Vì những lời lẽ của đám "thủy quân" ngày càng khó nghe, Đường Phương từ một kẻ hèn nhát biến thành kẻ lừa đảo, từ kẻ lừa đảo lại biến thành chó nhà có tang, cuối cùng từ chó nhà có tang biến thành kẻ không phải đàn ông, là đồ nhát gan, là kẻ nhu nhược.
Thế là, một vài "người" đứng ngoài xem kịch cuối cùng cũng không ngồi yên được nữa, cười nhạo đám "thủy quân" đều là lũ đầu óc tàn tật, trí tuệ kém cỏi.
Chỉ có kẻ ngốc mới tin sái cổ lời của chính phủ, đặc biệt là những bản tin truyền thông mang nặng tính cảm xúc. Con người phải học được khả năng phân biệt đúng sai và lời nói dối, nếu không, sẽ mãi mãi bị một số người hoặc tổ chức dắt mũi như khỉ.
Có người đăng bài trên cổng thông tin điện tử, với tiêu đề "Hạm đội 44 'tốt bụng' có thực sự tốt bụng không?", phác họa ra một âm mưu khiến người ta kinh hồn bạt vía.
Đại đa số các doanh nghiệp sản xuất tàu chiến, ví dụ như "Liên hiệp Công nghệ Lãng Du", "Thực nghiệp Y Hạ", "Công nghiệp tàu biển Hắc Kinh", v.v., có mấy kẻ không tự lập môn hộ? Điều kiêng kỵ nhất chính là chính phủ phái quân đội đến đóng quân tại vùng đất thuê. Hiện nay, "Thần Tinh" cùng hạm đội do Trần Kiếm, Sử Địch Phân Tô dẫn đầu đều đã trở về Địch Lạp Nhĩ, tại sao Hạm đội 44 vẫn cứ lì lợm ở đó không chịu rời đi?
Đương nhiên, theo luật của Tinh Minh, Đường Phương không có tư cách yêu cầu Hạm đội 44 rời đi, yêu cầu này phải do Bỉ Nhĩ Bác Mỗ của "Dược nghiệp Khải Minh Tinh" đưa ra. Nhưng... tại sao Bỉ Nhĩ Bác Mỗ lại từ chối làm như vậy? Có phải "Thần Tinh Chú Tạo" và "Dược nghiệp Khải Minh Tinh" đã xuất hiện bất đồng, phía chính phủ thừa cơ hội này dậu đổ bìm leo, báo thù mối nhục năm xưa?
Nếu thực sự là vậy? Đối mặt với tình thế hiểm nghèo tứ bề thọ địch, Hạm trưởng Đường làm sao còn tinh lực để đi tính sổ với Liên quân Hải tặc, thậm chí là Quân đoàn Ách Dạ? Cho nên, những gã hở miệng ra là chửi người khác là đồ nhu nhược có thể ngậm miệng lại được rồi, vô tri không phải là lỗi, nhưng vô tri mà còn nhảy ra phun bọt mép thì chính là sai.
Bài viết này vừa xuất hiện, lập tức gây ra làn sóng dữ dội, chỉ trong một đêm ngắn ngủi, lượng người đọc bài viết đã vượt quá 1 tỷ lượt.
Rất nhiều người đổ mồ hôi hột cho anh, thầm chửi lũ cháu chắt tham gia vào chuyện này thật âm hiểm độc ác. Những chính trị gia vô liêm sỉ lại vô đức đó, lúc đầu nói hay hơn hát, quay mặt đi liền quên sạch sành sanh lời hứa, không những thực hiện đòn trả đũa, nay còn kéo hải quân Tinh Minh xuống nước, lợi dụng làm quân cờ của họ, thật sự khiến người ta khinh bỉ.
Đáng tiếc, nội dung bài viết chỉ là nghi vấn cá nhân, không có bằng chứng trực tiếp, mọi người chỉ có thể suy đoán, hoài nghi, không có sức phản bác sự phủ nhận của người phát ngôn chính thức. Thế là, chỉ có thể tiếc thay cho anh, dù sao thì những con cáo già trong nghị viện lần này làm rất kín kẽ, không để lại sơ hở, hay nói cách khác là rất khó lấy bằng chứng.
Cũng có nhiều người không tán thành thuyết âm mưu như vậy, họ chỉ ra một điểm nghi vấn khác: tại sao chiến hạm sinh thể từng đại sát tứ phương không xuất hiện trở lại để cứu vãn khu công nghiệp "Khắc Lý Tư Đế Nhĩ" khỏi cảnh dầu sôi lửa bỏng? Chẳng lẽ đã xảy ra biến cố gì không ai biết? Vậy còn thuốc có thể chữa bệnh phóng xạ thì sao? Liệu có phải từ đầu đến cuối đều là lời nói dối của Đường Phương?
Thừa nhận rằng các chính trị gia rất đê tiện, nhưng ai có thể chứng minh Đường Phương không phải là cá mè một lứa với họ?
Khi những lời bàn tán tương tự tiếp tục lên men trên mạng, cổ phiếu của "Dược nghiệp Khải Minh Tinh" bắt đầu trượt dốc, cho đến khi một đoạn tư liệu video xuất hiện trên trang nhất của các phương tiện truyền thông chính thống.
Đoạn tư liệu video này đến từ "Dược nghiệp Khải Minh Tinh". Nội dung là Khắc Lôi Nhã tiêm thuốc vào cánh tay của một binh sĩ an ninh bị thương ở đầu, chỉ trong vài phút ngắn ngủi, vết thương trên đầu người lính đã hồi phục như lúc ban đầu.
Cổ phiếu của "Dược nghiệp Khải Minh Tinh" lại tăng vọt điên cuồng, trong lòng mỗi người đều có một dấu hỏi: Đường Phương và "Thần Tinh Chú Tạo" của anh ta sẽ đi về đâu?
Có người nhớ đến một câu nói: Cuộc sống giống như bị cưỡng hiếp. Nếu không thể phản kháng, vậy thì hãy nhắm mắt lại lặng lẽ tận hưởng. Câu nói này đặt vào hiện tại cũng thích hợp. Hạm trưởng Đường nếu muốn thoát khỏi khốn cảnh, chỉ có con đường duy nhất là thỏa hiệp với một số thế lực, cánh tay rốt cuộc không thể vặn lại đùi, cá nhân vĩnh viễn không thể đấu lại bộ máy nhà nước.
Lần này, Khang Nạp Lạp Phỉ Nhĩ không đứng ra nói giúp anh.
Tiểu thư Hạ Lạc Đặc cũng giữ im lặng.
Cũng không có thế lực quốc gia nào đứng ra bênh vực anh.
Tất cả mọi người đều không nhìn tốt về anh, tất cả mọi người đều mặc niệm cho anh. Đương nhiên, luôn có một số người vì thế mà vui mừng, thậm chí nâng ly chúc mừng, cảm thấy trút được cơn giận trong lòng, ví dụ như Áo Ni Ân Tư, ví dụ như Y Hạ Hoành Ngạn, ví dụ như Bá tước Mã Lạc của "A Nhĩ Khải Tây".
---❊ ❖ ❊---
Hệ sao Mubarak nằm ở biên giới Tinh Minh, trước khi cuộc chiến tranh liên quan đến hai đại khu Hy Luân Bối Nhĩ và Á Tư Ca Đặc tại khu tinh vực Thiên Sào bùng nổ, nó thuộc lãnh thổ của Liên bang cũ.
Cho đến khi chiến tranh kết thúc, địa bàn của Tinh Minh đột ngột co lại một vòng, Đế quốc Mông Á, Đế quốc Tô Lỗ, Liên bang Tra Nhĩ Tư và các quốc gia có chủ quyền khác lần lượt cắm chốt thế lực của mình tại khu vực biên giới Tinh Minh.
Ban đầu, Đế quốc Sách Long, Đế quốc Tô Lỗ, v.v. lấy cớ là các nước giúp đỡ Tinh Minh chống lại quân viễn chinh Đế quốc Chu Tước, nhân lực vật lực tiêu tốn không biết bao nhiêu mà kể, phía Tinh Minh đáng lẽ phải cho họ sự bồi thường. Nhớ lại lúc đại chiến vừa kết thúc, đất nước trăm thứ bộn bề, làm gì có tiền bạc để chi trả khoản phí viện trợ đắt đỏ này, các nghị viên chỉ có thể ngậm đắng nuốt cay, chọn cách lờ đi hành vi cướp bóc của các nước, dưới sự đe dọa của Đoàn Ngân Ưng, Đế quốc Phỉ Ni Khắc Tư, dưới sự chèn ép của các nước mà kẽo kẹt sống sót trong khe hẹp, cố gắng chống đỡ.
Sau này, thực lực kinh tế của Tinh Minh ngày càng mạnh mẽ, quốc lực cũng ngày một đi lên, những năm gần đây mơ hồ có xu hướng sánh ngang với các nước, quân lực thậm chí còn vượt Đoàn Ngân Ưng một cái đầu.
Trong bối cảnh lớn như vậy, phía chính phủ từng thông qua con đường ngoại giao để thương nghị vấn đề tranh chấp lãnh thổ với các nước, bày tỏ có thể chi trả khoản bồi thường mà các nước đòi hỏi năm đó, thậm chí cộng thêm một ít lãi suất, hy vọng các nước có thể rút lại các thế lực căn cứ đã cắm tại lãnh thổ Tinh Minh.
Đây chẳng qua chỉ là mong muốn một chiều của chính phủ Tinh Minh.
Vẫn là Đế quốc Sách Long, lại nói khu vực mà các thế lực căn cứ như hệ sao Mubarak đang chiếm đóng là biện pháp năm xưa Liên bang cũ không có khả năng chi trả bồi thường, nên đã cắt đất để bù đắp cho các nước.
Tinh Minh đương nhiên không chịu thừa nhận, kiên trì khẳng định đó là hành vi các nước cưỡng ép chiếm đóng, xâm phạm chủ quyền nước khác. Thế là, hai bên cãi qua cãi lại, cuối cùng biến các loại hệ sao này thành khu vực tranh chấp.
Người xưa có câu: Một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao. Chỉ dựa vào một nước Tinh Minh, làm sao địch lại các nước đã kết thành mặt trận thống nhất. Đến ngày nay, khu vực do thế lực căn cứ kiểm soát dần dần trở thành khu vực tranh chấp thực sự. Không chút khách khí mà nói, những con sói như Liên bang Tra Nhĩ Tư, Đế quốc Tô Lỗ, Đế quốc Mông Á sau khi con hổ dữ quân viễn chinh Chu Tước cướp đi hơn một nửa địa bàn của Liên bang cũ, lại liên hợp lại tính kế người thừa kế ý chí Liên bang cũ là Tinh Minh, từ cơ thể đầy thương tích của nó xé thêm một miếng thịt nữa.
50 năm qua, những sự kiện lớn xảy ra tại khu tinh vực Thiên Sào gộp lại, chính là một cuốn lịch sử nhục nhã cận đại của Tinh Minh.
Khi một quốc gia lâu ngày ở trong sự nhục nhã và áp bức, tình cảm yêu nước bị đè nén trong lòng người dân cuối cùng sẽ có ngày bùng nổ như lũ lụt. Dù rằng các chính trị gia lý trí hơn nhiều, nhưng chỉ cần điều kiện chín muồi, cũng sẽ bị tình cảm yêu nước chi phối.
Khi Liên bang Tra Nhĩ Tư, Cộng hòa Đa Lan Khắc Tư chìa cành ô liu cho Tinh Minh, yêu cầu họ cùng đối kháng với những quốc gia tội ác như Đế quốc Tô Lỗ, Đế quốc Mông Á - những kẻ coi giá trị phổ quát như lũ dữ, bên trong thì chèn ép, che mắt, nô dịch nhân dân - thì các tầng lớp cao cấp của chính phủ dù biết rõ buổi đấu giá "Sách Mạt Nhĩ" và các sự kiện tiếp theo đầy mùi vị của âm mưu quỷ kế, vẫn cứ làm như không thấy. Chĩa mũi nhọn vào hai đại đế quốc đang thể hiện sự mạnh mẽ, quyết tâm sắt đá muốn binh đao tương kiến với họ.
Để phát động một cuộc chiến tranh chính nghĩa, bắt buộc phải có một cái cớ chính nghĩa. Hạm trưởng Đường là ngòi nổ của mọi sự việc, cũng là linh hồn của lá cờ chính nghĩa mà chính phủ Tinh Minh đang cầm trên tay.
Anh lợi dụng chính phủ Tinh Minh, chính phủ Tinh Minh lại chẳng phải đang lợi dụng anh sao.
Điểm này cả hai bên đều biết rõ, và sự việc phát triển đến bước đường hôm nay, ngay cả một số thế lực bên ngoài cũng dần dần nắm bắt được sự ám muội bên trong, trong đó đương nhiên không thể thiếu Đế quốc Tô Lỗ --- trên thế giới này, kẻ ngốc thì ít, người thông minh thì nhiều.
Giống như Tướng quân Ha-lin-tơn Ha-rít của hệ sao Mubarak, dù biết rõ A-bá-đặc đang lợi dụng mình, hay nói cách khác là chính phủ Tinh Minh đang lợi dụng mình, cũng vẫn vui vẻ trở thành quân cờ đó.
Thứ nhất, nhìn từ cục diện hiện tại, chiến tranh giữa Đế quốc Tô Lỗ và Tinh Minh là điều khó tránh khỏi. Chính phủ Tinh Minh một mặt muốn gõ đầu "Thần Tinh Chú Tạo", một mặt lại muốn thổi phồng thuyết đe dọa căn cứ, kích động tâm lý quốc dân. Đương nhiên sẽ tích cực thúc đẩy sự kiện tập kích, cho nên, hành động lần này chắc chắn sẽ thành công.
Đã sớm muộn gì hai bên cũng binh đao tương kiến, hơn nữa Đế quốc Tô Lỗ và kẻ mang tên giả Đường Phương, thực chất là kẻ phản bội Mông Á Đường Nham kia vốn có thù cũ, nay lại có oán mới. Vậy còn gì phải lo ngại? Dù sao cũng không mang lại ảnh hưởng tiêu cực cho Đế quốc Tô Lỗ, lại có thể báo thù rửa hận, tại sao không làm?
Thứ hai, bộ phận tình báo của Đế quốc Tô Lỗ cũng không phải là đồ bỏ đi, chuyện "Thần Tinh Chú Tạo" liên kết với "Dược nghiệp Khải Minh Tinh" phát triển thuốc đặc trị bệnh phóng xạ, chiến hạm sinh thể từ lâu đã được giới cao tầng Đế quốc Tô Lỗ biết đến. Một mục đích quan trọng của sự kiện tập kích lần này chính là thăm dò hư thực của "Địch Lạp Nhĩ", và cố gắng hết sức mang về một số nhà nghiên cứu và mẫu vật, hòng có thể giải mã bí ẩn về chiến hạm sinh thể, tìm ra điểm yếu của chúng, để sau này khi gặp nhau trên chiến trường có thể nắm thế chủ động.
Phải biết rằng "Thần Tinh Chú Tạo" hiện nay phụ thuộc vào Tinh Minh, Đường Phương và Đế quốc Mông Á thù sâu như biển, có khả năng rất lớn sẽ giở trò sau khi chiến tranh bùng nổ. Là đồng minh của Đế quốc Mông Á, phía Đế quốc Tô Lỗ đương nhiên cần phải đề phòng.
Đương nhiên, nếu có thể có được chiến hạm sinh thể và phương pháp chế tạo thuốc đặc trị bệnh phóng xạ thì lại càng hoàn hảo hơn.
Xuất phát từ những cân nhắc trên, dù biết rõ đây là một vở kịch mượn dao giết người, Ha-lin-tơn Ha-rít vẫn rất vui vẻ chấp nhận đề nghị của sứ giả do A-bá-đặc phái đến, phối hợp với Liên quân Hải tặc, dưới sự buông thả của một số tướng lĩnh cấp cao đóng quân tại khu vực vô chủ A-á-lạc-tư - Khoa-phổ-lâm - Tư-lan-đạt-nhĩ, thi hành một cuộc tập kích chớp nhoáng vào "Địch Lạp Nhĩ".
Để đề phòng chiến hạm sinh thể có thể xuất hiện, ông thực ra đã bố trí thêm 800 chiến hạm sau 700 chiến hạm của Quân đoàn Ách Dạ, nhằm có thể xuất kích vào thời điểm mấu chốt, hoặc dùng để tiêu diệt cụm chiến hạm sinh thể "Địch Lạp Nhĩ", hoặc dùng để đề phòng hạm đội hải tặc "A-bô-la" do Trần Kiếm, Sử Địch Phân Tô dẫn đầu đánh trả, thậm chí là hải quân Tinh Minh bội tín.
Ha-lin-tơn Ha-rít không chỉ là một người thông minh, mà còn là một người có tính cách thận trọng, nếu không, cũng không thể được Hoàng đế Đế quốc Tô Lỗ là Tát Y A-bổ-đạt-lặc phái đến những khu vực quan trọng như "Mubarak" để nhậm chức.
Điều bất ngờ là, trong quá trình Quân đoàn Ách Dạ tập kích "Địch Lạp Nhĩ", không hề xuất hiện tình huống chiến hạm sinh thể tham chiến. 700 chiến hạm của Quân đoàn 1 thuận lợi san bằng khu công nghiệp "Khắc Lý Tư Đế Nhĩ", còn bắt được mấy nhân viên nghiên cứu, trong đó còn có một nhà sinh vật học nổi tiếng tên là Mai Tiệp Liệt Phu. Theo lời khai của ông ta, ông ta là một trong hai người đại diện mà Thân vương Hanh Lợi Ngải Tháp của Vương quốc liên hợp Đồ Lan Khắc Tư phái đến "Thần Tinh Chú Tạo".
---❊ ❖ ❊---
Bờ phía bắc của hồ nhân tạo khổng lồ tên là "A Quỳ Á Tư" gần xích đạo của hành tinh thứ 3 "A Lỗ Mại Gia" thuộc hệ sao Mubarak, tọa lạc một tòa phủ đệ có khí thế hùng vĩ --- Phủ Tướng quân Mubarak.
Thực ra, gọi là phủ Tướng quân, chi bằng gọi là pháo đài thì thích hợp hơn.
Đây là một quần thể kiến trúc được tạo thành từ các chiến hạm bọc thép hạng nặng, chỉ riêng độ dày của bức tường đã vượt quá 5 mét, được đúc bằng vật liệu kim loại đặc biệt chuyên phòng thủ đạn động năng và nhiệt năng.
Các đơn vị chủ thể ngoài việc giáp trụ dày nặng, còn được trang bị lá chắn từ tính vượt xa cấp bậc chiến hạm. Sử dụng không gian ngầm rộng lớn để bố trí lò phản ứng nhiệt hạch cung cấp năng lượng, có thể phòng thủ hiệu quả đạn pháo ray bắn xuống từ quỹ đạo cao của hành tinh.
Nó còn có hệ thống vũ khí khiến người ta hoa mắt, có thể so sánh với hỏa lực đầu ra mạnh mẽ của 5 chiến hạm, cùng một mạng lưới phòng thủ vũ khí laser tích hợp không-địa.
Ngoài kiến trúc tập hợp chiến hạm bọc thép hạng nặng ở trung tâm, bên trong và bên ngoài phủ Tướng quân chiếm diện tích hàng ngàn mẫu này còn xây dựng các cơ sở phụ trợ lớn nhỏ, bao gồm doanh trại quân đội mặt đất, đài kiểm soát bay riêng biệt, kho xe cộ, trạm chỉ huy ngầm, v.v. Cũng như hệ thống radar đa tầng, giếng phóng tên lửa đất đối không, ma trận phóng, đại bác hạt, pháo ray gia tốc nhiều tầng - loại vũ khí phòng không này, còn có một lượng nhỏ pháo tầm xa/gần, tên lửa, trạm gác phòng thủ không người lái và các loại vũ khí mặt đất khác.
Không nghi ngờ gì nữa, đây là một pháo đài trên bộ được vũ trang đến tận răng --- người đứng đầu cao nhất của hệ sao Mubarak, Công tước hạng 2 của Đế quốc Tô Lỗ là Ha-lin-tơn Ha-rít đang cư ngụ tại đây.
Do vị trí địa lý của "Mubarak" rất đặc biệt, nơi này không thể trở thành nơi cư trú của người bình thường. Thế là, Ha-lin-tơn Ha-rít học theo chế độ đồn điền thời cổ đại, tiến hành cải tạo môi trường "A Lỗ Mại Gia" ở mức độ nhất định, thiết lập nhà máy quân sự, vườn chăn nuôi, đồn điền, v.v. trên bề mặt hành tinh, biến toàn bộ hệ sao thành một đế quốc quân sự thu nhỏ. Ngoài một số vật tư quý giá, vật tư nhạy cảm cần được điều động từ trong lãnh thổ Đế quốc Tô Lỗ, các vật dụng sinh hoạt hàng ngày, vũ khí đạn dược cần thiết cho sự vận hành của quân đoàn, thậm chí là các phương tiện bay quân sự nhỏ có hàm lượng công nghệ không cao, gần như đạt đến mức tự cung tự cấp.
Ha-lin-tơn Ha-rít nắm giữ "Mubarak" 15 năm, biến một vùng đất hoang vu thành đế quốc quân sự như hiện nay. Điều này không nghi ngờ gì đã chứng minh năng lực khai phá và năng lực quản lý siêu phàm của ông, đồng thời ông còn là một vị tướng có tố chất quân sự cực cao.
Ông không giống như phần lớn những quý tộc sống trong nhung lụa, là một nhân tài hiếm có.
Đã là nhân tài, ít nhiều đều có một chút tật xấu nhỏ, hoặc sở thích nhỏ, hoặc tính khí quái đản, Ha-lin-tơn Ha-rít cũng không ngoại lệ. Ông không quen với cuộc sống trong không gian. Vũ trụ u ám sâu thẳm sẽ khiến ông cảm thấy sợ hãi, từ đó sinh ra tâm trạng căng thẳng. Ông thích cảm giác chân đạp đất, cảm thấy mặt đất mới có cảm giác an toàn... dù ông là một quý tộc tin vào lòng dũng cảm và vinh quang, hơn nữa còn là một tướng lĩnh hải quân.
Điều này bắt nguồn từ một trải nghiệm hồi nhỏ của ông.
Cảm giác lạc lối trong không gian giống như rơi xuống địa ngục tối tăm, càng trôi càng xa. Khiến người ta bất lực, sợ hãi, lạnh lẽo...
Tuy nhiên, đội cứu hộ cuối cùng cũng phát hiện ra bóng dáng của ông.
Ha-lin-tơn Ha-rít sống sót, nhưng sự chán ghét và sợ hãi đối với không gian đã khắc sâu vào tận xương tủy. Cho đến khi ông trở thành người đứng đầu cao nhất của "Mubarak", lý do đặt tên quân đoàn dưới quyền là Quân đoàn Ách Dạ, chính là bắt nguồn từ ấn tượng về tai nạn hồi nhỏ đó, hy vọng hạm đội dưới quyền có thể giống như thứ đáng sợ nhất trong ký ức của ông, mang lại sự sợ hãi và lạnh lẽo cho kẻ thù.
"Sao ngay cả lão già không chết Hanh Lợi Ngải Tháp đó cũng bị kéo vào?"
Trong một căn phòng ánh sáng mờ tối của đơn vị chủ thể phủ Tướng quân, Ha-lin-tơn Ha-rít cầm tờ thông tin mới nhất do thư ký gửi tới, khuôn mặt vốn đã lạnh lùng lại càng trở nên u ám.
Ông vốn là một người nghiêm nghị, ví dụ như hành động tập kích "Địch Lạp Nhĩ" hoàn thành rất xuất sắc, cũng không khiến ông lộ ra tâm trạng vui vẻ, ít nhất là trên bề mặt là vậy.
Không có lễ mừng công, không có nghi thức khen thưởng, thậm chí ngay cả một lời thăm hỏi bằng miệng cũng không có, bởi vì họ là Quân đoàn Ách Dạ, tinh nhuệ của Đế quốc, không phải là đội hạm đội phế vật do đám công tử bột ở nội địa tạo thành. Nếu không phải cần trấn giữ "Mubarak", chuyển sang đầu quân vào chiến khu Cam Phổ Nạp, Quân đoàn Ách Dạ chắc chắn sẽ trở thành một thanh dao sắc bén cắm vào yếu huyệt của Liên bang Tra Nhĩ Tư và Cộng hòa Đa Lan Khắc Tư.
Là thống soái của nó, Ha-lin-tơn Ha-rít có niềm tin gần như cố chấp. Ông chờ đợi... lặng lẽ chờ đợi, chờ đợi cuộc chiến giữa Tinh Minh và Đế quốc Tô Lỗ bùng nổ, sau đó dùng thanh dao khắc tên "Ách Dạ" này rạch mở phòng tuyến của hải quân Tinh Minh tại khu vực vô chủ A-á-lạc-tư - Khoa-phổ-lâm - Tư-lan-đạt-nhĩ, đưa nó vào trái tim của Đa-vệ Kha-nam, giành lấy võ công và vinh quang cho Đế quốc. Chỉ có như vậy, mới có thể báo đáp ân tri ngộ và sự tin tưởng của Hoàng đế bệ hạ dành cho ông.
Còn về "Thần Tinh Chú Tạo" ở "Địch Lạp Nhĩ", "Đường Phương" của "Thần Tinh Chú Tạo" đó, ông hoàn toàn không để tâm, cảm thấy gã đáng thương kia, sợ rằng lúc này đang ngồi trên đống đổ nát của khu công nghiệp "Khắc Lý Tư Đế Nhĩ" mà khóc nhè.
Còn về suy nghĩ như "Hạm trưởng Đường phát binh đến 'Mubarak'", thì ngay cả nghĩ ông cũng chưa từng nghĩ tới, bởi vì đó không khác gì tự tìm đường chết, trừ khi con chó nhà có tang trong mắt ông chịu không nổi nỗi đau mất nhà, lại còn mắc bệnh dại, có lẽ... mới có thể hấp tấp đến địa bàn của ông làm càn, rồi bị đánh chết bằng gậy.
Chó bị bệnh dại, chẳng phải luôn xử lý như vậy sao? Vừa đơn giản, vừa đỡ việc.
Ha-lin-tơn Ha-rít bỗng nhiên cảm thấy chàng trai trẻ kia thật đáng thương, thật đáng buồn, bị đám người trong nghị viện Tinh Minh dắt mũi chơi đùa, còn phải kiếm tiền tiêu vặt cho chủ nhân, thậm chí ngay cả con chó trong nhà chủ nhân --- các nhóm hải tặc như Hắc Trân Châu, Nhãn Kính Xà, đều có thể cưỡi lên cổ anh mà tè.
Thế là, Công tước các hạ không còn cảm thấy Hạm trưởng Đường là một người thông minh, trái lại, là một kẻ ngu ngốc, trí tuệ kém cỏi, đần độn đích thực...