Xét đến chuyến trở về "Vùng đất thất lạc" lần này, hắn đã liên tiếp mở khóa được "Viện nghiên cứu cơ khí", "Chấp chính quan", "Cổng tinh cầu", lại còn thu hoạch được một loạt chiến hạm mạnh mẽ như Pháo đài lớp Thống soái Vô úy, Chiến hạm đặc nhiệm lớp Tà linh cùng hàng ngàn mảnh vỡ. Những thành quả này đã có thể dùng từ "bội thu" để hình dung, hắn còn gì phải tiếc nuối nữa.
Huống hồ ngoài những tiến triển về thực lực quân sự này, hắn còn "xử lý" xong Phù Lôi Nhã, sau này…
Hắn nhướng mày nhìn về phía Phù Lôi Nhã.
Cô gái bất giác thấy rùng mình, cảm thấy ánh mắt đang nhìn cơ thể mình thật tà ác, thật tà ác, giống như một con sói xám nhìn thấy Cô bé quàng khăn đỏ vậy.
"Anh ta định ăn thịt mình sao…" Phù Lôi Nhã lắc đầu: "Không đúng, không đúng, là mình ăn anh ta mới phải, nhưng tại sao lại sợ hãi chứ, tại sao vậy? Có nên hỏi suy nghĩ của Đường Phương không, rốt cuộc anh ta định làm gì Phù Lôi Nhã đây?"
Đúng lúc cô đang suy nghĩ vẩn vơ, hạm trưởng Đường đã thu hồi dòng suy nghĩ bay bổng, chuyển sự chú ý trở lại chiến hạm đặc nhiệm lớp Tà linh. Hắn cảm thấy cái tên "lớp Tà linh" tuy hình tượng thật đấy nhưng nghe không hay lắm, không xứng với hình tượng "anh hùng" chính trực của hắn. Thế là, bất chấp sự đề nghị của Emma, hắn đặt cho chiến hạm hình bọ cạp đen sì này một biệt danh vô cùng, vô cùng vang dội——Seraphim (Thiên sứ lửa)!
Thật là tục tĩu, lại càng độc ác hơn!
Hạm trưởng Đường vốn luôn cho rằng mình là một kẻ phàm tục, hội tụ đủ ba loại "tục", nên cảm thấy cái tên này đặt thật là chuẩn.
Hắn thả ra 2 chiếc "Night Hawk" cùng vài đơn vị SCV, sử dụng các linh kiện tách ra từ mảnh vỡ của những chiến hạm xung quanh để vá lỗ thủng ở bụng chiến hạm, sau đó ra lệnh cho AI hệ thống chạy chương trình tự chẩn đoán, cung cấp phương án sửa chữa hệ thống duy trì sự sống và động cơ đẩy bị hỏng, để "Cupid" thực hiện nhiệm vụ tu sửa.
Làm xong những việc này, hắn ra ngoài chiến hạm, điều động tất cả các đơn vị không quân có thể sử dụng. Đặc biệt là đội quân Vương trùng, bắt đầu phân loại mảnh vỡ chiến hạm thành 4 cấp độ: có thể sửa chữa, khó sửa chữa, không thể sửa chữa nhưng linh kiện còn dùng được, và không thể sửa chữa cũng không có giá trị cao, để các tàu công trình không người lái của Pháo đài lớp Thống soái Vô úy tận dụng một cách hợp lý.
Xong xuôi những việc vặt này, đã hơn 20 tiếng trôi qua, hắn ăn tạm mấy món đồ hộp, bánh quy rồi tranh thủ nghỉ ngơi… Tất nhiên, dù có mệt đến đâu, trước khi ngủ hắn cũng không quên làm "việc chính".
---❊ ❖ ❊---
Khi Đường Phương từ "Delta-4" trở về trạm trung chuyển Epsilon tại "Omega-2", đã tròn 3 ngày kể từ khi mọi người đến "Vùng đất thất lạc". May mà có các SCV ở lại trạm trung chuyển, tu sửa những mảnh vỡ Epsilon theo đúng kế hoạch, chứng minh hắn vẫn bình an vô sự, nếu không, e là Khắc Lôi Nhã, Đường Lâm và những người khác đã sớm lo sốt vó lên rồi.
Lúc đi hắn lái chiếc tàu con thoi Ngân Nguyệt dài chưa đầy 20 mét, lúc về lại mang theo hai chiến hạm. Bắt mắt nhất là chiến hạm hình bọ cạp dài 340 mét, toàn thân đen bóng không chút ánh sáng, mang lại cảm giác quỷ dị và sợ hãi.
Chiến hạm còn lại dài hơn một chút, khoảng 260 mét, đường nét giống hệt chiếc ba lô nhỏ hình tam giác có nhiều túi mà các cô gái thường đeo.
Khi Hào Sâm đang trốn trong khoang ngắm cảnh hút thuốc lười biếng nhìn thấy 2 chiến hạm từ xa tiến lại gần, lớp lông đen bao phủ 80% cơ thể anh ta dựng đứng cả lên, anh ta cứ ngỡ kẻ địch đã đến.
Chiến hạm dị tộc có thể tiến vào "Vùng đất thất lạc", tuyệt đối không phải là tay mơ!
Chưa đầy 1 phút, toàn bộ "Sao Mai" hỗn loạn hoàn toàn. May mà hạm trưởng Đường thông qua SCV biết được nội bộ xảy ra náo loạn, kịp thời báo cho Chu Ái, Bái Luân và những người khác rằng chiến hạm hình bọ cạp không phải kẻ địch, mà là chiến hạm dị tộc hắn kiếm được ở "Delta-5". Sau đó, bao gồm cả Khắc Lôi Nhã và Chu Ái, toàn bộ thủy thủ đoàn lập tức bỏ dở công việc, ùa nhau về phía khoang ngắm cảnh, vây quanh tấm kính lớn nhìn hai chiến hạm đang ngày càng tiến gần mà nuốt nước miếng ừng ực.
Ha ha… ha ha… không hổ danh là hạm trưởng Đường. Ra ngoài chưa bao giờ trở về tay không, bất kể là nơi nào, dù là sa mạc chim không thèm ỉa, cũng có thể vơ vét được chút ít, huống hồ là "Vùng đất thất lạc" nơi đâu cũng là bảo vật thế này.
Nhìn xem, nhìn xem, lúc đi lái tàu con thoi, lúc về lại mang theo hai chiến hạm dị tộc——không phải loại rách nát trôi nổi ngoài trạm trung chuyển đâu, mà là chiến hạm dị tộc gần như nguyên vẹn, có thể lái bình thường, nhất là chiếc phía trước, nhìn là biết không phải hạng xoàng rồi.
Bọ cạp vốn là một trong "ngũ độc" mà.
Hào Sâm chợt nghĩ ra một việc, cộng thêm "Sao Mai", bây giờ tổng cộng có ba chiến hạm mạnh mẽ, mà Đường Phương chỉ có một người, nhiều nhất cũng chỉ chiếm được một chiếc. Lại vì hắn là trụ cột của mọi người, đa số tình huống cần trấn giữ "Sao Mai", cho nên ít nhất phải chia một chiếc chiến hạm dị tộc cho người khác lái.
Anh ta quay người nhìn các thủy thủ đoàn, lớn tiếng nói: "Là những người đầu tiên theo chân Đường Phương, tôi và A La Tư đương nhiên phải có chiến hạm của riêng mình, mọi người không ý kiến gì chứ?"
Anh ta phần lớn thời gian rất ngốc, nhưng cũng có lúc thông minh một lần, ví dụ như lúc này, biết kéo A La Tư vào cùng một chiến tuyến, vì lão binh này có uy vọng tương đương Chu Ái, chỉ là không bao giờ quản sự, nhưng không ai dám coi thường, cũng không ai dám chọc vào ông ta.
"À, còn Khâu Cát Nhĩ nữa, anh em tốt của tôi, pháo thủ chính của chiến hạm mới không ai khác ngoài cậu."
Trong phòng không có gió, nhưng các thủy thủ lại thấy rùng mình. Một số người nhìn anh ta như nhìn kẻ ngốc, hạm trưởng Đường vừa mang về 2 chiến hạm Epsilon, tên này đã bắt đầu kéo bè kết cánh chia gia sản rồi, quả nhiên kẻ nào nắm đấm to thì thường ít não.
Còn vài người khác thì đưa mắt nhìn qua Đường Lâm, Khắc Lôi Nhã, Chu Ái, Bái Luân, thầm mắng anh ta là đồ đần độn, vợ hạm trưởng và em trai hạm trưởng còn chưa lên tiếng, một kẻ cục súc như anh ta đã nhảy ra trước.
May là Trần Kiếm và Sử Đề Phân không có ở đó, nếu không chắc chắn sẽ bị mỉa mai một trận.
Khắc Lôi Nhã, Chu Ái và Đường Lâm ba người ngay cả liếc nhìn anh ta một cái cũng thấy phí sức, quay người đi về phía bến tàu vòng ngoài, SCV vừa gửi tin nhắn, 2 chiến hạm di tích sẽ cập bến ở khu vực cảng tinh cầu vòng ngoài.
A La Tư vứt mẩu xì gà xuống đất, dùng đôi bốt da to bản di di cho tắt, rồi đi theo ra khỏi phòng, tro thuốc vụn bị gió từ gấu quần cuốn bay khắp nơi.
Khâu Cát Nhĩ rụt cổ chen vào đám đông, miệng lẩm bẩm như tụng kinh: "Tôi không quen anh ta, tôi không quen anh ta…"
"Mẹ kiếp, ai còn nói tôi là bạn tốt của hắn, tôi sẽ trở mặt với kẻ đó."
Hào Sâm không hiểu, hỏi La Y: "Tôi làm sai điều gì à?"
La Y gãi gãi đầu, trả lời: "Tôi không biết nữa."
Bạch Hạo đứng bên cạnh nheo mắt nói: "Họ là muốn độc chiếm chiến hạm đấy."
Hào Sâm gật đầu, lộ vẻ trầm tư, cười hì hì bước tới bên cạnh cậu ta, giơ tay vả thẳng vào đầu thằng nhóc: "Thằng nhóc con này, tưởng tao ngu à… Tao nhìn ra rồi, trong đám người này chỉ có mày là lươn lẹo nhất, vài điểm còn giống hệt thằng nhóc Đường kia."
Bạch Hạo xoa cục u trên đỉnh đầu, đau đến mức nhăn nhó, nhưng không dám nói gì thêm. Hào Sâm không giống A La Tư hay Bái Luân, những người đó sẽ không chấp nhặt với đám người trẻ tuổi, còn gã này ra tay không hề nhẹ.
Cậu ta chỉ muốn trả thù việc hồi trước bị Đường Vân cướp mất bao nhiêu bảo vật thôi… không ngờ thù cũ chưa trả xong, lại thêm hận mới.
Anh Lạc trốn sau lưng La Y che miệng cười trộm, nhìn ánh mắt chị gái Linh Lung có chút quái dị, như thể đang nói chị cũng không quản anh ta cho tốt, nhìn La Y nhà chúng ta xem, thật thà, chất phác, đáng tin cậy biết bao.
Linh Lung lườm em gái mình một cái, nói: "Em không thấy lúc Bạch Hạo giở trò rất giống Đường đại ca sao?"
Anh Lạc chớp chớp đôi mắt như ngọc trai đen, ngạc nhiên nói: "Hóa ra chị thích Đường đại ca."
"Anh Lạc…."
"Dạ?"
"Từ bao giờ em lại nhiều chuyện thế này." Linh Lung lo lắng nhìn cô: "Lý Tử Minh dạy hư em rồi."
"Đâu có, Lý đại ca rất chăm sóc em và La Y, chị đừng nói xấu anh ấy." Anh Lạc lên tiếng bênh vực.
Linh Lung không thèm để ý đến cô, quay người bước về phía cửa, dáng vẻ vô cùng phóng khoáng, phong thái nữ trung hào kiệt của Chu Ái đã được cô học được chín phần mười.
Bạch Nhạc nói: "Thật ngầu, ngầu chuẩn 36k."
Bạch Hạo vừa ăn quả đắng từ Hào Sâm, đang nén giận, mỉa mai: "Liên quan quái gì đến mày."
Bạch Nhạc nói: "Liên quan thì liên quan đến chuyện chính, tất nhiên không liên quan đến chuyện quái gì rồi."
Dáng vẻ Linh Lung ở cửa khẽ lay động hai cái.
Anh Lạc im lặng, sắc mặt nửa nắng nửa mưa, biểu cảm nửa cười nửa hận.
Hào Sâm: "…..."
La Y xắn tay áo lên vung vung cánh tay phải, thật muốn đấm cho cậu ta một trận, phải biết đó là chị vợ đấy.
Mấy thủy thủ bên cạnh cố nén cười, tên Bạch Nhạc này luôn miệng lưỡi không kiêng dè, tuyệt đối thuộc loại rảnh rỗi sinh nông nổi.
Nhiều thủy thủ hơn dồn sự chú ý vào hai chiến hạm bên ngoài.
"Đoán xem nó có hệ thống vũ khí thế nào?"
"Chiến hạm của người Epsilon, ít nhất cũng phải cỡ pháo laser chứ nhỉ, các cậu nhìn cái ngòi chích của nó xem, đáng sợ thật."
"Pháo laser á, tôi thấy là pháo plasma mới đúng."
"Liệu có cao cấp hơn không? Ví dụ như… vũ khí chiều không gian? Vũ khí quy luật?"
Có người sờ trán người vừa nói, bảo: "Có sốt đâu nhỉ. Sao lại bắt đầu nói nhảm rồi, cậu tưởng đây là tiểu thuyết khoa học viễn tưởng à?"
Bếp trưởng thậm chí còn chưa cởi tạp dề, gió thổi qua mang theo mùi hành lá: "Muốn biết cấu hình của hai chiến hạm đó, cứ đi hỏi Đường Phương là xong, đứng đây đoán mò cái gì."
Đám người nhìn nhau, rồi lại ùa nhau về phía cảng tinh cầu khu vòng ngoài.
---❊ ❖ ❊---
Hai chiến hạm tiến vào trạm trung chuyển, đỗ đúng vị trí, Đường Phương và Phù Lôi Nhã bước xuống, đối diện thấy Khắc Lôi Nhã, Chu Ái và mấy người đang đi tới.
Đường Lâm cười hì hì nói: "Anh, sao anh lại chiếm tiện nghi của người chết vậy?"
Người Epsilon ở "Vùng đất thất lạc" rất có thể đã chết sạch, chiến hạm của họ đương nhiên được coi là di vật của người chết, Đường Phương lái chúng về nhà, chẳng phải là chiếm tiện nghi của người chết sao.
Khắc Lôi Nhã nhìn hắn đầy nghi hoặc, mặc dù không nói gì, nhưng vẫn khiến mặt hạm trưởng Đường hơi nóng lên.
Trước khi vào trạm trung chuyển hắn đã nghĩ xem nên mở lời với cô thế nào, không thể cứ trực tiếp nói với cô gái ấy rằng: "Cái đó… anh ngủ với Phù Lôi Nhã rồi, muốn chém muốn giết tùy em."
Nếu không nói, cứ giấu cô, thì cũng không phải là kế sách lâu dài.
Thú nhận hay che giấu? Sau khi thú nhận sẽ xảy ra chuyện gì? Nếu cô không chấp nhận được thì sao? Nếu Chu Ái không chấp nhận được thì sao? Mình không có số phận của Long Ngạo Thiên, cũng không có gương mặt vạn người mê, một khi làm hỏng chuyện, hắn biết đi đâu mua thuốc hối hận?
Lưỡng lự như vậy, cho đến khi chiến hạm cập cảng vẫn chưa đưa ra quyết định. Cuối cùng hắn quyết định tạm thời che giấu, cùng lắm thì mở chế độ "bí mật" với Phù Lôi Nhã, đợi đến khi "xử lý" xong cả hai rồi tính tiếp. Dù sao lúc đó gạo đã nấu thành cơm, họ còn làm được gì nữa?
Có câu nói rất hay, muốn nắm giữ trái tim người đàn ông thì phải nắm giữ dạ dày của anh ta, muốn nắm giữ trái tim người phụ nữ thì phải chiếm được "âm đạo" của cô ấy. Chỉ cần có thể đẩy ngã, mọi chuyện đã thành công một nửa. Thế nên, cứ "tiền trảm hậu tấu", nấu cơm chín rồi nói sau.
Điều này rất đê tiện, nhưng không thể phủ nhận là rất hiệu quả. Hắn chưa bao giờ cho rằng mình là một chính nhân quân tử, trái lại là đằng khác. Hắn thà làm một kẻ tiểu nhân, ít nhất sống được tự tại, sống được tiêu sái, không cần phải cẩn thận từng chút, luôn phải để ý suy nghĩ của người khác.
Hơn nữa, ai mà biết được Khắc Lôi Nhã có bắt đầu chấp nhận Phù Lôi Nhã hay chưa. Ít nhất lúc ở "Babylon", cô không hề bài xích chuyện ba người ngủ chung một giường, chứng tỏ hy vọng vẫn rất lớn. Phúc hưởng tề nhân là chuyện mà hắn nằm mơ cũng thấy cười tỉnh, vì điều này, bỏ ra chút kiên nhẫn và sức lực thì có đáng là bao.
"Đường Phương, sao tay anh lại đổ nhiều mồ hôi thế?"
Người hỏi câu này không phải Khắc Lôi Nhã, cũng không phải Chu Ái, mà là Phù Lôi Nhã. Cô đang nắm tay Đường Phương, đương nhiên rất dễ nhận ra mồ hôi rịn ra trong lòng bàn tay hắn.
Cô không hiểu nổi. Rõ ràng mình rất nghe lời, không nói gì cả.
"Có lẽ phòng hơi nóng thôi."
Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, phía trên là mái vòm hình vòng cung không thấy điểm dừng.
Một đám người im lặng, cảm thấy hắn có chút không bình thường.
Khắc Lôi Nhã lo lắng hỏi: "Anh sao vậy? Không sao chứ?"
"Không… không sao."
"Đường Phương, Đường Phương…" một giọng nói ồm ồm vang lên.
Sự xuất hiện của Hào Sâm, La Y, Bạch Hạo và những người khác đã giải vây cho hạm trưởng Đường, đồng thời làm dịu đi bầu không khí có chút tế nhị tại hiện trường.
Có thủy thủ không nhịn được hỏi về lai lịch và tính năng của 2 chiến hạm ngoài hành tinh này.
Rất nhiều người cho rằng chiến hạm đặc nhiệm lớp Tà linh giống một con bọ cạp dữ tợn, chắc chắn nó phải có một cái ID đáng sợ, nhưng lời của hạm trưởng Đường lập tức chọc trúng "điểm G" của một số người, biểu cảm phải nói là cực kỳ đặc sắc. Nhìn hắn với ánh mắt như muốn nói, sao anh có thể như vậy. Tại sao lại như vậy… thật không theo lẽ thường, không thể chơi như thế được.
Nó rất tà ác, nó rất đáng sợ, nhưng nó lại có một cái tên thần thánh——Seraphim (Thiên sứ lửa)!
Thật là một kẻ tục tĩu!
La Y nói: "Tôi thấy nó gọi là 'Đại ác ma' thì hợp lý hơn."
Bạch Hạo càng nhìn càng thấy hắn như một cái chày, nói: "Chỉ có anh mới nghĩ vậy, tôi lại thấy 'Seraphim' rất được. Vừa khiến người ta ấn tượng sâu sắc, vừa làm người ta buồn nôn, tốt biết bao…"
So với cái tên, Khâu Cát Nhĩ và Hào Sâm quan tâm đến khả năng chiến đấu của nó hơn, nào ngờ hạm trưởng Đường cố tình làm cao không nói. Hai người họ sốt ruột đến mức cào tai gãi má, như con gấu chó trên chảo nóng.
Đối với chiến hạm Epsilon dài hơn 260 mét phía sau "Seraphim", hắn giới thiệu chi tiết hơn nhiều.
Chiến hạm này được phát hiện trong quá trình tu sửa "Seraphim", thân tàu hư hại thậm chí còn nhẹ hơn chiếc trước, thế nên hắn tốn thêm chút thời gian ở "Delta-5" để sửa chữa, rồi cùng "Seraphim" lái đến "Omega-2".
Về mặt tính năng chiến hạm, khả năng chiến đấu của con tàu này không cao, chỉ có 2 khẩu pháo plasma cỡ trung, cùng tổ hợp pháo điện từ cận chiến trang bị đạn xuyên giáp Epsilon.
Khi hắn nói, biểu cảm rất tùy ý, một vẻ thản nhiên như không, những người khác hiển nhiên không nghĩ vậy. Chiến hạm 260 mét mà lắp 2 khẩu pháo plasma? Nhớ lúc trước "Bánh xe bạc" của nam tước Lancelot, với tư cách là một chiến hạm, cũng chỉ có thể triển khai một khẩu pháo plasma làm pháo chính, mà chiến hạm Epsilon trước mắt này chỉ có 260 mét, lại lắp tới 2 khẩu, mặc dù cỡ nòng nhỏ hơn một chút, nhưng uy lực chắc chắn không tầm thường, vì nó là một chiến hạm Epsilon.
Thế mà, hạm trưởng Đường còn nói khả năng chiến đấu không cao?
Một nhân viên bảo trì hậu cần của "Sao Mai" mặt đen lại nói: "Anh ta đang đùa sao? Sức chiến đấu như vậy mà không cao? Thế nào mới là cao?"
Một thủy thủ bên cạnh nói: "Cậu quên pháo laser của trạm trung chuyển Epsilon ở Megal hồi đó rồi à?"
Người trước nhớ lại cảnh tượng 4 hạm đội quý tộc Monya như U Ảnh, Nam Thập Tự Tinh bị lưới pháo laser của trạm trung chuyển Epsilon cắt nát tàn sát, không nhịn được rùng mình, nói: "Sao có thể giống nhau được, trạm trung chuyển lớn cỡ nào, chiến hạm này lại lớn cỡ nào?"
Thủy thủ bên cạnh suy nghĩ một chút, thấy cũng đúng, 600 cây số với 260 mét quả thực không thể so sánh, lời của hạm trưởng đại nhân quả thực hơi quá đáng, có vẻ hơi "làm màu".
Họ đâu biết rằng, chiến hạm Epsilon dài 260 mét, tạm dịch là "lớp Chỉ huy" này, trong mắt hạm trưởng Đường quả thực không thể coi là sức chiến đấu mạnh mẽ, "Seraphim" đã vượt xa nó, chưa kể đến Pháo đài lớp Thống soái Vô úy sở hữu vũ khí hủy diệt như "Khải huyền".
"Lớp Chỉ huy"------đúng như ý nghĩa kiểu dáng của nó, đây là một chiến hạm chỉ huy, không phải chiến hạm chủ lực dùng để chiến đấu, hệ thống vũ khí không có gì nổi bật.
Sức mạnh thực sự của nó nằm ở khả năng xử lý dữ liệu, chỉ huy liên lạc, điều phối tài nguyên… Chiến hạm này có thể sử dụng thiết bị liên lạc lượng tử đặc biệt để tạo thành trạng thái vướng víu lượng tử tối đa với các đơn vị liên lạc lượng tử của các chiến hạm chiến đấu thuộc quyền, tạo thành mạng lưới truyền dữ liệu an toàn thông suốt, khó bị gây nhiễu, đồng thời đồng bộ hóa diễn biến chiến trường theo thời gian thực. Nó cũng có thể sử dụng máy bay không người lái chuyển tiếp tín hiệu trên tàu để mở rộng bán kính tác chiến của máy bay chiến đấu không người lái, làm giảm ảnh hưởng của các hình thức tấn công tác chiến điện tử từ thế lực thù địch. Đối với "bom nhiễu" có thể ảnh hưởng đến chất lượng liên lạc lượng tử, chiến hạm này còn có một loại máy trạm bình ổn có thể giảm thiểu "bão nhiễu" đến mức tối đa.
Biết được những điều này, các thủy thủ nhìn nhau, tự cho là đã hiểu được ý nghĩa thực sự trong câu "khả năng chiến đấu không cao" của hạm trưởng Đường. Hóa ra đây là một chiến hạm chỉ huy, không phải chiến hạm tấn công chủ lực dùng để tác chiến, so với khả năng hỗ trợ của nó, sức chiến đấu tạo ra bởi 2 khẩu pháo plasma quả thực không tính là cao.
Đường Phương còn nói với mọi người một tình hình, chiến hạm chỉ huy bắt buộc phải qua cải tạo, thiết kế lại một bộ chương trình tương tác người-máy nhúng, mới có thể cho phép con người điều khiển nó, 2 quá trình này cần một khoảng thời gian, "Sao Mai" vẫn phải ở lại "trạm trung chuyển" vài ngày nữa. Hơn nữa, việc cải tạo như vậy chắc chắn sẽ gây ra tổn thất nhất định đối với hiệu năng vốn có của chiến hạm chỉ huy lớp Chỉ huy.
Các thủy thủ đương nhiên sẽ không phàn nàn về việc "ở lại trạm trung chuyển thêm vài ngày", phần lớn mọi người đều dồn sự chú ý vào thông tin mà hắn tiết lộ trong lời nói.