Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 978
Giáo loạn Phúc Yên (2)

❊ ❊ ❊

Nhất thời Ben Ander dở khóc dở cười, nhưng hắn cũng là người Bồ Đào Nha, cũng muốn bảo vệ lợi ích của Bồ Đào Nha và hội Jesus, nên gật đầu nói: “Đây là một ý kiến hay, chúng ta tôn trọng Giáo Hoàng, chúng ta sẽ nghe theo Giáo Hoàng, chúng ta sẽ dựa theo ý chỉ của Giáo Hoàng để truyền giáo.”

Cứ như thế hội Jesus có được nhận thức chung: Đối với Giáo Hoàng bằng mặt mà không bằng lòng!

Nhưng mà, tổ chức truyền giáo khác thì không nghe lời.

Phúc Yên.

Tuy hội Jesus lũng đoạn quyền truyền giáo ở Trung Quốc, nhưng vẫn là có một vài nơi bị các tổ chức khác cướp lấy.

Người phụ trách truyền giáo ở Phúc Yên, là Juan Bautista Morales do Tây Ban Nha phái đến. Tên này thuộc hội Đa Minh, trong lịch sử, qua hai năm nữa, Juan Bautista Morales sẽ đích thân trở về La Mã, chỉ trích hội Jesus dung tung tín đồ Trung Quốc tôn Khổng tế tổ, vì thế dẫn phát “tranh đấu lễ nghi ở Trung Quốc” kéo dài mấy trăm năm.

Lúc ấy, Giáo Hoàng cấm tín đồ Trung Quốc tế tổ, nhiều lần kéo dài hơn mười năm, cuối cùng chọc giận Khang Hi, khiến cho Khang Hi hạ lệnh trục xuất Thiên Chúa giáo.

Mãi cho đến thời kỳ kháng chiến, khi Giáo Hoàng công nhận Ngụy Mãn quốc, dưới áp lực của Benito Mussolini, mới cho phép tín đồ Trung Quốc tế tổ, đặt dấm chấm hết cho “tranh đấu lễ nghi ở Trung Quốc”.

Lúc này chính vào tiết thanh minh, Đại Đồng Hoàng đế ban định ngày lễ tết theo quy định, ba ngày lễ thanh minh, hàn thực, thượng tị hợp thành một ngày lễ lớn.

Ngoại trừ một số ít nhân viên trực ban, phần lớn quan viên đều nhân cơ hội dịp nghỉ, chạy đi nông thôn ở ngoại ô đạp thanh hoặc là tế tổ.

Vài dặm bên ngoài huyện thành Phúc Yên, nghĩa trang dưới chân núi rất ồn ào.

Lại viên khoa Công huyện Phúc An Trần Bá Uyên, dẫn theo huynh đệ vợ con quỳ xuống với mẫu thân: “Mẫu thân có lời gì, đợi về nhà rồi hãy nói, nơi này có rất nhiều hương thân đang nhìn đó.”

Lão bà từ này tên là Trần Lâm thị, mất chồng từ sớm, một mình nuôi con cái. Tuy nhà có ruộng tốt tôi tớ, nhưng cô nhi quả phụ không dễ gì, điển sản trong nhà bị thân tộc chiếm lấy hơn phân nửa.

Cũng chính là đang ở thời kỳ gian nan này, nàng quy y giáo Jesus rồi tìm được tín ngưỡng, dựng dậy tinh thần nuôi dưỡng con cái thành người.

Trần Lâm thị lớn tiếng trách cứ vãn bối: “Thế gian chỉ có một chân thần, đó chính là thần Zeus (Thượng Đế của giáo Jesus). Ngoại trừ thần Zeus, ai cũng không thể tế bái, tổ tông cũng không được…”

Trần Bá Uyên vội vàng ngắt lời: “Mẫu thân, mấy năm trước không phải cũng tế tổ sao?”

Trần Lâm thị nói: “Mấy năm trước, chúng ta còn chưa biết giáo lý. Giáo Hoàng đã hạ ý chỉ, Cha Juan đang tuyên truyền giảng giải nhiều lần. Tế tổ chính là xúc phạm thần Zeus, chính là dị đoan, dị đoan thì chết sẽ phải xuống địa ngục! Con trai à, nương là sợ con sau này phải xuống địa ngục…”

“Quên nguồn quên gốc mới phải xuống địa ngục!”

Một thân tộc ở bên cạnh Trần thị không nghe được nữa, một thanh niên hô to: “Không cho tế bái tổ tông chính là tà ma ngoại đạo, tam thẩm đừng tin lời nói mê sảng của hòa thượng man di!”

Trần Lâm thị nổi giận nói: “Ngươi hiểu cái gì? Cha Juan là đại đức cao tăng Giáo Hoàng bệ hạ phái đến, để cứu khổ cứu nạn ở Phúc An. Lúc còn Đại Minh, khắp nơi đều là tham quan ô lại, khắp nơi ác bá hào cường. Cuộc sống của bách tính khổ cực, đều là cha Juan giúp đỡ cứu trợ, mấy năm nay đã cứu sống bao nhiêu người cơ khổ? Cha Juan nói tế tổ phải xuống địa ngục, vậy thì nhất định phải xuống địa ngục! Từ nay về sau, nhà ta bất luận là ai, cũng không được tế tổ!”

Lời này vừa nói ra, trong nháy mắt khiến mọi người ồ lên.

Không chỉ có tông tộc Trần thị vây lại đây, gia tộc khác tế tổ, cũng chỉ trỏ đối với Trần Lâm thị.

Tộc trưởng gia tộc Trần thị, cảm thấy mất mặt gia tộc, giận dữ rít gào nói: “Hòa thượng phiên bang họ Juan kia, đúng thật là hạng người yêu ngôn hoặc chúng. Con cháu Trần gia, tất cả đều đi theo ta bắt tên họ Juan kia gặp quan!”

Trầm Lâm thị chỉ vào tộc trưởng chửi ầm lên: “Tên lão già khốn khiếp nhà ngươi, năm đó khi ta cô nhi quả phụ, chiếm lấy hơn ba trăm mẫu đất của nhà ta. Bây giờ thì hay rồi, Đại Đồng Hoàng đế đến rồi, ngươi chiếm lấy nhiều điền sản như thế cũng không có tác dụng gì. Cái này gọi là quả báo, là thần Zeus giáng hình phạt xuống!”

Một người khác họ cười nói: “Tam thẩm Trần gia, quả báo là phật gia, ngươi niệm kinh đừng có niệm nhầm.”

“Ha ha ha ha!”

Mọi người nghe thế, cười ầm lên.

Mặt của Tộc trưởng Trần thị càng không nhịn được, gào thét quát: “Nhanh đi bắt tên hòa thượng ngoại phiên họ Juan kia!”

Vì thế mấy trăm người đi về phía giáo đường, không chỉ có tộc trưởng Trần thị, những bách tính khác tế tổ ở chân núi, cùng đều lòng đầy căm phẫn cùng nhau đi bắt hòa thượng nước ngoài.

Không cho người khác tế tổ, đã kích thích tức giận của rất nhiều người!

Nhìn thấy bọn họ kết thành đoàn chạy, dọc đường không ngừng có người hỏi. Sau khi biết được chân tướng, càng ngày càng có nhiều bách tính gia nhập, đợi đến khi đến giáo đường, thế mà người tham dự đã có hơn một ngàn người.

Thậm chí còn có Nho sinh hô to: “Bảo hộ danh giáo, phá hủy giáo đường hồng phiên!”

Con trai của Trần Lâm thị Trần Bá Uyên, dù sao cũng làm lại viên ở huyện nha, vội vàng lên tiếng khuyên can: “Đừng giết người, đừng phóng hỏa, bắt hòa thượng nước ngoài đi gặp quan là được! Đừng giết người, đừng phóng hỏa…”

Quần chúng kích động cảm xúc của bách tính, không hề nghe loại lời khuyên bảo này.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »