Để bảo toàn cơ nghiệp cho gia tộc Britannia, Alsace chỉ còn cách chấp thuận thỉnh cầu này, vì vậy anh dẫn theo hạm đội cận vệ, băng qua tinh khu Thiên Sào hướng tới vùng Biển Chết Lặng.
Bởi vì vùng Biển Chết Lặng nằm vắt ngang giữa đại khu Hirenberg và đại khu Asgard, tựa như một vực thẳm không đáy, hơn nữa tương lai khó lòng lường trước, nên Alsace đặt tên cho cuộc hành trình này là "Chiến dịch Vực Thẳm", còn những kỵ sĩ thề chết đi theo anh thì được gọi là "Kỵ sĩ Vực Thẳm".
Điều kịch tính ở chỗ, khi Hoàng tử Alsace và các kỵ sĩ vẫn còn đang chật vật trong vùng Biển Chết Lặng, thì Hoàng đế Đế quốc Jupiter là Solomon Alexander băng hà. Con trai ông là Adolf Alexander lên ngôi, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi đã khiến Đế quốc Jupiter rộng lớn rơi vào cảnh dân oán khắp nơi, cuối cùng tòa lâu đài sụp đổ, bị thể chế mới là Hợp chúng quốc Jupiter thay thế, chìm nghỉm như một bọt sóng trong dòng sông lịch sử cuồn cuộn.
Đế quốc Jupiter tan rã, viễn chinh quân Jupiter nội loạn tứ phía, tự nhiên chẳng còn ai quan tâm đến Hoàng tử Alsace và "Hạm đội Vực Thẳm" của anh nữa. Điều kỳ lạ hơn là họ giống như đột nhiên biến mất khỏi thế giới này, chớp mắt vài chục năm trôi qua, không còn bất kỳ tin tức nào, trở thành một trong vô vàn những vụ án không lời giải dưới bầu trời sao.
Nghe xong lời kể của Byron, Đường Phương lộ ra vẻ trầm tư. Chẳng lẽ những "Kỵ sĩ Vực Thẳm" như Hắc 3, Hắc 7 thực sự có liên quan đến Alsace Britannia? Hay đây chỉ đơn thuần là một sự trùng hợp?
Nếu là vế sau thì không có gì để nói, nhưng nếu là vế trước, rốt cuộc Alsace và "Hạm đội Vực Thẳm" của anh đã trải qua những gì trong vùng Biển Chết Lặng? Tại sao sau khi họa ngoại thích ở Đế quốc Solon lắng xuống, họ vẫn không trở về nước?
Hàng loạt nghi vấn lướt qua trong đầu anh, cho đến khi nhân viên báo cáo chiếc Morning Star đã tiến vào bến sửa chữa của trạm không gian. Lúc này anh mới thu hồi suy nghĩ, cùng Byron lên tàu Morning Star, đánh thức hai chiếc "Cupid" trong kho hậu cần, kết nối ngọn lửa linh năng, nhập lệnh sửa chữa vòng tinh hoàn và hệ thống động cơ.
Đây là lần đầu tiên Byron tận mắt thấy máy bay không người lái sửa chữa do người Ipsilon chế tạo. Ông tỏ ra vô cùng hứng thú, hy vọng lần tới có thể đi cùng anh đến "Vùng Đất Lạc Lối" để mở mang tầm mắt.
Cân nhắc việc Trần Kiếm và Arsen Nicholas trở về, nhân lực hạm đội dồi dào, cùng với một yếu tố khác, anh đã đồng ý với thỉnh cầu của ông.
Trong vài ngày tiếp theo, "Cupid" tận dụng các linh kiện vụn vỡ của vòng tinh hoàn, cộng thêm một phần nguyên liệu thô sàng lọc từ kho của trạm không gian "Sa-Aam" vốn dùng để tu sửa di tích Ipsilon, đã hoàn thành thuận lợi công tác sửa chữa vòng tinh hoàn.
Sau đó, 2 chiếc "Cupid" phối hợp với SCV bắt đầu kiểm tu các mô-đun hư hại bên trong chiến hạm, đồng thời mạnh tay cải tạo cấu trúc khoang chứa hệ thống động cơ và hệ thống năng lượng, chuẩn bị cho việc cấy ghép hệ thống động cơ có cấp độ cong vênh lên tới 88 của vận tải cơ Hercules.
Trong thời gian này, hạm đội vận tải của Vương Kiến Chí, Mejelev và những người khác đã cập bến "Dilar" an toàn. Họ bắt đầu dỡ hàng hóa lên một trạm không gian không người lái ở quỹ đạo cao phía bán cầu sau của khu công nghiệp "Christier". Trần Kiếm, Stephen và những người khác không hiểu nổi tại sao Hạm trưởng Đường lại bố trí trạm không gian quý giá ở đó mà không hề cắt cử người trông coi.
Đường Phương không giải thích, nhưng Hào Sâm lại ra vẻ ta đây, nói với họ rằng Hạm trưởng Đường làm vậy tất có lý do của ông, ếch ngồi đáy giếng vĩnh viễn không hiểu được bầu trời cao rộng thế nào. Kết quả là sau đó không tránh khỏi một trận ẩu đả, bị đám hải tặc hợp sức dạy cho một bài học nhớ đời.
A-Lạc-Tư luôn cho rằng tên này thuộc loại ba ngày không đánh là trèo lên mái nhà dỡ ngói, nên làm ngơ trước lời cầu cứu của hắn. Mãi đến khi Byron nghe tiếng động chạy đến ngăn cản, tên này vẫn không quên chức vụ phó đoàn trưởng đã hứa trên hành tinh số 5, mồm chửi bới Trần Kiếm, Stephen và những người khác là kẻ dưới phạm thượng, không coi ai ra gì.
Ở một diễn biến khác, Đường Phương thông báo với Vương Kiến Chí và Mejelev rằng cuộc đàm phán hợp tác đã gặp trở ngại, đồng thời thêm mắm dặm muối mô tả thái độ cứng rắn của Bill-Bom, còn nói rằng quan hệ hai bên đã rơi vào chiến tranh lạnh.
Bởi vì lúc ở đài truyền hình SNS, anh đã công bố trước thuốc đặc trị bệnh phóng xạ và sự tồn tại của chiến hạm sinh thể, khiến "Dược nghiệp Khải Minh Tinh" trở tay không kịp, rơi vào thế bị động. Hiện tại, các đại lý dược phẩm chặn ở "Kada" gần như đã đạp đổ cửa trụ sở "Dược nghiệp Khải Minh Tinh", áp lực từ chính quyền địa phương và đối thủ cạnh tranh cũng khiến cấp cao doanh nghiệp mệt mỏi đối phó. Nay lại đột ngột quyết định liên minh với Henrietta Olipod, điều này chẳng khác nào khiêu khích.
Vì vậy, Bill-Bom gửi lệnh đình công đến "Dược nghiệp Khải Minh Tinh" chi nhánh khu công nghiệp "Christier", yêu cầu nhân viên từ chối hợp tác, thậm chí ngăn cản công tác nghiên cứu hàng ngày. Để bảo vệ kết quả nghiên cứu và tiến độ công trình, anh đành phải "giết gà dọa khỉ", đưa bộ phận nghiên cứu khoa học của khu công nghiệp vào tầm kiểm soát của mình. Điều này càng làm Bill-Bom tức giận, tuyên bố sẽ thu hồi "Dilar" và kiện "Morning Star Casting" ra tòa án Liên minh.
Vương Kiến Chí và Mejelev không ngờ chỉ trong vài ngày mà xảy ra nhiều chuyện như vậy. Những điều Hạm trưởng Đường nói nghe rất có căn cứ, từ bối cảnh chung của Tinh Minh cho đến những dấu hiệu tại "Christier", tất cả đều cho thấy tình hình có lẽ là thật.
Vương Kiến Chí hỏi nên làm thế nào, hay là liên hệ với Thân vương Henrietta, dùng biện pháp ngoại giao gây áp lực lên Tinh Minh? Hiện tại đang là thời điểm mấu chốt, tin rằng những lão già trong nghị viện biết rõ cái nào nặng cái nào nhẹ.
Đường Phương phủ quyết đề nghị này, bảo hai người không cần bận tâm đến lời đe dọa của Bill-Bom. Hiện nay "Dược nghiệp Khải Minh Tinh" dù là về danh tiếng ngành hay tài chính đều đang tăng trưởng nhanh chóng. Nhờ bài phát biểu trên đài truyền hình SNS, "Morning Star Casting" đã bị buộc chặt trên cùng một con thuyền với "Dược nghiệp Khải Minh Tinh", vinh cùng vinh, nhục cùng nhục. Khi "Morning Star Casting" chưa gia nhập thị trường, có thể hình dung "Dược nghiệp Khải Minh Tinh" sẽ thu được bao nhiêu lợi nhuận trong lĩnh vực chứng khoán và tiêu thụ dược phẩm.
Trừ khi Bill-Bom bị hỏng não, nếu không hắn sẽ chẳng dại gì mà gây chuyện vào thời điểm này. Những lời đe dọa đó chỉ là cơn giận nhất thời, không đáng lo ngại, cứ để hắn nguội lạnh vài ngày rồi tính sau.
Hạm trưởng Đường phân tích đâu ra đó, khiến Vương Kiến Chí và Mejelev á khẩu không trả lời được. Hơn nữa, một trong những nhiệm vụ mà hai người nhận được từ Thân vương chính là ly gián mối quan hệ giữa "Morning Star Casting" và "Dược nghiệp Khải Minh Tinh".
Nay xuất hiện cục diện như vậy, tự nhiên là không còn gì tốt hơn.
Mejelev giả vờ tiếc nuối thay anh, than thở rằng một lượng vốn lớn lại rơi vào túi "Dược nghiệp Khải Minh Tinh".
Câu nói này nghe có vẻ ấm lòng, nhưng thực chất ý đồ chia rẽ đã quá rõ ràng.
Đường Phương ngoài mặt lộ vẻ ưu sầu, nhưng thực ra hoàn toàn không bận tâm. Anh có thể khiến tài sản "Dược nghiệp Khải Minh Tinh" tăng vọt, tự nhiên cũng có thể khiến nó lao dốc. Huống hồ dù là sáng lập "Morning Star Casting" hay hợp tác với "Dược nghiệp Khải Minh Tinh", đều là công cụ anh dùng để che mắt thiên hạ, tẩy trắng cho các di tích và công nghệ thu được từ hệ thống tinh tế và "Vùng Đất Lạc Lối". Nay có người đứng mũi chịu sào giúp anh chia sẻ sự chú ý, đây là chuyện tốt------ muốn ngựa chạy nhanh, phải chấp nhận cho ăn cỏ ngon.
Vương Kiến Chí lại hỏi về nội dung quy hoạch tổng thể hệ tinh hệ "Dilar". Đường Phương truyền một bản mô hình do Emma phác thảo lên thiết bị trình chiếu để ông xem qua, đồng thời nghiêm túc trưng cầu ý kiến.
Ông tán thành việc đặt dây chuyền lắp ráp tàu thuyền ở quỹ đạo cao "Lachesis", và đề xuất cần phải khảo sát thực địa mới có thể giúp anh thiết kế một phương án xây dựng.
Vì vậy Đường Phương sắp xếp quan chức hạm vụ của "Morning Star" là Yufi và Roskin hỗ trợ ông khảo sát điều kiện không gian của "Dilar".
Còn Mejelev thì được sắp xếp vào bộ phận nghiên cứu khoa học của khu công nghiệp để cùng nghiên cứu sâu hơn về mẫu dịch nuôi cấy.
Sheridan phản đối việc này, cho rằng sắp xếp như vậy không thỏa đáng. Henrietta vốn không có ý tốt, Vương Kiến Chí và Mejelev chính là quân cờ mà Thân vương cài vào "Morning Star Casting". Người trước là kiến trúc sư thì còn tạm được, người sau là nhà sinh học thuần túy, sắp xếp thẳng vào đội ngũ nghiên cứu chẳng phải là tạo điều kiện thuận lợi cho ông ta đánh cắp cơ mật sao.
Đường Phương vỗ vai ông, nói một câu: "Tôi không chơi cờ vây, cũng chẳng chơi cờ tướng, mà là cờ nhảy."
Dịch nuôi cấy đúng là cơ mật, nhưng không phải thứ có thể lấy được bằng thủ đoạn đánh cắp. Dù là Trùng Hậu hay năng lượng tâm linh, đều không thuộc về thế giới này, cho họ thêm 100 năm nữa cũng không thể sao chép được.
Hạm trưởng Đường chưa bao giờ muốn làm một người tốt thuần túy. Trước kia không muốn, sau này cũng không.
---❊ ❖ ❊---
Lại qua vài ngày, công tác thay thế hệ thống động cơ cho "Morning Star" đã gần hoàn tất. Theo phân tích của Emma, do "Morning Star" có kích thước lớn hơn vận tải cơ Hercules, tốc độ cong vênh của chiến hạm khó tránh khỏi bị ảnh hưởng, giảm khoảng 0.1 cấp độ cong vênh, còn lại 8.7.
Đường Phương đã sớm chuẩn bị cho việc này nên không cảm thấy bất ngờ, ra lệnh cho tổ lái làm quen với chương trình hàng hải đã được Emma viết lại, sau đó tiến hành thử nghiệm hành trình ngắn.
Khoảng thời gian khu công nghiệp lên đèn, trên bầu trời "Lachesis" ánh sáng lấp lánh. Khoảng 40 chiếc tàu rời khỏi không gian ảo, xuất hiện ở nơi không xa trạm không gian tiếp tế.
Đó chính là hạm đội vận tải do Bạch Hạo, Nehemiah, Churchill chỉ huy, khởi hành từ "Babylon", vận chuyển khoáng vật chứa Iridium, khoáng vật chứa Cesium và lao động gốc Sulu, Monya đến "Dilar".
Đoàn tụ sau thời gian dài xa cách, tự nhiên là một chuyện đáng mừng. Linh Lung thở phào nhẹ nhõm, tảng đá đè nặng trong lòng bao ngày cuối cùng cũng được đặt xuống. Cô thực sự sợ Bạch Hạo và những người khác cũng giống như "Morning Star", bị "Kỵ sĩ Vực Thẳm" hoặc các thế lực du mục khác chặn đường.
Hào Sâm vô cùng vui mừng, sự xuất hiện của những người bạn cũ khiến anh thêm tự tin, cảm thấy ngày tìm Trần Kiếm, Stephen và Su để quyết một trận sống mái đã đến.
Đối với những khoáng sản đó, Đường Phương sắp xếp A-Lạc-Tư, Roy, Bạch Hạo dẫn theo bộ phận công trình của đoàn hải tặc, sử dụng container cố định, nối liền rồi vận chuyển đến trạm không gian không người lái ở bán cầu bên kia của "Christier".
Nhân viên được chia làm hai đợt, một đợt là lao động thất nghiệp như Garden Hall, đợt còn lại là hơn 200 nô lệ Morris do Đường Phương mang từ "Alkaisi" ra.
Đợt trước giao cho Sheridan dẫn đến khu công nghiệp an trí, đợt sau do Izsha đích thân thống lĩnh.
Bạch Nhạc cảm thấy đây là cơ hội tốt để truyền bá quan điểm của mình về sự sống, về cuộc sống, về linh hồn, nên cứ lẽo đẽo theo sau Izsha làm quen.
Đường Vân nói hắn không có ý tốt, làm vậy chẳng khác gì cách làm của Virginia Alexander, đều là giáo dục tẩy não. Bạch Nhạc nói không đúng, hắn muốn mang lại sự tự do về linh hồn cho những nô lệ Morris này, tìm lại đức tin đúng đắn, quan điểm nhân sinh, giá trị quan đúng đắn, sống như một con người chứ không phải loài vật.
Roy nói: "Con người chẳng phải là động vật cấp cao sao? Đây là thầy giáo nói, là sách giáo khoa viết, là thuyết tiến hóa của Darwin ghi chép rõ ràng."
Bạch Nhạc nói: "Vậy nên trước kia ngươi sống như một con chó, không có tôn nghiêm, không có tự do. Chính vì con người chấp nhận đạo lý như vậy, vứt bỏ đức tin, vứt bỏ mỹ đức, chỉ theo đuổi cái gọi là cuộc sống chất lượng ở tầng vật chất, không có lòng kính sợ thần linh, tin chắc vào thuyết kẻ thắng làm vua thua làm giặc, ôm tư tưởng 'không vì mình thì trời tru đất diệt', bị dục vọng chi phối, bị lời dối trá lừa gạt, cuối cùng trở thành nô lệ dưới tay giai cấp thống trị, đây mới là tẩy não, mới là giáo dục ngu dân. Mà các ngươi lại gọi mỹ miều là khoa học, lịch sử, quy luật tự nhiên... thật là nực cười và đáng thương!"
Roy nghe mà ngẩn người, cái đầu óc đơn giản của hắn từ trước đến nay nào từng nghĩ đến những thứ này.
"Giáo chủ đại nhân, không cần phải ra tay với người nhà mình chứ." Thời khắc mấu chốt, Bạch Hạo đứng ra nói: "Dù chúng ta đều họ Bạch, nhưng không có nghĩa là ta không đánh ngươi. Những lời này đi nói với đồng bào của ngươi đi."
Bạch Nhạc gật đầu, rất nghe lời rời đi.
Roy gãi đầu: "Hắn nói rất có lý mà."
Bạch Hạo gõ cho hắn một cái vào đầu: "Trên thế giới này kẻ hèn nhát nhiều vô kể, thánh nhân có được mấy người? Ngươi muốn làm thánh nhân à?"
Roy lắc đầu nguầy nguậy.
---❊ ❖ ❊---
Ngày hôm sau, sau khi tiễn đoàn tàu vận tải của "Babylon", Byron gọi lại hạm đội tuần tra gần "Christier", Đường Phương đáp tàu con thoi đến trạm không gian không người lái ở bán cầu bên kia, thả Behemoth ra, nuốt chửng tất cả khoáng vật, nguyên liệu thô, phụ kiện chiến hạm vào bụng. Sau đó quay lại trạm không gian tiếp tế, triệu kiến Sheridan, Roskin, Trần Kiếm, Stephen, Su và những người khác, yêu cầu họ nghe theo sự chỉ đạo của Nehemiah, làm việc theo kế hoạch trong thời gian anh vắng mặt.
Tiếp đó, lại tìm Vương Kiến Chí và Mejelev, nói với họ rằng mình phải rời đi một thời gian, đến chi nhánh ở "Jakarta-Bur", hy vọng họ phối hợp tốt với công việc của Nehemiah.
Vương Kiến Chí bận vẽ bản đồ, Mejelev cũng đắm chìm trong nghiên cứu dịch nuôi cấy, tự nhiên không có ý kiến gì. Họ còn tốt bụng dặn dò anh đi đường cẩn thận, "Jakarta-Bur" vì gần "Vùng Đất Lạc Lối" nên vốn không mấy yên ổn.
Mọi việc sắp xếp đâu vào đấy, "Morning Star" chậm rãi rời trạm không gian tiếp tế. Xoay mũi tàu, kích hoạt động cơ cong vênh, trong chớp mắt đã biến mất không dấu vết.
Sự ra đi của anh không phải là bí mật gì, gần như người trong khu công nghiệp "Christier" đều biết. Rất nhiều người hy vọng Morning Star thuận buồm xuôi gió, cũng có một số người hy vọng "Dilar" được bình an vô sự... đương nhiên, cũng có người không nghĩ vậy.
Một chiếc khu trục hạm lớp Cung Dài đang thực hiện nhiệm vụ tuần tra ở rìa "Dilar" xả ra một đống rác thải sinh hoạt, bay ngày càng xa vào không gian vũ trụ sâu thẳm.
Một ngày sau, từ đống rác chui ra một chiếc máy bay không người lái cao 2 mét. Nó kích hoạt động cơ cong vênh vi mô, biến mất trong chớp mắt.
Cùng thời điểm, trong ký túc xá nhân viên khu công nghiệp "Christier", một nghiên cứu viên mặt mũi trắng trẻo, tính cách hướng nội sử dụng máy tính trên bàn làm việc đa năng soạn một bức thư nhà, gửi vào tài khoản email của vợ qua mạng thông tin lượng tử của khu công nghiệp.
Ngày thứ tư sau khi "Morning Star" rời đi, trên một tiểu hành tinh trôi dạt thuộc khu vực không người lái Ayala-Coplin-Slandar.
Đoàn trưởng đoàn hải tặc Apollo là Albert, người vừa chuyển đến nơi ở mới không lâu, ngồi trên chiếc ghế vàng tượng trưng cho quyền lực và địa vị trong phòng nghị sự sáng đèn. Dù là bức tranh mặt trời lớn phía sau hay ly whisky hồng phấn trên tay vịn ghế, cũng không thể làm tan chảy lớp băng giá trên mặt hắn.
Đoàn trưởng Albert đã hơn nửa tháng không nở nụ cười, cộng thêm gương mặt trắng bệch như tuyết, càng làm tăng thêm vẻ lạnh lùng cho khí chất vốn đã u ám của hắn.
Bất kể là ai, sau khi trải qua một trận đại bại, tổn thất gần 400 chiến hạm, lại bị thuộc hạ phản bội, cướp đi gần trăm chiến hạm, rồi bị dồn đến đường cùng phải bỏ nhà cửa, trốn chạy như một con chó, sợ rằng cũng chẳng thể vui vẻ nổi.
Tất cả những điều này đều là vì Đường Phương đó! Nếu Morning Star không xuất hiện ở "Dilar", Byron sớm đã trở thành một cái xác cháy đen dưới hỏa lực, Charman cũng sẽ không bại, chiến hạm cũng sẽ không mất.
Nếu không phải Đường Phương làm những chuyện đó ở "Babylon", đám cỏ đầu tường trong đoàn cũng sẽ không phát động phản loạn, không nói đến việc thả Trần Kiếm, Arsen Nicholas, mà còn phá hoại dữ dội, ép hắn vì tự bảo vệ mình mà phải chuyển nhà.
"Đáng ghét... thật sự đáng ghét!"
Hắn nghiến răng nghiến lợi nhìn Charman đang khúm núm ở góc phòng nghị sự, hận không thể bắn chết tên ngốc này. Chỉ là... hắn rất rõ không thể làm vậy. Trong tình thế lòng người hoang mang trong đoàn hiện nay, nếu đối xử với tâm phúc như thế, sợ rằng chẳng bao lâu nữa hắn sẽ trở thành kẻ cô độc, thậm chí bị người ta giết chết.
Đúng lúc này, một nhân viên thông tin từ bên ngoài bước nhanh vào phòng nghị sự, báo cáo một tin tức quan trọng.
Khóe miệng Albert lộ ra một tia cười, đây là lần đầu tiên hắn cười trong hơn nửa tháng qua, dù nụ cười rất lạnh lẽo, giống như con sói độc phát hiện ra con mồi rồi nhe răng gầm gừ.
Trần Kiếm, Arsen Nicholas và những người khác trốn đến "Dilar" khi hắn không có mặt. Trước đó, hắn cũng đã nhận ra bầu không khí bất thường trong đoàn, chỉ là không ngờ lại kịch liệt đến thế.
Khi rời căn cứ đi gặp nghị viên Tomlinson, hắn từng bố trí, định ra 2 phương án: một, chặn; hai, xả.
Sau đó vì nhiều lý do, phương án thứ nhất không có hiệu quả, nên hắn kích hoạt phương án thứ hai, nương theo tình thế, cài cắm tâm phúc của mình vào quân phản loạn, từ đó thâm nhập vào nội bộ "Dilar".
Thực ra nội dung đối thoại giữa hắn và nghị viên Tomlinson sau khi gặp mặt cũng xoay quanh "Morning Star Casting" và Đường Phương, cuối cùng hai bên vạch ra một kế hoạch------ "Chiến dịch Săn Cáo".
Con "cáo" này đương nhiên chính là Đường Phương.
Và một điểm cực kỳ quan trọng trong kế hoạch này là cài cắm gián điệp vào "Dilar", điểm này có thể nói là mèo mù vớ cá rán, còn điểm thứ hai chính là thời cơ thích hợp.
Thông tin mà nhân viên thông tin vừa đưa tới chính là tín hiệu thời cơ đã đến.
Morning Star đã rời "Dilar" tới "Jakarta-Bur", Byron cũng đi cùng, lực lượng phòng thủ của "Christier" bị suy yếu, hiện tại chính là lúc hành động theo kế hoạch.