Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 408
Vô pháp vô thiên (1)

❊ ❊ ❊

Hàn Thừa Tuyên, Phó Nhữ Vi đi du sơn ngoạn thủy, thì Đốc học Giang Tây Ngô Bỉnh lại nghiêm túc làm việc.

Làm việc như thế nào?

Quan Đề học mà, đương nhiên là thông qua việc chủ trì thi cử để kiếm tiền rồi!

Tháng tư, kỳ thi phủ đạo Nam Xương.

Một ngày trước kỳ thi đạo, Ngô Bỉnh làm quan chủ khảo, còn đang làm công việc thị sát ở thanh lâu lớn nhất phủ thành.

Người này là một nhà hí kịch, đương nhiên đi dạo thanh lâu là thuộc loại hành vi cao nhã. Chạng vạng hắn sẽ đến phòng của hồng đầu bài, hành vi lời nói đều có chút quy củ, cứ như thế mà đàn từ xướng khúc cùng đầu bài.

Dần dần, uống rượu nóng lên, Ngô Bỉnh càng ngày càng ngồi gần với đầu bài.

Hai người ôm lấy nhau, hai bên rót rượu cho nhau uống, rồi cùng lật xem bản tranh minh họa “Đại Đồng nữ tướng lục”.

“Nghe nói Phan Tái Tái của Thiên Vi Tinh này, bây giờ đang ở nông hội bên ngoài huyện Nam Xương hát hí khúc?” Đột nhiên Ngô Bỉnh hỏi thăm.

Đầu bài này tên là Lý Nhược Sân, đọc sự tích của các nữ tướng Đại Đồng, trong lòng sinh ra loại tình cảm rất hâm mộ. Lại chỉ có thể cười theo nói: “Ta là một cô gái thanh lâu, sao biết được hàn tung của nữ tướng Đại Đồng? Nếu như tiên sinh có hứng thú, có thể đến nông thôn tìm Phan cô nương.”

Ngô Bỉnh thờ dài nói: “Ta đúng là muốn đi, chỉ sợ điêu dân sẽ giết quan tạo phản.”

Lý Nhược Sân cười nói: “Tiên sinh không chọc bọn họ, thì sao điêu dân lại giết quan?”

“Cũng đúng.”

Đột nhiên trong lòng Ngô Bỉnh trở nên nóng như lửa, tính sau khi chủ trì xong cuộc thi ở trở về, sẽ đi tìm gặp Phan nương tử ở chương Vi Tinh đó. Chắc rằng dựa vào tài hoa của bản thân mình, ra tay lại hào phóng, nhất định sẽ khiến cho Phan nương tử vui, nói không chừng còn rời khỏi phản tặc, bị mình nạp vào phòng làm thiếp đó.

Không đúng, không thể nạp vào phòng!

Nếu như rời khỏi phản tặc đi làm thiếp, Phan nương tử sẽ không phải là Thiên Vi Tinh, vậy thì kết giao còn gì thú vị nữa?

Ngô Bỉnh chẳng những thích ngâm thơ xướng khúc, mà còn thích đọc tiểu thuyết võ hiệp.

“Lục Mẫu Đơn” nói đến thời kỳ Võ Tắc Thiên, chuyện tình giữa con tướng môn Lạc Hoành Huân và giang hồ hiệp nữ Hoa Bích Liên, tiểu thuyết này đã được Ngô Bỉnh cải biên thành hí khúc.

Còn có một quyển thịnh hành ở Giang Nam “Xạ điêu anh hùng truyện”, Ngô Bỉnh cũng đang trong thời gian sáng tác cải biên, hắn rất thích hiệp nữ Hoàng Dung. Không chỉ là hiệp nữ, mà còn là tài nữ có trí tuệ, quả thật là bông sen trắng trong những người đọc sách.

Đầu năm đến Giang Tây nhận chức, Ngô Bỉnh đọc được bản “Đại Đồng nữ tướng lục” kia, phản ứng đầu tiên giống như là lấy được chí bảo.

Hắn có một tâm nguyện, chính là trong lúc nhậm chức ở Giang Tây, đi gặp một trăm linh tám vị Đại Đồng nữ tướng, làm bạn tốt với tất cả “Giang hồ hiệp nữa” này.

“Minh sử”, “Khâm định thắng triêu tuần tiết chư thần lục” do Thanh triều biên soạn, Ngô Bỉnh thuộc loại tự sát tuẫn quốc, tuyệt thực bảy ngày rồi chết.

Nhưng sử thư do các di dân cuối thời nhà Minh biên soạn, Ngô Bỉnh lại là người đầu hàng Mãn Thanh, hàng Thanh không lâu thì bị kiết lỵ mà chết. Hơn nữa, bạn thân của Ngô Bỉnh là thân tộc Cù Cộng Mỹ, ở trong “Tước hỏa lục” cũng ghi lại hắn đầu hàng Thanh.

Cách nói nào đáng tin hơn, mọi người có thể tự mình hiểu.

Sau khi sảng khoái một hồi, Ngô Bỉnh thong thả rời khởi thanh lâu, nửa đêm ngồi kiệu đi tới trước trường thi. Hắn uống say khướt, bên hông còn mang theo bản “Đại Đồng nữ tướng lục”, đi tới ngã tư đường của trường thi, hắn mới cảm giác được rất không bình thường.

Ở trong tình huống bình thường, thi đạo của phủ Nam Xương, ít nhất có mấy nghìn học sinh tham gia, vì vậy nên phải lấy đơn vị huyện để tiến hành thi luân phiên.

Nhưng trong ngõ nhỏ này, sao chỉ có mấy người đi thi?

Ngáp một cái, Ngô Bỉnh lặng lẽ đi vào từ cửa nhỏ, không dám để cho những thí sinh này phát hiện ra. Bởi vì dựa theo quy củ, không chỉ có hắn phải đến trường thi ở từ trước mà thư lại cũng đều phải đến ở từ trước, để tránh không làm lung tung trước kỳ thi.

Sau khi đi vào trường thi, Ngô Bỉnh cả người đều là mùi rượu gọi thư lại phủ nha đến: “Năm nay phủ Nam Xương có bao nhiêu thí sinh?”

“Tám trăm hai mươi bảy người.” Thư lại trả lời.

Ngô Bỉnh cả kinh nói: “Sao chỉ có ít như vậy?”

“Ài!”

Cả người thư lại thở dài, lười trả lời vấn đề này.

Nếu Học đồng, Đồng sinh tham gia đạo thí, phải báo danh ở chỗ Tri huyện trước, sau đó sẽ do thầy giáo ở Huyện học tổ thức tống khảo.

Mà bây giờ, Tri huyện ở các phủ của Nam Xương đều đang gặp khó khăn, giáo dụ mà triều đình bổ nhiệm cũng đang gặp khó khăn. Nếu như thi cử nhân thì cũng thôi đi, dù sao còn có cơ hội thi Tiến sĩ rời khỏi Giang Tây. Nhưng thi Tú tài thì có ý nghĩa gì? Cho dù có thể thi đỗ Tú tài, còn chưa đợi bọn họ trúng cử, thì bầu trời Giang Tây đã sớm thay đổi rồi.

Thi cũng coi như không, còn không bằng tự học sách giáo khoa Tiểu học mà Triệu Hãn phát hành.

Mà bây giờ sách giáo khoa Tiểu học, Trung học, sau khi cải cách đã được in ấn hết. Nhanh chóng khiến người đọc sách tranh nhau mua bọn họ rất xấu hổ đi học Tiểu học, nhưng mua sách về nhà tự học vẫn là không tệ.

Dù sao tự học cũng không khó khăn, chỉ thêm một chút nội dung Toán học và tư tưởng Đại đồng, những kiến thức còn lại bọn họ đã sớm nắm được.

Ngô Bỉnh ngồi ở trên ghế than thở, các học sinh không muốn thi, vậy thì hắn kiếm tiền như thế nào?

Ánh mặt trời chiếu xuống, đến giờ phát đề thi.

Chỉ thấy những người thi này chạy ra khỏi phòng thi, chạy tới ngoài hiên cùng nhau quỳ xuống.

Một thí sinh đại biểu hô to: “Bẩm báo Đốc học, Lư Lăng Triệu tặc không tuân theo thánh hiền, thực hiện dạy cái gì mà Toán học ở các huyện. Toán học này không phải là Toán học Đại Minh, mà là chữ của đám người man di, thật đúng là quên nguồn quên gốc, ý muốn thay thế Toán học trong nước. Sĩ tử Nam Xương chúng ta, liên kết dâng lên một tấu sớ, xin Đốc học chuyển lên triều đình để Hoàng thượng nghe.”

“Xin Đốc học làm chủ!” Hơn tám trăm sĩ từ cùng nhau dập đầu.

Ngô Bỉnh nói: “Cầm tấu chương lên đây, các ngươi trở về thi đi.”

“Đa tạ Đốc học.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »