Kể từ khi biết tin tức về Đường Vân từ miệng Kingsley, Đường Phương không sao kiềm chế được nỗi lòng kích động, dọc đường cứ giục Claire nhanh hơn, nhanh hơn nữa.
Ba chiếc xe Hellion như những con sói hoang lướt gió, lắc lư luồn lách trên đường phố, vượt qua hết chiếc xe này đến chiếc xe khác.
Một vài tài xế nóng tính muốn ló đầu ra chửi bới, nhưng khi nhìn thấy kiểu dáng và số lượng xe, họ rất khôn ngoan chọn cách im lặng. Có thể lái loại xe cải tiến này trên đường, lại nghênh ngang không kiêng dè, kẻ như vậy không phải quý tộc thì cũng là tầng lớp đặc quyền, đâu phải thứ mà họ có thể đắc tội.
Lần này Đường Phương không chỉ huy Emma can thiệp vào trật tự giao thông. Trước kia vì thời gian còn sớm, lưu lượng xe trên đường thưa thớt, hệ thống phanh và module an toàn của xe cộ thời đại này đã rất tiên tiến, không lo xảy ra tai nạn, cùng lắm chỉ là va quẹt. Nhưng hiện tại đã khác, 8 giờ 10 phút, đã là giờ cao điểm, thành phố Vendenbart lại là thủ đô của Rector, xe cộ trên đường đông đúc, người đi lại như mắc cửi, nếu để Emma can thiệp vào hệ thống tín hiệu giao thông, khó đảm bảo không gây ra thảm kịch tai nạn.
Đường Phương tuyệt đối không phải kẻ khát máu vô tình. Để sinh tồn, hắn có thể đối đầu với quân đội Đế quốc, nhưng với những thường dân tay không tấc sắt, hắn dù thế nào cũng không xuống tay nổi.
Cứ như vậy, khi xe đến bệnh viện Grovia ở khu Roland, đã gần 8 giờ 30 phút. Năm người đỗ xe dưới tầng hầm bệnh viện, đi thang máy lên quầy lễ tân tầng một.
Người không đông, chỉ có vài bệnh nhân ra ngoài hít thở không khí và người nhà bệnh nhân tụ tập thành từng nhóm. Cô y tá trực ở quầy lễ tân trông có vẻ thiếu ngủ, dù đã đổi ca được nửa tiếng vẫn cứ gật gà gật gù.
"Chào cô, phiền cô tra giúp tôi một người."
Y tá trực ngẩng đầu liếc hắn một cái, buột miệng đáp: "Chào anh, vui lòng cung cấp tên bệnh nhân."
"Đường Vân."
Y tá gật đầu, nói hai chữ "Đường Vân" vào hệ thống nhận diện giọng nói. Một lát sau, cô hơi sững sờ ngẩng đầu lên: "Xin lỗi anh, trong số bệnh nhân của bệnh viện chúng tôi không có người này."
"Không có?" Đường Phương không khỏi nhíu mày, chẳng lẽ Kingsley lừa mình? Hay là Đường Vân đến đây chỉ để thăm bệnh?
"Thưa anh, trong hồ sơ bệnh viện có tìm thấy tên Đường Vân, nhưng đó là người nhà của một bệnh nhân."
"Hửm? Người nhà bệnh nhân? Bệnh nhân là ai?"
"Tên là... Đường Lâm." Y tá cúi đầu nhìn rồi nói.
"Đường Lâm?" Đường Phương cảm thấy đầu óc "oong" lên một tiếng: "Cậu ấy đang ở phòng bệnh nào?"
"Phòng bệnh ICU số 5, tầng 8 khu nội trú."
"ICU? Phòng chăm sóc đặc biệt, rốt cuộc Đường Lâm bị làm sao?" Không kịp nói lời cảm ơn, hắn dẫn vài người xoay người chạy lên lầu.
Y tá nhìn theo bóng lưng Đường Phương, không khỏi nhíu mày: "Nhắc mới nhớ, hai người họ trông hơi giống nhau."
---❊ ❖ ❊---
Trong chớp mắt đã đến tầng 8 khu nội trú, đi dọc theo hành lang. Cuối cùng, họ tìm thấy phòng bệnh ICU số 5 ở khu đặc biệt.
Đường Phương không kìm được sự thôi thúc trong lòng, đẩy cửa phòng, sải bước xông vào trong.
Trong phòng yên tĩnh, tiếng kêu bíp bíp của thiết bị điện tử vang lên không ngớt. Ánh mắt hắn quét qua giường bệnh thứ nhất. Không phải Đường Lâm. Tiếp đó, hắn chuyển sang giường bệnh gần cửa sổ, khi nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc giữa đống máy móc, đồng tử hắn co rút, mắt trợn trừng: "Là Đường Lâm!"
Hắn vội vã đi đến đầu giường, tỉ mỉ quan sát Đường Lâm đang nằm lặng lẽ trên giường, lòng đau thắt lại: "Sao lại thành ra thế này? Đường Lâm, cậu tỉnh lại đi, là anh cả đây, là anh cả của cậu đây."
"Tít, tít..." Không có phản hồi, chỉ có đường cong biến động trên máy điện tâm đồ chứng minh cậu vẫn còn sống.
"Đường Phương, cậu bình tĩnh một chút." Aros khuyên nhủ. Claire bước lên hai bước, ôm chặt lấy thân hình đang run rẩy của hắn: "Aros nói đúng, cậu bình tĩnh lại trước đã. Chúng ta vẫn chưa biết rõ tình trạng cụ thể của Đường Lâm, cậu làm thế này cũng chẳng ích gì, trước mắt tìm bác sĩ hiểu rõ tình trạng cơ thể của Đường Lâm mới là việc quan trọng nhất."
Ngửi mùi hương hoa thanh đạm quen thuộc từ mái tóc Claire, Đường Phương dần bình tĩnh lại: "Aros, Grant, Hawson, ba người chờ ở đây một lát. Tôi đi tìm bác sĩ hỏi thăm tình trạng cơ thể của Đường Lâm."
Nói xong, thấy ba người gật đầu, hắn quay người dẫn Claire ra khỏi phòng, đi thẳng một đoạn rồi rẽ trái. Đến phòng trực của bác sĩ, hắn giơ tay ấn chuông cửa.
Sau khi nhận được phản hồi, hắn đẩy cửa bước vào, trong phòng chỉ có một bác sĩ trẻ khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi.
"Xin hỏi bác sĩ phụ trách phòng bệnh ICU số 5 là ai?" Đường Phương hỏi.
"Ồ, các anh tìm bác sĩ Cao à, bác sĩ Cao không có ở đây." Bác sĩ trẻ kiên nhẫn giải thích: "Anh ấy vừa đi sang bên cấp cứu rồi. Sao vậy? Các anh tìm anh ấy có việc gì không? Nếu không phiền, hãy để lại tên và số điện thoại liên lạc. Đợi anh ấy về, tôi sẽ chuyển lời giúp các anh."
Đường Phương nhíu mày, suy nghĩ một lát rồi nói: "Tôi muốn biết tình trạng của Đường Lâm ở phòng bệnh ICU số 5."
"Anh là gì của bệnh nhân?" Bác sĩ trẻ trầm ngâm hỏi.
"Anh... anh họ." Đường Phương nghĩ ngợi, quyết định tạm thời giấu thân phận thật, đợi gặp được Đường Vân rồi tính sau.
"Ồ." Bác sĩ trẻ gật đầu: "Nếu chỉ đơn thuần muốn biết bệnh tình, không cần cố đợi bác sĩ Cao về đâu, tình trạng của Đường Lâm tôi biết."
Dưới sự ra hiệu của bác sĩ trẻ, Đường Phương và Claire ngồi xuống. Tiếp đó, ngón tay bác sĩ trẻ lướt trên màn hình hiển thị trên tường, hiện ra một tấm ảnh chụp CT não, cùng với biểu đồ chỉ số sinh tồn của Đường Lâm.
"Tin rằng các anh đã thấy bộ dạng của cậu ấy rồi, có lời nào tôi xin nói thẳng." Bác sĩ trẻ chỉ vào màn hình: "Trước khi Đường Lâm chuyển đến bệnh viện chúng ta, báo cáo chẩn đoán của quân y cho biết cậu ấy bị va đập mạnh vào đầu trong một lần huấn luyện, dẫn đến tổn thương não cấp tính, từ đó rơi vào trạng thái hôn mê bất tỉnh."
Bác sĩ trẻ thở dài, rồi chỉ vào hình ảnh điện não đồ của Đường Lâm: "Với điều kiện y tế hiện nay, chỉ cần bệnh nhân tổn thương não cấp tính được đưa đến bệnh viện kịp thời thì cơ hội tỉnh lại khoảng 75%."
"Tuy nhiên." Nói đến đây, anh ta ngẩng đầu liếc nhìn Đường Phương đang sa sầm mặt mày: "Dựa theo hồ sơ điều trị chuyển từ cơ quan y tế quân đội sang, không hề xuất hiện tình trạng chậm trễ thời cơ. Thế nhưng, điều khó hiểu là tín hiệu điện sinh học trên điện não đồ của Đường Lâm lại xuất hiện dạng sóng tạp tán liên tục suy yếu."
"Haiz." Bác sĩ trẻ lắc đầu: "Tuy rất tàn nhẫn, nhưng... tôi vẫn muốn nhắc nhở các anh, tốt nhất nên có chuẩn bị tâm lý."
"Nghĩa là, thời gian càng lâu, hy vọng Đường Lâm tỉnh lại càng mong manh sao?" Claire hỏi.
Bác sĩ trẻ gật đầu: "Có thể nói như vậy. Tất nhiên, trong lịch sử vẫn có kỳ tích xảy ra, nhưng xác suất rất thấp, không tới 1%."
"Phù..." Đường Phương thở hắt ra một hơi, nghe xong những lời của bác sĩ trẻ, hắn ngược lại bình tĩnh hơn. Đối mặt với tình trạng hiện tại, những cảm xúc như đau buồn, lo lắng hoàn toàn vô ích, dốc hết mọi cách để cứu tỉnh Đường Lâm mới là ưu tiên hàng đầu.
"Bác sĩ, có phương án điều trị đặc hiệu nào không? Không cần lo về chi phí, tiền bạc không thành vấn đề."
Bác sĩ trẻ lắc đầu: "Bệnh tình của Đường Lâm không giống các chứng bệnh thông thường như huyết khối, thiếu oxy, khối u, hay nhiễm trùng thần kinh. Tình trạng của cậu ấy có chút kỳ quái, theo phán đoán của bác sĩ Cao, có lẽ do va đập quá mạnh, trực tiếp làm tổn hại vỏ não, gây ra tổn thương chức năng thần kinh vĩnh viễn, không thể đảo ngược. Cái này... với trình độ y tế của bệnh viện chúng tôi, e là rất khó giúp ích được gì cho bệnh tình của cậu ấy."
Có lẽ thấy sắc mặt Đường Phương không tốt, bác sĩ trẻ nói thêm: "Nhưng anh cũng đừng vội, đợi bác sĩ Cao về tôi sẽ hỏi giúp anh xem có phương án điều trị đặc hiệu nào khác không."
"Được rồi, làm phiền anh." Đường Phương đứng dậy, nói lời cảm ơn rồi dẫn Claire rời khỏi phòng trực.
Nhìn theo bóng hai người khuất dần, bác sĩ trẻ không khỏi lộ ra vẻ mặt kỳ lạ: "Anh họ? Làm anh họ kiểu này cũng tích cực quá nhỉ."
"Thôi bỏ đi, quản nhiều làm gì." Anh ta lắc đầu, xua đi những suy nghĩ linh tinh, lại ngồi xuống bàn làm việc tiếp tục nghiên cứu tài liệu y khoa trong tay.
Khi hai người quay lại phòng bệnh, Aros và ba người kia đang đứng bên cửa sổ nhìn ra xa. Thấy hắn quay về, lão binh bỏ điếu xì gà nguyên vẹn không châm lửa chỉ dùng để giải cơn thèm ra khỏi miệng, hỏi: "Tình hình thế nào?"
Đường Phương đi đến trước giường bệnh ngồi xuống, nhìn sâu vào khuôn mặt bình thản của Đường Lâm: "Tình hình rất tệ, bác sĩ nói chức năng thần kinh bị tổn thương nghiêm trọng, các phương án điều trị thông thường khó có hiệu quả."
"Vậy phải làm sao?" Hawson nhíu mày hỏi.
Đường Phương không đáp, chuyển sự chú ý vào không gian hệ thống: "Emma, kết nối với máy chủ của tất cả các viện y học khả dụng ở Rector, tìm kiếm phương án điều trị hiệu quả cho hôn mê do tổn thương não."
"Rõ, thưa Chỉ huy. Xin chờ trong giây lát."
Sau khi ra lệnh xong, hắn mới nhớ tới Đường Vân. Chẳng trách Đường Vân lại không tiếc bỏ học, lặn lội đường xa đến Vendenbart, không ngờ lại là Đường Lâm gặp chuyện. Chỉ là, cô nhóc giờ đang ở đâu?
"Thưa Chỉ huy." Lúc này, giọng nói của Emma vang lên trong đầu hắn.
"Tìm được phương án điều trị rồi sao?"
"Các tài liệu nghiên cứu liên quan đến khoa học não bộ vẫn đang trong quá trình tìm kiếm." Nửa câu đầu của Emma làm hắn hơi thất vọng, nhưng nửa câu sau lại lập tức kích thích toàn bộ thần kinh của hắn: "Thưa Chỉ huy, tuân theo chỉ thị của ngài, Trung tâm Chỉ huy Tinh Quỹ thông qua việc sàng lọc thư viện hình ảnh lịch sử từ các camera giao thông của thành phố Vendenbart, cuối cùng đã thu được hành tung của Đường Vân."
"Nhanh, hiển thị thông tin định vị."
Giọng nói vừa dứt, một bản đồ khu Roland hiện ra trong đầu, có 3 vị trí được Emma đánh dấu bằng vòng tròn đỏ. Một là tiệm đồ ăn nhanh tên là "Quadrifoglio" cách bệnh viện chỉ 2 dãy nhà. Một là tiệm hoa cách đó sáu bảy dãy nhà, và một là một quán trà không xa bệnh viện.
"Hửm? Sao lại có ba vị trí?"
"Thưa Chỉ huy, dựa theo lịch sử ghi lại của camera, vị trí của Đường Vân cũng thay đổi theo các khoảng thời gian khác nhau."
Tiệm đồ ăn nhanh, tiệm hoa, quán trà? Lại còn thay đổi thường xuyên? Chẳng lẽ... Đường Phương liếc nhìn Đường Lâm vẫn không hề hay biết trên giường bệnh: "Emma, Đường Vân hiện đang ở đâu?"
"Thưa Chỉ huy, khoảng một giờ trước, camera trên đường Bugatti đã ghi lại cảnh Đường Vân bước vào 'Quadrifoglio'."
"Quadrifoglio?" Suy nghĩ quay về thực tại: "Aros, Hawson, Grant, ba người chờ ở đây, tôi cùng Claire đi đón Tiểu Vân."
"Tìm được Đường Vân rồi sao?" Grant hỏi.
"Ừ." Gật đầu đáp lại, hắn kéo Claire ra khỏi phòng bệnh, chạy bộ xuống lầu.