến cô."
Sắc mặt cô thay đổi, hoàn toàn không ngờ đại tướng David vốn có quan hệ thân thiết với mình lại dùng lời lẽ nặng nề như vậy. Đặt vào người khác, có lẽ cô sẽ vì giọng điệu của ông mà không vui, nhưng Trung Thôn Mỹ Huệ không nghĩ vậy, bởi có những chuyện không biết vẫn hơn là biết, David Conan đang bảo vệ cô.
"Ông thực sự muốn rút Hạm đội 44 về sao?"
Vị lão nhân đầy nếp nhăn này hít sâu một hơi, rồi thở mạnh ra, bàn tay đặt trên xe lăn theo thói quen run lên vài cái, nói: "Tôi không còn cách nào khác, chỉ có thể làm vậy."
Trung Thôn Mỹ Huệ do dự một chút, lại nói: "Vậy... vậy căn cứ quân sự đang xây dựng tại 'Laxith' đó phải xử lý thế nào?"
David Conan ngả đầu ra sau một chút, dùng giọng điệu vô cùng yếu ớt, bất lực nói: "Tặng cho cậu ta."
Tặng cho cậu ta? Tặng cho Đường Phương?
Hạm đội 44 bận rộn ngày đêm tại "Dillar" hơn một tháng trời, không tiếc điều động binh sĩ và tài nguyên của bộ phận công trình Hạm đội 53, Hạm đội 42 mới xây dựng được một căn cứ quân sự như vậy, còn chưa kịp dùng đã quay mặt tặng người ta làm quà?
Căn cứ vốn dùng để giám sát và đe dọa, giờ đây lại trở thành món quà Hải quân Tinh Minh tặng cho hạm trưởng Đường để lấy lại bình tĩnh... Chuyện này thật quá trớ trào, mặt mũi của Hải quân coi như mất sạch, điều này còn mất mặt hơn việc "Võ Tiên Hào" bị người ta đá văng đi.
"Tại sao?" Trên khuôn mặt cô lần đầu tiên xuất hiện sự biến động cảm xúc.
"Đây là chúng ta nợ cậu ta."
"Điều này không giống với những gì ông từng nói."
"Môi trường hiện tại cũng không còn giống như trước nữa."
"Trong con chip đó rốt cuộc cất giấu thứ gì?"
"Tôi đã nói rồi, chuyện đó không liên quan đến cô."
David Conan khẽ nhướng mày, chiếc xe lăn dưới thân khẽ xoay một vòng, để lại một bóng lưng ngày càng xa dần.
Trung Thôn Mỹ Huệ hít sâu một hơi, để cảm xúc của mình bình ổn lại, rời khỏi phòng họp, đi về phía cầu tàu phía trước.
Cô không lo lắng cho Đường Phương và Phù Lôi Nhã, cô lo cho Bàng Bối Khắc Lạp.
Bất cứ người đàn ông nào, khi chịu sự sỉ nhục như vậy trong lòng đều sẽ không dễ chịu, huống hồ anh ta còn là một vị tướng tự cao tự đại. Hành động của Phù Lôi Nhã vốn dĩ chính là một sự sỉ nhục, mặc dù trong mắt cô ta đó chỉ là một chuyện nhỏ không đáng kể.
---❊ ❖ ❊---
Đường Phương và Phù Lôi Nhã rời đi bằng "Anh Tiên Hào". Chưa đi được bao xa, bỗng nhiên bị 3 chiếc tàu hộ vệ lớp Trường Kiếm chặn lại, kèm theo đó là hơn 10 chiếc chiến đấu cơ không gian.
Không nói lời nào, cũng không giao tiếp, vũ khí trực tiếp nhắm thẳng vào chiếc tàu con thoi mỏng manh, tia lửa điện chớp sáng. Đạn pháo từ tính bùng phát dữ dội.
Không nghi ngờ gì nữa, đây là một cuộc tập kích bất ngờ, cũng có thể gọi là chặn giết.
Dùng pháo từ tính 120mm của tàu hộ vệ lớp Trường Kiếm để đối phó với một chiếc tàu con thoi lớp Chim Di Cư dài chỉ 23 mét, không được trang bị bất kỳ hệ thống vũ khí nào, có thể hình dung ra kết quả sẽ như thế nào.
Dù là pháo thủ chịu trách nhiệm bắn, hay là chỉ huy của 3 chiếc tàu hộ vệ, đều cho rằng tên nhóc ngu ngốc không biết trời cao đất dày kia chết chắc rồi.
Anh ta dám lái một chiếc tàu con thoi đến điểm tập kết của Hạm đội 44, còn dám sỉ nhục thiếu tướng Bàng Bối trên "Anh Tiên Hào", hành vi này tự thân nó đã là một sự coi thường đối với Hạm đội 44. Một số phần tử quá khích không thể tha thứ cho việc anh làm như vậy.
Họ đều là tâm phúc của Bàng Bối, cũng là những người kế thừa ý chí ái quốc cuồng nhiệt. Bàng Bối vì nhiều lý do không thể ra tay, không có nghĩa là họ cũng sẽ ngồi yên không quản, để mặc gã cuồng vọng kia chà đạp lên tôn nghiêm của Hải quân Tinh Minh. Vì vậy, họ không tiếc vi phạm quân lệnh, cam tâm mạo hiểm đối mặt với tòa án quân sự, cũng phải tiêu diệt đôi nam nữ đó.
Do tàu con thoi vừa tách khỏi đội hình hạm đội, tốc độ không nhanh, căn bản không thể né tránh những viên đạn đang bay tới với tốc độ cao.
Tuy nhiên, vụ nổ mà mọi người tưởng tượng đã không xảy ra. Những viên đạn đó dường như đâm sầm vào một bức tường vô hình, bị bật văng ra xa, biến mất trong không gian u ám.
Phía trước tàu con thoi lớp Chim Di Cư vài trăm mét gợn lên một vòng sáng như nước, lóe lên rồi tắt ngấm.
Khi nhân viên trên tàu hộ vệ lớp Trường Kiếm hoàn hồn lại, chiếc tàu con thoi vốn nên nằm ở trung tâm màn hình lớn đã không còn dấu vết.
Nó cứ thế biến mất, biến mất ngay dưới mắt mọi người. Có người nghi ngờ liên quan đến vòng sáng đó, có người nghi ngờ đó căn bản không phải là tàu con thoi lớp Chim Di Cư bình thường.
Đúng lúc này, từ trong hư vô bay ra một hàng tinh thể bạc, lướt qua bầu trời đêm như những tinh linh ánh trăng, "hôn" lên mạn tàu của 3 chiếc tàu hộ vệ lớp Trường Kiếm. Nổ tung thành một luồng ánh sáng rực rỡ chói mắt.
3 chiếc tàu hộ vệ lớp Trường Kiếm thậm chí chưa kịp giãy giụa trước khi chết đã bị vụ nổ dữ dội xé nát thân tàu, bị phân tách thành những mảnh vụn kim loại lớn nhỏ, trôi dạt về phía xa.
Những phi công chiến đấu cơ đó chỉ cảm thấy tay chân lạnh ngắt, mồ hôi trên trán chảy xuống che mờ tầm mắt, bởi vì họ không biết cuộc tấn công đến từ đâu. Những tinh thể màu trắng bạc đó dường như đột ngột xuất hiện trong vũ trụ này, trong chớp mắt đã nuốt chửng 3 chiếc tàu hộ vệ lớp Trường Kiếm.
Ngay khi họ đang không biết phải làm sao, một chiếc chiến đấu cơ không gian lớp Chim Ruồi đang tiến gần đến đội hình tàu chủ lực của Hạm đội 44 giống như quả trứng va phải đá, toàn bộ thân máy bay vỡ nát.
Cùng lúc đó, hệ thống liên lạc truyền đến tiếng gầm thét và chất vấn của sĩ quan cấp trên, yêu cầu họ giải thích tại sao tự ý xuất kích, vụ nổ vừa rồi là thế nào, 3 chiếc tàu hộ vệ lớp Trường Kiếm đó đâu rồi.
Rõ ràng, hệ thống chỉ huy của Hạm đội 44 vẫn chưa biết chuyện gì xảy ra, chỉ là 3 chiếc tàu hộ vệ lớp Trường Kiếm đột ngột biến mất trên chỉ thị của hệ thống radar, xung quanh lại không phát hiện mục tiêu khả nghi nào khiến họ cảm thấy nghi hoặc và chấn động.
Các sĩ quan các cấp trong tầng lớp chỉ huy không biết xảy ra chuyện gì, vài phi công chiến đấu cơ cũng không hiểu cuộc tấn công đến từ đâu, dường như đối phương có khả năng tàng hình, hơn nữa sức tấn công mạnh đến khó tin, trong chớp mắt đã tiêu diệt gọn 3 chiếc tàu hộ vệ lớp Trường Kiếm.
"Là ai ra lệnh cho các người xuất kích? Tàu con thoi đâu? Tàu con thoi Đường Phương đi đâu rồi?"
Trong bộ đàm truyền đến giọng nói của một người phụ nữ, nguồn tin hiển thị là chỉ huy cao nhất của hạm đội, chính là Trung Thôn Mỹ Huệ đích thân hỏi về chuyện này.
Vài phi công chiến đấu cơ không biết phải trả lời thế nào. Trước khi phát động hành động, họ đã thề độc, dù thế nào cũng phải đưa đôi nam nữ đã sỉ nhục Bàng Bối Khắc Lạp, chà đạp tôn nghiêm của Hải quân Tinh Minh xuống địa ngục, vì điều đó không tiếc trả giá bất kỳ cái giá nào. Thế nhưng kết quả thật đáng thất vọng, đạn pháo từ tính không biết bị thứ gì chặn lại, chiếc tàu con thoi đó cũng biến mất, trung tá Beli - người tổ chức hành động lần này - cũng chết rồi. Giờ đây Trung Thôn Mỹ Huệ hỏi đến chuyện này, họ biết trả lời sao đây?
Trên cầu tàu "Anh Tiên Hào", Trung Thôn Mỹ Huệ sốt ruột đi lại trên bàn chỉ huy tác chiến, thầm nghĩ đúng là lo lắng điều gì thì điều đó xảy ra. Sau khi kết thúc cuộc đối thoại với David Conan, cô lập tức chạy đến cầu tàu thay vì đích thân tiễn Đường Phương, mục đích là để kiềm chế những kẻ cuồng tín ái quốc trung thành với Bàng Bối Khắc Lạp trong hạm đội đi gây rắc rối cho hai người, không ngờ vẫn là chậm một bước...
Thực ra sâu trong thâm tâm cô, một mặt sợ Đường Phương cứ thế mà chết, mặt khác cũng mong anh cứ thế mà chết.
Mặc dù không biết con chip dữ liệu đó lưu trữ tài liệu gì, nhưng từ thái độ trước cứng sau mềm của David Conan có thể thấy, anh đã nắm thóp được vị đại tướng kia, thậm chí là cả chính phủ Tinh Minh. Nếu anh cứ thế mà chết, biết đâu có thể hóa giải một cuộc khủng hoảng quốc gia, cứu David Conan khỏi nước sôi lửa bỏng, đồng thời đối với cô cũng là một công lao to lớn.
Cô cũng lo lắng không biết những người ở khu công nghiệp "Christier" sau khi biết tin hạm trưởng Đường tử vong có liều mạng với Hạm đội 44, cá chết lưới rách hay không. Còn có dữ liệu trong con chip đó liệu có bản sao khác không, nếu chẳng may bị những người như Claire, Chu Ngải tiết lộ ra ngoài, liệu có gây ra tổn thất không thể đong đếm cho Tinh Minh hay không.
Sự chờ đợi này còn khiến cô căng thẳng hơn bất kỳ cuộc chiến tranh nào cô từng trải qua, nhịp tim gần như nhanh gấp đôi bình thường.
Trớ trêu thay, trên "Võ Tiên Hào", Bàng Bối Khắc Lạp nói không biết, anh ta không hề ra lệnh cho bất kỳ ai đi tập kích tàu con thoi của Đường Phương, càng không biết kẻ nào dám không nghe lệnh thiếu tướng Trung Thôn mà tự ý xuất kích, những kẻ coi thường quân kỷ như vậy sau khi trở về nhất định phải trừng trị nghiêm khắc.
Lời nói của anh ta, nói là giải thích thì thà nói là đang diễn kịch còn hơn, bởi vì những lời quan liêu, sáo rỗng như vậy phát ra từ miệng anh ta nghe thật lạc quẻ, không chút thành ý, mà giống như đang hả hê trên nỗi đau của người khác hơn.