Bái Luân có ông nội là một quý tộc của Đế quốc Tác Long, năm xưa vì đắc tội với tập đoàn ngoại thích nên phải trốn chạy sang Tinh Minh. Nay, gia tộc ngoại thích năm nào đã bị đương kim hoàng đế nhổ tận gốc, hầu hết các vụ án oan sai đều được minh oan, trong đó tất nhiên bao gồm cả ông nội của Bái Luân.
"Kể từ khi 'Di tích Y Phổ Tây Long' mà Đế quốc Tô Lỗ đấu giá được ở 'Tác Mã Nhĩ' bị đánh cắp, khu vực xung quanh 'Địch Lạp Nhĩ' không mấy yên ổn. Ngoài các chiến hạm trinh sát của Ngải Bá Đặc và Bạch Hồ Tử, tàu của các thế lực căn cứ thuộc Đế quốc Tô Lỗ cũng thường xuyên xuất hiện tại khu vực không người A Á Lạc Tư - Khoa Phổ Lâm - Tư Lan Đạt Nhĩ. Ngoài ra, các băng hải tặc như Hắc Trân Châu, Nhãn Xà cũng có những hoạt động bất thường trong không gian sâu, trong khi phía hải quân lại án binh bất động, nhắm một mắt mở một mắt trước sự khiêu khích của Cáp Lâm Đốn Cáp Lý Tư, như thể cố tình muốn thăm dò phản ứng của chúng ta."
"Sau khi cậu làm khách mời trên đài truyền hình SNS và công bố sự tồn tại của chiến hạm sinh thể, những động thái của các thế lực xung quanh từng lắng xuống, có lẽ là vì sợ hãi năng lực của cậu, cũng có thể là kiêng dè sự tồn tại của chiến hạm sinh thể. Tuy nhiên, các đoàn lữ hành thuê và hạm đội khảo sát của các tập đoàn công nghiệp quân sự gần đây ngày càng đông, mượn danh nghĩa là khảo sát không gian sâu, thực chất là giám sát 'Địch Lạp Nhĩ'."
"Mặt khác, hải quân Tinh Minh cũng thay đổi thái độ, bắt đầu đẩy mạnh tiến vào khu vực không người A Á Lạc Tư - Khoa Phổ Lâm - Tư Lan Đạt Nhĩ. Nhìn bề ngoài thì thành công ép lùi chiến hạm căn cứ của Cáp Lâm Đốn Cáp Lý Tư, giảm bớt áp lực bên ngoài đối với 'Địch Lạp Nhĩ', nhưng thực tế lại biến tuyến phòng thủ thành một dải với 'Địch Lạp Nhĩ', biến nơi đây thành một căn cứ tiền phương của hải quân Tinh Minh. Tôi sợ rằng... nếu sau này chính phủ dựa vào sắc lệnh thời chiến mà thu hồi quyền sử dụng 'Địch Lạp Nhĩ', chúng ta căn bản không có khả năng phản bác."
"Thực ra nội bộ 'Địch Lạp Nhĩ' cũng không mấy yên ổn. La Tư Kim dần dần không thể trấn áp nổi nhân viên của 'Khởi Minh Tinh Dược Nghiệp'. Tạ Lý Đăng mấy ngày trước vừa bị nhân viên dưới quyền đánh vỡ đầu, hiện vẫn đang nằm dưỡng thương ở trung tâm y tế của khu công nghiệp."
Nghe thấy những biến cố bên ngoài, Đường Phương vẫn luôn tỏ ra rất bình tĩnh. Cho đến khi biết Tạ Lý Đăng bị thương, anh không khỏi nhíu mày, nói: "Chuyện gì xảy ra vậy? Tại sao lại trấn áp những nhân viên đó?"
Bái Luân thở dài: "Tên khốn già Bỉ Nhĩ Bố Mỗ đó không chỉ ngừng phát lương cho nhân viên thuộc khu công nghiệp, mà ngay cả hạm đội vận chuyển nhu yếu phẩm cũng bị cấp cao của doanh nghiệp đình chỉ. Những nhân viên đó làm sao mà không gây chuyện cho được? Lại vì những người này nắm rõ tình hình của 'Địch Lạp Nhĩ' nhất, tôi lo rằng nếu để họ rời đi sẽ tiết lộ cơ mật, vì vậy chỉ có thể để La Tư Kim và Tạ Lý Đăng tăng cường quản lý... Haiz, thực sự là phiền chết đi được."
Nói xong, anh bỗng cười lên: "Cũng may, hiện tại cậu đã về, tôi cũng tranh thủ nghỉ ngơi, giải khuây một chút."
Đường Phương cười khẩy: "Cậu nghĩ thoáng thật đấy, vừa buông tay là đẩy hết những chuyện này cho tôi."
Bái Luân cười lớn: "Người ta có câu 'năng giả đa lao' (người có năng lực thì làm nhiều việc). Đống rắc rối này đều là do cậu tự gây ra, tôi chỉ là một tên hải tặc, không có bản lĩnh giúp cậu lau dọn hậu quả đâu."
Đường Phương quay đầu nhìn lịch trình, thấy còn một khoảng thời gian nữa mới đến giờ cơm, anh đứng dậy dặn dò nhân viên phụ trách thông tin liên lạc mặt đất liên hệ với Tạ Lý Đăng và La Tư Kim, bảo họ tập hợp nhân viên của "Khởi Minh Tinh Dược Nghiệp" lại, anh có vài lời muốn nói, sau đó dẫn theo Khắc Lôi Nhã và Đường Lâm rời khỏi phòng chỉ huy trung tâm. Từ khoang chứa của trạm tiếp tế, anh lên một chiếc tàu con thoi tiến về phía khu công nghiệp của "Khắc Lý Tư Đệ Nhĩ".
Khoảng mười mấy phút sau, tàu con thoi hạ cánh xuống bãi đáp. Ba người đi qua đường hầm nhanh để đến tầng hầm thứ 2. La Tư Kim cử một tâm phúc ra đón, dẫn họ đi về phía phòng họp lớn nhất của khu công nghiệp.
Khu công nghiệp mà "Khởi Minh Tinh Dược Nghiệp" xây dựng tại "Khắc Lý Tư Đệ Nhĩ" chiếm diện tích không nhỏ, nhưng số lượng nhân viên lại không nhiều, chỉ hơn 400 người. Trong đó lại chia thành nhiều bộ phận như an ninh, hậu cần, nghiên cứu khoa học, vận tải, sản xuất...
Bộ phận càng nhiều thì cấu trúc nhân sự càng phức tạp, kỳ vọng về công việc, tiền lương, đãi ngộ cũng rất khác biệt, độ tuổi và bối cảnh gia đình cũng vậy. Tạ Lý Đăng và La Tư Kim rất khó chăm lo cho từng người, vì vậy mới diễn biến thành cục diện hiện tại.
Khi Đường Phương được nhân viên an ninh hộ tống vào hội trường, số người có mặt chỉ hơn 300. Tạ Lý Đăng ngồi trên hàng ghế chủ tịch dưới sự bảo vệ của một vài nhân viên an ninh, biểu cảm của anh rất không tự nhiên, đỉnh đầu vẫn còn quấn băng gạc trắng, nhìn từ xa trông như một tín đồ Hồi giáo sùng đạo.
Bên dưới hỗn loạn, tiếng bàn tán và chửi bới không dứt. Tiếng bàn tán đến từ nhân viên bộ phận nghiên cứu khoa học, tiếng chửi bới đến từ những thanh niên làm thuê kiếm sống bằng sức lao động, cùng một số cán bộ cấp dưới của "Khởi Minh Tinh Dược Nghiệp" vốn không ưa Tạ Lý Đăng.
Người đầu tiên chú ý đến Đường Phương tất nhiên là Tạ Lý Đăng đang đối diện với cửa ra vào. Nhìn thấy "nguồn cơn" của tai họa lần này, cả biểu cảm lẫn ánh mắt anh đều trở nên vô cùng phức tạp.
Khó hiểu, oán hận, sợ hãi, khao khát, bất lực, tủi thân... đủ loại cảm xúc hòa quyện vào nhau, lộ rõ ra ngoài.
Có người nghe thấy tiếng bước chân từ cửa, quay đầu nhìn hạm trưởng Đường đang chậm rãi bước vào hội trường, nhất thời ngừng bàn tán, quên cả chửi bới, nhìn gần vị chủ nhân của "Thần Tinh Chú Tạo" đang nổi danh trong thời gian gần đây.
Trên tivi là một chuyện, tiếp xúc thực tế lại là chuyện khác.
Trên tivi, anh cũng như bao thanh niên khác, có gương mặt non nớt, giọng nói trong trẻo, dòng máu nóng bỏng, có lẽ điểm đặc biệt nhất chính là những trải nghiệm khác thường của anh.
Tuy nhiên, khi anh thực sự xuất hiện trước mặt, từng bước đi tới, một áp lực khó tả nhanh chóng lan tỏa, khiến người ta vô thức cảm thấy khô miệng, như có một tảng đá lớn đè nặng trong lồng ngực.
Hội trường trống trải có chút ngột ngạt, bầu không khí trở nên rất quái dị. Những cán bộ cấp dưới vừa rồi còn hống hách dữ dội bỗng như bị ai bóp nghẹt cổ họng, nửa câu cũng không thốt ra được, chỉ biết trân trân nhìn anh thong dong bước lên hàng ghế chủ tịch, ngồi xuống bên cạnh Tạ Lý Đăng, rồi vẻ mặt lo lắng hỏi anh đầu còn đau không, thời gian qua đã chịu khổ rồi.
Cảnh tượng này khiến người ta càng thêm khó chịu. Rõ ràng trong không khí đang phảng phất sát khí nồng đậm, như thể ai dám lên tiếng lúc này sẽ bị anh bắn chết không chút do dự, vậy mà những lời nói ra từ miệng anh lại nhẹ nhàng đến thế. Sự tương phản kịch liệt khiến người ta cảm thấy cả người không tự nhiên.
Cùng lúc đó, bên ngoài cửa lại vang lên tiếng bước chân hỗn loạn, xen lẫn tiếng quát mắng của La Tư Kim, yêu cầu họ tiết chế lại. Người tổ chức hội nghị lần này không phải Tạ Lý Đăng, cũng không phải Bái Luân, mà là người đứng đầu "Thần Tinh Chú Tạo" - Đường Phương.
Một số thanh niên sau khi nghe vậy thì tiết chế hơn nhiều, bởi vì tấm gương luôn khiến người ta kính trọng. Những gì hạm trưởng Đường làm ở "Ba Bi Luân" đã diễn giải hoàn hảo thế nào là "người đàn ông có trách nhiệm". Các cô gái trẻ có thể thích tiền của anh, câu chuyện của anh, phong thái của anh, nhưng với tư cách là nam giới, họ lại càng kính trọng sự lương thiện, kiên cường và dũng cảm của anh.
Tuy nhiên... hạm trưởng Đường không phải là tờ tiền hoa mỹ, nên anh không thể làm hài lòng tất cả mọi người. Một vài cán bộ cấp dưới đi cuối cùng vẫn chửi thề, lầm bầm những lời khó nghe và than phiền.
Họ đều là những người thông qua quan hệ "cửa sau" mới vào được "Khởi Minh Tinh Dược Nghiệp", trở thành cán bộ quản lý cấp dưới không đòi hỏi kỹ thuật cao. Có người thậm chí còn có quan hệ họ hàng với hội đồng quản trị, được cử đến đây chỉ để lấy kinh nghiệm nhằm được cấp trên cất nhắc.
Ai mà ngờ được "Địch Lạp Nhĩ" lại xảy ra biến cố như vậy. Bái Luân vốn cùng một phe với "Khởi Minh Tinh Dược Nghiệp" đột nhiên đổi phe sang "Thần Tinh Chú Tạo", dùng 500 chiến hạm phong tỏa khu vực xung quanh "Lạp Hi Ti", khu công nghiệp bị cô lập, ngay cả việc liên lạc với bên ngoài của nhân viên cũng bị kiểm soát và giám sát. Cuộc sống như thế này chẳng khác nào bị giam cầm. Những công tử bột từ nhỏ đã quen sống trong nhung lụa này không tránh khỏi oán khí ngút trời, định bụng chờ hạm trưởng Đường quay về sẽ tính sổ một trận ra trò.
Trong chương trình phỏng vấn trên đài truyền hình SNS ở "Ba Bi Luân", hạm trưởng Đường đã nói trước mặt toàn Tinh Minh rằng "Khởi Minh Tinh Dược Nghiệp" đã cứu mạng anh, còn nói hai bên là quan hệ hợp tác.
Đã là ân nhân cứu mạng của anh, thì còn gì phải kiêng dè? Với tư cách là lãnh đạo doanh nghiệp tương lai có bối cảnh trong hội đồng quản trị, họ cần một lời giải thích. Hạm trưởng Đường phải công khai xin lỗi, nếu không, đừng trách họ huy động các mối quan hệ trong cấp cao "Khởi Minh Tinh Dược Nghiệp" để gây khó dễ cho "Thần Tinh Chú Tạo".
Phải biết đây là Tinh Minh. Ngay trước cửa nhà mình mà còn để người ngoài bắt nạt sao?
Hạm trưởng Đường hiện tại có danh tiếng rất cao trong dân chúng thì đã sao? Lĩnh vực thương mại không dựa vào lòng người, mà dựa vào thực lực. Hiện nay "Thần Tinh Chú Tạo" đang phụ thuộc dưới trướng "Khởi Minh Tinh Dược Nghiệp", thì phải học cách tôn trọng và ngoan ngoãn một chút.
Nếu nói trước khi Đường Phương phát biểu trên đài SNS, họ còn có chút sợ hãi hạm đội của Bái Luân, thì sau khi buổi phỏng vấn kết thúc, họ không còn lo ngại gì nữa. Ví dụ như vết thương trên đầu Tạ Lý Đăng chính là kiệt tác của họ.
"Đường Phương, cậu phải giải thích cho những việc mà Bái Luân đã làm."
Một người đàn ông da trắng khoảng 30 tuổi quát tháo. Đi kèm với lời nói là hơi rượu nồng nặc, khiến nhân viên mấy hàng ghế cuối phải nhíu mày, nhưng không dám nói gì thêm, bởi vì hắn tên là Hồ Chí Vân, là họ hàng xa của Nguyễn Đình Văn - một trong những cổ đông lớn của "Khởi Minh Tinh Dược Nghiệp".
"Đúng, cậu phải xin lỗi tất cả chúng tôi." Phía sau có người phụ họa, một kẻ vóc dáng thấp lùn, tướng mạo gian xảo người Ấn Độ.
Hắn trông rất bỉ ổi, nhưng tâm cơ thì không ít. Hắn nói để Đường Phương xin lỗi "tất cả mọi người", "tất cả" ở đây ám chỉ toàn bộ nhân viên "Khởi Minh Tinh Dược Nghiệp" trong hội trường.
Một câu nói đã bắt cóc ý chí của đại đa số người trong hội trường, đẩy những người trên hàng ghế chủ tịch vào thế đối lập với "tất cả mọi người".
Kẻ này tên là Thi Cáp Đức, bạn thân kiêm quân sư của Hồ Chí Vân, không có bối cảnh cấp cao gì, nhưng lại tinh thông nịnh nọt, tính tình âm hiểm, xảo quyệt, đầy rẫy những mưu mẹo nhỏ nhen.
Đối với tình thế của "Địch Lạp Nhĩ", hắn thực ra nhìn thấu đáo hơn hầu hết mọi người. Mặc dù Đường Phương trên đài SNS liên tục nhấn mạnh quan hệ hợp tác giữa "Thần Tinh Chú Tạo" và "Khởi Minh Tinh Dược Nghiệp", nhưng so sánh với những gì hạm đội của Bái Luân làm những ngày qua, hắn vẫn ngửi thấy một chút mùi vị âm mưu.
Người ta có câu "văn nhân tương khinh", lại có câu "đồng hành là oan gia".
Hắn tự cho mình là người thông minh, và không nghi ngờ gì nữa, hạm trưởng Đường cũng là một người thông minh.
Cả hai đều là người thông minh!
Nhưng... hạm trưởng Đường dựa vào một chút thông minh vặt mà làm nên nhiều việc lớn, gây dựng danh tiếng lẫy lừng, thu hoạch được cơ ngơi đồ sộ.
Còn hắn thì sao? Cũng là một người thông minh, nhưng chỉ có thể chịu lép vế ở cấp dưới của doanh nghiệp, nịnh nọt những kẻ công tử bột như Hồ Chí Vân.
Sự chênh lệch này, sự khác biệt này, làm sao hắn có thể nhẫn nhịn? Vì vậy, cảm xúc đố kỵ trào dâng trong sâu thẳm linh hồn, như lũ lụt nhấn chìm lý trí, nuốt chửng sự tự biết mình của một kẻ thông minh.
Một số nhân viên quản lý hành chính lăn lộn nhiều năm trong giới công sở sắc mặt trở nên không mấy dễ nhìn. Nhiều người hiểu một đạo lý: "Huyện quan không bằng hiện quản" (quan huyện không bằng người quản lý trực tiếp). Dù những lời hạm trưởng Đường nói trên đài SNS là thật hay giả, việc chọc giận anh lúc này chắc chắn không có kết cục tốt đẹp, dù sao người ta cũng có súng trong tay.
Một quản lý hậu cần phẫn nộ mắng: "Thi Cáp Đức, đồ chó đẻ nhà ngươi, muốn chết thì tự đi chết, sao phải lôi chúng ta làm bia đỡ đạn."
La Tư Kim bước vào hội trường cuối cùng với sắc mặt âm trầm như nước. Nếu không phải vì có quá nhiều người ở đây, ông đã sớm cho họ một bài học rồi.
Một vài nhân viên an ninh không nhịn được mà lầm bầm chửi rủa: "Hai tên khốn kiếp, đồ chó má lấy oán báo ân."
Là thuộc hạ thân tín của La Tư Kim, họ rất rõ hạm trưởng Đường đã làm những gì. Nếu không có "Thần Tinh Hào", Sát Nhĩ Mạn đã sớm san phẳng "Khắc Lý Tư Đệ Nhĩ", nếu không có Đường Phương, tất cả mọi người trong khu công nghiệp e rằng đều đã trở thành thức ăn cho "Thái Tuế".
Tất nhiên, những chuyện này nhân viên bình thường không hề hay biết, bởi vì Tạ Lý Đăng và La Tư Kim đã ra lệnh không ai được nói ra.
Một thanh niên trong đám đông nói: "Chúng tôi cần một lời giải thích."
Lại có người đứng lên nói: "Xin lỗi, anh phải xin lỗi."
Trong triều đình có đảng phái, ngoài xã hội có hội nhóm, ngay cả một ngành nghề, thậm chí một doanh nghiệp, vẫn có những vòng tròn nhỏ.
Đã khi Hồ Chí Vân dám đứng ra, Thi Cáp Đức dám hùa theo, thì chắc chắn sẽ có kẻ hô hào, thổi lửa.
Sự việc trở nên khó giải quyết.
Người trong hội trường chia làm bốn phe. Một phe chỉ trích Đường Phương và Bái Luân, chửi Tạ Lý Đăng, La Tư Kim là lũ chó săn. Một phe lúng túng không biết nên đứng về phía nào, nên giúp ai. Một phe thì "mắt không nhìn, tai không nghe", không quan tâm đến chuyện bên ngoài.
Phe cuối cùng chủ yếu gồm nhân viên an ninh dưới quyền La Tư Kim. Họ biện hộ cho Đường Phương và Bái Luân, nhưng bị Hồ Chí Vân, Thi Cáp Đức và những kẻ khác mắng là lũ chó săn ăn cây táo rào cây sung.
Tạ Lý Đăng nhìn đám đông ồn ào bên dưới, ngồi không yên như ngồi trên đống lửa.
Anh muốn nói nhưng lại không dám. Nghĩ thầm nhỡ đâu lại bị đánh vỡ đầu lần nữa thì không phải là chuyện khâu vài mũi quấn vài vòng băng gạc là xong. Không khéo là mất mạng như chơi, vì vậy anh quay đầu nhìn hạm trưởng Đường đang ngồi vững như bàn thạch bên cạnh.
Người ra lệnh triệu tập nhân viên khu công nghiệp là anh, ngồi xuống mà không nói một lời cũng là anh, tên nhóc này rốt cuộc đang giở trò quỷ gì?
Tạ Lý Đăng đã hiểu lầm một chuyện, hạm trưởng Đường không giở trò quỷ. Thứ nhất, những người này không đáng. Thứ hai, quá tốn não. Thứ ba, không cần thiết.
Anh chỉ đang cảm thán, liệu những lão già trong nghị viện Tinh Minh có phải cũng giống như đám người bên dưới, ngày nào cũng cãi vã, ngày nào cũng tranh luận sáo rỗng hay không.
"Cậu không làm gì à?" Tạ Lý Đăng chỉ vào vết băng gạc quấn 5 vòng trước sau trên trán mình, nói: "Cãi nhau nữa là đánh nhau đấy."
"Đánh thì đánh thôi." Đường Phương nói: "Lâu rồi không xem người ta đánh nhau tập thể."
Tạ Lý Đăng: "..."
"Cậu nghiêm túc đấy à?"
"Đúng vậy."
Một cái bóng bay qua từ không trung. Là một chiếc giày da màu đen, chiếc bên phải, rất mới nhưng rất hôi, bốp một tiếng ụp ngay vào mặt Tạ Lý Đăng.
Quả nhiên đánh nhau thật!
Bịch, Tạ Lý Đăng ngã xuống đất, trừng mắt nhìn hạm trưởng Đường.
Đường Phương phớt lờ ánh mắt giận dữ của anh, đứng dậy đi xuống phía dưới.
Nhóm của Hồ Chí Vân và Thi Cáp Đức đã xông vào ẩu đả với thuộc hạ của La Tư Kim.
Một bên là lãnh đạo khu công nghiệp, một bên là nhân viên an ninh. Khả năng chiến đấu của hai bên rõ ràng không cùng một đẳng cấp, nhưng do địa vị của hai bên khác biệt, thuộc hạ của La Tư Kim căn bản không dám ra tay tàn nhẫn, ném chuột sợ vỡ đồ, bị người của Hồ Chí Vân tận dụng các vật dụng kim loại trong tay đuổi chạy tán loạn khắp hội trường.
Rất nhanh, một nhân viên an ninh bị gậy đánh vỡ đầu, máu tươi chảy dọc theo thái dương, nhuộm đỏ cả nửa mặt bên phải.
Một nhân viên an ninh khác bị đánh ngã xuống đất, Thi Cáp Đức dẫn theo vài người xông lên, nắm đấm và cú đá rơi xuống người anh ta như mưa.
Tay của La Tư Kim mò về phía thắt lưng bên phải vài lần, vẫn không dám rút súng ra, vì những người này ông không đắc tội nổi. Doanh nghiệp trao cho ông quyền sử dụng súng không phải để ông đối phó với nhân viên, nếu không, chính phủ Tinh Minh sẽ truy cứu trách nhiệm hình sự nặng nề đối với ông.
Ông không rút súng, Đường Phương rút giúp ông.
Ông không dám nổ súng, Đường Phương nổ súng giúp ông.
Người bị bắn không phải ai khác mà chính là Hồ Chí Vân, vì hắn là kẻ cầm đầu gây chuyện, cũng vì hắn đang rút thứ gì đó từ trong túi ra, nhìn từ hình dáng thì đó cũng là một khẩu súng.
Đoàng, tiếng súng vang vọng khắp hội trường.
Hồ Chí Vân ngã xuống, óc bầy nhầy trên mặt đất, máu bắn tung tóe theo hình tia xa hơn mười mét, nhuộm đỏ mặt đất hội trường, ghế ngồi, và cả mặt của một số người.
Khẩu súng của La Tư Kim khá tốt-------"Liệp Thực Giả III", một trong những loại súng đặc dụng của đặc vụ Cục An ninh Quốc gia Tinh Minh, cỡ nòng lớn, uy lực mạnh, khiến đầu của Hồ Chí Vân như một quả dưa hấu rơi từ tầng mười, ruột đỏ vỏ trắng vô cùng bắt mắt.
Hiện trường im lặng như tờ, đại đa số mọi người là vì sợ hãi, còn một bộ phận là vì kinh ngạc. Không ai ngờ anh lại dứt khoát, tàn nhẫn và bất chấp hậu quả như vậy, dùng thủ đoạn tàn khốc như thế để đối phó với một lãnh đạo cấp dưới của "Khởi Minh Tinh Dược Nghiệp", một lãnh đạo cấp dưới có bối cảnh cấp cao.
Đến lúc này, một số người mới nhớ ra chàng trai trẻ trước mắt này không chỉ là một thương nhân. Thân phận ban đầu của anh là binh sĩ cấp dưới của Đế quốc Mông Á, sau đó gia nhập quân kháng chiến Gia Tây Á, từng trải qua những trận chiến lớn, hơn nữa còn giết không ít người. Nghĩ đến Hồ Chí Vân chỉ là một tên công tử bột, trong mắt anh chẳng qua chỉ là sự tồn tại như con gián, nhảy nhót khiến anh chướng mắt, một cước giẫm xuống là tan xương nát thịt.
Các nhân viên gây chuyện đều sững sờ tại chỗ.
Hồ Chí Vân chết rồi, nằm ngay phía trước, máu chảy đầy đất, đó chính là tấm gương của họ.
Thi Cáp Đức hai chân run rẩy, thần sắc ngơ ngác nhìn cái xác đó, cuối cùng nghiến răng, rút từ trong ngực ra một khẩu súng, chĩa vào đầu một nhân viên an ninh bên cạnh, đe dọa: "Bỏ súng xuống."
Hắn biết hạm trưởng Đường đã dám giết Hồ Chí Vân thì cũng dám giết hắn, vì vậy, với suy nghĩ ra tay trước thì chiếm ưu thế, ra tay sau thì chịu thiệt, hắn quyết định giành lấy thế chủ động để ép hạm trưởng Đường phải phục tùng.
Sự hỗn loạn trong hội trường tuy đã dừng lại, nhưng mùi thuốc súng lại càng nồng nặc hơn, vì cái chết của Hồ Chí Vân, cũng vì sự chống trả liều chết của Thi Cáp Đức.