Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 483
Hỏa thương đối bắn (1)

❊ ❊ ❊

Lúc này, Thi Vương Chính nổi trận lôi đình, hắn ở Long Xuyên kiếm được mấy nghìn lượng bạc trắng, toàn bộ hành trình để tâm phúc của mình ở trên thuyền.

Tên tâm phúc vô liêm sỉ kia, còn là cháu của hắn, tối hôm qua lại thừa dịp chèo thuyền chạy mất!

Người phẫn nộ, không chỉ có một mình Thi Vương Chính, hiển nhiên còn có các tướng lĩnh khác dùng vật công để dùng vào mục đích tư, cũng dùng thuyền vận lương để chở tiền tài.

Vì để đỡ tổn thất, các tướng lĩnh yêu cầu dỡ hàng, lệnh cho dân phu chuyển tiền tài lên bờ, rồi lại chuyển quân nhu lương thực về lại trên thuyền. Cho dù chạy trốn, dân phu cũng không thể nào mang đi quá nhiều, không giống như thuyền chạy đi rồi thì chẳng còn gì hết.

Trầm Do Long giận dữ, gọi các tướng lĩnh tới, lần đầu tiên mắng chửi: “Đã là lúc nào rồi, mà các ngươi còn có tâm tư tham tiền tài. Lấy hết bạc của các ngươi ra đây, mỗi người quyên một trăm lượng, ta muốn tăng lương hưởng phát cho binh lính!”

Cũng chỉ có trừng phạt như thế, đánh nhẹ một trận gậy, sắp phải đánh trận rồi, Trầm Do Long không dám đắc tội võ tướng.

Võ tướng cuối thời kỳ nhà Minh, địa vị quả thật rất thấp, đồng thời cũng lại kiêu ngạo ương ngạnh.

Võ quan lục phẩm, dám mặc cả thường phục của quan nhất phẩm, nghênh ngang đi qua trước mặt quan văn, quan văn chỉ có thể làm như không thấy.

“Giết!”

Đi rồi đi, phía trước trong núi, bất ngờ truyền ra tiếng hô giết.

“Dừng hành quân!”

“Bày trần, bày trận, không được hoảng loạn!”

Sau một lát, chỉ thấy vài đội tuần núi, bị năm trăm phục binh Đại Đồng giết trở về, phái đi dò đường hơn hai mươi nười, bị phục binh quân Đại Đồng giết chết mười tám người.

Trầm Do Long sắp bị bức đến điên rồi, hơn một trăm dặm đường, toàn đi dọc theo bờ sông, mà tất cả hai bên bờ sông Đông Giang đều là núi, bất cứ một đoạn đường nào cũng có khả năng bị mai phục.

Phí Như Hạc chỉ cần phái ra năm trăm binh, ven đường không ngừng tạo ra khủng hoảng.

Phái nhiều quan binh một chút vào núi, năm trăm binh lính Đại Đồng lập tức bỏ chạy. Một khi quan binh lơi lỏng, mai phục giả sẽ có khả năng trở thành mai phục thật.

Tướng sĩ quan binh này, đã sắp bị làm cho thành suy nhược thần kinh rồi.

Khoảng cách đến huyện thành Hà Nguyên, còn bốn mươi dặm.

Đội tuần núi phụ trách dò đường, đột nhiên ôm hai khối bài gỗ trở về: “Đốc sứ, bờ sông phía trước phát hiện cái này.”

Trầm Do Long nhìn một cái, vội vàng quát lớn: “Đây là gian kế của tặc khấu, mau cầm ra xa thiêu hủy, đừng phá hỏng lòng quân của quân ta!”

“Đây là vật gì vậy?” Phó Tổng binh Vương Thi Chính tò mò đi tới.

“Lời gian dối, không cần để ý tới.”

Trầm Do Long không muốn cho người khác nhìn thấy, trực tiếp dùng tay áo che đi chữ viết trên tấm bài gỗ.

Trên tấm bài gỗ, quả thật tất cả đều là tin tức giả.

Một khối bài gỗ viết: Tổng binh Quảng Đông Lục Khiêm, toàn quân bị diệt ở huyện Anh Đức.

Một khối bài gỗ khác viết: Tham tướng Lâm Quân n, đã đầu hàng hiến thành Hà Nguyên.

Lúc này, phía trên Đông Giang, Phí Như Hạc phái rất nhiều thuyền nhỏ tớ lui tuần tra, tin tức gì cũng không truyền đến được.

Có thể truyền tới thì tất cả đều là Phí Như Hạc cố ý thả ra, Trầm Do Long chỉ có thể lựa chọn tin hoặc không tin.

Thành viên đội tuần núi này, tất cả đều là tiêu binh của Tổng đốc. Bọn họ cầm bài gỗ rời đi, Tổng binh Thi Vương Chính bộc phát tò mò, đoán được đây nhất định là tin tức gì đó rất ác liệt.

Thi Vương Chính trở lại đội ngũ của mình, nói với những gia đinh tâm phúc kia, một khi thấy tình hình không đúng thì lập tức rời đi.

Giữa thời loạn thế, cái gì cũng đều là hư ảo, chỉ có quân đội là có thể dựa vào.

Võ tướng không có quân đội, còn không bằng một con chó hoang!

Lại nói thành viên đội tuần núi này, sau khi lại đi vào núi lần nữa, cũng không lập tức thiêu hủy tấm bài gỗ, mà là vây cùng một chỗ với nhau bắt đầu thảo luận.

“Hay là chúng ta chạy đi, huyện Hà Nguyên ở phía trước nhất định là mất rồi, đi đến bên đó cũng chỉ là một con đường chết.”

“Đúng, Tổng đốc đối tốt với chúng ta, nhưng chúng ta mạo hiểm dò đường vài ngày, lúc trước còn chết hơn hai mươi người, đã được tính là không có lỗi gì với Tổng đốc lão gia rồi.”

“Đi thôi, đi thôi, về nhà.”

“…”

Đội tuần núi phụ trách dò đường này, tất cả đều bỏ đi, Trầm Do Long không hề biết gì về chuyện này.

Toàn quân tiếp tục đi về phía trước sau khi mất đi đội tuần núi, bất tri bất giác đã đi đến điểm phục kích.

“Tứ ca, quan binh đến rồi.”

“Phía trước đi lên, chặn ngang giết ra!”

Người chỉ huy năm trăm người tên là Tiêu Thiện, xuất thân là gia nô Vĩnh Dương Tiêu thị.

Tiêu Thiện là được đề bạt khi tiêu diệt ở Nam Cống, bên trong núi khắp nơi đều là thổ phỉ, Tiêu Thiện tiêu diệt vô số thổ phỉ, thuận tiện luyện ra một thân bản lĩnh tác chiến trong núi.

Năm trăm binh lính dưới trướng hắn, cũng tinh thông chiến đấu trong núi, trèo đèo lội suối giống như giẫm trên đất bằng.

Tốc độ quan binh hành quân rất chậm, xếp thành hình một con rắn dài đi dọc theo bờ sông.

“Giết!”

"Đô đô đát tít tít tít đát ~~~~~~ "

Năm trăm quân Đại Đồng từ trong núi lao ra, tiếng hiệu xung phong vang tận trời, lao nhanh về phía giữa đội quân xếp thành hình con rắn dài.

Vỗn dĩ phó Tổng binh Vương Thi Chính định dẫn quân chạy trốn, nhưng quân đội của hắn hơi đi về phía trước một chút, nên chỉ có thể chạy về phía trước, nói không chừng còn chạm mặt đánh với chủ lực của Phí Như Hạc.

Tên này bị bức tử chiến, hô tô: “Bày trận, bày trận!”

Mấy trăm tâm phúc gia đinh của Vương Thi Chính, tốc độ bày trận rất nhanh, không hề thua kém quân Đại Đồng bình thường.

Nhưng mà, ngoại trừ tiêu binh của Tổng đốc, thì võ tướng gia đinh khác, còn có binh lính và dân phu, toàn bộ sợ tới mức hồn phi phách tán. Nhìn thấy tặc quân càng ngày càng đến gần, trong nháy mắt binh lính và dân phu sụp đổ, rất nhiều người dứt khoát nhảy xuống sông bơi sang bờ bên kia.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »