Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 428
Kế hoạch mở rộng trước thời hạn (2)

❊ ❊ ❊

Hai huynh muội bước ra khỏi cửa viện, một thị vệ dâng một phong thư lên: “Tổng trấn, nông dân phủ Kiến Xương cũng khởi nghĩa rồi, Triệu binh viện (Phí Như Hạc) hỏi có cần xuất binh tiếp quản không.”

Triệu Hãn cũng không quan tâm ăn cơm được nữa, về phòng làm việc trước, lệnh cho mấy bí thư viết vài điều lệnh, hắn tự tay ký tên đóng dấu, rồi sau đó mới về nội trạch.

Phủ Kiến Xương cũng có Phiên vương, tên là Ích Vương, thủy tổ là con trai thứ sáu của Chu Kiến Thâm.

Người nay rất có hiền danh, không áp bức ai.

Thế hệ Ích Vương thứ nhất rất tiết kiệm, cơ thiếp rất ít, bồi táng cũng đơn giản. Trưởng tử và thứ tử cũng đơn giản tiết kiệm. Trưởng tử không có con nối dòng, truyền ngôi cho thứ tử. Thứ tử có năm người con trai, chủ động thỉnh cầu giảm bớt 2.000 thạch gạo

Nhưng chính là năm người con trai này, sinh ra tám mươi sáu người cháu!

Đến năm Sùng Trinh, thế hệ Ích Vương, gần cấp bậc Quận vương còn có bốn mươi người, còn có vô số Tướng quân, Trung úy.

Bọn họ quả thật có hiền danh, bởi vì chưa bao giờ nháo ầm ĩ, nhưng bách tính phủ Kiến Xương lại không cho rằng như vậy. Nơi này giống với phủ Nhiêu Châu, không thực hiện một điều tiên pháp, cải cách của Trương Cư Chính không quản được phủ Kiến Xương.

Năm nay phủ Kiến Xương gặp thiên tai lụt hạn hán, giáo phỉ Nam Phong tro tàn cháy lại. Nam Cống ở bên cạnh khởi nghĩa rất rôm rả, Phủ Châu ở cách vách cũng thành lập nông hội, vậy thì sao bách tính phủ Kiến Xương còn không học theo?

Hiện tại, huyện Nam Phong bị Mật Mật giáo chiếm giữ, phủ thành bị quân khởi nghĩa nông dân chiếm lĩnh.

Mật Mật giáo còn chạy tới huyện Quảng Xương truyền giáo, về sau nhất định sẽ là kẻ địch đầu tiên của nông hội, đối với loại giáo phái dân gian này phải kiên quyết đả kích!

“Lại gặp chuyện rồi? Bây giờ mới đến ăn cơm.” Phí Như Lan cười hỏi.

Triệu Hãn nói: “Phủ Kiến Xương xảy ra hỗn loạn, nhất định phải chiếm lấy trước, nếu không thì không biết sẽ có bao nhiêu người chết.”

Phí Như Lan nói: “Buổi sáng Lẫm thúc và Lăng thị đến đây một chuyến, bọn họ nói chuyện hôn nhân của Phí Thuần. Cuối năm thành thân, ngày cũng đã chọn xong rồi. “

“Tân nương là nhà nào?” Triệu Hãn thuận miệng hỏi.

Phí Như Lan cười nói: “Biết chàng không thích liên quan đến đại tộc, đây là con gái của một lão phu tử ở thôn Phục. Nghe nói dáng vẻ rất đoan chính, hơn nữa cũng biết một ít chữ, nữ hồng làm rất tốt, không biết là đã có bao nhiêu bà mối đến cửa rồi.”

“Vậy thì tiểu tử đấy cũng rất có phúc khí.” Triệu Hãn cũng tươi cười

Đột nhiên Phí Như Mai nói: “Như Mai và Trinh Phương cũng đã đến tuổi hôn phối, có phải là nên suy xét rồi không?”

Triệu Hãn lắc đầu nói: “Không vội, mười lăm mười sáu tuổi mà thôi, thành thân sớm quá dễ khó sinh.”

“Nương thiếp thì lại rất gấp, đã muốn tự mình tìm nhà chồng cho Như Mai rồi.” Phí Như Lan nói

Triệu Hãn cười khổ nói: “Nàng đừng cả ngày nghĩ đến chuyện này, tìm chút chuyện khác để làm cũng tốt.”

Phí Như Lan nói: “Thiếp làm gì có việc gì làm đâu. Các cô giáo của trường nữ Tảo Mi, đều là những nữ tử đã thành thân, thiếp thường xuyên gửi thư cho các nàng, tán gẫu một chút văn học, ca hát.”

Triệu Hãn nghĩ nghĩ nói: “Nếu như nàng thích, cũng có thể đi trường nữ làm cô giáo.”

“Thiếp cũng có thể đi sao?” Ánh mắt Phí Như Lan sáng rực.

Triêun Hãn nói:” Nếu như bận quá, thì chỉ đi nửa ngày, buổi sáng ở nhà, buổi chiều đi làm cô giáo.”

“Vậy thì tốt quá!” Phí Như Lan vui mừng, nhất thời hoan hô nhảy nhót, giống như trở về thời thiếu nữ.

Triệu Hãn luôn cảm thấy Phí Như Lan có chút buồn, quá nửa là ở nhà quá nhàn rỗi, sau này đi ra ngoài làm việc một chút là được tốt rồi. Tương lai nếu thật sự đoạt được thiên hạ, đến lúc đó sợ rằng muốn đi ra ngoài cũng khó, lúc đó nhất định sẽ rơi vào sự phản đối của quần thần.

Ăn xong cơm trưa, Triệu Hãn ôm Phí Như Lan ngủ trưa một lúc, sau đó duỗi thắt lưng tiếp tục làm việc.

Mấy công văn chưa xử lý, còn có bí thư đưa tình báo đến: Triều Tiên hàng Thanh rồi.

Trong tháng giêng, Hoàng Thái Cực xuất binh đi Triều Tiên, một đường thế như chẻ tre, trực tiếp chiếm được Bình Nhưỡng. Quốc vương Triều Tiên sợ hãi, dẫn theo trưởng tử và các quan trốn về núi Hán phía nam, để cho thứ tử dẫn theo gia quyến hoàng thất chạy tị nạn đến đảo Giang Hoa.

Tháng hai, quân Minh có được tin tức, tháng ba rời biển đi cứu viện, viện quân còn chưa đến nơi, thì đã nhận được tin tức Triều Tiên hàng Thanh.

Năm nay khắp nơi cả nước rối tinh rối mù, nơi nơi có phỉ khấu, Triều Tiên đầu hàng cũng không nhấc lên được sóng gió gì cả, mãi đến bây giờ Triệu Hãn mới nhận được tin tức.

Triệu Hãn gọi Bàng Xuân Lai, Lý Bang Hoa đến, lấy thư mật Triều Tiên đầu hàng quân Thanh ra.

Bàng Xuân Lai nhíu mày nói: “Đại Minh gặp nguy rồi.”

“Chi bằng chiếm hết Giang Tây trước.” Lý Bang Hoa đề nghị nói.

Mấy năm trước, Mãn Thanh đã hàng phục được Mông Cổ, hôm nay hàng phục được Triều Tiên. Tương đương với việc trái phải đều không có người cản tay, về sau có thể toàn lực tấn công Đại Minh, hơn nữa nhất định lần sau sẽ mạnh hơn lần trước!

Bàng Xuân Lai và Lý Bang Hoa đều hoảng sợ, sợ bên phía Bắc Kinh không chống đỡ được.

Thật sự là, tình hình năm nay rất doạ người, hơn nửa đất Trung Quốc đều xuất hiện tình hình thiên tai. Nạn hạn hán ở nam Trực Đãi và Chiết Giang, cho Sùng Trinh một đòn rất mạnh, lực ảnh hưởng này vượt qua cả chuyện Triệu Hãn khởi nghĩa ở Giang Tây.

Thuế má Đại Minh, tất cả đều nhờ vào nam Trực Đãi và Chiết Giang chống đỡ!

Triệu Hãn nói: “Phủ thành Kiến Xương bị nghĩa quân chiếm lĩnh, huyện thành Nam Phong bị giáo phỉ chiếm đoạt, ta đã hạ lệnh quân đội, quan lại và nông hội động thủ trước.”

“Nên làm như thế,” Lý Bang Hoa nói, “Năm nay nhất định phải chiếm được phủ Kiến Xương, phủ Phủ Châu. Như thế thì toàn bộ Giang Tây, cũng chỉ còn ba phủ Nam Khang, Cửu Giang, Quảng Tín, tranh thủ sau vụ hè sang năm chiếm lĩnh toàn bộ Giang Tây.”

“Ta đồng ý chiến lược này.” Bàng Xuân Lai lập tức phụ hoạ.

Bàng Xuân Lai từ Liêu Đông đến, biết rõ Thát Tử có bao nhiêu hung tàn. Triều Tiên đầu hàng, khiến cho Bàng Xuân Lai sinh ra cảm giác nguy cơ, sợ hãi ngày nào đó Thát Tử bất ngờ vây công Bắc Kinh.

Đến lúc đó, nếu như Sùng Trinh đi về phía nam, chia sông để trị cùng với Thát Tử, ngược lại Giang Tây sẽ trở thành cái gai trong mắt triều đình.

Phải nhanh chóng chiếm được Giang Tây, rồi lại chiếm lấy toàn bộ Phúc Kiến, Quảng Đông và Hồ Quảng, như thế Sùng Trinh nhất định sẽ không dám chạy đến phía nam.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »