Chỉ thấy hơn hai nghìn đằng giáp binh, nâng hơn hai mươi cái thang công thành, đồng loại nhảy vào sông đào bảo vệ thành.
Đằng giáp và cây thang có sức nổi, binh lính rất nhanh thoải mái qua sông lên bờ, lần lượt đặt thang ở nhiều chỗ trên tường thành.
“Là đằng giáp binh!”
“Triệu Thiên Vương làm pháp chiêu mộ đằng giáp binh!”
Tặc khấu từng nghe “Tam quốc diễn nghĩa” đều hoảng sợ hô to, rất nhiều tặc khấu dứt khoát xoay người bỏ chạy.
“A!”
Đột nhiên một tiếng hét thảm vang lên, là tặc khấu nâng cây lăn, bởi vì quá kích động mà ngã sấp xuống, chân của mấy tặc khấu khác đều bị cây lăn làm bị thương. Bọn họ cũng không còn quan tâm đến thủ thành được nữa, tất cả đều nhịn đau rời đi, những nơi đi qua khiến cho những tặc khấu khác chạy tán loạn.
Trương Thiết Ngưu làm gương cho binh lính, trèo lên thang gỗ leo lên trên.
Nơi này có mấy tặc khấu, muốn đẩy cây thang ra, nhưng có rất nhiều đằng giáp binh ở dưới đè thang lại.
Độ cao hơn bốn thước, trong nháy mắt Trương Thiết Ngưu đã trèo lên trên.
Bây giờ vũ khí của hắn, đã đổi thành một cây cương đao, hai chiếc rìu nhỏ buộc ở bên hông để ném.
“Giết!”
Trương Thiết Ngưu trèo lên tường thành, nâng thuẫn che những nơi quan trọng, giơ đao chém ra.
Còn lại nhiều chỗ, cũng lần lượt tấn công lên, đằng giáp binh đuổi theo tặc khấu chém giết một trận.
Tặc thủ Phiên Thiên Hầu thấy tình thế không ổn, lập tức chạy dọc theo tường thành dựa vào sông, treo dây thừng nhanh chón chạy trốn, sau đó bơi sang phía bên kia sông đi vào núi.
Một trận đánh đã chiếm được, đằng giáp binh chỉ có hai người bị thương, thậm chí đến cây lăn của tặc khấu cũng chưa sử dụng.
Khống chế lục soát cả thành, bắt được hơn sáu trăm tặc binh.
“Những người này xử lý thế nào?” Quan tuyên giáo hỏi.
Sắc mặt Trương Thiết Ngưu dữ tợn: “Giết hết!”
Bọn họ thuộc loại tập kích bất ngờ, nghỉ ngơi một ngày, ăn uống no đủ, còn phải lao tới tòa huyện thành tiếp theo, sao có thể chia người ra để trong giữ tù binh?
Quan tuyên giáo cũng hiểu được đạo lý này, nên không hề ngăn trở.
Hơn sáu trăm tặc binh bị trói lại, cắt cổ giết chết từng người một. Bách tính trong thành cũng không sợ hãi, ngược lại hoan hô ủng hộ, bọn họ bị những tặc binh này làm hại không nhẹ.
Mượn phụ nữ trong thành, dùng lương thực của phản tặc nấu cơm, toàn thể binh lính cởi giáp trụ nghỉ ngơi.
Quan tuyên giáo lại không thể nào nghỉ ngơi, bọn họ còn phải chạy đi liên kết, triệu tập những đại hộ trong thành may mắn còn tồn tại, để cho mỗi nhà bọn họ đều đưa người ra phụ trách phủ thành. Phòng ngừa sau khi đằng giáp binh rời khỏi, phản tặc thành công chạy trốn lại giết trở về. Ngoài ra,còn phải để cho những đại hộ này thu thập thuyền nhỏ và la, dùng để vận chuyển đằng giáp binh và lương thực, Trương Thiết Ngưu muốn dựa theo bờ sông đi đến huyện Trà Lăng.
(Chú: Trà Lăng đã thăng cấp làm châu, lúc trước vẫn luôn viết sai, cảm ơn mọi người chỉ ra lỗi sai).
Bên phía Trà Lăng, tuy Lưu Trụ là phó tướng, nhưng binh lực lại nhiều hơn Trương Thiết Ngưu.
Dưới trướng Lưu Trụ có hai nghìn chính binh, hai nghìn nông binh, còn có hơn sáu nghìn đội vận lương, ngoài ra còn có đoàn tuyên giáp, nòng cốt nông hội, y liệu binh, tổng cộng hơn chín trăm người.
Sau khi đi vào địa giới huyện Trà Lăng, đoàn tuyên giáo, quan lại, nông hội lập tức hành động, đi đến các thôn trấn tuyên truyền giảng giải chính sách. Chẳng những nông dân mạnh mẽ hưởng ứng, đến ngay cả thân sĩ địa chủ đều nhiệt tình tiếp đãi, bọn họ bị những tặc khấu kia hại rất thảm, cũng không nghĩ đến giữ điền sản nữa, chỉ cần có thể giữ được tình mạng là tốt rồi.
Mấy ngày sau, Lưu Trụ dẫn binh xuất hiện ở phía bắc Trà Lăng, hơn nữa mấy nghìn đội vận lương, đã khiến cho phản tặc trong thành sợ tới mức hồn phi phách tán.
Tuy phần lớn phản tặc đều là người địa phương, nhưng một vài đầu lĩnh phản tặc, cũng là từ Giang Tây chạy trốn đến đây. Bọn họ cũng đã sớm bị “Thiên binh” đánh cho ám ảnh, quân đội của Lưu Trụ còn đang ở ngoài mười dặm, mà những người này đã tực tiếp thu thập nhuyễn khí chạy trốn về phía đông nam.
Chính là phương hướng huyện Linh!
Hai nghìn đằng giáp binh của Trương Thiết Ngưu, đang ở cách trấn Hồ Khẩu hai dặm về phía bắc, đánh nhau với hơn năm nghìn tặc khấu trốn đến.
Căn bản không cần bày trận, thậm chí đến đằng giáp cũng lười mặc vào.
Trương Thiết Ngưu lệnh cho binh lính đội mũ đằng giáp, cầm trong tay khiên mây và cương đao, trực tiếp giết thẳng về phía kẻ địch.
“Chạy mau! Triệu Thiên Vương biết pháp thuật, nơi này cũng gọi được thiên binh!”
Các lão tặc nhìn thấy quân kỳ Đại Đồng, sợ tới mức quay đầu bỏ chạy. Bọn họ thật sự bị dọa sợ, vốn dĩ là từ phương bắc trốn đến, không hiểu sao lại gặp phải kẻ địch ở phương nam, nên thật sự tin Triệu Thiên Vương biết pháp thuật.
Một đường của Trương Thiết Ngưu, Lưu Trụ bởi vì đều là đánh kẻ yếu, nên có thể nói bắt đầu rất thuận lợi.
Chỉ cần đánh chiếm được An Nhân và huyện Du, mục tiêu giai đoạn đầu của chiến lược được coi như là hoàn thành.
…
Phủ thành Trường Sa.
Tri huyện Trường Sa Dương Quan Cát, đang đốc thúc xây dựng Ủng thành. Trước kia Trường Sa có Ủng thành, nhưng chỉ có bốn cửa, bây giờ đang trang bị thêm vài tòa.
Đối mặt với tặc khấu Giang Tây, phải gia cố phòng thành!
“Cát trưởng,” Tri phủ Vương Kỳ Thăng bước nhanh đến, sắc mặt nghiêm trọng nói, “Giang Tây Triệu tặc, đã phái binh tấn công Hồ Quảng. Lễ Lăng bị chiếm đóng, Lưu Dương bị vây.”
Huyện Lễ Lăng, huyện Lưu Dương, đều thuộc vào sự quản lý của Trường Sa, hơn nữa còn là cửa lớn phía đông của Trường Sa.
Dương Quan Cát hỏi: “Vị Tuần phủ Tương Nam kia đang làm gì?”
“Đang chiêu mộ lương tiền ở hai phủ Nhạc Châu, Thường Đức, kêu gọi thân sĩ xây dựng đoàn luyện,” Vương Kỳ Thăng nói, “Vương Tuần phủ lệnh cho thân sĩ Trường Sa cũng đoàn luyện, việc này xin kính nhờ Cát trưởng rồi. Về phần giám sát xây dựng Ủng thành, giao cho những người khác làm là được.”
Trong lòng Dương Quan Cát thở dài, ôm quyền nói: “Nhất định làm hết sức.”
Sau khi thành công chuyển giao nhiệm vụ xây dựng Ủng thành, Dương Quan Cát lập tức ra khỏi thành, đi xuống nông thôn liên kết thân sĩ hào tộc, nói thật giờ phút này hắn rất muốn theo tặc.
Tri phủ Trường Sa Vương Kỳ Thăng, Tri huyện Trường Sa Dương Quan Cát, thật ra là tiến sĩ cùng khoa.