"Lão đệ, ngươi đúng là làm khó ca ca rồi!”
Trương Vân Kính miệng than khổ, nhưng trên mặt vẫn giữ nụ cười thản nhiên. Đôi mắt sâu thẳm, tĩnh lặng như hai giếng cổ không đáy.
Hắn hiểu, Trương Sở đang thăm dò.
Hắn cũng biết, Trương Sở không hề nói dối.
Quả thật có chút khó giải quyết...
Trương Vân Kính không vội bàn điều kiện với Trương Sở, trầm ngâm một lát rồi dứt khoát xắn tay áo, pha lại ấm trà.
Lần này, động tác của hắn không còn vẻ tỉ mỉ, cẩn trọng như lần đầu. Thay vào đó là sự chậm rãi, ung dung, tùy ý mà thâm trầm, tạo cảm giác tâm bình khí hòa, như đang thưởng thức nét bút phản phác quy chân của danh gia.
Khi Trương Vân Kính gỡ bỏ chiếc mặt nạ thế tục, người ta mới thấy được phong thái tuấn tú, thông đạt, thoát tục của một danh sĩ...
Chẳng mấy chốc, hắn lại đẩy một chén trà đỏ trong suốt đến trước mặt Trương Sở, vừa lau tay vào vạt áo vừa nói: "Ta có thể thay Diêm đại nhân hứa hẹn, thăng cấp Thái Bình phương trấn thành Thái Bình quan, đồng thời phái hai viên chính tứ phẩm Đại tướng dẫn ba vạn quân tiến vào trấn giữ Thái Bình quan... Điều kiện là, vật kia chỉ được lọt vào tay châu phủ ta, không bên thứ ba nào được nhúng chàm!"
Giọng hắn chậm rãi, mang âm điệu đặc trưng của kẻ làm văn, nhưng không hề làm giảm đi sự chắc chắn, dứt khoát trong lời nói.
Sức mạnh thực sự không cần phải gân cổ, đập bàn, gào thét để nhấn mạnh.
Trương Sở mím môi, cảm thấy có chút nhức răng.
Khí phách của Trương Vân Kính còn lớn hơn cả những gì hắn tưởng tượng.
Thái Bình trấn trên bản đồ hành chính của Huyền Bắc châu chỉ là một phương trấn, tức là trọng trấn quân sự. Trương Sở hiện vẫn mang chức Kinh lược Thái Bình trấn.
Nhưng dù có đặc thù đến đâu, về mặt hành chính, Thái Bình trấn cũng chỉ ngang hàng với mấy huyện thành hẻo lánh, lạc hậu nhất của Bắc Ẩm quận.
Còn “Quan” là đơn vị hành chính ngang hàng với "Phủ", là trị sở của một quận.
Trước khi người Bắc Man tràn xuống, Huyền Bắc châu có tám quận. Trong tám quận đó, chỉ có một tòa hùng quan duy nhất, là Vĩnh Minh quan do Trấn Bắc quân trấn giữ!
Thái Bình trấn thăng cấp thành Thái Bình quan có ý nghĩa gì?
Nghĩa là từ nay về sau, Huyền Bắc châu phủ sẽ ủng hộ Bắc Bình minh.
Nghĩa là từ nay về sau, Thái Bình trấn là trọng địa quân sự, bất cứ hành vi bất chính nào diễn ra tại Thái Bình trấn đều có thể bị xử tội nặng!
Còn tấn công?
Đó chính là tạo phản!
Yến Tây Bắc giang hồ tuy lớn!
Những kẻ cắm dùi ở Đại Tuyết sơn tuy nhiều!
Nhưng mấy ai gánh nổi tội danh tạo phản?
Lý gia?
Thiên Hành minh?
Vô Sinh cung?
À, Vô Sinh cung có lẽ khác.
Ai cũng biết Vô Sinh cung có máu phản tặc trong gáy, nhưng bọn chúng rất cẩn trọng, không dễ gì phạm tội, nhiều năm mới làm một vụ và luôn mang găng tay trắng, chưa từng nhúng bẩn tay.
Dù vậy, quan phủ ba châu Yến Tây Bắc vẫn không ngừng chèn ép Vô Sinh cung!
Đã ai thấy đám phi thiên tông sư sau lưng Vô Sinh cung dám đứng ra chỉ trích quan phủ làm sai quy tắc chưa?
Trương Sở rất muốn gật đầu đồng ý ngay!
Thế lực của Bắc Bình minh đã thành, sắp tới sẽ bước vào thời kỳ phát triển tốc độ cao. Nhân thủ, địa bàn, làm ăn, thậm chí số lượng cao thủ trong minh sẽ tăng lên nhanh chóng như quả cầu tuyết, càng lăn càng lớn, càng lăn càng nhiều.
Bản thân Trương Sở cũng đã chạm đến ngưỡng Khí Hải cảnh, con đường tu hành phía trước sẽ rộng mở. Ngũ phẩm đã nằm trong tầm mắt, tứ phẩm cũng không còn là điều xa vời!
Cho Trương Sở ba năm.
Không!
Không cần lâu đến vậy!
Chỉ cần hắn có một năm yên ổn, Bắc Bình minh chắc chắn sẽ hùng bá ba châu Yến Tây Bắc!
Đến lúc đó, Trương Sở sẽ không còn là điểm yếu của Bắc Bình minh, mà sẽ là Định Hải Thần Châm của minh!
“Đáng tiếc!"
Trương Sở rất muốn đồng ý ngay, nhưng cuối cùng vẫn lắc đầu đầy khó khăn: "Lý mà nói, ca ca đã nể mặt, ta nên nhận lấy, nhưng điều kiện của ca ca, ta thực sự không làm được... Xem ra phải uống chùa ca ca hai ấm trà rồi!"
Hắn thành tâm chắp tay cảm tạ.
Vì biện pháp Trương Vân Kính đưa ra đích thực là nhắm vào việc giải quyết khó khăn trước mắt của hắn.
Chính bản thân hắn đã khiến cho giao dịch này không thể tiến hành.
Trương Vân Kính đưa ra điều kiện này ắt có mục đích riêng. Nghe vậy, hắn cười không lộ vẻ gì: "Sao, chẳng lẽ còn có ai thân thiết hơn huynh đệ bản gia chúng ta sao?”
Hàm ý sâu xa.
Trương Sở lập tức phản ứng, cười nói: "Ca ca đừng nghĩ nhiều, ta không có giao tình gì với Hoắc gia thế tử cả. Nợ hắn ta ở chiến dịch Cẩm Thiên phủ, Trương Sở này đã trả hết rồi!"
Hắn không nói chi tiết, vì hắn biết châu phủ chắc chắn biết rõ mọi chuyện!
"Nếu vậy, vì sao hiền đệ vẫn muốn liên hệ với hắn? Lẽ nào, hiền đệ chê châu phủ chúng ta không thần thông quảng đại bằng bọn họ?"
Trương Vân Kính nói bóng gió, vừa ám chỉ hắn, vừa ám chỉ "bọn họ”, nhất quyết không nói rõ ra.
Trương Sở lập tức cảnh giác, nhận thức thêm một bước về con người này.
Hắn trầm ngâm một lát, khẽ thở dài: "Ca ca đa tâm rồi. Nếu Trương Sở này thực sự muốn ôm đùi bọn họ, thì còn có cái phúc được thưởng thức trà do ca ca tự tay pha sao? Về phần tại sao, xin cho tiểu đệ tạm thời giữ kín, đến ngày tìm ra manh mối, ca ca sẽ hiểu."
"Vậy đi, nếu ca ca chịu giúp tiểu đệ một tay, tiểu đệ đảm bảo vật này chỉ vào tay ca ca và bọn họ, tuyệt đối không chảy vào tay thế lực thứ ba."
Nói xong, hắn chủ động rót thêm trà cho Trương Vân Kính.
Trương Vân Kính nâng chén trà nhấp một ngụm, giữa hai hàng lông mày lần đầu lộ vẻ do dự.
Nhưng hắn chỉ do dự trong chớp mắt, rồi đặt chén trà xuống, gõ nhịp: "Được thôi, họ Trương ta vất vả lắm mới có được một nhân tài như ngươi, ta làm ca ca mà không giúp ngươi một tay thì năm sau tế tổ không còn mặt mũi về từ đường thắp hương!"
"Thế này đi!"
"Ngoài việc thăng cấp Thái Bình trấn thành Thái Bình quan, châu phủ sẽ điều động hai viên chính tứ phẩm Đại tướng đến trấn giữ Thái Bình quan, vi huynh sẽ tìm cách vận động cho ngươi một chức tòng tam phẩm Vân Huy tướng quân võ tán."
"Thứ nhất, tiện cho ngươi trấn áp hai lão tướng tiến vào Thái Bình trấn!"
“Thứ hai, cũng cho ngươi một đường lui, vạn nhất có kẻ không biết điều đến gây sự, thì chiếc áo quan tòng tam phẩm cũng có thể bảo toàn tính mạng cho ngươi!”
"Ngươi đã nhận ta là ca ca bản gia thì đừng khách khí với ca ca! Đây đều là việc ca ca nên làm!"
Trương Vân Kính vỗ bàn, ra vẻ nghĩa khí, phong thái đại ca giang hồ hết sức sinh động, đâu còn bóng dáng của một danh sĩ?
Vui một mình không bằng vui chung.
Trấn Bắc vương phủ có, châu phủ cũng phải có!
Dù phải trả giá lớn đến đâu cũng không tiếc.
...
Trương Sở lại thấy nhức răng.
Đã lâu lắm rồi hắn chưa gặp phải đối thủ khó chơi đến vậy!
Rõ ràng hắn đang chiếm ưu thế tuyệt đối, vậy mà Trương Vân Kính chỉ bằng vài ba câu đã lật ngược tình thế, biến thành Trương Sở tự nguyện đến nương nhờ châu phủ, đổ vỏ cho châu phủ.
Khốn nỗi, hắn không tìm được lý do thích hợp để lật lại thế cờ. Vắt óc suy nghĩ một hồi, hắn mới nhỏ giọng nói: “Ca ca, chuyện này không hợp quy củ lắm thì phải?”
Đương nhiên là không hợp quy củ!
Bây giờ không còn như xưa.
Tuy trước kia Trương Sở cũng từng trà trộn trong quan trường Đại Ly, còn dẫn quân bắt giết đám giang hồ bất trị, nhưng lúc đó là thời điểm tiền tuyến đề bạt vì chống Man, lại thêm hắn chỉ là một du kích tướng võ tán quan không quyền không binh, nên không ai công kích hắn vì chuyện này khi hắn dấn thân vào giang hồ.
Bây giờ hắn đã là minh chủ võ lâm Huyền Bắc, lại còn làm quan phủ tòng tam phẩm đại quan, một khi chuyện này bị bại lộ, e rằng cả Yến Tây Bắc giang hồ đều sẽ coi hắn là một tên khốn kiếp!
“Yên tâm!”
Trương Vân Kính cho Trương Sở một ánh mắt "ngươi hiểu đấy", "Ngươi không nói, ta không nói, ai biết?"
Ha ha!
Cũng chính vì các ngươi biết nên lão tử mới không yên tâm!
Vương bát đản, lại ép lão tử đứng đội!
Lật bàn đi.
Trương Sở gào thét trong đầu, nhưng trên mặt vẫn phải gượng cười: "Vẫn là không làm phiền ca ca, tiểu đệ lăn lộn ngoài đường từ nhỏ, chém người giết lợn còn nhiều hơn cơm bữa, cái khác không nói, riêng khoản bảo mạng, ta vẫn rất có kinh nghiệm..."
Trương Vân Kính nghe vậy thì giận dữ: "Hiền đệ khinh thường ca ca à?"
Trương Sở: ...
Được thôi!
Nếu mặt hai viên môn thần ngũ phẩm, lão tử nhịn!
...
Trương Sở nhìn theo xe ngựa của Trương Vân Kính khuất dần ở cuối phố, đầu óc vẫn còn có chút mơ màng.
Trước kia, hắn luôn mang trong mình ưu thế của kẻ đọc sách để khinh bỉ đám giang hồ chỉ biết vung đao chém giết.
Đến hôm nay, sau khi bị một kẻ đọc sách thực thụ đè xuống đất ma sát điên cuồng, hắn mới thấm thía thế nào là "chơi chiến thuật tâm bẩn".
“Đẹp trai thôi chưa đủ, phải đọc sách nhiều vào!”
Trương Sở thở dài rồi nghiêng đầu hỏi Loa Tử: "Trấn Bắc vương phủ phái ai đến? Chẳng lẽ là thằng Cơ Bạt kia?"
Loa Tử thấy sắc mặt hắn không tốt lắm thì cười nói: "Cơ tướng quân đại trí nhược ngu, sao có thể mãi bị Hoắc Hồng Diệp lợi dụng làm quân cờ."
"Cơ Bạt? Đại trí nhược ngu?"
"Ha ha ha..."
Trương Sở đột nhiên phá lên cười, nỗi thốn thức trong lòng tan biến: "Tên kia mà nghe được ngươi đánh giá hắn như vậy chắc chắn sẽ mừng rỡ lắm, khen ngươi có mắt nhìn!"
Ừm, mấy hôm không gặp Cơ Bạt, nhớ hắn...
"Trấn Bắc vương phủ phái ai đến?"
Loa Tử: "Một ông lão hơn sáu mươi tuổi, tự giới thiệu là Dương Hữu Tài, Nhị quản gia của Trấn Bắc vương phủ... Ta ngửi thấy mùi đồng nghiệp trên người hắn."
Trương Sở nhíu mày: "Đồng nghiệp của Hậu Thổ đường?"
Loa Tử lắc đầu: "Đồng nghiệp của Phong Vân lâu!”
Trương Sở không khỏi nhíu mày.
Vừa tiễn một quân sư cẩu đầu, lại đến một Lăng Lăng Tất?
"Thôi được, ta không tiện gặp người này, ta sẽ đưa công thức cho ngươi sau, ngươi trực tiếp giao cho hắn là được rồi!"
Loa Tử nhìn quanh rồi hỏi nhỏ: "Giả sao?"
Trương Sở: “Thật.”
Loa Tử vừa kinh ngạc vừa bất an: "Sở gia, ngài thực sự muốn cho?"
Trương Sở nghe vậy thì cười vỗ vai hắn, ra hiệu hắn bình tĩnh: "Đồ chơi đó, ngươi cũng dùng rồi, ngươi thấy thế nào?"
Loa Tử không chút do dự trả lời: "Dùng khéo léo thì kẻ sắp chết cũng có thể giết Khí Hải!"
"Nói hay lắm."
Trương Sở quay người bước vào trong: "Dùng khéo léo thì mới giết được Khí Hải!"
Loa Tử lẽo đẽo theo sau đại ca, chờ đợi đoạn dưới.
Nhưng Trương Sở không giải thích thêm.