Phía Tinh Minh biết chuyện này thì đã sao? Những nhân vật thuộc Đảng Cộng Hòa có phẫn nộ thì đã làm được gì? Hiện nay Tinh Minh đã giương cung không có đường lui, cuộc chiến với hai nước Mông Á và Tô Lỗ là điều tất yếu. Chẳng lẽ vào lúc này, những con cáo già trong nghị viện còn dám chọc giận Vương quốc Liên hiệp Turanks?
Dưới cục diện như vậy, dù cho họ có bất mãn đến đâu cũng phải nhịn, dù có căm hận đến nhường nào cũng phải biết cụp đuôi làm người, thấy mà như không thấy, nghe mà như không nghe.
"Thân vương điện hạ thật sự rất thông minh..." Đây là lời của Chu Ngải, cũng là suy nghĩ trong lòng Đường Phương lúc này.
Anh nhìn lão Benny đang lộ vẻ bất lực cùng với Philips, nói: "Đây là chuyện tốt, sao hai người lại có sắc mặt khó coi như vậy? Đã Thân vương điện hạ muốn hợp tác với tôi, cứ đồng ý với ông ta là được."
Mắt Philips trợn tròn, ông không tin Đường Phương không nhìn ra những uẩn khúc bên trong. Henrietta căn bản là "túy ông chi ý bất tại tửu" (ý không nằm ở rượu), hợp tác là giả, mưu cầu chiến hạm sinh thể mới là thật. Biết đâu còn có những mưu đồ khác, ví dụ như bắt cóc Roy.
"Cậu... đang đùa đấy à?"
Lão Benny nói: "Cậu làm vậy chẳng khác nào dẫn sói vào nhà. Henrietta là tên gian hùng nổi tiếng của Vương quốc Liên hiệp Turanks. Do đương kim quốc vương Tán Ca Uy Nhĩ Áo Lợi Bác Đức mới lên ngôi chưa lâu, phần lớn chính vụ đều phải thông qua sự giúp đỡ của Henrietta mới có thể quán triệt thực thi. Không hề khách sáo mà nói, tại Vương quốc Liên hiệp Turanks, Henrietta có thể coi là nửa vị nhiếp chính vương. Giao thiệp với hạng người cáo già xảo quyệt như vậy, cậu sẽ bị ông ta nuốt chửng trong một ngụm, đến cả cặn xương cũng chẳng còn."
"Dù ông ta chỉ nói quan tâm đến thuốc chữa bệnh nhiễm xạ... nhưng tôi nghi ngờ đây không phải mục đích cuối cùng của ông ta. Henrietta chắc hẳn đã nhắm vào chiến hạm sinh thể của cậu rồi."
Đường Phương gật đầu: "Chuyện này tôi biết, hơn nữa, tôi còn biết ông ta muốn chiến hạm sinh thể để làm gì."
Philips đứng dậy đi tới cửa, đẩy cửa nhìn ra hai bên, thấy không có ai mới thở phào một hơi dài. Ông quay lại ghế sofa ngồi xuống.
Đường Phương cười hì hì nhìn vị thương nhân "chim sợ cành cong" này, nói: "Yên tâm đi, không ai có thể nghe lén cuộc trò chuyện của chúng ta."
Philips nói: "Chuyện chính trị không liên quan đến chúng ta."
Đường Phương nhấp một ngụm trà, nói: "Ở một số quốc gia, kinh tế là sự nối dài của chính trị."
Lão Benny lộ vẻ lo lắng, nói: "Cậu rốt cuộc có nhận thức được hậu quả nghiêm trọng khi làm như vậy không? Vạn nhất bị cuốn vào cuộc đấu đá nội bộ của Vương quốc Liên hiệp Turanks, sợ rằng một số kẻ trong Tinh Minh sẽ mượn cớ để ra tay với cậu."
Biểu cảm của Đường Phương không hề thay đổi, trong mắt không nhìn thấy một tia gợn sóng, anh nói: "Như vậy mới vui chứ, cục diện quá bình lặng thì không tốt."
Cơ bắp dưới mí mắt Philips giật liên hồi, thầm nghĩ: "Thế này mà còn gọi là bình lặng?"
Mông Á và Tô Lỗ liên tục tăng quân về phía biên giới. Theo tin đồn, hạm đội Hứa Đức Lạp khét tiếng của Đế quốc Mông Á đang dưới sự chỉ huy của hoàng tử thứ 13 tiến về tiền tuyến. Phía Đế quốc Tô Lỗ cũng phái một vị hoàng tử đến giám sát chiến trường. Các ngành nghề trong Tinh Minh đều tích cực chuẩn bị chiến tranh, binh sĩ ai nấy đều nén một hơi, muốn cho đám hoàng tộc tàn bạo của Mông Á và Tô Lỗ biết tay. Liên bang Charles cùng Cộng hòa Doranks một mặt tiếp tục tăng quân vào chiến khu "Gampuna", mặt khác nhảy nhót trên trường quốc tế, mượn video mà Đường Phương công bố trên đài SNS để đả kích hai nước Mông Á, Tô Lỗ. Đế quốc Phoenix bề ngoài có vẻ thờ ơ, thực chất bên trong đang rục rịch, còn Ngân Ưng Đoàn thì cố ý hoặc vô ý tạo ra những tranh chấp tại khu vực biên giới để kích động kẻ thù không đội trời chung.
Hơn một nửa số quốc gia trong đại khu Hieron Bell đều bị cuốn vào vòng xoáy thị phi này. Mặc dù Vương quốc Liên hiệp Turanks, Cộng hòa Ida, Đế quốc Solon không có hành động lớn, nhưng căn cứ thế lực của ba nước này tại khu vực Thiên Sào mấy ngày nay lại vô cùng yên ắng, khiến người ta không thể đoán được ý đồ.
Chính trong cục diện thế này mà anh ta còn nói là bình lặng?
Hiện nay Thân vương Henrietta của Vương quốc Liên hiệp Turanks lại nhảy vào can thiệp, bày trò hợp tác với "Thần Tinh Chú Tạo", đám người này đang nghĩ cái gì vậy? Chẳng lẽ phải khiến đại khu Hieron Bell loạn thành một nồi cháo mới chịu sao?
Philips quyết định không khuyên can nữa, vì ông chợt nhận ra một vấn đề: nguồn cơn hỗn loạn của đại khu Hieron Bell đang ngồi trên chiếc ghế sofa đối diện. Tất cả những gì xảy ra hôm nay đều bắt đầu từ khi Hạm trưởng Đường tới khu vực Thiên Sào. Nói cách khác, tất cả mọi chuyện hôm nay rất có thể đều do một tay Hạm trưởng Đường dàn dựng.
Ông bị suy nghĩ của chính mình làm cho giật mình. Nếu sự việc đúng là như vậy, có lẽ... đúng như lời Hạm trưởng Đường nói, đây là một chuyện tốt.
Tất nhiên, từ "chuyện tốt" này tùy thuộc vào việc dành cho ai.
Ví dụ như Thân vương Henrietta cảm thấy hợp tác với "Thần Tinh Chú Tạo" là chuyện tốt đối với ông ta, nhưng thực tế chưa chắc đã là tốt, vì sự tốt xấu của sự việc không quyết định bởi một mình ông ta, mà còn phải xem Hạm trưởng Đường nghĩ gì và làm gì.
Thằng nhóc này tâm cơ sâu đến mức khiến người ta phải ê răng!
"Tiểu tử Đường, cậu đang nói lời gì vậy? 'Thần Tinh Chú Tạo' có được danh tiếng như ngày hôm nay đâu có dễ dàng... Lão già này không chỉ vui mừng mà còn thấy tự hào. Nhưng nếu vì quan hệ của chúng tôi mà liên lụy đến cậu và 'Thần Tinh Chú Tạo' thì lòng nào cho đành? Chi bằng giải tán thương đoàn ngay tại đây, cứ ở lì trong Tinh Minh không đi nữa. Thân vương điện hạ dù có ngông cuồng đến đâu cũng không dám đến địa bàn nước khác làm càn chứ nhỉ... Vả lại, tôi và Philips đã già cả rồi, cũng đến lúc hưởng phúc, tìm một nơi non xanh nước biếc dưỡng lão. Còn đám người trẻ trong thương đoàn, có cậu giúp đỡ, chắc cũng không đến nỗi chết đói."
"Cho nên, cút mẹ nó cái gã Thân vương điện hạ đi." Lão Benny hiếm hoi văng tục một câu.
Alma nhìn ông đầy cảm động, lần đầu tiên cảm thấy chú mình thật ngầu.
Đường Phương đổ mồ hôi hột. Lão Benny vốn là một người trầm ổn, nếu không đã chẳng thể trở thành đối tác của Philips. Không ngờ một lão già như vậy lại văng tục trước mặt hậu bối, có thể thấy ông căm hận Henrietta Aoli Bode đến nhường nào.
Biểu cảm của Philips vẫn bình tĩnh, không hề thay đổi vì lời thô tục của lão Benny. Ông nhìn vào mắt Đường Phương hỏi: "Cậu thực sự muốn làm vậy sao?"
Đường Phương gật đầu: "Biết đâu nhờ quan hệ với Thân vương điện hạ, chuyện bên phía Công tước Congreve sẽ dễ giải quyết hơn."
Lão Benny nhìn hai người, không hiểu nổi tại sao Philips vốn cùng chiến tuyến với mình lại đột nhiên xoay chuyển 180 độ, cau mày nói: "Philips, ông có ý gì?"
Philips cười, liếc nhìn người bạn già: "Chúng ta gọi là quan tâm quá nên đâm ra rối trí. Tôi hỏi ông, cậu ta là ai?"
"Là Đường Phương chứ ai."
"Cậu ta bao nhiêu tuổi?"
"Hai mươi hai? Hai mươi ba? Hai mươi lăm? Ba mươi..."
Đường Phương mặt lạnh như tiền, Chu Ngải nghiến răng nghiến lợi, Alma che miệng cười khúc khích.
"Khụ khụ..." Philips ho hai tiếng, cắt ngang sự ngây ngô của lão Benny: "Tôi hỏi ông, cậu ta giống người bình thường không?" Nói xong ông bổ sung thêm một câu: "Người trẻ tuổi bình thường ấy."
"Không giống, không... không phải không giống. Mà căn bản là không phải."
"Thế đấy." Philips nói: "Ông thử suy nghĩ kỹ xem hàng loạt sự kiện xảy ra trong Tinh Minh mấy tháng qua, sự kiện nào mà không có bóng dáng của cậu ta? Tôi dám chắc, hai món di tích Epsilon mà hai nước Mông Á, Tô Lỗ lấy được tại buổi đấu giá 'Somar' bị mất trộm, e rằng không thoát khỏi liên quan đến thằng nhóc này, thậm chí chính là một cái bẫy do cậu ta giăng ra."
"Hả?" Lão Benny nhất thời hơi ngẩn người, đôi môi mấp máy vài cái, dường như muốn nói gì đó nhưng cuối cùng không thốt ra được chữ nào. Nghĩ đi nghĩ lại, vẫn không dám tin. Nghĩ lại lần nữa, vẫn không dám tin, ông quay đầu nhìn Đường Phương hỏi: "Những gì ông ta nói đều là thật sao?"
Alma bên cạnh mở to đôi mắt nhìn anh chằm chằm, vô cùng kinh ngạc, xen lẫn một chút sùng bái. Cô nghĩ thầm, tên ngốc Hausen kia sao mà may mắn thế không biết.
Nhớ trước kia từng có người nói với cô câu này: "Người tốt không sống lâu, tai họa sống ngàn năm." Phàm là những kẻ được gọi là tai họa, vận may thường rất tốt, hơn nữa mệnh cũng đủ dài, chính vì mệnh dài nên mới có thời gian đi gây họa cho người khác.
Đường Phương xoa thái dương, vẻ mặt thất bại: "Quả nhiên mình vẫn chưa đủ trưởng thành, dấu vết dàn dựng trong chuỗi sự kiện này quá rõ ràng, người có kinh nghiệm dày dạn rất dễ nhìn thấu uẩn khúc bên trong. Thất bại... thất bại thật rồi!"
Miệng anh nói thất bại, thần sắc cũng không khá khẩm gì, trông có vẻ rất chán nản.
Khóe miệng lão Benny co giật suýt nữa thì chạm tới tận mang tai. Không thể nói kiểu hạ thấp người khác như thế được, nếu thế này mà gọi là thất bại thì đặt ông vào đâu? Nếu không nhờ Philips nhắc nhở, sợ rằng đến giờ ông vẫn chưa nhận ra những biến cố gần đây ở khu vực Thiên Sào chỉ là một cái bẫy do thằng nhóc này giăng ra.
Dù có hơi lộ liễu, cảm giác gượng ép quá đậm, nhưng thì đã sao? Các thế lực khác chẳng phải vẫn cứ nhảy vào bẫy, đưa ra những lựa chọn nằm trong dự tính của Hạm trưởng Đường đó sao? Đây thuộc về dương mưu, đường đường chính chính, khiến người ta có khổ không nói nên lời, chỉ có thể chấp nhận thua cuộc.
"Haizz!" Lão Benny nhìn lên trần nhà nói: "Sóng sau xô sóng trước mà..."
Philips lười để ý đến ông, lão già này mà lải nhải thì có thể khiến người ta phát điên. Ông không uống lấy một ngụm trà ngon, đứng dậy đi ra ngoài.
"Tôi đi hồi đáp La Áo Đa Bản, giúp cậu sắp xếp hội nghị video với Henrietta."
Người mà ông nhắc tới là La Áo Đa Bản, phó trạm trưởng trạm không gian "Sa Ám". Tất nhiên, đây chỉ là chức vụ bề nổi, ngoài ra La Áo Đa còn một thân phận khác: tên trùm đặc vụ do Thân vương điện hạ phái tới trung tâm Tinh Minh để do thám và thu thập thông tin tình báo.
Lão Benny tiễn Philips rời khỏi phòng, quay đầu nhìn Đường Phương: "Cậu lại đang giở trò quỷ gì thế?"
Đường Phương dùng ngón cái tay phải khẽ cạo mép chén, mắt nhìn vào nước trà màu vàng kim, chậm rãi nói: "Vẫn chưa nghĩ ra."
Lão Benny uống cạn chén trà, phát ra tiếng ực ực, nói: "Tin cậu mới là lạ!"
Một sợi nước trà chảy xuống, làm ướt đám râu xám trên cằm ông.
"Tôi thực sự không lừa ông." Mặt nước trà gợn sóng vì lão Benny đặt chén xuống bàn trà không nhẹ nhàng, gây ra rung động.
Chu Ngải nói: "Thôi bỏ đi, câu này ngay cả tôi cũng không tin."
Đường Phương nhăn mũi, vẻ mặt rất vô tội, lớn tiếng nói: "Tôi nói đều là sự thật!"
Lão Benny đứng dậy, lấy chiếc mũ nồi đen trông rất quê mùa trên giá treo áo, mặc cho Alma dìu đi ra ngoài. Trước khi ra cửa, ông ném lại một câu: "Rượu Sake ở tiệm đồ Nhật cạnh khách sạn vị cũng khá lắm."
Đường Phương nói: "Tôi ghét ăn đồ Nhật, nhưng không ghét gái Nhật."
Chu Ngải cướp lấy chén trà trong tay anh rồi đổ đi.
Đường Phương hỏi: "Tại sao?"
Cô gái đáp: "Đây là trà do con gái Trung Quốc pha."
Đường Phương: "..."
Chu Ngải nhìn anh từ trên xuống dưới vài lần, cuối cùng dừng lại ở giữa hai chân, khẽ nhướn đôi mày liễu, nói: "Người đẹp không biên giới, nhưng thứ của đàn ông thì có biên giới đấy."
Đường Phương tức giận: "Chu Ngải, tiết tháo của cô bị chó ăn rồi à?"
Chu Ngải cúi đầu nhìn chén trà trên tay, rất tiếc là đã đổ hết nước, nếu không thì vừa hay có thể dùng để rửa mặt cho Hạm trưởng Đường.
---❊ ❖ ❊---
Ngày hôm sau, 14:30 giờ "Sa Ám", Hạm trưởng Đường bị Claire gọi dậy, vừa ngáp vừa đi ra sân sau khách sạn, ngồi lên một chiếc xe đệm từ trông không mấy nổi bật, rẽ từ cửa bên vào đường nhánh, lái về phía một công ty sửa chữa tàu thuyền tên là "Norder" ở rìa khu thương mại.
Trong mắt người ngoài, anh đi bàn công việc, thực tế là đi họp video với Thân vương Henrietta Aoli Bode để bàn chuyện hợp tác.
Anh thấy không cần thiết phải lén lút như ăn trộm, nhưng La Áo Đa Bản rất kiên trì, cho rằng đây là bí mật thương mại, càng ít người biết càng tốt.
Đường Phương thầm nghĩ bí mật cái quái gì, Henrietta căn bản không nói hội nghị video bắt buộc phải tiến hành bí mật, khéo là do bệnh nghề nghiệp của La Áo Đa tái phát thì có.
Khoảng 20 phút sau, xe dừng lại ở sân sau "Norder". Hai người xuống xe, bước vào một nhà kho được bảo vệ nghiêm ngặt bên trái sân. Đám bảo vệ đi lại bên ngoài như không nhìn thấy họ, mặc cho họ bước vào thang máy.
La Áo Đa nhập một dãy mật mã trên bảng cảm ứng, thang máy bắt đầu đi xuống, trong chớp mắt đã đến tầng -3F không có trong danh mục tầng.
Ra cửa rẽ phải, đi vào một phòng họp, bên trong đã có 2 người chờ họ. La Áo Đa giới thiệu sơ qua.
Người đàn ông châu Á da ngăm đen tên là Vương Kiến Chí, là một kiến trúc sư trạm không gian. Người còn lại là một gã da trắng béo mập, lông mày thưa thớt như bàn chải đã dùng nhiều năm, ngũ quan trông khá mất cân đối tên là Mejelev, là một nhà sinh học.
Đường Phương nhìn hai người một cách suy tư, dưới sự dẫn dắt của La Áo Đa, anh đi tới một chỗ ngồi xuống.
Phòng họp không lớn, thậm chí có thể nói là chật hẹp. Giữa phòng là thiết bị chiếu toàn ảnh. Đối diện có 2 bàn họp xếp song song, chỉ đủ chỗ cho 4 người ngồi.
Vương Kiến Chí và Mejelev ngồi bên phải, Đường Phương và La Áo Đa ngồi bên trái.
Theo ánh đèn trong phòng dần tối lại, La Áo Đa nhấn một phím trên bảng cảm ứng.
Nắp ống kính của hệ thống chiếu mở ra, 5 luồng sáng xanh bắn xuống, vẽ nên hình chiếu lập thể của một người giữa không trung.
Henrietta Aoli Bode trông đã già nua, thân hình còng xuống, nếp nhăn xếp chồng chất lên đôi gò má khô héo, cùng với cơ bắp nhão nhoét dưới mắt tụ lại một chỗ, khiến người ta không nỡ nhìn.
Nếu không phải đang ở trong phòng họp, nếu không phải La Áo Đa đứng bên cạnh cung kính cúi chào bóng người phía trước, Đường Phương chắc chắn sẽ không tin một lão già như vậy lại là một vị Thân vương.
Ông ta năm nay phải hơn 90 tuổi rồi nhỉ... Hơn nữa, dù là ngoại hình hay khí chất đều không thấy có điểm gì đáng để người ta ấn tượng sâu sắc, cảm giác duy nhất chính là bình thường, giống như tất cả những lão già sắp đất chui xuống lỗ.
Đường Phương rất không hiểu, ông ta đã ở độ tuổi này, hành trình cuộc đời cùng lắm chỉ còn vài trạm nữa là đến đích, với tư cách là một vị Thân vương địa vị hiển hách, quyền thế ngập trời, hưởng tận phú quý nhân gian, còn điều gì không thỏa mãn? Còn điều gì nuối tiếc? Già thế này rồi còn phải tranh giành, cướp đoạt, tính toán.
Ông ta không mệt sao?
Đường Phương chưa từng leo lên đến độ cao đó nên rất khó hiểu tâm trạng của Henrietta. Gã ăn mày đắp báo ngủ trên ghế đá ven đường có nỗi khổ tâm của mình, một số quan chức cao cấp, hoàng tộc trong thể chế cũng có nỗi khổ tâm riêng của họ.
Khi "chính trị" từ một từ ngữ trở thành nghề nghiệp, trở thành cuộc đời, nó giống như lên một chuyến tàu không có hệ thống phanh, hoặc là ầm ầm lao về phía trước, hoặc là rơi xuống vực sâu, khiến cả xe tan xương nát thịt.
Có một từ gọi là "thân bất do kỷ" (không tự chủ được), lại có một câu gọi là "đi đêm có ngày gặp ma" (câu gốc: ra ngoài lăn lộn thì sớm muộn cũng phải trả giá).
"Không cần giới thiệu, bắt đầu luôn đi."
Giọng nói già nua và khô khốc thốt ra từ đôi môi mấp máy của Henrietta. Ông nhìn Đường Phương gật đầu, nói: "Ông Đường, tôi là Henrietta, tin rằng Philips đã chuyển lời ý định của tôi cho cậu rồi. Lời thừa thãi không nói nhiều nữa, tôi muốn nghe ý kiến của cậu."
Không biết là do nhiễu điện từ hay vấn đề thiết bị, ánh sáng từ ống kính bắn xuống hơi bất ổn, hình chiếu xuất hiện sự méo mó nhẹ, biểu cảm khuôn mặt của Henrietta trông rất không tự nhiên, tăng thêm một chút vị "ngoài cứng trong mềm".
Đây là ảo ảnh do ma thuật ánh sáng tạo ra, chẳng hề đáng sợ, ngược lại còn khiến người ta lo lắng, lo lắng cho ngọn đèn dầu sắp cạn này liệu có bất ngờ tắt ngấm, hóa thành một làn khói xanh tan biến không dấu vết.
Đường Phương cảm thấy mình nên thể hiện sự tôn trọng hơn một chút, dù sao đó cũng là một lão già, một lão già bằng tuổi cụ cố của anh. Vì vậy, sau khi "trầm tư" một lúc, anh nói: "Chuyện hợp tác tôi không có ý kiến gì, có thể mở rộng thị trường nước ngoài dù sao cũng là chuyện tốt, nhưng còn phải hỏi qua thái độ của bên 'Khải Minh Dược Nghiệp'."
Khóe miệng Henrietta nở một nụ cười, không ấm áp, có chút lạnh lẽo, ông nói bằng giọng điệu của một người từng trải: "Người trẻ tuổi, đừng cố giở trò khôn vặt trước mặt lão già như tôi, làm vậy chỉ phản tác dụng. 'Khải Minh Dược Nghiệp' trong Tinh Minh có chút danh tiếng là thật, nhưng chưa tính là doanh nghiệp dược phẩm hàng đầu, đội ngũ nghiên cứu khoa học của họ trình độ rất có hạn. Mà cậu tới khu vực Thiên Sào trước sau chưa đầy vài tháng, có thể phát triển thuốc chữa bệnh nhiễm xạ trong thời gian ngắn như vậy? Nói thật... tôi không tin. E là người thực sự nghiên cứu ra thuốc mới chính là cậu, còn 'Khải Minh Dược Nghiệp' chỉ là kẻ hưởng lợi... Cậu chọn hợp tác với Bilbom là vì cần một người dẫn đường thâm nhập thị trường dược phẩm Tinh Minh và một đối tượng để chuyển hướng sự chú ý của công chúng cùng áp lực lĩnh vực thương mại."
"Tôi nói đúng không... người trẻ tuổi?"
Đường Phương sững sờ, thầm nghĩ quả không hổ là con cáo già sống lâu như vậy, nghĩ được thật nhiều. Mặc dù phỏng đoán của ông ta vẫn còn hơi bảo thủ, đánh giá thấp tham vọng của mình, nhưng xét từ góc độ che giấu thực lực mà nói, thì vẫn rất chính xác.
Những lời này của Henrietta xoay quanh trọng tâm là thuốc chữa bệnh nhiễm xạ, sao không phải là đang nói về chiến hạm sinh thể chứ.
Ông ta không hiểu thực lực thật sự của mình nên mới đánh giá thấp, nếu không, e là sẽ đoán gần như không sai một ly.
Quả nhiên, "già mà không chết là kẻ trộm", nhất là đám cáo già chơi chính trị này, tâm cơ nhiều như cái sàng vậy.