Thời gian đã vào tháng năm, vẫn như trước chưa có hạt mưa nào.
Cho dù mọi người mê tín thì cũng ko cho rằng Triệu Hãn thất đức, mà cho rằng Hoàng đế Sùng Trinh đã mất đi thiên mệnh.
Phủ Quảng Tín đã xuất hiện dân bị đói. Thuận theo con đường mua bán đi vào ba huyện Ngọc Sơn,Quảng Phong, Duyên Sơn. Bọn họ ngay cả lương thực vụ hè cũng không kịp thu hoạch, bởi vì Chiết Giang cũng không có lương thực vụ hè gì cả, bởi vì đã sớm đổi thành trồng các cây công nghiệp.
Năm trước Chiết Giang là thiên tai thật, năm nay là hơn một nửa là hoạ do con người gây ra, Sùng Trinh thúc giục thuế má quá gấp, quan lại địa phương trực tiếp cướp giữa ban ngày.
Tri phủ Quảng Tín bị doạ cho sợ, sợ dân đói đến quá nhiều, sớm hay muộn cũng xảy ra dân biến. Vì thế kêu gọi thân sĩ quyên tiền quyên lương, đồng thời lại chiêu mộ hương dũng, dùng vũ lực đuổi những dân đói này về Chiết Giang!
Ngoài ra, Quảng Đông bùng nổ rồi.
Năm trước Trầm Do Long bình định dân loạn Quảng Đông, bây giờ đang tiếp tục tiêu diệt tặc ở Quảng Tây. Nhưng mà năm trước hơn phân nửa tỉnh Quảng Đông hạn hán, năm nay lại hơn phân nửa tỉnh Quảng Tây hạn hán.
Nông dân Quảng Đông khởi nghĩa, tháng tư tro tàn cháy lại, hơn nữa nhanh chóng thổi khắp các phủ. Những biến đổi này đều là do Triệu Hãn mang đến, không có mấy lần hắn đánh bại quan quân, mà ở xung quanh không có nhiều khởi nghĩa nông dân như thế, mặc dù các cuộc khởi nghĩa này đều sẽ bị Đốc phủ nhanh chóng bình định.
Phủ Cát An.
Triệu Hãn nói lời tạm biệt với thê tử, tiểu muội, sau đó bước lên chiến thuyền, hắn muốn đích thân đi trấn an người Hẹ ở khu vực Nam Cống.
Vùng núi xung quanh thành Cống Châu, công tác tuyên giáo của Trần Mậu Sinh đã có được tiến triển lớn. Bởi vì kinh tế bị phong toả và sự phân hoá bên trong, nên càng ngày càng có nhiều người dân ở núi tình nguyện làm hộ khẩu và nộp thuế, nhưng tổ chức nông hội vẫn không thể thành lập như trước.
Vốn dĩ người Hẹ này rất đoàn kết, dựa vào khu vực và quan hệ huyết thống liên kết cùng hỗ trợ nhau, dường như nông hội biến thành thứ dư thừa vậy.
Nhưng mà loại liên kết hỗ trợ này có vòng quá nhỏ, thậm chí người Hẹ đến từ địa phương khác, đều bởi vì lợi ích mà xảy ra mâu thuẫn. Chỉ mùa xuân năm nay, bởi vì khô hạn nên tranh giành nước, đã xuất hiện mâu thuẫn giữa người Hẹ bản địa và người Hẹ đến từ địa phương khác, lần lượt khiến cho hơn hai mươi người chết
Lần huyên náo lớn nhất, hai bên điều động hơn ba nghìn người đánh lẫn nhau.
Triệu Ngôn một đường đều thưởng thức cảnh đẹp hai bên, rất nhanh thuyền đã đến thành Cống Châu.
Đám người Phí Như Hạc, Trần Mậu Sinh, Lưu An Phong, dẫn theo quân tướng, quan lại ra ngoài thành nghênh đón. Nguyên Đại Minh Tri phủ Cống Châu Lưu Hoàn, bởi vì phối hợp với Trần Mậu Sinh nên lập được công, nhìn thấy tình hình khu vực Nam Cống phức tạp, nên đặc biệt đề bạt vượt cấp cho hắn làm Đồng tri phủ Cống Châu.
“Bái kiến Tổng trấn!” Mọi người cùng chắp tay hô.
Triệu Hãn ôm quyền nói: “Các vị vất vả rồi, không cần đa lễ.”
Triệu Hãn đi đến trước mặt Phí Như Hạc, cười nói: “Ngươi gầy rồi, xem ra có tinh thần hơn nhiều.”
“Vẫn luôn đánh trận, có thể không gầy sao?” Phí Như Hạc cười hắc hắc nói.
Trong khoảng thời gian này, Phí Như Hạc thật sự là vẫn luôn đánh trận. Một là tiêu diệt thổ phỉ ở trong núi, hai là đánh trận với quân nông dân ở các huyện Nam Cống.
Quân nông dân này, tình huống mỗi một nơi đều khác nhau.
Một vài nơi thì đồng ý quy phục Triệu Hãn, một vài nơi thì kiên quyết yêu cầu tự trị. Hơn nữa bất luận là loại nào, đều không phối hợp công việc, tất cả đều phải đánh cho phục thì mới trở nên thành thật.
Đến nay, quân đội dưới trướng Phí Như Hạc, đã chiếm lĩnh được bảy thành Cống Châu, Thượng Do, Đại Dư, Nam Khang, Hưng Quốc, Ninh Đô, Vu Đô, Tín Phong, hoàn toàn đánh thông con đường nối tiếp Giang Tây và Quảng Đông. Đồng thời, năm trăm binh lính đóng ở Mai Quan, chặn đứng khu vực chiến lược quan trọng giữa hai tỉnh.
Nhưng chỉ có ba huyện Cống, Hưng Quốc, Vu Đô là hoàn thành viên mãn công việc chia ruộng, những địa phương khác còn cần tiếp tục cố gắng.
Triệu Hãn lại vỗ bả vai Trần Mậu Sinh nói: “Ngươi cũng vất vả rồi.”
“Không vất vả.” Trần Mậu Sinh đứng thẳng người.
Thê tử của Trần Mậu Sinh, Dương Xuân Nga, lúc này đang đứng ở bên cạnh, hơn nữa còn mang thai rồi.
Triệu Hãn cười nói: “Chúc mừng, chúc mừng!”
Hai phu thê cũng cười theo, vốn dĩ bọn họ định nhận nuôi một đứa nhỏ, không ngờ được Dương Xuân Nga lại còn có thể mang thai.
Triệu Hãn lại đi nói chuyện với Lưu An Phong, Lưu Hoàn,vừa nói vừa đi vào cửa thành.
Lưu Hoàn thân là quan viên Đại Minh đầu hàng, đơn thuần chính là vận may phân chó, trực tiếp được bổ nhiệm làm Đồng tri Cống Châu. Hắn nhìn thấy Triệu Hãn trẻ tuổi thì chấn kinh, phát hiện vị chủ quân này thật sự không có gì kiêu ngoại, vì thế bản thân cũng trầm tĩnh lại.
Ven đường đều có bách tính đến xem, muốn nhìn một chút Triệu Thiên Vương có dáng vẻ gì, Triệu Hãn đúng là không khiến bọn họ thất vọng.
Tạm thời vào phủ nha ở, các quan viên khác đều giải tán, chỉ còn vài người phụ trách công việc chủ yếu ở lại.
Phí Như Hạc báo cáo đầu tiên nói: “Nếu như lấy hết huyện Sùng Nghĩa, thì sẽ khống chế được toàn phủ Nam An. Nơi đó cũng không có phản tặc, trong thành là quan phủ Đại Minh, ngoài thành khắp nơi đều là người Hẹ. Cả huyện đều nghèo, bốn phía là núi, chỉ có mấy khu vực lòng chảo cũng coi là phì nhiêu. Nói thật đánh chiếm địa phương đó là một gánh nặng, cũng không giúp ích được gì cho việc đánh trận.”
“Có nghèo hơn nữa thì cũng phải chiếm lấy,” Triệu Hãn nói, “Đợi ba huyện khác của phủ An Nam chia ruộng xong, nông hội được củng cố thêm, thì chiếm lấy huyện Sùng Nghĩa. Phủ Cống Châu thì sao?”
Phí Như Hạc nói: “Tháng trước vừa chiếm huyện Tín Phong. Ba huyện Long Nam, Toàn Nam, Định Nam, có một thủ lĩnh điền binh tên Quách Toàn, còn có hơn mười thủ lĩnh điền binh lớn nhỏ. Vốn dĩ bọn họ tình nguyện quy phục, nghe nói chúng ta muốn chia ruộng, hơn nữa còn không thể cho thuê lại ruộng, vì thế lại chiếm lĩnh ba huyện, dựa vào địa hình hiểm yếu để chống lại.”
Triêu Hãn cười nói: “Đây là tự tạo phản làm địa chủ rồi, nên không tình nguyện nhổ điền sản cướp được ra.”