Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 482
Thần hồn nát thần tính (2)

❊ ❊ ❊

Trầm Do Long dẫn theo đại quân thủ thành cũng được, một khi rời khỏi thành trì, sẽ có quân Đại Đồng ở gần đó, binh lính và dân phu lập tức muốn nghĩ cách rời đi.

Ngày hôm sau tiếp tục hành quân, bởi vì một lượng lớn dân phu chạy tứ tán, còn phải chia binh lính ra vận lương, khiến cho tốc độ hành quân càng trở nên chậm hơn.

Chạng vạng hạ trại.

Lần này, Trầm Do Long bị ăn giáo huấn, để dân phu ở giữa, binh lính ở bên ngoài, như thế có thể phòng ngừa ban đêm dân phu chạy trốn.

Dân phu đúng là không có cơ hội chạy trốn, nhưng binh lính lại bắt đầu chạy. Mấy binh lính ở tầng bên ngoài, ban đêm quân số giảm cao đến sáu phần, trong một đêm có hơn tám trăm người chạy trốn.

Đến sáng sớm, kiểm kê nhân số, Trầm Do Long và các tướng quân đều sắc mặt khó coi.

Phó Tổng binh tên là Thi Vương Chính, cái tên rất hay. Hắn mời Trầm Do Long sang một bên, nói nhỏ: “Đốc sư, không thể tiếp tục hành quân như thế nữa, nếu không đến Hà Nguyên giao chiến với phản tặc, sợ rằng quân ta sẽ chưa đánh chỉ nghe tiếng gió thôi đã sụp đổ rồi.”

“Làm như thế nào đây?” Trầm Do Long thở dài nói.

Thi Vương Chính đề nghị nói: “Lập tức phát lương cho binh lính và dân phu, bổ sung tất cả quân lương của tháng trước, Đốc sư nhất định phải tự mình phát lương!”

“Được!” Trầm Do Long nghe theo lời đề nghị này.

Bởi vì bản thân không biết đánh trận, hơn nữa vì để cho võ tướng phục tùng mình, Trầm Do Long vẫn luôn không can thiệp vào quân vụ cụ thể.

Chuyện này dẫn đến hai kết quả, võ tướng rất thích Trầm Do Long, cho rằng vị Tổng đốc này là một người quan rất tốt, bình thường cũng vẫn luôn tưởng rằng Tổng đốc rất chăm chỉ. Nhưng mà, quân kỷ bại hoại nghiêm trọng, chuyện cắt xén quân lương trở thành như cơm bữa. Binh lính tầng dưới cùng không nhận được lương hưởng, tất cả đều dựa vào lúc cướp bóc nông thôn, âm thầm giấu chút bạc để bồi thường tổn thất.

Quan binh như thế, tiệt diệt tặc ba năm, tất cả đều là lão binh, chẳng những sợ Triệu Hãn, mà cũng sợ phản tặc khác.

Chỉ một câu, không muốn liều mạng!

Trầm Do Long gọi tất cả võ tướng đến, tuyên bố nói: “Hôm nay tạm dừng hành quân, các ngươi triệu tập binh lính, bản đốc muốn đích thân phát lương!”

Loại thời điểm mấu chốt này, võ tướng cũng hiểu cho Tổng đốc, chỉ cần đừng bảo bọn họ bỏ tiền, Tổng đốc muốn tự mình phát lương thì phát thôi.

Các binh lính xếp thành hàng lĩnh lương hưởng, cuối cùng trên mặt cũng có chút không khí vui mừng.

Chuyện này lập tức thấy được hiệu quả, đêm đó chỉ có ba trăm binh lính bỏ trốn.

Ngày thứ ba, tiếp tục hành quân.

Đi được không xa, đội tuần núi đi trước dò đường, đã kích động trở về bẩm báo: “Đốc sư, trong núi phía trước, có tặc binh mai phục, chúng ta nhìn thấy rất nhiều cờ xí của phản tặc!”

“Rốt cuộc là có bao nhiêu tặc binh?” Trầm Do Long hỏi.

Thám tử đáp: “Không biết, tiểu nhân không dám đến quá gần.”

Trầm Do Long sợ bị mai phục, lập tức dừng đi tiếp, phái thêm ba trăm binh lính, đi vào trong núi tìm hiểu tình hình thực tế của tặc khấu.

Cứ dày vò như thế một canh giờ, các binh lính trở về báo cáo, nói phục binh trong núi là giả, chỉ là một đám cờ xí lung tung.

Trầm Do Long càng trở nên cẩn thận, tốc độ hành quân càng chậm hơn.

Không đi được mấy dặm, lại phát hiện cờ xí của phản tặc ở trong núi. Mọi người chỉ phải dừng lại, cẩn thận xem xét, cứ lặp đi lặp lại như thế, thời gian một ngày chỉ đi được mấy chục dặm đường.

Hơn nữa, sĩ khí hạ xuống rất thấp, bất luận là tướng lĩnh hay là binh sĩ, đều cảm thấy phía trước lúc nào cũng có thể xuất hiện phản tặc.

Ngày hôm đó, khi hạ trại xong, Trầm Do Long dặn dò các tướng lĩnh nói: “Tối nay phải đề phòng cho tốt, toàn quân để nguyên y phục ngủ, binh khí không rời tay, bố trí nhiều trạm gác hơn, nhất định phải đề phòng phản tặc tập kích đêm.”

Các tướng lĩnh lập tức đi làm, truyền quân lệnh xuống, khiến cho toàn quân càng thêm khủng hoảng.

Cả một đêm, có rất nhiều người ngủ cũng không ngủ ngon.

Nửa đêm về sáng, đột nhiên một lính gác hét lớn: “Làm gì thế?”

Nghe được âm thanh quát lớn, hơn mười binh lính chạy trốn tăng thêm tốc độ, chạy về phía núi lớn ngoài quân doanh.

“Đứng lại!”

Lính gác rất có trách nhiệm, bởi vì tối nay canh gác, hắn được lĩnh ba trăm văn tiền trợ cấp.

Lúc này, vào thời khắc mấu chốt, phải hào phóng một chút nếu không thì còn có ai tình nguyện làm lính gác?

“Có phải là phản tặc tập kích đêm không?” Một quan quân lao tới hỏi.

Một lĩnh gác khác đang ngủ gà ngủ gật, nghe được lời ấy, lập tức kích động hô to: “Địch tập, địch tập!”

“Đang đang đang đang!”

Có lính bắc bắt đầu gõ la cảnh báo.

Nhất thời toàn quân quan binh bừng tỉnh, tất cả cầm lấy vũ khí, cũng có một vài người sợ tới mức trực tiếp chạy trốn, đột nhiên cả tòa quân doanh hỗn loạn cả lên.

Vất vả lắm mới bình tĩnh lại được, hừng đông bắt đầu kiểm kê quân số, khắp nơi mọi người đều mắt đỏ ngầu ngáp lớn.

Đêm đó, có hơn hai trăm binh lính chạy trốn, dân phu chạy trốn hơn bảy trăm người, còn có mấy chiếc thuyền nhỏ vận chuyển quân nhu.

Trong đó có một con thuyền, đựng một lượng lớn tiền tài, đó là tiền của phó Tổng binh Thi Vương Chính.

Phí Như Hạc ở Long Xuyên vây thành hai tháng, vị phó Tổng binh này tìm việc để làm, xảo trá vơ vét tài sản của phú thương trong thành, kiếm được rất nhiều bạc. Sau đó, lại dùng thuyền vận lương trong quân đội để vận chuyển tiền tài của minh, loại lấy vật công dùng vào tư này là chuyện rất bình thường.

Đặc biệt là vào thời kỳ tiểu triều đình Nam Minh, một lượng lớn quan văn dẫn theo người nhà di chuyển về phía nam, nhiều tài phú như thế vận chuyển như thế nào?

Mỗi người mỗi cách, ai cũng có thần thông.

Những quan văn lợi hại nhất, trực tiếp dùng thuyền chiến, dùng để vận chuyển dân phu và quân đội để vận chuyển tiền tài cho nhà mình. Mà phía sau bọn họ, chính là quân Thanh đuổi theo, trường hợp đó có thể nói là quỷ dị không nói nên lời.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »