Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 407
Du sơn ngoạn thủy (2)

❊ ❊ ❊

“Đó là điều đương nhiên.” Hàn Thừa Tuyên cười nói.

Hồ Định Quý nói: “Nếu có lưu dân, Huyện tôn không cần bối rối, ta sẽ dẫn người đi xử lý.”

“Vất vả rồi.” Hàn Thừa Tuyên chắp tay nói.

Đại khái nói chuyện hết thời gian một nén hương, Hàn Thừa Tuyên xem như là đã nhìn ra.

Việc của huyện Nam Xương này, đều là Chủ bộ Lưu Tử Vinh, Điền sử Hồ Định Quý làm chủ. Mà Huyện thừa Trương Nhược Hải, hoàn toàn chính là con rối, chỉ ngẫu nhiên nói một hai câu thừa lời.

Đến chạng vạng, Hàn Thừa Tuyên tự mình bỏ tiền, mời Trương Nhược Hải đến nội trạch huyện nha ăn tiệc.

Hàn huyên vài câu, Hàn Thừa Tuyên trực tiếp hỏi: “Chủ bộ, Điền sử của bản huyện, còn có hai ban nha dịch, có phải đều là người của phản tặc không?”

Trương Nhược Hải sợ tới mức cả người run lên, vội vàng thấp giọng nói: “Huyện tôn đừng để lộ ra, chúng ta làm vài năm quan hồ đồ sống qua ngày là được rồi.”

Thế mà lại thật sự là phản tặc.

Huyện thành Nam Xương này tuy không thuộc địa bàn quản lý của phủ thành nam Xương, nhưng cũng là khu vực trung tâm của tỉnh Giang Tây. Đường đường huyện nha, ngoại trừ Huyện thừa, quan lại còn lại thế mà lại đều là người của phản tặc.

Ngực Hàn Thừa Tuyên chảy ra mồ hôi lạnh, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Lư Lăng Triệu tặc, không phải đã sớm chiêu an rồi sao?”

Trương Nhược Hải kêu khổ nói: “Đúng là chiêu an rồi, cũng không đánh trận, nhưng sợ rằng Giang Tây này sắp thuộc họ Triệu rồi. Huyện tôn trước cũng là bị dọa cho sợ chạy, trực tiếp treo ấn cáo bệnh về quê.”

“Toàn bộ Giang Tây đều là như thế?” Hàn Thừa Tuyên hỏi.

Trương Nhược Hải nói: “Những nơi khác ta không biết, nhưng toàn bộ phủ Nam Xương đều là như thế. Phía đông phủ Phủ Châu, phía tây phủ Thụy Châu, nghe nói cũng đang thành lập nông hội, sớm hay muộn cũng rơi vào trong tay Triệu tặc.”

“Rốt cuộc nông hội là thứ gì?” Hàn Thừa Tuyên nhớ tới cờ xí ở ngoại ô.

Trương Nhược Hải giải thích nói: “Dưới trướng Triệu tặc có đoàn tuyên giáo, đi khắp nơi tuyên truyền cái gì mà thiên hạ đại đồng. Đoàn tuyên giáo dẫn theo một vài nòng cốt nông hội, tất cả những thôn trấn đi qua, trong vòng hai ba tháng nhất định sẽ thành lập ra nông hội. Chính là nông dân liên kết với nhau, ép địa chủ giảm tô giảm tức, còn không nộp sưu cao thuế nặng cho quan phủ. Những lúc rảnh rỗi, nông hội cũng hỗ trợ giúp đỡ lẫn nhau.”

“Đây… đây là tạo phản?” Hàn Thừa Tuyên nghẹn họng nhìn trân trối.

Giọng điệu Trương Nhược Hải khẳng định nói: “Đây chính là tạo phản, thân sĩ địa chủ phải chịu khổ lâu dài!”

Hàn Thừa Tuyên hoàn toàn không nói gì, nếu cái này cũng tính là tạo phản, vậy thì hắn cũng muốn tạo phản.

Khi Hàn Thừa Tuyên làm Tri huyện Truy Xuyên, lấy hết chiêu thức cả đời ra mới khôi phục được một cái tiên pháp của Trương Cư Chính. Cũng bởi vì thế mà đắc tội với quyền quý hào cường, tuy xây dựng lại được chính trị toàn huyện, nhưng hắn lại bị điều đến Giang Tây đối mặt trực tiếp với phản tặc.

Không thể không thừa nhận, phản tặc ở Giang Tây, làm còn tốt hơn so với quan phủ.

Nhưng thế này không đúng lắm mà, nếu thật sự tiếp tục phát triển thế này thì toàn bộ Giang Tây sẽ thật sự là họ Triệu.

Trong lòng Hàn Thừa Tuyên rất rối rắm, tất cả giáo dục hắn nhận được, là trung quân đền nợ nước, yêu thương bách tính. Mà bây giờ trung quân đền nợ nước, dường như đã có xung đột với yêu thương bách tính, rốt cuộc là nên chọn bên nào?

Ban đêm, Hàn Thừa Tuyên trằn trọc, nghĩ thế nào cũng không nghĩ ra.

Cứ như thế qua mấy ngày, Hàn Thừa Tuyên phát hiện mình không có việc gì để làm. Chính vụ do Chủ bộ Lưu Tử Vinh xử lý, trị an do Điền sử Hồ Định Quý xử lý, tất cả sự vụ của bản huyện đều được xử lý gọn gàng ngăn nắp.

Cho nên, cần hắn đến Tri huyện này làm cái gì?

Trong sự bất lực, Hàn Thừa Tuyên đi du sơn ngoạn thủy, dẫn theo gia phó qua sông đi đến địa giới phủ Thụy Châu.

Hỏi thăm trái phải, thế mà Tri huyện Thượng Cao, lại có thể Phó Nhữ Vi, tiến sĩ cùng năm với hắn.

Hàn Thừa Tuyên lập tức đi đến bái kiến, nghiêm khắc mà nói, loại hành vi này không được cho phép, Tri huyện không được tự tiện rời khỏi địa bàn quản lý của mình.

“Khang Hầu huynh, sao huynh lại đến đây?’ Phó Nhữ Vi rất kinh ngạc.

Hàn Thừa Tuyên giải thích nói: “Ta làm Tri huyện ở Nam Xương, thật sự không có việc gì để làm, nên đi xung quanh giải sầu.”

Phó Nhữ Vi dở khóc dở cười: “Cũng là người cùng cảnh ngộ”

“Huyện Thượng Cao cũng bị phản tặc chiến đoạt?” Hàn Thừa Tuyên hỏi.

Phí Nhữ Vi thở dài nói: “Bốn huyện phủ Thụy Châu, đã có hai huyện như thế. Chỉ còn lại phủ thành Phụ Qách huyện Cao An, còn có bên trong núi huyện Nghi Phong, tạm thời vẫn còn ở trong tay triều đình Đại Minh. Có điều, hai huyện này đã đang phát triển nông hội, rơi vào trong tay phản tặc cũng chỉ là chuyện sớm hay muộn. Huynh bị điều nhiệm đến Giang Tây, là do đắc tội với người khác đúng không?”

“Quả thật là đắc tội với không ít người,” Hàn Thừa Tuyên nói, “Ta khôi phục lại một tiên pháp ở huyện Truy Xuyên, không được thu sưu cao thuế nặng, hơn nữa còn đo đạc lại đất đai lần nữa.”

Phó Nhữ Vi cười khổ nói: “Ta không có khả năng như Khang Hầu huynh, năm trước Chiết Giang đại hạn, ra chỉ cưỡng ép hai đại tộc mở nhà kho lương. Ta đắc tội với vài người quan viên đảng Đông Lâm.”

Triều đình đúng là đủ thú vị, toàn bộ quan tốt đều đến Giang Tây.

Đột nhiên, Hàn Thừa Tuyên hỏi: “Tình hình thực tế ở đây, có cần báo lên triều đình không?”

“Không được báo,” Phó Nhữ Vi lắc đầu nói, “Mấy lần đại chiến, quan binh Giang Tây đều bại trận. Nếu như báo lên triều đình, nhất định sẽ dẫn đến một trận tức giận lôi đình, Giang Tây sẽ lại có chiến loạn. Đến lúc đó, triều đình lấy đâu ra lương tiền và quan binh để đánh trận? Những việc ở đây, kéo dài được ngày nào hay ngày đó. Ài, Triệu Ngôn kia cũng được coi như một tên tặc tốt.”

Hàn Thừa Tuyên nói: “Ta biết hắn là tặc tốt, nhưng tặc chung quy cũng vẫn là tặc.”

Phó Nhữ Vi nói: “Khang Hầu huynh có thể đi đến núi xem thử, rốt cuộc uy tín của Triệu tặc kia lớn như thế nào. Dân ở trong núi, đang thành lập nông hội, thậm chí đi mấy dặm còn nhìn thấy mấy chục dặm đường núi, đi tới thẳng sông giữa núi để lấy nước về tưới. Như thế còn chưa tính là gì, sau khi bọn họ lấy nước bọn họ còn đào bể chứa, dường như muốn gánh nước đến đổ đầy bể chứa! Ta đi xem thử một lần, đúng thật là vô cùng kinh ngạc, chuyện này là chuyện không một quan phủ nơi nào làm được.”

Hàn Thừa Tuyên không còn lời nào để nói.

Phó Nhữ Vi cười khổ nói: “Đừng nghĩ nhiều, cũng nhau du sơn ngoạn thủy đi.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »