Nhìn thấy chủ tướng chết, kỵ binh Mãn Thanh không sụp đổ, mà là không cần mạng tấn công về phía quân Đại Đồng.
Những kỵ binh liều mạng xung phong, đều là ngưu lục dưới cờ của Ba Bố Thái.
Ngoại trừu cái đó ra, Mãn Thanh Bát Kỳ không phải ngưu lục của Ba Bố Thái, Bát Kỳ Mông Cổ và ngoại phiên Mông Cổ, toàn bộ trở nên kinh hồn táng đảm, sĩ khí xuống thấp. Đặc biệt là những ngoại phiên Mông Cổ này, tuy vẫn còn bắn tên về phía quân Đại Đồng, nhưng lại dần dần chạy vòng về phía bắc chuẩn bị trốn chạy, chủ động giải trừ bao vây đối với kỵ binh Đại Đồng.
Sau khi ngưu lục dưới cờ Ba Bố Thái chết mất ba phần, toàn bộ những kỵ binh khác đều thoát khỏi chiến trường, để cho những hữu quân liều chết này yểm hộ mình lui lại.
Cuối cùng, ngưu lục dưới cờ của Ba Bố Thái cũng chạy thoát, nhưng cũng không hoàn toàn sụp đổ.
Thói quen tác chiến thường xuyên tản ra của kỵ binh Mãn Thanh, làm cho bọn họ rất khó hoàn toàn mất đi độ tổ chức. Quân quan cấp trung thấp tự động chỉ huy tàn binh, bắt đầu vừa đánh vừa trốn với quân Đại Đồng, tuy vẫn là không trốn được kết cục bị tiêu diệt toàn bộ, nhưng cũng trì hoãn được một lượng lớn thời gian kỵ binh Đại Đồng đuổi bắt chủ lực Mãn Thanh.
Hơn một vạn hai ngàn kỵ binh dùng để ngăn chặn kỵ binh, chỉ trốn trở về được khoảng chín ngàn, khiến Đa Nhĩ Cổn kinh hãi đến ngực đổ mồ hôi.
“Lão Cửu đâu?” Đa Nhĩ Cổn cũng không gọi chức vụ của Ba Bố Thái nữa.
Cả người Ni Kham đều là máu, trả lời: “Đã chết trận rồi.”
Ni Kham lúc này, còn chưa phải vương gia nổi tiếng gì cả, chỉ là khi công phá Sơn Hải Quan được phong làm Đa La bối lặc mà thôi.
Đa Nhĩ Cổn giận dữ: “Hơn một vạn hai ngàn kỵ, tại sao lại bại thảm trọng như thế?”
Ni Kham chỉ vào những kỵ binh ngoại phiên Mông Cổ: “Những người này sợ địch không dám tiếp chiến, bao vây quân địch mà không tấn công, ngồi xem hữu quân bị đánh cũng không cứu viện!”
Thai Cát (vương tử) Cổ Lỗ Tư Kỳ Bố của bộ lạc Khách Lạt Thấm Mông Cổ, lập tức lên tiếng biện giải: “Điện hạ, đây là đang sỉ nhục đối với dũng sĩ Mông Cổ chúng ta. Chúng ta nhận được hiệu lệnh của chủ tướng, bao vây bọc đánh cánh và phía sau của quân địch, nhưng vừa mới vây kín xong, quân địch đã khởi xướng tấn công mãnh liệt đối với Mai Lặc Ngặc Thực (Ba Bố Thái). Chúng ta còn chưa kịp cứu viện, Cố Sơn Ngạch Thực đã chết trận. Lòng quân chấn động, cũng chỉ có thể chạy trốn với Ni Kham bối lặc.”
“Nói hưu nói vượn!”
Ni Kham tức giận đến đỏ mặt tía tai: “Là các ngươi vây mà không công, nên mới dẫn đến Mai Lặc Ngạch Thực chết trận!”
Cổ Lỗ Tư Kỳ hét lên: “Ngươi vu hãm dũng sĩ Mông Cổ chúng ta!”
“Ta không có!” Ni Kham cũng hét lên theo.
Tiếp đó, tướng lĩnh các bộ hai bên, cũng gia nhập hàng ngũ tranh chấp, trên đường lui binh túm lại cãi nhau.
“Câm miệng!”
Đa Nhĩ Cổn nổi giận nói: “Đại quân lui lại, sao có thể kéo dài thời gian làm lỡ việc? Ai đúng ai sai, đầu tiên rút lui trước rồi nói sau.”
Mấy đại kỳ chủ biết được tin tức, đều cưỡi ngựa chạy đến gặp Đa Nhĩ Cổn, vừa hành quân vừa thấp giọng thảo luận.
Đối với bọn họ mà nói, đây không chỉ là vấn đề đánh trận, mà càng là thuộc loại vấn đề chính trị rất nghiêm trọng.
Khách Lạt Thấm Mông Cổ, là một trong các bộ lạc của Mông Cổ đã quy phụ Mãn Thanh từ sớm, mà cha con Cổ Lỗ Tư Kỳ Bố, còn là thế lực ngoại phiên trong Khách Lạt Thấm Mông Cổ quy phụ sớm nhất.
Bộ lạc này, hiện nay đang du mục ở thảo nguyên phía bắc Liêu Tây, cách trung tâm thống trị của Mãn Thanh rất gần.
Trận chiến này Khách Lạt Thấm Mông Cổ đánh trận qua loa, đã bại lộ ra một tin tức: Ngoại phiên Mông Cổ không hề đồng lòng với Mãn Thanh, nếu như Mãn Thanh Bát Kỳ tiếp tục hao binh tổn tướng, chỉ sợ rằng bộ lạc bắc Mông Cổ Liêu Tây sẽ đổ về phía quân Đại Đồng!
“Ngoại trừ quân lương, binh khí và khải giáp, còn lại đều từ bỏ tất cả đồ quân nhu!” Đa Nhĩ Cổn lo lắng hạ mệnh lệnh xuống.
Dân phu vận chuyển đồ quân nhu này cũng không cần, bị đuổi về phía nam, có lẽ có thể ngăn trở truy binh một lát.
Đồng thời, Đa Nhĩ Cổn phái ra toàn bộ kỵ binh, một nhóm yểm hộ phương hướng dọc đường, một nhóm yểm hộ phương hướng truy binh Cái Châu.
“Điện hạ, phía trước có quân địch ngăn trở!”
“Toàn quân bày trận xung phong!”
Đa Nhĩ Cổn đã thuộc trạng thái bùng nổ nổi giận, hắn cảm thấy đám mọi rợ phía nam này khinh người quá đáng.
Khoảng cách từ Diệu Châu đến Cái Châu không đến năm mươi dặm, là thành trì lúc trước Mãn Thanh xây dựng lên, để đặc biệt tấn công quân Minh ở Cái Châu.
Dưới trạng thái hành quân gấp gáp, chủ lực Bát Kỳ nhanh chóng đi được một nửa lộ trình, nơi này đã đi vào phạm vi thế lực của Mãn Thanh. Thế mà quân Đại Đồng lại còn dám ngăn chặn, đây là bắt nạt dũng sĩ Bát Kỳ không cầm được đao lên sao?
Nhìn đại quân Mãn Thanh bắt đầu bày trận, Lô Tượng Thăng cười nói với Lý Chính: “Lui đi!”
Không lui không được, nhóm bộ đội đầu tiên ngồi thuyền đi ngăn chặn, nhân số quân Đại Đồng còn chưa đến một vạn, công sự phòng ngự cũng chưa xây dựng xong. Đại quân của Đa Nhĩ Cổn lại có đến mấy vạn, hơn nữa đều là tinh nhuệ Bát Kỳ, thật sự đánh nhau thì chỉ có tìm đường chết.
Cho dù thả chủ lực Mãn Thanh ra, chẳng qua là biến chiến trường Cái Châu thành chiến trường bên ngoài Diệu Châu mà thôi. Hơn nữa, quân Đại Đồng còn mất đi tường thành bảo vệ, thế này còn không bằng trực tiếp đánh trận ở Cái Châu nữa.