Sáng sớm ngày hôm sau, kiểm kê chiến lợi phẩm.
Thế mà lại thu được hơn mười hai khẩu hỏa pháo, người Hà Lan này cũng thật ghê gớm, đoán chừng muốn sau khi tu sửa xong thành bảo, đặt toàn bộ hỏa pháo ở trên lăng bảo.
Tôn Truyền Đình gọi Trương Hiến Trung, Tôn Khả Vọng đến, nói: “Hỏa thương, hỏa pháo thu được, không thể chia cho các ngươi, bệ hạ không cho các ngươi có hỏa khí. Nhưng những trát giáp ( bố diện giáp của Châu u) này, có thể cho các ngươi mười bộ, các ngươi cầm đi tự mình phân phối.”
Trương Hiến Trung chỉ vào tù binh nói: “Ta muốn ba mươi người.”
Tôn Khả Vọng không dám đòi nhiều hơn Trương Hiến Trung, nói: “Ta muốn hai mươi chín người.”
Tôn Truyền Đình cò kè mặc cả nói: “Cho các ngươi hai mươi người, mười chín người, trong đó có một nửa là tộc mọi.”
“Được, dứt khoát!” Trương Hiến Trung lập tức đồng ý.
Tôn Truyền Đình nói thêm: “Cho dù người Hán là tù binh, cũng không được coi là nô lệ, ít nhất phải chia cho bọn họ một mẫu đất.”
Trương Hiến Trung cười nói: “Không thành vấn đề.”
Lão tặc ở trong thôn của Trương Hiến Trung, tuy tay nghề còn lạ lẫm, nhưng phần lớn người đều biết trồng trọt. Nhưng bọn họ đã cướp được hơn một ngàn mẫu đất từ trong tay tộc mọi, sau khi chia cho quan phủ cũng còn lại không ít.
Những chỗ này đều là đất chưa khai hoang, khai khẩn cần rất nhiều công sức thời gian, chỉ có thể để đó vào rừng săn thú trước.
Những tù binh người Hán này vừa đúng lúc mang về làm tá điền, tượng trưng chia cho bọn họ một mẫu đất, tiếp đó thì ngoan ngoãn đi khai khoang trồng trọt cho nhóm lão tặc đi.
Tù binh tộc mọi cũng có thể dạy dỗ, cho dù kỹ thuật trồng ruộng đáng lo ngại, nhưng giúp đỡ làm một số công việc nặng nhọc cũng được.
Chiến lợi phẩm còn lại, do mấy vị Tri huyện chia cắt, toàn bộ hỏa pháo, hỏa thương bị Tri phủ lấy đi.
“Phủ tôn, người này xử trí như thế nào?” Sử Khả Pháp dẫn Ruitt đến.
Vị quan chỉ huy người Hà Lan này, tối qua hôm qua ôm nữ tử dân bản xứ ngủ, đương hiên không thể nào mặc thiết giáp. Đối mặt với tập kích đánh bất ngờ, hắn thấy tình thế không ổn nên rời đi, nửa đường bị Sử Khả Pháp dẫn binh bắt được.
Thế mà Ruitt không sợ hãi, bị Sử Khả Pháp ấn xuống đấy, còn lớn tiếng kêu la: “Các ngươi lập tức thả ta ra, ta là công ty Đông Ấn Độ của Hà Lan…”
Tôn Khả Vọng một cước đá ngã hắn, mắng chửi nói: “Con mẹ nó, bị bắt rồi còn dám ngông cuồng, có biết gia gia là làm cái gì không?”
Bây giờ cả đầu óc Tôn Truyền Đình đều đang mơ hồ, bệ hạ đang giao dịch chiến mã với người Hà Lan. Hà Lan vì có thể mậu dịch với Trung Quốc, hai năm trước còn phái đoàn sứ tiết đến, có lẽ hai bên láng giềng nên hữu hảo mới đúng.
Thế mà Hà Lan lại dám phái binh đến Đài Bắc, xây dựng công sự ở dưới mí mắt người Hán?
Hơn nữa, xây dựng công sự thì xây dựng công sự thôi, chỉ phái mấy chục binh đến, ban đêm cũng không biết để ý trạm gác.
Tôn Truyền Đình hoàn toàn không hiểu suy nghĩ của người Hà Lan.
Tôn Truyền Đình không hiểu, quốc vương Cát Miệt (trại Giản Bộ) cũng không hiểu.
Lão quốc vương thờ phụng Phật giáo, là một người có tính tình tốt. Khi người Hà Lan vừa đến trại Giản Bộ, vừa là tặng lễ, lại vừa quỳ lạy, bộ dáng giống như là cháu trai vậy.
Vì thế lão quốc vương rất hài lòng, đồng ý cho người Hà Lan mậu dịch ở trại Giản Bộ, còn đồng ý cho người Hà Lan xây dựng giáo đường ở trại Giản Bộ.
Qua mấy năm, lão quốc vương bị người Hà Lan chọc giận, bắt đầu hạn chế hành vi mậu dịch của Hà Lan. Nhưng thủ đoạn quá mức ôn hòa, khiến cho thương nhân Mã Lai bất mãn, trực tiếp khiến cho thương nhân Mã Lai bày ra chính biến.
Sau chính biến, quốc vương mới lên đài lại trực tiếp đuổi đi.
Vì thế Hà Lan lại đưa bạc hối lộ, kết quả đưa tiền rồi nhưng không đạt được mục đích.
Tổng đốc Batavia giận dữ, lập tức phái hạm đội Hà Lan, chở hơn trăm đại quân viễn chinh trại Giản Bộ, bức bách quốc vương Cát Miệt trả lại bạc hối lộ.
Quốc vương mới bị chọc cho cười rồi, xuất binh giết cho bọn họ sợ chết khiếp, thuận tiện triển khai chém giết lớn đối với người Hà Lan.
Ngươi chạy đến quốc gia khác làm ăn, nếu như muốn lấy lòng quốc vương, vậy thì phải lấy lòng đến cùng. Vì sao sau khi đạt được quyền mậu dịch, lại bắt đầu làm xằng bậy ở quốc thổ người ta?
Hơn nữa ngươi chỉ dẫn hơn một trăm người viễn chinh, còn dám nghênh ngang lên bờ, thật sự coi binh sĩ trại Giản Bộ thành dân bản xứ nguyên thủy rồi?
Tôn Truyền Đình gọi quan phiên dịch đến, hỏi: “Vì sao các ngươi lại xây công sự ở đây?”
Ruitt trả lời: “Đây là một đảo mang hoang nho nhỏ, cũng không phải là lãnh thổ Trung Quốc, công ty Đông Ấn Độ có quyền xây dựng công sự ở đây. Các ngươi vô sỉ đánh lén, phá hủy hiệp định mậu dịch của công ty Đông Ấn Độ và Trung Quốc, các ngươi là kẻ khốn khiếp lật lọng!”
Tôn Truyền Đình xoa xoa trán, cảm thấy không thể trao đổi với tên người Hà Lan này.
Trương Hiến Trung nói: “Hay là… đánh một chút trước?”
Tôn Truyền Đình gật đầu: “Đánh đi.”
Lập tức nhóm lão tặc ra tay, vừa mới bắt đầu là quyền cước đấm đá, dần dần hành động càng trở nên đa dạng hơn.
Ví dụ như dùng đao gọt gỗ thành cây kim, từng cây từng cây một đâm vào ngón tay tên người Hà Lan này.
“A!”
Ruitt kêu thảm thiết, chỉ cắm sáu cây châm gỗ, tên này đã đau đến hôn mê.