Thân tàu rung lắc ngày càng dữ dội, trên boong tàu tầng hai, Chu Ngải và La Y nắm chặt lan can để giữ thăng bằng. Dưới lớp mặt nạ che khuất, không nhìn rõ biểu cảm gương mặt họ, nhưng chắc hẳn là chẳng dễ chịu gì.
Nơi này không phải đại dương trên các hành tinh có thể sinh sống, rơi xuống nước rồi vớt lên thì sợ rằng đến cả mảnh xương cũng chẳng còn.
Đường Phương nhìn cơn bão đang đến gần, thở dài một hơi rồi lẩm bẩm: "Chẳng lẽ lại phải tay trắng ra về sao?".
Cơn bão đối với hắn chẳng là gì, axit ăn mòn mạnh đến đâu, sét đánh uy lực thế nào, sóng cao ra sao, chỉ cần trốn vào trong tàu vận tải của Thần tộc là có thể an toàn. Vấn đề cốt lõi là không biết bao giờ cơn bão mới tan. Theo kết quả phân tích ảnh vệ tinh của Emma, vực thẳm dưới biển gần đó cũng nằm trong phạm vi ảnh hưởng của bão, khó mà tan đi trong vòng 3, 5 tiếng đồng hồ.
Nếu lái tàu đổ bộ sang nửa bán cầu bên kia thì không chỉ lãng phí thời gian, mà chưa chắc đã thu được kết quả gì.
"Chỉ huy... kết quả phân tích về tình trạng thương tổn của chó săn và gián cùng với mẫu nước axit đã có, rất kỳ lạ."
Emma rất hiếm khi dùng từ "rất kỳ lạ" để đánh giá, điều này chứng tỏ kết quả phân tích của hệ thống chắc chắn khác biệt rất lớn so với báo cáo chính thức của Tinh Minh.
Hắn gọi Chu Ngải và La Y xuống lái tàu, rời khỏi vùng biển này, rồi ngồi lại vào khoang lái, chìm ý thức vào không gian hệ thống: "Ý cô là sao, nói cụ thể hơn xem nào."
Emma truyền dữ liệu về độ pH, thành phần nước biển, áp suất nước tổng hợp ở các độ sâu khác nhau vào hệ thống hiển thị của bộ đồ bảo hộ môi trường khắc nghiệt, rồi giải thích ý nghĩa cụ thể của từ "rất kỳ lạ": "Cấu tạo chất axit trong nước biển rất giống với khí axit hữu cơ ở vùng hơi axit mạnh trên hành tinh Na Mỹ, chỉ là loại trước hòa tan trong nước, còn loại sau bám trên mặt đất."
Hơi axit mạnh trên hành tinh Na Mỹ đến từ đâu, Đường Phương thừa biết. Nó hoàn toàn không phải phản ứng hóa học từ sâu trong vỏ địa cầu như phía Mông Á giới thiệu, mà đến từ sinh vật sử thi "Tà Nhãn". Nói thẳng ra, chúng chính là chất thải của Tà Nhãn.
Chất axit trong đại dương xanh ở "A Khắc Long" giống với chất axit trên hành tinh Na Mỹ, vậy liệu có phải hành tinh này cũng tồn tại Tà Nhãn?
Theo kết quả nghiên cứu của Ngõa Luân Đinh, sinh vật dạng sứa vô tính AQBD-1 lấy nguyên tố không (Zero) tự do trong đại dương làm thức ăn, không liên quan gì đến chất axit. So sánh với các bảng dữ liệu về đại dương xanh "A Khắc Long" mà Tinh Minh cung cấp những năm qua, có thể thấy nồng độ chất axit trong nước biển tăng dần qua từng năm. Điều này chứng tỏ chắc chắn có thứ gì đó liên tục bơm hỗn hợp nguyên tố không và chất axit vào trong nước biển.
Một lượng nhỏ nguyên tố không là thức ăn của sứa vô tính AQBD-1, còn chất axit là căn nguyên hình thành nên đại dương axit mạnh. Tà Nhãn ăn nguyên tố không, trong chất thải tất nhiên ngoài axit hữu cơ còn có dư lượng nguyên tố không, mà "A Khắc Long" lại là một hành tinh có trữ lượng nguyên tố không khá phong phú.
Tổng hợp các tình huống trên, dưới đáy vực thẳm hoặc trong các lớp địa tầng của "A Khắc Long" có khả năng rất cao là đang ẩn giấu "Tà Nhãn".
Đường Phương quyết định phải xuống đáy biển xem thử, nhưng khó khăn lớn nhất gặp phải là làm sao chống lại khả năng ăn mòn và áp suất nước khổng lồ. Ngay cả khi Bất Hủ Giả và tàu vận tải Thần tộc có thể lặn xuống đáy biển sâu hàng vạn mét, hắn làm sao để đi vào lòng đất? Chẳng lẽ tìm một nơi nông hơn rồi dùng gián đào một đường hầm? Đó sẽ biến thành một công trình kéo dài đằng đẵng.
Thứ hắn thiếu nhất lúc này chính là thời gian, không thể tiêu tốn ở đây được.
"Nếu chất axit trong nước biển cũng là cấu trúc axit hữu cơ giống như trên hành tinh Na Mỹ, vậy chẳng phải là..."
Hai bên tầng ba boong tàu đổ bộ vươn ra một cặp tua-bin công suất lớn, phát ra tiếng vo vo trầm đục. Nước biển ngay phía dưới bị luồng khí thổi mạnh như tấm khăn trải giường phập phồng, bắn tung tóe ra xung quanh.
Tàu đổ bộ nhờ lực nâng của luồng khí từ từ bay lên. Khi đạt độ cao vài mét, động cơ phía đuôi bùng lên ngọn lửa dữ dội, kéo theo hai vệt khói tan nhanh rồi bay xa trong nháy mắt.
Mây đen vẫn âm u, sấm rền vang dội. Vùng biển nơi tàu đổ bộ từng đỗ chỉ vài phút sau đã nhanh chóng bị cơn bão nuốt chửng.
---❊ ❖ ❊---
Nửa tiếng sau, tàu đổ bộ đến phía trên một vực thẳm sâu 320.000 mét ở bán cầu bắc "A Khắc Long", từ từ hạ xuống mặt biển.
Nơi đây khác với vị trí dừng chân trước đó. Đây là vùng biển tĩnh lặng mà Emma chọn ra sau khi phân tích ảnh vệ tinh, trong 48 giờ tới, vùng biển này sẽ duy trì thời tiết trời quang mây tạnh, sóng yên biển lặng.
Vực thẳm sâu 320.000 mét này không phải vực sâu nhất của "A Khắc Long", nhưng tổng hợp dữ liệu giám sát của Tinh Minh những năm qua, đây là một trong những khu vực có nồng độ chất axit biến động dữ dội nhất. Dưới đáy biển rất có khả năng phân bố đường ống thải của "Tà Nhãn".
Sau khi tàu đổ bộ dừng vững, Đường Phương không vội thả Bất Hủ Giả xuống dò đáy, mà đi đến boong sau nơi lắp cần cẩu, thả ra một con Trùng Hậu, rồi ra một mệnh lệnh có phần "không văn minh" cho con quái vật đang ngơ ngác nhìn biển than thở.
Trùng Hậu bước sáu chiếc chân mảnh khảnh ra mép boong, đưa phần mông ra ngoài, bõm một tiếng, thải ra một khối u khuẩn thảm vào trong nước biển.
La Y đang đứng gác trên boong tầng hai vội vàng che mắt lại. Chu Ngải tò mò hỏi cậu ta tại sao làm vậy, cậu ta đáp con quái vật đó gọi là "Trùng Hậu". Cô gái giật giật khóe miệng, chỉ biết im lặng, thầm nghĩ bảo sao thằng nhóc này cứ bị Bạch Hạo bắt nạt, cái vẻ cổ hủ cứng nhắc này y hệt Ngõa Luân Đinh.
Đường Phương hoàn toàn không chú ý đến cuộc đối thoại của hai người trên boong tầng hai, hắn nắm lan can đuôi tàu, cúi người nhìn xuống mặt biển.
Khối u khuẩn thảm nặng hơn sức nổi của mặt nước nên chìm xuống ngay sau khi rơi, lại vì nước axit có màu xanh nhạt nên rất khó quan sát thay đổi dưới nước.
Sau mười mấy giây kiên nhẫn chờ đợi, dưới nước bắt đầu có động tĩnh. Mặt biển vốn bằng phẳng nay dâng sóng, mặt nước vốn màu xanh bỗng xuất hiện một vệt đỏ lan nhanh ra xa. Nước biển như thủy triều rút sang hai bên, vùng biển phía sau tàu đổ bộ đột nhiên nổi lên một đảo nổi khuẩn thảm đường kính gần trăm mét, khẽ rung rinh theo sóng nước.
Chu Ngải và La Y đứng chết trân tại chỗ, nhìn chằm chằm vào hòn đảo đỏ nâu nhỏ bé kia, không biết nên nói gì, hay nên tán thưởng điều gì, hoặc nên châm biếm điều gì.
Họ chưa từng trải qua trận chiến hành tinh Na Mỹ nên không biết khối u khuẩn thảm có thể "lên men" các tổ chức hữu cơ thành môi trường quần thể khuẩn mà bầy trùng dựa vào để sinh tồn. Suy nghĩ của cả hai rất đơn giản: một cục "phân" mà có thể biến thành một hòn đảo nổi? Lại còn ở trong đại dương axit mạnh như "A Khắc Long" này, sao có thể chứ!
Đường Phương không có thời gian giải thích cho hai người, cảnh tượng xuất hiện trên mặt biển đã cho hắn sự khích lệ to lớn.
Một khối u khuẩn thảm có thể mở rộng thành đảo nổi gần trăm mét, vậy 100 khối thì sao? Không gian hệ thống đang có hơn 80 con Trùng Hậu, tại sao không xây một đường hầm khuẩn thảm dẫn đến sâu trong vực thẳm?
Nghĩ đến đây, hắn không chần chừ nữa, truyền mệnh lệnh xây dựng đường hầm khuẩn thảm cho từng con Trùng Hậu.
Từng lỗ sâu (Nydus Worm) hình thành trên đảo nổi. Nhóm Trùng Hậu đầu tiên bước đến mép khuẩn thảm, liên tục thải các khối u khuẩn thảm vào trong nước biển.
Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, diện tích đảo nổi khuẩn thảm ngày càng lớn, từ cấp trăm mét mở rộng lên cấp nghìn mét.
Nhóm Trùng Hậu thứ hai, thứ ba, thứ tư lần lượt xuất hiện, chúng có con nhảy thẳng xuống nước, chịu đựng sự ăn mòn của nước axit, thải khối u khuẩn thảm xuống dưới đảo nổi.
Cũng có những con Trùng Hậu sử dụng kỹ năng "độn thổ" lặn xuống tầng dưới cùng của đảo nổi, trực tiếp gắn khối u khuẩn thảm vào mép khuẩn thảm, khiến những vật chất đỏ nâu này không ngừng mở rộng.
Chu Ngải cảm thấy thế giới này đã không còn ai ngăn cản nổi hạm trưởng Đường nữa rồi. Chỉ vài phút ngắn ngủi, anh ta vậy mà xây dựng được một hòn đảo nổi ngày càng lớn trong môi trường đại dương như "A Khắc Long". Nếu Tinh Minh biết anh ta có năng lực như vậy, trời mới biết những thế lực đang thèm khát tài nguyên nguyên tố không dưới lòng đất "A Khắc Long" sẽ làm ra chuyện gì.
Suy nghĩ của La Y rất đơn giản: anh Đường thật quá ngầu, không khó khăn nào làm khó được anh ấy. Những tỷ phú trong xã hội loài người bỏ đống tiền mua đảo nhỏ thì tính là gì, nhìn người ta đây này, tự mình xây lấy!
Đường Phương chia thành từng đợt thu những con Trùng Hậu đã cạn kiệt năng lượng vào không gian hệ thống, đợi chúng hồi phục rồi lại thả ra. Cứ thế tuần hoàn lặp lại, đảo nổi mở rộng xuống đáy biển theo cấp độ trăm mét.
---❊ ❖ ❊---
Một tiếng sau, đảo nổi đã mở rộng đến đường kính vài cây số, đáy của nó càng rộng lớn hơn, tới vài chục cây số, khớp chặt với vực thẳm ngày càng thu hẹp, gần như lấp đầy không gian bên trong vực thẳm.
Tàu đổ bộ đã di chuyển từ ngoài biển vào đảo khuẩn thảm. Chu Ngải và La Y nhảy từ boong tàu xuống, giẫm lên lớp khuẩn thảm dai dẳng, nhìn hắn với vẻ ngơ ngác.
Đường Phương vừa đi vào trung tâm đảo nổi khuẩn thảm vừa trầm giọng nói: "'A Khắc Long' quả nhiên không phải nơi lành."
Chu Ngải nghi hoặc hỏi: "Ý anh là sao?"
"Sứa vô tính AQBD-1 không phải cư dân bản địa của hành tinh này... bên dưới ẩn giấu thứ còn quỷ dị hơn."
"Anh muốn nói sâu trong vực thẳm có tình huống?"
Đường Phương gật đầu, triệu hồi một số lượng chó săn và gián từ không gian hệ thống, ra lệnh cho chúng "mở đường".
Gián kích hoạt kỹ năng "độn thổ", tìm thấy khối u khuẩn thảm ở trung tâm đảo nổi rồi phá hủy từng cái một, chó săn nhanh chóng dọn dẹp vật chất khuẩn thảm khô héo, tạo ra một lỗ hổng lớn đường kính hơn trăm mét.
Hắn lại sản xuất một chiếc Dạ Ưng, ba người bước vào khoang lái, dọc theo lỗ hổng sâu không thấy đáy từ từ hạ xuống.
Độ cao 320.000 mét, riêng công việc dọn dẹp đã tiêu tốn gần một tiếng đồng hồ. Khi Dạ Ưng hạ xuống đáy lỗ hổng, đảo nổi hình thành từ khuẩn thảm đã lấp đầy tầng dưới của vực thẳm, bất kể nước biển hay chất axit đều trở thành dưỡng chất của quần thể khuẩn bị hút cạn, nuốt chửng, chỉ còn lại những lớp đá lốm đốm.
Dưới thân máy bay Dạ Ưng lắp ba bộ đèn pha công suất cực lớn, chiếu sáng toàn bộ mặt đất như ban ngày, ngay cả vật chất khuẩn thảm sót lại giữa các kẽ đá cũng nhìn rõ mồn một.
Đường Phương theo bản năng nhìn lên bầu trời, chỉ thấy một mảnh đen kịt, chỉ có một nguồn sáng hình vòng tròn nhỏ như miệng giếng phát ra ánh sáng trắng mờ nhạt, khi đến sâu trong vực thẳm đã yếu ớt khó nhận ra. Nếu không có Dạ Ưng, nơi ba người đứng sẽ là một mảnh tối tăm.
Hắn nắm lấy sợi dây cáp rủ xuống từ khoang dưới Dạ Ưng trượt xuống, dẫn hai người đến điểm thấp nhất của vực thẳm, dùng tay gạt lớp vật chất khuẩn thảm khô khốc ra, bên dưới lộ ra một lỗ hổng đen ngòm, còn đang phun ra từng luồng hơi nước màu xanh, hẳn chính là nguồn gốc của chất axit trong nước biển.
La Y theo bản năng tránh xa ra một chút, khả năng ăn mòn của nước biển "A Khắc Long" thôi đã đủ khiến người ta kinh ngạc, huống chi là hơi axit mạnh như thế này.
Hơi thở của Chu Ngải có chút gấp gáp, có thể thấy cô rất kích động, vì ba người họ là nhóm người đầu tiên đặt chân đến sâu trong vực thẳm "A Khắc Long", cũng vì "thứ đó" mà Đường Phương nhắc tới. Dù anh không giải thích chi tiết, nhưng cô gái thông minh đã nghĩ đến ý nghĩa sâu xa hơn, e rằng kẻ thủ ác tạo ra đại dương axit này chính là "thứ" mà hạm trưởng Đường nói, mà thứ như vậy, nghĩ cũng biết không phải loại tử tế gì.
Cô nhìn gương mặt Đường Phương, không nói lời nào, cứ nhìn như thế.
Đường Phương đương nhiên hiểu cô đang nghĩ gì, nói: "Đúng, anh phải tìm ra nó!"
Chu Ngải không nói thêm gì nữa, kéo La Y lùi sang một bên.
Tổ hợp gián và SCV xuất hiện trên hiện trường, bắt đầu khai phá dọc theo lỗ hổng đang phun hơi axit mạnh xuống dưới, theo lệnh của Đường Phương mở rộng lỗ hổng thành đường hầm đủ cho hai người đi song song.
Vì ngâm dưới nước lâu ngày, trong hang đầy dung dịch axit hữu cơ có khả năng ăn mòn cực mạnh. Đường Phương chỉ có thể tiếp tục dùng khối u khuẩn thảm do Trùng Hậu thải ra để chuyển hóa dung dịch axit hữu cơ thành khuẩn thảm, sau đó để bầy trùng dọn dẹp sạch sẽ. Cách này tuy hơi chậm nhưng là phương pháp tiến quân an toàn, vì như vậy vừa giải quyết được vấn đề dung dịch axit, vừa có thể lọc sạch hơi axit mạnh thoát ra.
Dưới ánh đèn của bộ đồ bảo hộ môi trường khắc nghiệt, ba người chậm rãi tiến sâu vào lòng đất. Không biết đã qua bao lâu, cũng không biết đã lặn sâu bao nhiêu, bầy trùng mở đường phía trước đột nhiên xảy ra một trận hỗn loạn, gián không biết tấn công vào thứ gì, rồi toàn bộ đường hầm bắt đầu rung lắc dữ dội.
Sự rung lắc kéo dài mười mấy giây rồi bình ổn trở lại, Đường Phương hít sâu một hơi, buông tay đang vịn vào vách đá ra.
Theo dữ liệu hình ảnh rời rạc do đám gián mở đường phía trước truyền về, hắn dường như thấy một vật thể khổng lồ giống như túi thịt đang bay ngược ra sau dưới sự tấn công phối hợp của nước bọt axit và móng vuốt chó săn. Sự rung lắc của đường hầm lúc nãy chính là do túi thịt đập vào vách đá hai bên gây ra.
Hiện tại công việc mở rộng đường hầm đã dừng lại. Hang đá dẫn thẳng xuống sâu trong lòng đất này càng đi xuống càng rộng rãi, hiện đã mở rộng từ kích thước nửa mét ban đầu lên đường kính 8 mét, đủ cho vài người đi song song. Điều khiến Đường Phương ngạc nhiên hơn là các dung dịch axit hữu cơ cũng đã được chuyển hóa hết, dường như thứ giống túi thịt kia là một cái nút thịt lớn, dùng để ngăn nước biển tràn vào lòng đất.
Tất nhiên, túi thịt còn một nhiệm vụ khác - bài tiết. Dùng để thải khí axit, còn con đường ba người họ đi, dùng từ hơi ghê tởm để hình dung thì không khác gì đường ống nước thải của bồn cầu.
Đường Phương không dám nói chuyện này cho Chu Ngải, vì hắn không biết cô sẽ phản ứng thế nào, phụ nữ đều ưa sạch sẽ, nên tốt nhất là cứ để chuyện này thối rữa trong lòng.
Vì phía trước không còn nước axit nữa, hắn thu hồi các đơn vị Trùng tộc, thay bằng hai con Bất Hủ Giả và ba tên Cuồng Nhiệt Giả mở đường phía trước. Như vậy, dù túi thịt bị kinh động có quay lại tấn công, đối mặt với pháo nhiễu pha của Bất Hủ Giả chắc chắn sẽ không chiếm được lợi thế gì. Hắn cùng Chu Ngải, La Y tụt lại phía sau đội tiên phong một cây số để đảm bảo có đủ thời gian phản ứng nếu xảy ra khủng hoảng.
Cứ thế tiếp tục tiến về phía trước, theo thông tin Emma truyền đến, ba người đã đi sâu vào lòng đất hơn 40 cây số, và xem chừng phía trước vẫn còn một đoạn đường không ngắn.
Đường Phương chỉ có thể vừa kiên nhẫn tiếp tục đi, vừa phân tâm chú ý tình hình của tiên phong mở đường. Chu Ngải và La Y không nói một lời, lặng lẽ đi theo sau lưng hắn.
Trong đường hầm chứa nồng độ dư lượng chất axit cao, còn có các khí như sunfua, metan đủ để gây chết người. May mà bộ đồ bảo hộ môi trường khắc nghiệt hoàn toàn ngăn cách cơ thể người với môi trường bên ngoài, khiến ba người dù cảm thấy hơi áp lực nhưng vẫn chịu đựng được.
Đi tiếp khoảng 2 cây số nữa, Cuồng Nhiệt Giả truyền đến một tin tức: đã không còn xa lối ra của đường hầm, điều này khiến Đường Phương thở phào nhẹ nhõm nhưng cũng có chút khó hiểu, không hiểu tại sao thứ giống túi thịt kia lại thả họ xuống.
Hắn nghĩ đến điển tích "cây sào đánh sói, cả hai cùng sợ".
Cái gọi là cây sào, là một loại thân cây trông có vẻ cứng nhưng thực ra dễ gãy, người cầm nó xua đuổi sói hoang nhưng không dám đánh thật, vì đánh một cái là sào gãy, nên chỉ có thể phô trương thanh thế. Mà sói không biết đó là thứ gì nên cũng cảm thấy sợ hãi, từ đó mà có điển tích này.
Túi thịt trốn dưới lòng đất "A Khắc Long" bao nhiêu năm, đột nhiên gặp phải sinh vật hung dữ như gián và chó săn, nảy sinh sự hoang mang và sợ hãi là điều bình thường.
Nghĩ thông suốt huyền cơ, hắn không chần chừ nữa, gọi hai người nhanh chân tiến lên, lát sau đã tới lối ra của đường hầm.
Nói là lối ra, thực chất giống một vách đá hơn. Cửa hang mở trên bề mặt một vách đá, cách mặt đất sâu đến hàng nghìn mét. Đường Phương dùng C-20A chiếu xuống vực thẳm không thấy đáy bên dưới, lại chiếu vào những cột thạch nhũ khổng lồ lởm chởm hai bên cửa hang, một số tinh thể trong suốt phản chiếu ánh sáng lấp lánh, thỉnh thoảng có giọt nước rơi xuống, rất lâu sau mới truyền ra tiếng rơi xuống hố đá vỡ tan.
Hắn không lập tức tìm đường xuống, mà triệu hồi một thiết bị dò tìm, quét khu vực cấu trúc không gian phía trước, vẽ thành bản đồ địa hình đồng bộ vào máy tính trung tâm của bộ đồ bảo hộ môi trường khắc nghiệt.
Khác với hang động lớn trong lòng đất hành tinh số 5, khu vực này rộng rãi hơn nhiều. Phía trước hơn 1000 mét là một vùng đất trống, diện tích tới mười mấy cây số vuông, nó thực chất chỉ là một nền tảng nhô ra khỏi vách đá, cách nền tảng hàng nghìn mét bên dưới mới là không gian lòng đất thực sự, dưới cùng có một con sông ngầm rộng lớn đang lặng lẽ chảy.
"Cao quá."
La Y thò đầu ra nhìn vực thẳm đen ngòm bên dưới, giọng hơi run rẩy. Cậu ta không sợ độ cao, nhưng lại sợ bóng tối, nhất là trong môi trường âm u có thể hình dung là địa ngục này.
Đường Phương vỗ vai cậu ta để trấn an, không nói gì thêm, triệu hồi một con Vương Trùng, cuốn cơ thể ba người từ từ bay đến nền tảng rộng rãi phía trên bên trái.
Trong quá trình bay, La Y ôm chặt lấy cái xúc tu dài của Vương Trùng, sợ rằng sơ sẩy một cái sẽ bị rơi xuống. Độ cao hàng nghìn mét, phải bay bao lâu mới rơi xuống đất mà chết đây... giống như nhiều người vẫn nói, cái chết thực ra không đáng sợ, đáng sợ là quá trình chờ đợi cái chết.
Đường Phương cảm thấy hơi buồn cười, chỉ có thể triệu hồi một chiếc Thiết Nha để trấn an cậu nhóc và Chu Ngải. Dù Dạ Ưng với chiều dài thân hơn 30 mét và bộ đèn pha công suất cực lớn phù hợp với môi trường vực sâu này hơn, nhưng cân nhắc đến sự tồn tại của sinh vật túi thịt, cuối cùng hắn chọn Thiết Nha, ít nhất pháo điện từ 12mm có thể cung cấp hỏa lực yểm trợ bổ sung.