Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 963
Trăm nhà đua tiếng (1)

❊ ❊ ❊

Bàng Xuân Lai hỏi: “Có mời Nguyên Thế Tổ (Hốt Tất Liệt) về miếu Đế vương không?”

Triệu Hãn cười nói: “Đương nhiên phải mời trở về rồi, phải cung phụng Nguyên Thế Tổ thật tốt. Nguyên Thế Tổ có được những quốc thổ nào… Khụ khụ, sau này nói sau.”

Chỉ cần mời Hốt Tất Liệt về miếu Đế vương, Trung Quốc sẽ có tuyên bố mạnh mẽ đối với Mông Cổ, Tây Tạng, Tân Cương. Nhìn thì như vô dụng, nhưng lại có ý nghĩ chính trị, hơn nữa lý do xuất binh cũng rất đầy đủ.

Triệu Hãn tiếp tục nói: “Khi xây dựng lại miếu Quan Công, miếu Đế vương, có hai người phải mời vào. Một người là Nhạc Phi, nên mời vào miếu Quan Công; một là Tần Thủy Hoàng, nên mời vào miếu Đế Vương! Thần vị của Tần Thủy Hoàng, nên viết hai chữ Tổ Long!”

Phí Như Mai sinh một người con gái, đang ở cữ, Liễu Như Thị cũng sắp lâm bồn.

Lúc này, Liễu Như Thị đã ôm cái bụng lớn phơi nắng, Phí Như Lan kéo tay áo bày nghiên mực ở trong hoa viên.

Triệu Hãn cầm bút viết thư pháp, trên ba tấm bảng khắc: đai học Nam Xương, đại học Trường Sa, đại học Quảng Châu.

Đây là ba tòa đại học sang năm sẽ xây dựng, Lễ bộ (Bộ chính trị kiêm giáo dục) đã thảo luận xác nhận. Bởi vì ba tỉnh này, là địa bàn sớm nhất của Triệu Hãn, cơ sở giáo dục mở rộng nhiều năm, có đủ điều kiện về nguồn học sinh để xây dựng đại học.

Về phần Giang Tô, Chiết Giang, An Huy và Phúc Kiến, sau khi các đại thần nghị sự, cảm thấy có thể hoãn lại thêm một hai năm.

Chủ yếu vẫn là triều đình và dân gian, bởi vì vấn đề lựa chọn địa điểm xây dựng đại học, đã muốn nghĩ đến nát đầu óc.

Bên phía Chiết Giang, giao điểm tranh luận của quan văn và sĩ tử, là nên xây dựng đại học ở Hàng Châu hay là Thiệu Hưng. Theo lý mà nói nên xây dựng ở Hàng Châu, nhưng Thiệu Hưng có rất nhiều đại Nho, lúc này có một bộ phận lớn quan viên và sĩ tử cũng là người Thiệu Hưng.

Nếu nơi Chiết Giang còn thuộc loại tranh luận bình thường, vậy thì An Huy và Giang Tô quả thực khiến cho người ta dở khóc dở cười.

Nhóm Huy thương mạnh mẽ yêu cầu xây dựng đại học ở Huy Châu, không cần triều đình bỏ một đồng tiền nào, bọn họ góp vốn xây dựng đại học cũng được, rồi quyên tặng trường học cho quốc gia. Các sĩ tử ở Đồng thành rất nhiều, hơn nữa lực ảnh hưởng vô cùng lớn, bọn họ đề nghị xây dựng đại học ở An Khánh. Còn có rất nhiều quan viên ở triều, cho rằng có thể xây dựng Đại học ở Lư Châu.

Ba nhóm thế lực, đều có con đường của mình, điên cuồng góp lời ở trước mặt Triệu Hãn.

Phương Dĩ Trí vẫn luôn nghiên cứu vật lý, cũng không thể tránh được bị cuốn vào, nói bóng nói gió đề nghị xây dựng Đại học ở An Khánh.

Về phần Giang Tô, Huy thương và Cống thương đề nghị thành lập đại học Dương Châu, sĩ tử Giang Nam nhất trí thành lập Đại học Tô Châu. Hai bên công kích lẫn nhau, một bên nói Dương Châu tràn ngập mùi vị của tiền, một bên nói Tô Châu là nơi yêu nghiệt.

Viết xong tên ngự ban cho ba tòa Đại học, Triệu Hãn đưa bản khắc cho nữ quan, cầm sang bên Lễ bộ rồi truyền về các nơi.

Triệu Hãn bỏ bút lông xuống, buồn cười nói: “Thành lập một trường Đại học, sĩ tử các phương đã tranh chấp không ngớt, bọn họ sao có thể đồng tâm hiệp lực phản đối việc văn miếu? Quần thần lo nhiều rồi.”

Liễu Như Thị nói: “Bệ hạ mời Chu Tử và Dương Minh Công cùng nhập vào văn miếu, nhất định là có thâm ý, người đọc sách không nháo lên được.”

“Ha ha, Liễu Quân hiểu ta.” Triệu Hãn cười to.

Người đọc sách triều nhà Minh, bất luận như thế nào, đều là đồ tử đồ tôn của Chu Hi. Truyền nhân tâm học của Vương Dương Minh, ở Giang Nam nhiều không đếm xuể.

Đưa hai người này liệt vào bảy mươi hai hiền văn miếu, trong nháy mắt đã phân hóa sĩ tử thiên hạ ra, nhất định sẽ có được một lượng lớn người ủng hộ.

Triệu Hãn giữ lại Khổng Mạnh, thậm chí giữ lại Nhan Tằng, về phần các môn đồ khác của Khổng Tử, thì có liên quan gì đến người đọc sách ngày nay? Ngươi ở trên đường tùy tiện tìm một Tú tài tiền triều, bảo hắn đọc ra tên của bảy mươi hai hiền, hắn có thể đọc ra được một nửa thì đã là hiểu rộng biết nhiều.

Ngược lại, Chu Hi và Vương Dương Minh thanh danh nổi tiếng, môn đồ người ủng hộ trải rộng thiên hạ, những người này đều là những người ủng hộ tiềm năng cho chính sách của Triệu Hãn.

Mặc dù Triệu Hãn dùng đầu gối tự hỏi, cũng có thể dự đoán được hướng di của dư luận, tiêu điểm quan dân tranh luận, chắc chắc là từ có sửa đổi tự vị văn miếu hay không, chuyển biến thành rốt cuộc nên thay đổi những hiền triết nào.

Chỉ trong thời gian ngắn ngủi mấy ngày, đã có quan viên dâng lên tấu sớ đầu tiên.

Ngoại trừ mấy người Triệu Hãn nói, có người còn đề nghị tăng thêm Tư Mã Quang, Bao Chửng, Vu Khiêm, Hải Thụy, Trương Cư Chính,…

Về phần Vương An Thạch, mãi đến cuối thời nhà Thanh cũng không được đánh giá cao, cho dù nói có người tán tụng, nhưng cũng chỉ là tán thưởng đạo đức cá nhân cao thượng của Vương An Thạch.

Công nhận toàn diện đối với Vương An Thạch, là bắt đầu lưu hành ở thời dân quốc.

Thậm chí lão Tưởng còn tự so sánh với Vương An Thạch, khiến cho cả nước thảo luận xôn xao. Lúc ấy quan viên các cấp của chính phủ, đều muốn mở một cuộc họp thảo luận liên quan, mời các học giả nổi danh đến làm “Vương An Thạch biến pháp tọa đàm”, quan viên lớn nhỏ phải viết văn chương, kết hợp trình bày và phân tích biến pháp của Vương An Thạch với cải cách của lão Tưởng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »