Con ngựa này không kế thừa chiều cao của phụ thân, nhưng lại kế thừa cái lỗ tai đáng yêu của phụ thân, cũng là cao cao dựng lên hướng vào trong thành hình trái tim. Hơn nữa tỉ lệ dáng người cân xứng, không giống với ngựa thấp bình thường, bốn chân vừa thô lại vừa ngắn. Con ngựa này thấp thì thấp, nhưng thoáng nhìn cũng có chút ý tứ mạnh mẽ, giống như là một con ngựa thần phiên bản thu nhỏ.
Lại qua mấy ngày nữa, Triệu Khuông Hoàn đã có thể cưỡi ngựa chạy chậm, thị vệ đảm đương thầy giáo đều cùng chạy trong toàn bộ hành trình, sợ hoàng tử sẽ bị rơi xuống ngã.
Triệu Hãn cũng rút ra thời gian luyện tập thuật cưỡi ngựa, mỗi ngày cưỡi mấy vòng cùng với con trai. Cưỡi ngựa đánh trận nhất định còn chưa đủ, nhưng cưỡi ngựa chạy trốn cũng được coi như là đạt tiêu chuẩn, hai kiếp của hắn cộng lại cũng chưa từng cưỡi ngựa.
Thời gian trôi nhanh, đã đến thời tiết cây trồng vụ hè.
Cây lúa mỳ ở xung quanh Nam Kinh không có nhiều lắm, lương thực vụ hè chủ yếu thu hoạch là cây cải dầu, thời gian thu hoạch so với cây lúa mỳ còn sớm hơn một chút. Thu hoạch cây cải dầu, sau khi phơi nắng thì ép ra dầu, đất đai còn lại thì dẫn nước trồng lúa mùa, dầu còn lại vừa đúng lúc có thể khiến cho ruộng màu mỡ.
Nếu như gieo trồng lúa chiêm, thì phải dùng bột đậu để làm ruộng màu mỡ, những thứ này đều thuộc loại “phân hóa học” của cổ đại.
Khi vào mùa ép dầu, cả thành tràn ngập hương thơm, Triệu Hãn cũng có thể ngửi được.
Triệu Hãn đã luyện ra được một chút kỹ thuật cưỡi ngựa, ở nhà cưỡi ngựa không thoải mái, muốn dẫn theo người nhà ra ngoài săn thú.
Hắn gọi các hậu phi đến, vui vẻ nói: “Hương dầu bốn phía, lúa mạch cũng sắp thu hoạch rồi. Thời tiết vui mừng như thế, đi ra ngoài dạo chơi một chút, đi sang bên núi Tử Kim săn thú.”
Phí Như Lan nói: “Nhưng chúng ta không biết cưỡi ngựa, hay là phu quân đi săn thú, vừa lúc ta và các muội muội đi dạo trong rừng.
“Được, được,” Phí Như Mai có chút hưng phấn, “Đã rất lâu không đi ra ngoài vui đùa rồi, bình thường đi lại ở trong thành cũng có thị vệ đi theo.”
Bàn Thất Muội cũng rất tích cực: “Ngày nào đi? Ta chuẩn bị trước một chút thức ăn, gần đây ta lại học được một loại điểm tâm.”
Liễu Như Thị cười nói: “Hay là gọi cả Điền phu nhân đến, nàng là biết kỵ xạ săn thú.”
Cuối cùng Triệu Hãn cũng nhớ ra, nơi này còn có phi tử và con cái của Sùng Trinh, nói: “Gọi cả mấy đứa nhỏ kia theo cùng đi.”
Chu Từ Lãng đã mười bốn tuổi, hiện nay đang học trung học, kỳ thi cuối kỳ còn có thể thi được nằm trong top hai mươi. Hắn học ở một ngôi trường tốt, một đống học sinh đứng đầu, chỉ có thể nói là gen Chu gia không tệ, bởi vì thành tích của Chu Mai Xúc ở trường nữ giáo cũng rất tốt.
“Bái kiến bệ hạ!” Chu Từ Lãng dẫn đệ đệ muội muội đến bái kiến.
Lúc trước bọn họ đều gọi Triệu Hãn là thúc thúc, sau khi hiểu chuyện thì sửa miệng gọi là bệ hạ, cũng có khả năng là dưới sự dạy dỗ của Điền quý phi.
Triệu Hãn gật đầu khen ngợi: “Nửa năm không gặp, các ngươi đều lớn hơn rất nhiều, nghe nói thành tích học tập cũng không tệ. Học tập cho tốt, tương lai cũng có thể làm quan. Phụ thân của các ngươi, nếu như đã ngàn dặm nhờ vả, ta cũng sẽ không bạc đãi các ngươi.”
“Đạ tạ bệ hạ!” Các hoàng tử hoàng nữ tiền triều vội vàng tạ ơn.
Chu Từ Lãng là thật sự hiểu chuyện rồi, năm trước có sĩ tử âm thầm tiếp xúc, không đợi đối phương nói rõ ý đồ đến, hắn lập tức lớn tiếng quát lui.
Thái tử tiền triều, có thể có được tự do như hôm nay, đã coi như là Triệu Hãn rất đức độ.
Mọi người ngồi xe ngựa ra khỏi thành, duy chỉ có Triệu Khuông Hoàn nhất định đòi cưỡi ngựa. Đứa nhỏ bảy tuổi, cưỡi ngựa thấp xuyên qua phố thị, kích động đến cả người phát run, khiến cho tâm tình đám thị vệ căng thẳng.
Xuất phát từ phía đông nam nội thành Nam Kinh, xa giá đi thẳng đến Hiếu Lăng Vệ.
Nơi đó ban đầu là nơi nuôi ngựa săn bắn của Chu Nguyên Chương, cũng từng là giáo trường luyện binh của Chu Nguyên Chương, cuối cùng cả nhà đều chôn ở khu vực đó.
Chu Nguyên Chương, Mã Hoàng Hậu, Chu Tiêu, cả nhà bọn họ ba người, tần phi, hoàng tử và hoàng nữ còn lại, tình cảm có chút xa cách hơn rất nhiều. Thời điểm Mã Hoàng Hậu chết, Chu Nguyên Chương gào khóc, khi Chu Tiêu chết cũng vô cùng bi thống.
Mãi cho đến khi Triệu Hãn chiếm lĩnh Nam Kinh, các khu vực Hiếu Lăng Vệ, hồ Huyền Vũ, mới giải trừ lệnh cấm với dân gian.
Mà hiện nay xung quanh hồ Huyền Vũ, đã có một lượng lớn dân cư và cửa hàng được dựng lên, trên hồ Huyền Vũ cũng khắp nơi là thuyền hoa và thuyền đánh cá. Về phần Hiếu Lăng Vệ, vẫn có khu vực, thuộc loại giáo trường của quân Đại Đồng, sau khi sư đoàn chính quy rời khỏi Nam Kinh, thân vệ của Hoàng đế sẽ thay phiên thao luyện ở giáo trường, đồng thời còn kiêm làm nơi nuôi ngựa.
Sân nuôi ngựa của Hiếu Lăng Vệ, chủ yếu là thu thập chiến mã đến từ phía nam, nuôi nâng huấn luyện một hồi rồi đưa đi phục dịch cho quân đội.
“Khấu kiến bệ hạ!”
Mấy thái giám chạy đến quỳ lại, lúc trước bọn họ ở đây thủ lăng. Sau khi Triệu Hãn đăng cơ, đã trục xuất một bộ phận lớn, nhưng vẫn còn giữ lại mấy thái giám, để tảo mộ cho Chu Nguyên Chương, Mã Hoàng Hậu, Chu Tiêu.
Triệu Hãn nói: “Nếu như đã đến rồi, vậy thì đi bái lễ một chút đi.”
Lại đi một hồi, cuối cùng cũng đi vào Hiếu Lăng.