Đội trưởng thân vệ Chu Từ Đống, sợ Hoàng đế có nguy hiểm, lập tức giục ngựa chạy đi, xung phong mấy bước rồi vung người ra, một búa mạnh mẽ đập vào ót của con lợn rừng.
Lợn rừng lắc lắc mấy bước lại chạy đến, cuối cùng cũng ngã xuống đất.
Một thân vệ khác nói: “Bệ hạ, con súc sinh này chưa chết hẳn, có thể thêm một phát súng nữa.”
Triệu Hãn dở khóc dở cười: “Thêm một phát súng nữa, thì có thể xem như ta săn được?”
“Ha ha ha!”
Trong nháy mắt mọi người cười vang, thị vệ nịnh hót kia vò đầu xấu hổ.
Điền Tú Anh nói: “Bệ hạ, da lông của con mồi có chút dày, nhất định phải dùng mũi tên đặc biệt, nếu không bắn mười tên cũng không chết.”
“Thì ra là thế.” Triệu Hãn bừng tỉnh.
Ví dụ như Hoàng đế đầu thời nhà Thanh, còn có trọng tên được đặc chế để săn bắn. Khi bắn chết các loại mãnh thú như con hổ, đầu tên cũng không sắc bén, ngược lại là nón sắt hình bầu dục. Cũng không tạo thành thương tổn xuyên thấu gì, mà là bị búa làm bị thương.
Hôm nay Triệu Hãn chính là chơi bừa, cái gì cũng rất nghiệp dư, ngay cả tên săn bắn cũng không chuẩn bị.
Điền Tú Anh tò mò nói: “Hỏa thương trong tay bệ hạ, vì sao không có ngòi lửa?”
Triệu Hãn giải thích nói: “Súng toại phát khoái, dùng đá lửa kích phát.” Lập tức hỏi lại, “Ngươi còn biết dùng hỏa thương?”
Điền Tú Anh nói: “Từng dùng súng hỏa thừng.”
Vị Quý Phi tiền triều này, xuất thân từ gia đình võ quan cha truyền con nối ở Thiểm Tây. Năm nàng sinh ra, phụ thân Điền Hoằng Ngộ đã làm Thiên Tổng ở Dương Châu, là một quan quân thích kết giao hào kiệt, tên hiệu “tiểu Mạnh Thường”.
Bình thường quan lại được gọi là “tiểu Mạnh Thường” có thể trực tiếp đại biểu cho Tống Giang.
Dù sao đủ loại hạng người, giang hồ lỗ mãng, người nào Điền Hoằng Ngộ cũng có thể kết giao bằng hữu.
Dã sử nói hắn đưa Trần Viên Viên đến Bắc Kinh, ý đồ hiến cho Sùng Trinh Hoàng đế, cuối cùng lại xoay chuyển rơi vào trong tay Ngô Tam Quế, cũng không phải là không có loại khả năng đó.
Bởi vì kế mẫu của Điền Quý Phi là lão sư âm luật, chính là một nghệ kỹ của Dương Châu.
“Đưa cho nàng ta một cây súng toại phát.” Triệu Hãn nói.
Từ năm trước toại phát đã bắt đầu sản xuất một lượng lớn, mùa xuân năm nay giao phó nhóm đầu tiên, ưu tiên đổi trang bị cho long kỵ binh Liêu Đông, hiện nay đã trang bị được cho năm ngàn long kỵ binh.
Ngoài ra, còn tạo ra ba ngàn phó ngực giáp, đó là đổi trang bị cho bộ phận kiêu kỵ binh.
Tuy năm trước Lý Định Quốc dùng ít thắng nhiều, đi theo xông vào kỵ binh của Mãn Thanh, còn chém được chủ tướng kỵ binh của đối phương tại trận. Nhưng mà kỵ binh Đại Đồng cũng tổn thất thảm trọng, bởi vì kiêu kỵ binh mới được thành lập, kỹ xảo kỵ chiến còn kém xa kiêu kỵ Mãn Thanh.
Lô Tượng Thăng trao đổi thư với Triệu Hãn, thương thảo sửa đổi chiến pháp của kỵ binh, Triệu Hãn đề nghị ba ngàn kỵ binh trong đó dùng phương thức tường xung phong.
Hiện có kiêu kỵ khải giáp quá nặng, ngực giáp mới đổi chỉ có mười hai cân, sau đó lấy hình thường tường xung phong đổi mạng với kỵ binh Mãn Thanh.
Phương thức tường xung phong không có mơ hồ như thế, nói trắng ra một chút, chính là “xếp hàng bắn chết” của giới kỵ binh.
Dùng một đám binh sĩ kỷ luật nghiêm minh, độ tổ chức rất cao, kỵ chiến kỹ xảo không đủ, sắp xếp kín mít, không để ý sống chết đi lên phía trước xung phong liều chết, dùng độ tổ chức để bù lại kỹ xảo chiến đấu cá nhân. Đây là một loại chiến thuật kỵ binh rất vụng về, nhưng lại hoàn toàn không nói đạo lý, hơn nữa rất thích hợp với loại quốc gia nhiều dân.
Trận hình kỵ binh truyền thống đều rất thưa thớt, không gian để ra cũng đủ, tránh đi chướng ngại vật trên chiến trường, tránh đi xác chết và ngựa của hai bên chen vào với nhau, gặp được tướng lĩnh bên ta ngã ngựa còn có thể đi cứu trợ.
Làm phương thức tường xung phong này, hoàn toàn không có không gian gì để hành động, gặp phải chướng ngại vật quá nửa là ngã sấp xuống, nhìn thấy tướng lĩnh bên ta gã xuống đấy cũng chỉ có thể phóng ngựa giẫm lên. Tiền đề của thực chiến chính là: Kỷ luật quân đội nghiêm minh, độ tổ chức rất cao, toàn bộ binh sĩ đều không sợ chết.
Bộ đội kỵ binh truyền thống, nếu như gặp phải phương thức tường xung phong, phản ứng đầu tiên chính là xoay người chạy trốn – kỵ binh không liều mạng như thế.
Cho dù có gan xông lên, trận hình kỵ binh rời rạc, gặp phải trận hình kỵ binh dày đặc, vậy thì cũng tương tương một người bị mấy người đánh, cơ bản không có khả năng thắng lợi.
Nhưng khuyết điểm của phương thức tường xung phong này cũng rất rõ ràng, một khi xông trận, không thể biến trận, càng không thể đi vòng tập kích, thậm chí không thể chỉ huy, trong nháy mắt ngoại trừ xung phong thì toàn bộ năng lực chiến thuật đều mất đi.
Nếu như hai bên đều lựa chọn phương thức tường xung phong, vậy thì chỉ có một kết quả: Ngựa ngã người chết, chiến trường hỗn loạn. Giống như xếp hàng bắn ở cự ly ngắn, hai bên đều chết thảm trọng!
Loại tướng lĩnh kỵ binh như Lý Định Quốc, còn có sĩ tốt kỵ binh có chiến kỹ cao siêu, tuyệt đối không thể nào dùng phương thức tường xung phong. Bởi vì không thể nào thi triển được tài năng của bọn họ, chỉ có thể ở trong bức tường kỵ binh, trở thành một đơn vị bình thường xung phong liều chết.
Số lượng ngựa Marwari Ấn Độ khan hiếm, cũng không thể nào dùng phương thức tường xung phong, bởi vì… lãng phí!
Lại nói Điền Tú Anh lấy được súng toại phát, sau khi tìm hiểu rõ thao tác như thế nào, lập tức bắt đầu lấy con mồi luyện tập.