Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 431
Trái khoán (1)

❊ ❊ ❊

“Vì sao tiên sinh đã trở về rồi?” Triệu Hãn hỏi.

Từ Hà Khách than thở nói: “Tương Nam đại loạn, nửa bước cũng khó đi. Nô bộc của tại hạ đã chết hết, vòng vo bị cướp sạch, mượn được bạc lại bị cướp, ngay cả quần áo cũng lấy ra bán, chỉ còn lại một bộ cũ nát trên người này là không có ai mua. Thật không dám dấu diếm… Ta cả đường xin ăn trở về. Địa bàn của Triệu tiên sinh đúng là giàu có, ở Tương Nam rất khó xin được cơm ăn, chỉ có thể ăn rau, quả dại. Sau khi đi vào Gaing Tây, có rất nhiều bách tính tình nguyện bố thí.”

Triệu Hãn cố nín cười hỏi: “Sao Tương Nam lại loạn rồi?”

Từ Hà Khách nói: “Hành Dương đã bị loạn dân chiếm lĩnh, các huyện phủ Hành Châu đều là tặc, phía nam châu phủ còn có dân Miêu làm loạn. Tại hạ vất vả lắm mới kiếm được chút bạc, bị cướp hết ba lần.”

Triệu Hãn lập tức nghiêm tức hẳn lên: “Mời nói tỉ mỉ.”

Từ Hà Khách được mời vào phủ Tổng binh, vừa ăn bánh vừa nói: “Mới đầu, chỉ có dư nghiệt của Tảo Địa Vương, từ Giang Tây đi vào hai huyện của Hồ Quảng là Lưu Dương, Trà Lăng. Tri huyện Lưu Dương, con trai của Phùng Mộng Long, sĩ khí phục vụ quên mình. Có một hào kiệt tên là Vương Huy, dũng mãnh thiện chiện. Bởi vậy nên phỉ khấu Lương Dương có nổi dậy nhưng không nhấc lên được sóng gió gì.”

“Cái này ta biết.” Triệu Hãn vẫn luôn rất chú ý tình hình ở khu vực giao giới giữa hai tỉnh.

Từ Hà Khách còn nói: “Tri huyện Trà Lăng, đầu xuân năm nay đến nhận chức, mọi người đều truyền tai nhau. Lời đồn rằng người này vì mua quan, mượn mấy nghìn lượng bạc kinh trái (vay nặng lãi), sau khi nhậm chức thì bóc lột bách tính. Tàn quân của Tảo Địa Vương vừa tới, bách tính Trà Lương đều hưởng ứng, trong vài tháng đã công chiếm được huyện thành. Sau đó, dùng hai vạn tặc công chiếm huyện Du. Tặc huyện Vĩnh Ninh, trốn vào trong huyện Linh (Viêm Lăng), sau khi công chiếm huyện thành thì tôn tặc Trà Lăng làm chủ. Người trước công Hành Sơn, người sau công An Nhân, tất cả đều phá thành rồi lớn mạnh.”

“Bọn họ cũng rất biết cách giày vò.” Triệu Hãn cảm khái.

Tặc khấu ở Giang Tây bị đánh cho mù mịt, sau khi trốn vào Tương Nam, thế mà lại nhanh chóng chiếm lĩnh được năm huyện.

Từ Hà Khách tiếp tục nói: “Tặc khấu đường phía nam, sau khi công chiếm An Nhân, binh có hơn một vạn, vượt qua khe núi, tập kích bất ngờ Lỗi Dương. Tặc khấu đường phía bắc, xuất binh từ Hành Sơn, tặc khấu đường nam xuất binh từ Lỗi Dương, nam bắc giáp công Hành Dương, Tri phủ Hành Châu bỏ thành chạy trốn, Quế Vương cùng tôn thất cũng bỏ chạy.”

Triệu Hãn hỏi: “Tên đầu lĩnh tặc tên là gì?”

Từ Hà KHách nói: “Tên của tặc thủ đường phía bắc là “Nhập Vân Long”, tên của tặc thủ đường phía nam là “Tiểu Bá Vương”. Sau khi đánh chiếm được Hành Dương, hai người không thống nhất được việc phân chia, còn đánh một trận ở Hành Dương. Tiểu Bá Vương không địch lại được, nên lui về Lỗi Dương, đi xuống phía nam công chiếm Vĩnh Hưng. Thủ lĩnh dưới trướng Nhập Vân Long cũng bất hòa, có một tên tặc thủ, tên là “Sở Bá Vương”. Sở Bá Vương dẫn binh rời đi, công chiếm Kỳ Dương. Nhập Vân Long không có chí tiến thủ, nạp rất nhiều cơ thiếp ở Hành Dương. Lại có một tặc thủ nữa tên là “Mã Vương Gia” bất mãn, dẫn binh trực tiếp chiếm lấy Thiệu Dương.”

Gia hỏa tốt, đây là nội chiến không ngừng, chia làm bốn nhóm phản tặc.

“Thiệu Dương cũng bị đánh chiếm rồi?” Triệu Hãn hỏi.

Từ Hà Khách lắc đầu: “Tri phủ Bảo Khánh thủ vững Thiệu Dương, truyền lệnh cho các huyện chiêu mộ binh tiêu diệt tặc. Liệu thị, tộc lớn ở Long Hồi, có một hào kiệt tên là Liêu Thịnh, đánh tan hơn một vạn tặc khấu ở ngoài thành Thiệu Dương. Mã Vương Gia dẫn theo thuộc hạ hốt hoảng bỏ chạy, trốn ở trong núi làm thổ phỉ, lúc ấy ta chính là bị vây ở trong thành Thiệu Dương.”

“Vậy tặc thủ Nhập Vân Long thì sao?” Triệu Hãn truy hỏi.

Từ Hà Khách nói: “Liêu Thịnh dẫn theo năm nghìn binh lao thẳng đến Hành Dương, Nhập Vân Long dẫn ba vạn tặc đón đánh. Liêu Thịnh dũng mãnh, một trận chiến đã phá được, Nhập Vân Long bại trận chạy trốn. Lúc ta rời khỏi, Liêu Thịnh đang bao vây thành Hành Dương, Nhập Vân Long thủ vững thành trì không dám xuất chiến.”

Lợi hại, Liêu Thịnh này cũng rất mạnh mẽ.

Đầu tiên là ba nghìn đánh một vạn, tiếp đó là năm nghìn đánh ba vạn, mà còn là một trận đã thắng.

Từ Hà Khách nói: “Tuy Liêu Thịnh hai lần đại phá phản tặc, cũng khiến cho phản tặc chạy trốn bốn phía, bây giờ trong núi ở các nơi đều có thổ phỉ. Ta chỉ cần đi vào núi, nhất định sẽ bị cướp bóc, thậm chí đi đường thủy cũng bị cướp, nên chỉ đánh phải đi vòng về phía nam, dự định trèo đèo lội suối đi về Quảng Tây. Ai ngờ, phía nam cũng loạn lên, dân Miêu (là dân tộc Dao) phản loạn, Tiểu Bá Vương tàn sát bừa bãi Kinh Nam, ta chỉ có thể quay về phương bắc, một đường chạy trốn về Giang Tây.”

“Rốt cuộc Liêu Thịnh này là ai?” Triệu Hãn hỏi.

Từ Hà Khách nói: “Ta chỉ biết Liêu thị là tộc lớn ở Long Hồi, ruộng đất nối thành một mảnh, có khi rộng đến nửa huyện.”

“Vậy đó là hào cường địa phương.” Triệu Hãn nói.

Nếu như Triệu Hãn nghiêm túc nghiên cứu lịch sử Nam Minh, nhất định sẽ biết đến Liêu Thịnh này.

Trong lịch sử, sau khi binh lính Mãn Thanh công chiếm Thiệu Dương, Liêu Thịnh dùng hết tài sản khởi binh, thế mà chiêu mộ được mấy vạn hương dũng, trước sau đi theo Tôn Khả Vọng, Lý Định Quốc đánh trận. Cho đến khi Quế Vương chạy trốn đến Miến Điện, Liêu Thịnh tự biết khó có thể phục Minh, lúc này mới giải tán quân đội về quê ẩn cư.

Lúc Triệu Hãn và Hà Từ Khách nói chuyện phiến, Liêu Thịnh đã sớm đoạt lại được Hành Dương, bêu đầu thị chúng tặc thủ Nhập Vân Long.

Hơn nữa, Liêu Thịnh lại chủ động chinh phạt Sở Bá Vương, đánh cho Sở Bá Vương bỏ chạy về phía nam, trước sau cộng lại đánh tan sáu vạn quân tặc. Tuy đều là một đám ô hợp, nhưng dưới trướng Liêu Thịnh cũng chỉ là hương dũng, hơn nữa binh lực còn chỉ có mấy nghìn.

Một người dũng mãnh như thế, đáng tiếc lại xuất thân từ đại tộc, sau này quá nửa là địch, bởi vì Triệu Hãn muốn chia ruộng.

Triệu Hãn tặng mấy lượng bạc, sắp xếp Từ Hà Khách đi nghỉ ngơi, rồi lập tức gọi Bàng Xuân Lai, Lý Bang Hoa đến nghị sự.

Sau khi nghe Triệu Hãn kể ra, Bàng Xuân Lai nói: “Người này không đủ để lo, chỉ cần đánh bại hắn một trận, lập tức đến quê nhà chia ruộng, hắn đến hương dũng cũng không chiêu mộ được.”

“Đúng thế.” Triệu Hãn không nhịn được cười nói.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »