"Bạch Tuộc Hải Tặc Đoàn" chẳng qua chỉ là một băng hải tặc hạng hai, làm sao dám đối đầu với "Bahamut". Ngay cả khi chỉ có 100 chiến hạm bao vây bọn chúng, tỷ lệ quân số hai bên vượt quá 2:1, Boyle Ben cũng không dám khiêu chiến. Lão vứt bỏ đội vận tải do Radu Khan và Morgan dẫn đầu, cúp đuôi chạy trốn không còn tăm hơi.
Ngay lúc Radu Khan cùng những người khác đang cảm thán vừa thoát khỏi hang hổ lại rơi vào ổ sói, phía "Bahamut" đưa ra yêu cầu đàm phán, người đứng ra chính là ông chủ của "Thiết Lâu", Arthur.
Tại một khu vực quan trọng như "Jakarta-bur", các băng hải tặc lớn nhỏ đều cài cắm tai mắt. Arthur là người đại diện của "Bahamut" là điều nằm ngoài dự liệu nhưng cũng hợp tình hợp lý. Vì có hắn đứng ra, Morgan biết đội vận tải đã được bảo toàn.
Thế là thông qua sự việc này, Arthur và Walton đã bắt mối làm quen. Nói cũng lạ, phía "Bahamut" không hề đòi hỏi thù lao cho việc ra tay tương trợ, yêu cầu duy nhất của Arthur là sau này khi Đường Phương quay lại "Jakarta-bur", có thể gặp mặt hắn một lần.
Những ngày sau đó, tin tức "Bahamut" nhúng tay vào tranh chấp giữa "Thần Tinh Chú Tạo" và "Bạch Tuộc" lan truyền chóng mặt. Đồng thời, những gì Đường Phương làm ở "Babylon" cũng khiến hắn nổi đình nổi đám. Từ đó về sau, không ai dám nảy sinh ý đồ xấu với các hoạt động thương mại của Walton và Joey tại "Jakarta-bur" nữa.
Đường Phương không biết tại sao "Bahamut" lại cố tình lấy lòng mình, nhưng nghĩ chắc không có ác ý gì. Dù sao đôi bên không oán không thù, về mặt lợi ích cũng không xung đột, phía sau "Bahamut" cũng không có bóng dáng thế lực chính trị của Tinh Minh. Đã Arthur muốn gặp mặt, hắn cũng vui vẻ trò chuyện.
"Chuyện nhỏ thôi, không cần khách sáo."
Trong lúc Arthur đang nói chuyện, Claire và những người khác tiến lại gần quầy bar. Yuffie lộ vẻ muốn nói lại thôi, dường như có chuyện muốn hỏi nhưng lại thấy ngắt lời ba người thì không hay, ngồi cũng không được mà đứng cũng chẳng xong.
Chu Ngải thì không có kiêng dè gì, thay cô hỏi: "Joey đâu?"
"Joey ư?" Walton theo bản năng định trả lời, chợt nhận ra Yuffie bên cạnh Chu Ngải. Sắc mặt lập tức trở nên không tự nhiên, nuốt ngược những lời định nói vào trong.
Đúng lúc Radu Khan cùng vài người bước tới. Thủ lĩnh người Ấn từng bị một đao của Chu Ngải dọa cho suýt nữa thì liệt dương cả đời, nghĩ bụng phải nịnh nọt vị "phu nhân tương lai" có quan hệ tình cảm với ông chủ Đường này, liền chỉ về hướng sàn nhảy nói: "Joey ở đằng kia!"
Mặt Walton trắng bệch, đến cả chút đỏ hồng do say rượu cũng bị che khuất.
Nhân viên phục vụ Josephine cùng vài khách quen trong quán nhìn về phía sàn nhảy với nụ cười đầy ẩn ý.
Chu Ngải quay đầu nhìn, Claire quay đầu nhìn, Yuffie cũng vậy. Đường Phương cảm thấy không khí khác lạ, cũng nhìn về phía sàn nhảy, rồi... hắn thấy một đám người, một đám người đang vặn vẹo cơ thể.
Joey bị một đám nữ lang ăn mặc hở hang vây ở giữa, cứng nhắc lắc lư tứ chi, trông như con rối bị người ta giật dây, nhìn không giống đang nhảy mà giống như đang chịu tội.
Cậu ta xuất thân từ nông thôn, chưa từng thấy sự đời. Grant lại là kiểu người như cha mẹ, nuôi em vợ như con trai, chưa bao giờ cho phép cậu ta bén mảng tới chốn ăn chơi. Như bây giờ, điệu nhảy đó quả thực thảm không nỡ nhìn.
Điều kỳ lạ là, dù cậu ta nhảy xấu xí, những cô gái xung quanh lại chẳng hề bận tâm. Họ vây quanh cậu ta như sao vây quanh trăng, khoe khoang khuôn mặt hay vóc dáng, thậm chí là cả những bộ phận nhạy cảm.
Joey và Walton là những người phụ trách chi nhánh mà Đường Phương phái đến "Jakarta-bur", địa vị ngang hàng với Johnny, thậm chí còn cao hơn. Vì sau sự kiện "Thần Tinh" đối đầu với hải quân đồn trú và lời xin lỗi của Tổng thống, chính quyền địa phương "Lokiya" gần như thờ Walton và Joey như ông nội, việc gì cũng nhẫn nhịn, việc gì cũng chiều theo.
"Thần Tinh" mạnh đến mức nào, các quan chức ở "Jakarta-bur" hiểu rõ nhất. Quan trọng là, hạm trưởng Đường không giống như những người phụ trách các doanh nghiệp quân sự như "Iga Thực Nghiệp" hay "Liên minh Công nghệ Lãng Du", nếu chọc giận hắn, hắn thực sự dám đối đầu với chính phủ. Clement và những người ở Cục An ninh chính là tấm gương tày liếp.
Giờ đây ngay cả những nhân vật như Adam Oliver, Onions đều đã ngã ngựa, băng hải tặc "Bahamut" cũng có quan hệ mờ ám với Walton, cơ quan địa phương "Lokiya" nào dám đắc tội với họ. Thế là, hai người họ ở "Jakarta-bur" muốn gió được gió, muốn mưa được mưa.
Walton thì không nói làm gì, người đã gần 40, ngoài công việc ra sở thích duy nhất là cùng Arthur, Johnny uống chút rượu chém gió. Còn Joey vẫn đang tuổi thanh xuân, dù cậu ta không chủ động trêu hoa ghẹo nguyệt, cũng có khối cô gái đợi được "trao thân gửi phận".
Tất nhiên, người muốn "trao thân" cho hạm trưởng Đường còn nhiều hơn, chỉ là... đại đa số không có cơ hội, cũng không có khả năng tiếp cận hắn.
Rõ ràng là Joey cũng như Walton, đã uống khá nhiều rượu, có chút mê loạn, sàn nhảy ồn ào như vậy mà vẫn không chú ý, cứ máy móc lắc lư theo nhạc, mặc kệ những cô gái xung quanh dùng vai, chân, ngực, rốn cọ sát vào người mình.
Yuffie tức đến run người. Cô theo hạm trưởng Đường chinh chiến "Dilar", nổi danh ở "Babylon", đánh bại quân đoàn "Anubis"... con đường này trải qua bao mưa gió, va vấp. Giờ đây Grant ở lại "Babylon", hạm trưởng chính quy lại là kẻ làm chủ phó mặc, cô với tư cách là sĩ quan hạm vụ, việc quản lý càng nhiều hơn, nhiều lúc đến ngủ cũng không yên, mấy ngày nay người gầy rộc đi.
Thế mà cậu ta lại có nhã hứng tìm hoa ghẹo nguyệt, đùa bỡn lả lơi ở "Jakarta-bur".
Thật không thể nhịn được nữa!
Cô túm lại mái tóc dài gợn sóng vốn cố tình xõa ra trước khi rời tàu để trông dịu dàng hơn, nhanh chân bước vào sàn nhảy, đẩy những cô gái ăn mặc hở hang kia ra, giơ tay tát thẳng vào khuôn mặt đỏ bừng của Joey một cái.
Chát! Tiếng tát vang dội và dứt khoát.
Tát xong, cô không nói một lời quay lưng bỏ đi, dáng vẻ vô cùng sảng khoái và quyết liệt.
Âm nhạc vẫn tiếp tục, đèn neon trên sàn nhảy vẫn nhấp nháy, chỉ là điệu nhảy đã dừng lại. Mọi người nhìn nhau ngơ ngác, không hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ có Joey hiểu tại sao mình bị ăn tát. Cậu ta ôm mặt đầy tủi thân, ánh mắt tỉnh táo nhìn về phía quầy bar nơi Đường Phương và những người khác đang ngồi, cảm thấy mất mặt quá, nếu để anh rể Grant biết, chắc chắn sẽ đánh gãy chân cậu ta.
"Còn ngẩn người ra đó làm gì, đuổi theo đi!" Người nói là Walton.
Cậu chàng tỉnh ngộ, mặt vẫn còn in dấu bàn tay rõ mồn một, vội vàng đuổi theo ra cửa, dáng vẻ nhanh nhẹn, bước chân dứt khoát, đâu giống người đang say rượu.
"Haha, không ngờ cái tát của Yuffie lại có công hiệu giải rượu."
Chu Ngải trừng mắt nhìn hạm trưởng Đường đang cười trên nỗi đau của người khác, hậm hực nói: "Đàn ông các anh chẳng có ai tốt đẹp cả."
Hạm trưởng Đường mặt không đổi sắc, tim không đập nhanh, da mặt dày như tường thành kia đừng nói là biến sắc, đến một nếp nhăn cũng không có. Ngược lại là Diệp Đan, mặt lại đỏ bừng lên. Cô cảm thấy tiểu thư Chu Ngải có phải đang "mắng chó chửi mèo", ngoài mặt mắng Đường Phương, thực chất là mắng cô là hồ ly tinh, không biết xấu hổ, giống như mấy người phụ nữ trên sàn nhảy, đi quyến rũ bạn trai người ta.
Claire chọc mạnh vào eo Chu Ngải, chỉ vào Diệp Đan đang lộ vẻ lúng túng, khiến cô gái ngơ ngác không hiểu mình đã làm gì sai. Chọc giận nữ cảnh sát là vì câu nói kia sao? Rõ ràng là đang mỉa mai hạm trưởng Đường, liên quan gì đến cô?
Đối với tâm tư tinh tế của phụ nữ, hạm trưởng Đường không có sức mà suy đoán. Hắn nhìn Walton hỏi: "Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra vậy?" Hắn cũng nhận ra, chuyện này e rằng không đơn giản như những gì nhìn thấy bên ngoài.
Walton không trả lời ngay, mà quay sang Joseph bên cạnh Arthur và mấy khách quen kia nói: "Cười, còn dám cười. Nếu không dỗ dành được Yuffie, coi chừng Joey quay lại liều mạng với các cậu."
Động tác lau ly của Joseph cứng lại. Ánh đèn xoay chuyển lướt qua miệng ly, ánh sáng phản chiếu làm sáng khuôn mặt cậu ta, hai bên má mọc vài nốt mụn, không biết là do nóng trong hay rối loạn nội tiết, dù sao cũng không phải là hội chứng tuổi dậy thì.
Mấy khách quen kia lặng lẽ rời đi, cúp đuôi chạy còn nhanh hơn thỏ.
Nghe Walton giải thích, hắn mới hiểu rõ ngọn ngành, tại sao một người luôn thật thà như Joey lại chạy ra sàn nhảy làm trò.
Hóa ra tất cả đều là trò đùa ác ý của Josephine và mấy khách quen kia. Lúc Joey đang trong cơn say, họ chế giễu cậu ta không có gan, là đàn ông con trai mà nói chuyện với phụ nữ đẹp cũng đỏ mặt. Uổng công bao nhiêu cô gái liếc mắt đưa tình, đến "Jakarta-bur" lâu như vậy mà vẫn như thằng nhóc con bám đuôi Walton, cái này không dám, cái kia không dám, chẳng có chút đàn ông nào, không phải là người làm nên chuyện lớn.
Joey tất nhiên không phục, qua lại vài câu liền bị kích động. Cái gọi là rượu vào lời ra, thế là cứ ngây ngô xông vào sàn nhảy. Walton cản không nổi, ngay cả lôi Grant ra cũng vô dụng.
Cậu ta cứ tưởng đây là chuyện nhỏ, đợi ngọn lửa trong lòng thằng nhóc kia hạ xuống, tự nhiên sẽ theo mình về.
Ai ngờ cậu ta càng lắc càng hăng, đúng lúc hạm trưởng Đường lại chơi một vố đánh úp, khiến tiểu thư Yuffie không nhận được bất ngờ mà lại ôm một bụng tức.
Josephine mặt mày méo xệch trốn sau lưng Arthur, chỉ muốn đào cái lỗ chui xuống không dám ra. Mấy tên khách quen khởi xướng kia đã chuồn mất dạng, để lại một mình cậu ta đối mặt với ánh mắt sắc như dao của Chu Ngải, quả thực là một kiểu cực hình.
Cảnh tượng Hillgate bị cô bóp nát "của quý" vẫn còn in đậm trong trí nhớ, cậu ta không muốn nằm viện ba tháng đâu.
"Chu Ngải, cô đuổi theo xem sao, tiện thể giúp giải thích một chút. Yuffie luôn kính trọng cô, chắc sẽ nghe lời cô đấy."
"Haizz!" Cô thở dài một tiếng, nói: "Được thôi." Rồi quay người đi về phía cửa. Trước khi đi còn không quên trừng mắt nhìn Radu Khan một cái, khiến vị thủ lĩnh người Ấn vội vàng lấy tay che hạ bộ, cậu ta cũng nghe nói, tiểu thư Chu từng giẫm nát trứng của một tên lưu manh không mắt nhìn ở đây.
Ngoài sợ hãi, cậu ta còn rất tủi thân, rõ ràng là vì muốn lấy lòng cô mới làm vậy, tại sao cuối cùng lại phản tác dụng.
Giây phút này, sự ngưỡng mộ của cậu ta đối với hạm trưởng Đường cuồn cuộn như sông dài, chảy mãi không dứt, tò mò không biết ông chủ Đường làm thế nào để thuần phục được con ngựa hoang này?
Chu Ngải vừa đi, nhiệt độ quanh quầy bar tăng lên, sát khí dần tiêu tan, Josephine và Radu cùng những người khác đều thở phào nhẹ nhõm, may mắn thoát được một kiếp.
Đường Phương thì khẽ nhíu mày, nhạy bén nhận ra một tia bất thường. Mặc dù Chu Ngải luôn nghiêm khắc, sắt đá, có phong thái của một đại tướng, trên "Thần Tinh" không mấy ai không kính sợ cô, ngay cả kẻ quậy phá như Đường Vân cũng không dám làm càn trước mặt cô. Nhưng trước đây khí chất lạnh lùng này chỉ dừng lại ở mức tinh thần, gần đây cơ thể cô dường như xảy ra biến đổi nhất định, dần dần có thể ảnh hưởng đến môi trường xung quanh, thậm chí là cảm xúc của những người bên cạnh.
Theo tính toán của Emma, thời gian xảy ra biến đổi trùng khớp với thời điểm cô "lột xác". Kết hợp với khả năng cảm nhận sóng tinh thần sinh vật của cô, e rằng tất cả đều bắt nguồn từ vảy màu phía sau lưng cô.
Nghĩ đến việc bây giờ không phải lúc tìm hiểu sự thay đổi cơ thể của Chu Ngải, hắn chuyển tầm mắt sang Arthur đối diện Walton, nói: "Không phải anh muốn gặp tôi sao?"
Arthur gật đầu, đứng dậy nói: "Ở đây người đông mắt nhiều, không phải chỗ nói chuyện. Mời đi theo tôi." Nói xong hắn mở cửa bên cạnh quầy bar, dẫn Đường Phương đi về phía văn phòng quản lý phía sau.
"Tiểu thư Diệp không đi cùng sao?"
Diệp Đan không nói nên lời, hóa ra hạm trưởng Đường coi việc trêu chọc cô là thú vui. Cô không phải loại phụ nữ không biết tự lượng sức mình, biết lúc nào nên tiến, lúc nào nên lùi. Có những thứ không biết vẫn tốt hơn. Hơn nữa, điều này không nằm trong phạm vi chức trách của cô, cũng không nằm trong phạm vi của sở cảnh sát "Lokiya".
Claire nói: "Hôm nay anh nói nhiều thật đấy."
Đường Phương không nói thêm gì nữa, vẫy tay, theo Arthur vào phòng quản lý sau quầy bar.
Phòng quản lý không lớn, nhưng hiệu quả cách âm khá tốt. Bài trí khá đơn giản, có ghế sofa và bàn trà để tiếp khách, cùng các dụng cụ văn phòng thông thường.
Arthur đi thẳng đến giá sách sau bàn làm việc. Không biết nhấn vào cơ quan nào, giá sách trượt sang bên phải, để lộ thang máy ẩn phía sau, dẫn Đường Phương xuống tầng hầm B1.
Trung tâm căn phòng là một bộ ghế sofa, đối diện cách 3 mét là thiết bị liên lạc lượng tử, đầu ra kết nối với một màn hình, chắc là thiết bị Arthur thường dùng để liên lạc với cấp cao của băng hải tặc "Bahamut".
"Xin chờ một chút."
Arthur mời hắn ngồi xuống sofa, rồi đi sang phía đối diện, mở thiết bị liên lạc, gửi yêu cầu kết nối.
20 phút sau. Ánh sáng trên màn hình lóe lên, một người phụ nữ tầm 35-36 tuổi, đầu quấn khăn xếp kẻ ô xuất hiện trước mặt hai người.
"Anh là Đường Phương? Hạm trưởng của 'Thần Tinh'?" Không đợi Arthur giới thiệu, người phụ nữ da trắng đã hỏi trước, mang lại cảm giác quyết đoán, thẳng thắn và tháo vát.
Đường Phương gật đầu: "Tôi đây."
Trên khuôn mặt nghiêm nghị của người phụ nữ thoáng hiện nụ cười: "Tôi là Lilyaeta của băng hải tặc 'Bahamut'. Rất vui được gặp anh."
Lilyaeta------ Thủ lĩnh của băng hải tặc "Bahamut", một người phụ nữ chưa đầy 40 tuổi. Sự tích của bà ta rất ít được lưu truyền trong dân gian, ngay cả chính quyền Tinh Minh cũng chỉ biết bà ta từng là con gái của một thương nhân ở Cộng hòa Ida. Còn về động cơ, kinh phí, hậu đài phía sau khi thành lập "Bahamut" thì hoàn toàn không biết.
Ngay cả khi "Bahamut" đã tạo nên danh tiếng lẫy lừng như hiện nay, bà ta cũng không dễ dàng lộ diện. Thậm chí ngoài một số trận chiến quan trọng, bà ta rất ít khi trực tiếp ra tiền tuyến, khiến xã hội dân sự chỉ biết có một nhân vật như vậy, còn dung mạo, khí chất ra sao thì hoàn toàn không có khái niệm.
Giờ đây, người phụ nữ bị bao phủ bởi tầng tầng lớp lớp sương mù này xuất hiện trước mặt hắn, khó tránh khỏi việc hắn phải nhìn thêm vài lần.
Hắn vốn tưởng rằng có thể trở thành thủ lĩnh của "Bahamut", lại còn là phụ nữ, ít nhất cũng phải cỡ tuổi Virginia. Không ngờ bà ta lại trẻ trung như vậy, khuôn mặt không lộ dấu vết thời gian kia càng nhìn càng thấy cuốn hút, mang một phong cách trung tính rất riêng.
Tất nhiên, hạm trưởng Đường chỉ đơn thuần là thưởng thức và tò mò, Lilyaeta ăn mặc quá trung tính, thực sự không phải gu của hắn.
"Hóa ra cô trẻ vậy, tôi cứ tưởng thủ lĩnh của 'Bahamut' lừng lẫy, ít nhất cũng phải là một bà cô sáu bảy mươi tuổi chứ."
Nếu đặt vào những dịp trang trọng, lời này của hắn rất thiếu lịch sự, quá nhẹ dạ, chẳng có chút trưởng thành và nghiêm túc nào của một người phụ trách doanh nghiệp. Nhưng nhìn từ góc độ khác, lại rất tùy ý, gần gũi, như cuộc trò chuyện giữa những người cùng trang lứa.
Lilyaeta cười, khóe miệng hiện lên lúm đồng tiền nhàn nhạt: "Hạm trưởng Đường trước đây cũng nói chuyện với người mới gặp lần đầu như vậy sao?"
Đường Phương nói: "Tất nhiên là không, tôi chỉ là gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ mà thôi."
Lilyaeta nhướng mày hỏi: "Vậy bây giờ đang nói tiếng người hay tiếng quỷ với tôi đây?"
"Không phải tiếng người cũng không phải tiếng quỷ, là lời thật lòng."
"Khúc khích khúc khích." Bà ta bật cười, âm thanh trong trẻo, êm tai, giống như giọng nói trước đó là cố tình giả giọng trầm: "Anh quả nhiên là một tên lém lỉnh, Onions thua không oan."
Đường Phương xua tay: "Nhắc đến hắn làm gì, chỉ tổ mất hứng."
Lilyaeta nheo mắt nói: "Được rồi, vào chuyện chính đi, chúng ta bàn chuyện làm ăn thế nào?"
"Được thôi." Hắn gật đầu: "Chỉ cần cô đừng xẻo thịt tôi là được."
Lilyaeta bực dọc nói: "Tôi chê chua."
Hạm trưởng Đường lắc đầu, thở dài một tiếng: "Nếu ai cũng nghĩ như cô thì cuộc sống của tôi đã dễ chịu hơn nhiều rồi."
Lilyaeta cũng lắc đầu thở dài, không ngờ hắn lại có thể ba hoa như vậy, ba hoa đến mức khiến người ta cạn lời. Khó mà tưởng tượng hắn là người phụ trách một doanh nghiệp, là chỉ huy một đội quân, kẻ có thể đấu trí đấu dũng với những con cáo già kia, căn bản chỉ là một cậu nhóc hàng xóm dẻo mồm.
"Tôi phát hiện mình ngày càng thích anh rồi đấy."
Hắn liếc nhìn Arthur đang há hốc mồm bên cạnh, nói: "Đây coi là tỏ tình sao?"
"..." Lilyaeta im lặng một lúc lâu, nói: "Da mặt anh dày thật."
"Nhiều người nói thế lắm."
"..."
Nữ thủ lĩnh nói: "Tôi muốn hợp tác với anh."
Một câu nói phá vỡ bầu không khí có chút mập mờ giữa hai người. Arthur không kìm được nuốt nước bọt, nó đã mắc kẹt ở cổ họng từ lâu rồi.
Nụ cười trên khóe miệng Đường Phương vụt tắt, thầm nghĩ, sao lại là hợp tác? Thứ hắn phiền nhất bây giờ chính là hợp tác.
Làm ăn chung không dễ, đạo lý đơn giản vậy mà bà ta không hiểu sao? Chẳng lẽ băng hải tặc "Bahamut" cũng đang mưu đồ chiến hạm sinh thể?
"Anh đừng hiểu lầm." Bà ta giải thích: "Hợp tác tôi nói không phải là hợp tác thương mại thông thường, nên đừng nghĩ nhiều, tôi không có hứng thú với chiến hạm sinh thể và thuốc chống bức xạ."
"Vậy ý cô là hợp tác cái gì?"