Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 983
Chi tiêu cho giáo dục (2)

❊ ❊ ❊

Liễu Như Thị nói: “Trong Hàn Lâm Viện không có, trong Khâm Thiên Viện lại có rất nhiều.”

“Vì sao nương nương không trở về Hàn Lâm Viện làm việc?” Điền Tú Anh hỏi.

Liễu Như Thị nói: “Đứa nhỏ quá nhỏ, thật sự không rời đi được. Còn phải né tránh không phải sao? Trong Hàn Lâm Viện toàn là nam nhân.”

Điền Tú Anh cười nói: “Có thể gả cho bệ hạ làm phi, nương nương đúng là có phúc khí. Nam Kinh ít quy củ, quy củ ở Bắc Kinh nhiều lắm.”

“Hoàng cung Bắc Kinh có những quy củ gì?” Liễu Như Thị tò mò hỏi.

Điền Tú Anh nói: “Hoàng Hậu gặp Hoàng đế, nên tự xưng là thiếp. Phi tử gặp Hoàng đế, nên tự xưng nữ nhi. Ở Nam Kinh, hậu phi gặp Hoàng đế, lại vẫn có thể xưng ta, chẳng phải là thoải mái hơn rất nhiều sao?”

Liễu Như Thị rất kinh ngạc: “Tự xưng nữ nhi, đó là tập tục xấu khi dân gian mua bán tỳ nữ, thế mà truyền đến hoàng cung Bắc Kinh, phi tử cũng phải tự xưng như thế?”

Điền Tú Anh muốn nói lại thôi: “Bỏ đi, người chết là lớn, không tiện nói nhiều. Ai, giang sơn thay đổi triều đại, ân oán cái gì đó đều qua rồi.”

Điền Tú Anh không tiện nhiều lời, Liễu Như Thị cũng không tiện hỏi nhiều.

Để cho phi tử tự xưng là nữ nhi, là Chu Hoàng Hậu cố ý chèn ép, coi Điền Phi, Viên Phi là tỳ nữ.

Hậu cung của Sùng Trinh, cũng không yên tĩnh lắm.

Đợi Tử Cấm Thành của Nam Kinh tu sửa xong, sau khi Triệu Hãn chuyển vào, đoán chừng hậu cung của hắn cũng không hài hòa như bây giờ.

Đương nhiên, bây giờ Triệu Hãn đang bận xử lý vấn đề của giáo hội Jesus, sẽ không đi suy nghĩ đến chuyện của hậu cung.

“Nếu chặt đứt quan hệ với giao đình La Mã, chương trình của các ngươi cũng nên sửa lại rồi,” Triệu Hãn nói, “Trẫm nghe nói phương tây có giáo mới, còn có giáo hội chính thống phương đông. Các hạ lại phát hiện bia Cơ Đốc giáo ở Trung Quốc, hay là sau này gọi là Cơ Đốc giáo đi.”

Guilio Alenio không ngờ được Hoàng đế Trung Quốc được một tấc lại muốn tiến thêm một thước, chỉ phải biện giải nói: “Bệ hạ, lần này chỉ là vi phạm mệnh lệnh của Giáo Hoàng, giáo hội Jesus Trung Quốc vẫn chưa quyết liệt với giáo đình. Với sự khai sáng của Giáo Hoàng, nói không chừng còn có đường lúi.”

Triệu Hãn cũng không bắt buộc: “Vậy thì các ngươi cứ chờ đi.”

Giáo Hoàng Urban VIII quả thật là khai sáng, nhưng dục vọng khống chế trong tay cũng rất mạnh. Hơn nữa, tên này dùng người không khách quan, xây dựng rầm rộ, khiến cho tài chính giáo đình cực kỳ quẫn bách, đặt ở Trung Quốc có thể được gọi là “Hôn quân”.

Hắn và quyền thần Hồng y Richelieu của nước Pháp là tử địch, lại kết thành đồng minh vững chắc mấy chục năm, đang dự định đánh giáo phái Chiêm Sâm thành dị đoan. Loại người cứng rắn lại vì lợi ích này, sẽ cho phép giáo sĩ truyền giáo Trung Quốc không nghe lời sao?

Triệu Hãn có thể tưởng tượng được phản ứng của Giáo Hoàng, một hai năm sau, nhất định sẽ cử giáo sĩ mới đến tiếp nhận chức vị quản lý ở Trung Quốc.

Đến lúc đó, những người như Guilio Alenio, phải nhắm mắt nhắm mũi hoàn toàn đầu nhập vào Triệu Hãn. Thậm chí là đổi giáo hội Jesus (giáo khu Trung Quốc) thành Cơ Đốc giáo, trực tiếp phân rõ giới hạn với giáo đình, đơn giản chính là một loại giáo hội mới khác mà thôi.

Lý giải đối với “thánh kinh” cũng phải sửa, phải phù hợp với lý luận Đại Đồng, phải dung hợp với kinh điển của Nho gia.

Nếu như Guilio Alenio còn ôm lấy ảo tưởng, vậy thì cứ để cho hắn ảo tưởng đi, cũng chỉ là chuyện hai ba năm.

Phất tay để cho nhóm giáo sĩ truyền giáo lui ra, Triệu Hãn tiếp tục phê duyệt tấu chương.

Một tấu chương của Lễ bộ, khiến cho Triệu Hãn chau mày.

Là ba huyện Lư Lăng, Cát Thủy, An Phúc, báo cáo nói chi phí của giáo dục quá lớn. Ba huyện này là địa bàn ban đầu của Triệu Hãn, bởi vì cuộc sống dần dần chuyển tốt, đã sớm xuất hiện tình trạng bùng nổ dân số.

Trẻ con được sinh ra sau khi Triệu Hãn khởi nghĩa, đã đến tuổi đi học tiểu học. Thuận theo một lượng lớn trẻ em nhập học, chi phí giáo dục của ba huyện tăng nhiều, đã sắp không chống đỡ được, thỉnh cầu thu một chút học phí thích hợp, hơn nữa thỉnh cầu hủy chế độ miễn phí cơm trưa.

Miễn phí cơm trưa, là phương pháp lúc trước dùng để hấp dẫn trẻ em đi học.

Ý kiến phúc đáp của Nội Các đối với chuyện này là: Hủy bỏ cơm trưa miễn phí, thu phí sách vở đối với học sinh tiểu học. Học sinh cũng có thể tự tiến hành mua sách cũ, hoặc là mấy người dùng chung một quyển sách.

Mới bắt đầu ba huyện vẫn luôn di dân ra ngoài, nếu không vấn đề chi phí cho giáo dục, đã sớm bộc phát ra rồi.

Nhưng mười năm hai mươi năm sau, thuận theo việc dân cư phương bắc phong phú, dân cư ở phía nam cũng càng ngày càng nhiều, đến lúc đó miễn phí giáo dục là nhất định không làm được nữa. Tuy cũng có thể di dân ra nước ngoài, nhưng gây dựng sự nghiệp ở nước ngoài khó khăn, khẳng định chỉ có thể di dân nam nữ thanh niên trai tráng, không thể nào di dân cả trẻ em ra ngoài.

Tuy Triệu Hãn rất không tình nguyện, nhưng vẫn là cầm lấy bút son, phê ở phía sau ý kiến phúc đáp của Nội Các, chậm rãi viết lên một chữ “được”.

Suy nghĩ một chút, lại tăng thêm mấy câu: Hủy bỏ cơm, thu phí sách, nên tiến hành tuần tự. Năm nay tiến hành ở ba huyện, sang năm tiến hành ở Giang Tây. Trong vòng ba năm, phía nam Trường Giang cũng làm như thế, phía bắc sông Trường Giang cũng dần dần thi hành. Địa bàn mới chiếm, bách tính nghèo khổ, trong vòng năm năm, đều dùng phương pháp cũ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »