Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 973
Sứ đoàn Nhật Bản (2)

❊ ❊ ❊

Khi Hayashi Razan rời thuyền ở Nam Kinh, đã bị cảnh tượng ven đường làm cho chấn động chết lặng. Hắn được sắp xếp đến khách trạm ngoại sứ, sau khi nằm xuống đi ngủ trong lòng khó có thể yên tĩnh, hỏi thị vệ ở bên người: “Ngươi nhìn thấy những gì?”

Thị vệ tên là Yagyu Jubei, cha của người này là Yagyu Mongju, là người đứng đầu đội tình báo của Mộ Phủ tướng quân.

Yagyu Jubei năm nay mười ba tuổi, đã làm người hầu của Tokugawa Lemitsu. Sau khi trưởng thành, lại được phái đi các nơi, giám thị lời nói hành động của các lãnh chúa địa phương, thuộc loại tâm phúc tuyệt đối của Tokugawa Lemitsu.

“Tiên sinh, ta nhìn thấy sự giàu có và đông đúc.” Yagyu Jubei trả lời.

Hayashi Razan mỉm cười nói: “Trung Quốc có thể giàu có đông đúc như thế, đều là do lấy Nho học trị quốc. Chỉ cần Nhật Bản cũng dùng Nho học trị quốc, rồi lại có sự giúp đỡ của Đạo Thần, sớm hay muộn cũng có một ngày có thể giống như Trung Quốc.

Yagyu Jubei nói: “Tiên sinh cao kiến.”

Trong lòng hai người đều hiểu rõ, tuy Hayashi Razan là chính sứ đoàn sứ tiết, nhưng Yagyu Jubei mới đại biểu cho Tokugawa tướng quân.

Những lời này của Hayashi Razan, nói cho Yagyu Jubei nghe, cũng là nói cho Tokugawa Lemitsu nghe.

Hayashi Razan đẩy cửa sổ ra, nhìn cây cổ thụ trong viện: “Nhật Bản muốn giàu có và đông đúc, chẳng những phải lấy Nho học trị quốc, mà còn phải giao hảo với Trung Quốc. Mậu dịch với Trung Quốc, học tập tài nghệ của Trung Quốc, học tập tất cả mọi thứ của Trung Quốc. Đây cũng là ý nguyện của Leyasu công.

Yagyu Jubei gật đầu: “Đúng thật là nên thông thương với Trung Quốc.”

Sau khi Toyotomi Hideyoshi chết, Tokugawa Leyasu muốn khôi phục bang giao với Trung QUốc. Vì để thể hiện ý tốt, còn dẫn tù binh của tướng lĩnh Đại Minh Mao Quốc Kha, phái thuyền một đường hộ tống đến Phúc Kiến để trả lại.

Triều đình Đại Minh cũng đáp lại, phái hai chiếc thương thuyền đi đến Nhật Bản, muốn lấy hình thức không chính thức để tiến hành tiếp xúc trước.

Kết quả, hai chiếc thương thuyền này của Trung Quốc, bị hải tặc Nhật Bản cướp bóc đến không còn gì.

Tuy Tokugawa Leyasu bắt lấy hải tặc, đồng thời xử tử đầu lĩnh hải tặc, nhưng con đường liên lạc của hai nước đã bị cắt đứt.

Tokugawa Leyasu rơi vào đường cùng, lại thông qua Triều Tiên truyền đạt thiện ý, quốc vương Triều Tiên tỏ vẻ: Ngươi cút đi!

Ngay sau đó, Tokugawa Leyasu lại để cho Nansei làm người trung gian. Vừa đúng lúc Nansei có đoàn sứ tiết của Đại Minh đến, Hạ Tử Dương, Vương Sĩ Trinh đang hỏi thăm: Hai chiếc thương thuyền Đại Minh phái đi Nhật Bản, tại sao hai con thuyền đó lại mất tích rồi?

Chuyện này nói không rõ ràng được!

Cuối cùng, Tokugawa Leyasu gửi tín hàm chính thức cho Đại Minh. Tự xưng Nhật Bản là “Toát Nhĩ quốc”, Trung Quốc là “Đại Minh”, “quý quốc”, “Trung Hoa”. Nhật Bản nguyện phụng Đại Minh là tông chủ, xin Đại Minh “chuyện lớn cho là chuyện nhỏ”, Nhật Bản chắc chăn là “chuyện nhỏ cho là chuyện lớn.”

Trong “Tả truyện” có tiêu chuẩn ngoại giao của Nho gia: Tiểu sở dĩ sự đại, tín dã; đại sở dĩ sự tiểu, nhân dã.

Có nghĩa là, nước lớn bang giao với nước nhỏ, phải có nhân đức; nước nhỏ bang giao với nước lớn, phải có thành tín.

Hành vi có ý đồ khôi phục bang giao với Trung Quốc, đã xuyên suốt cuộc đời của Mộ Phủ Tokugawa Leyasu. Hơn nữa dần dần thu được hiệu quả, nhưng mỗi lần có điều nào đó chuyển biến tốt, đều sẽ xuất hiện giặc Oa cướp bóc. Quân thần Đại Minh phẫn nộ, Tokugawa Leyasu càng giận hơn, hận không thể tự mình đích thân đi giết chết những hải tặc Nhật Bản này.

Mãi cho đến khi Tokugawa Lemitsu thượng vị, bận rộn củng cố sự thống trị của Mộ Phủ, Đại Minh cũng bận rộn ứng phó Mãn Thanh, lúc này hai đất nước mới hoàn toàn chấm dứt liên lạc.

“Thùng thùng thùng!”

“Mời sứ giả dùng cơm.”

Tạp dịch của khách trạm bưng đồ ăn đất, một bữa ăn rất bình thường của quan viên công tác.

Yagyu Jubei cầm lấy đôi đũa, chậm rãi ăn. Đợi sau khi tạp dịch rời đi, trong phòng không có người ngoài nữa, tên này lập tức vùi đầu, ăn hết đồ ăn giống như sói nuốt hổ vồ, đến ngay cả dầu mỡ dính dưới đĩa cơm cũng ăn sạch sẽ.

Hayashi Razan cố ý để lại một chút không ăn nhắc nhở nói: “Nói bao nhiêu lần rồi, chú ý những điều vụn vặt hằng ngày. Ngươi ăn đồ ăn sạch sẽ, chẳng phải là bại lộ lương thực của Nhật Bản không đủ sao? Đến ngay cả nội thần Mộ Phủ, cũng không có cơm mỹ vị để ăn?”

Yagyu Jubei nói: “Chỉ là đồ ăn của Trung Quốc quá ngon, ta thật sự không nhịn được mà ăn hết sạch.”

Loại võ sĩ cao cấp như Yagyu Jubei, thật ra cuộc sống cũng không tệ, mỗi ngày đều có thể nhìn thấy thịt bò. Võ sĩ cấp thấp mới thật sự thảm, nước trắng ngâm cơm, bữa bữa đều là dưa muối.

Nạn đói Kanei đang trong thời kỳ bùng nổ, vì để bảo đảm cung cấp lương thực. Mộ Phủ cấm nông dân mua bán tự do, chỉ có thể cố định bán lương thực cho thương nhân, sau đó được các thương nhân độc quyền vận chuyển trao đổi với Mộ Phủ và lãnh chúa, giá lương phải do Mộ Phủ chính thức chế định.

Yagyu Jubei nói: “Đại nhân, ta thấy Trung Quốc có rất nhiều lương thực, sau khi khôi phục mậu dịch, hay là mua lương thực của hải thương Trung Quốc. Đây không phải là có thể giải quyết được nạn đói của Nhật Bản sao?”

“Không được,” Hayashi Razan xua tay nói, “Bang giao hai nước, chính là chuyện lớn. Cho dù chết đói trăm vạn nông dân, cũng không thể làm tổn hại quốc uy của Nhật bản, không thể làm mất mặt Mộ Phủ. Thiên Tử biết Nhật Bản mất mùa, quân thần Trung Hoa nhất định sẽ cho rằng Mộ Phủ không thực hiện chính sách nhân đạo. Trời cảm ứng được lòng người, chỉ có quân chủ bất nhân, nên ông trời mới giáng thiên tai.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »