“Các ngươi đọc tứ thư ngũ kinh, các ngươi học Toán học, đều là những thứ để làm việc. Các ngươi học trung học, cũng biết có những học sinh không học trung học, mặc dù không thể chuyển thành tiên sinh dạy học nhưng thương nhân cũng tình nguyện tuyển chọn những người học trò này. Vì sao lại như thế? Bởi vì bọn họ biết chữ, bọn họ biết Toán học, dùng họ không cần dùng nhiều tâm tư đi dạy lại sẽ rất tiện lợi…”
“Sau này cho dù các ngươi không làm quan, cũng không làm giáo viên, không làm người nghiên cứu học vấn thì cũng có thể thoải mái mưu sinh kiếm sống…”
“Chuyện giáo dục, làm quan không phải là mục đích duy nhất. Người đọc sách, đầu tiên phải học làm người, thứ hai phải học để biết làm việc. Biết làm người, biết làm việc, thì có chỗ nào của thiên hạ không đi được…”
Đúng như lời Triệu Hãn nói, có rất nhiều học sinh có thành tích chênh lệch, thương nhân rất tình nguyện tuyển những học trò này, bởi vì có thể bớt một lượng lớn chi phí bồi dưỡng.
Những học sinh này, sau khi tốt nghiệp Tiểu học, đại khái mười tuổi đến mười ba tuổi, có nền tảng văn hóa, học cái gì cũng rất nhanh.
Nếu đổi là trước kia, hoặc là nhà giàu tự bồi dưỡng gia nô cho mình, rồi phái đi cửa hàng, xưởng làm học đồ. Hoặc là tuyển chọn học đồ ở bên ngoài, mất năm sáu năm bồi dưỡng một người, sao có thể bớt việc giống như bây giờ?
Nông thôn, đặc biệt là những đứa trẻ ở vùng núi, rất tình nguyện vào thành thị làm học đồ.
Mặc dù trong nhà được chia ruộng, cũng để cho người khác quản lý. Nếu như không trông được, thì còn có thể chi tiền thuê người làm theo ngày, thu nhập từ việc làm ở thành thị thừa để thuê người làm nông theo ngày.
Đây là ưu điểm của hệ thống giáo dục mới, có thể khiến cho học sinh hòa nhập vào xã hội rất tốt.
Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là ba năm giáo dục bắt buộc, nếu không để cho những đứa trẻ ở tầng dưới cùng được học thì chi phí sẽ rất cao, không chắc rằng sẽ tình nguyện đến thành thị làm đồ công cho người khác.
Hơn nữa phải có hoàn cảnh xã hội ổn định, dưới sự thống trị của Đại Minh, làm học đồ nhất định phải nhờ người tặng lễ vật, còn phải có ba người lương dân bảo đảm. Ở trong địa bàn của Triệu Hãn thì không sao cả, lấy giấy chứng nhận tốt nghiệp tiểu học ra, tin cậy hơn so với bất kỳ người nào bảo lãnh. Cho dù xảy ra chuyện gì, ví dụ như quyên tiền chạy trốn cái gì đó, cũng có thể nhờ quan phủ đi trường học điều tra tin tức của gia đình.
Triệu Hãn nói chuyện xong, chắp tay với giáo viên và học sinh, mọi người cũng chắp tay trả lễ.
Trong hơn một trăm học sinh này, có mấy thiếu niên lớn tuổi, hoặc có thể nói là thanh niên, dáng vẻ khoảng chừng hơn trên dưới hai mươi tuổi. Nhất định là tự trả tiền học phí, điều kiện gia đình cũng không tệ lắm, ăn mặc không giống bình dân.
Tám giáo viên, sáu lớp, hai người nghỉ, thay phiên nhau đi dạy.
Ngoài ra, còn thông báo tuyển dụng một vài giáo công, chuyên môn phụ trách một vài kỹ năng sống, căn tin trường học thì cho thương nhân nhận thầu. Nếu không nhận thầu, nhất định sẽ chướng khí mù mịt, phí tổn thức ăn sẽ trực tiếp tăng cao.
Về phần thương nhân động chân động tay ở trong thức ăn, ha ha, người đọc sách ở thời cổ đại là bảo bối, có tin là bọn họ sẽ trực tiếp đi đến huyện nha kêu oan không!
Triệu Hãn đứng ở ngoài cửa sổ nhìn vào trong, lớp này đang dạy “Hình học”.
Đây cũng là nguyên nhân mới chỉ thiết lập cấp trung học ở bảy huyện, bởi vì người biết “Hình học” lại tình nguyện làm giáo viên chỉ có bảy người. Hơn nữa, bảy người này cũng chỉ là gà mờ, vừa dạy vừa học, dù sao năm trước mới lấy được “Hình học nguyên bản”.
Nhưng bảy hạt mầm gieo xuống đất, ba năm sau, sẽ có mấy trăm đến gần nghìn người biết “Hình học” tốt nghiệp.
Truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác!
Triệu Hãn lại đi đến một gian phòng học khác, nơi này đang dạy quyển đầu tiên của “tứ thư” là “Đại học:, khúc đầu chính là “tu thân tề gia trị quốc bình thiên hạ”, tạo ra nhân sinh quan chính xác cho học sinh.
Yên lặng nhìn một lát, Triệu Hãn yên lặng rời đi, tâm tình của hắn rất tốt, còn vui hơn nhiều so với việc đánh bại quan quân mở rộng địa bàn.
Khi nào có thời gian, thì phải biên soạn ra “Vật lý”.
Những thứ quá cao thâm hắn đã quên rồi, nhưng kiến thức cơ bản sơ trung thì vẫn còn nhớ. Định luật thứ nhất, định luật thứ ba cơ học Newton, đời này không thể nào quên được, nhưng định luật thứ hai lại có chút không nhớ rõ rồi.
Không có việc gì, có thể nhớ kỹ hai cái, thì đã là đứng đầu ở Châu u, dù sao lúc nào Newton còn chưa sinh ra.
Khoách cách từ trường học đến phủ Tổng binh rất gần, chẳng qua chỉ là đi từ nam thành đến bắc thành.
Triệu Hãn thong thả đi về, rất bất ngờ gặp được một người, năm ngoài Từ Hà Khách đi qua đây bây giờ đã trở lại.
Trong lịch sử, lần này Từ Hà Khách đi du ngoạn, đã làm rất nhiều chuyện thiếu đạo đức.
Tên này còn chưa đến Giang Tây, thì đã hết tiền rồi, nửa đường tìm bằng hữu mượn mười lượng bạc. Lúc ở Hồ Nam, bị thổ phỉ cướp hết, toàn thân chỉ còn một cái ngoáy tai bằng bạc, hắn lại chạy đến Hành Dương, tìm con của bằng hữu vay tiền. Nhưng con của bằng hữu không có tiền, chỉ có thể hỗ trợ liên hệ với Hợp Hội của địa phương, thế chấp hai mươi mẫu điền tô của nhà họ Từ, mượn được hai mươi lượng bạc. Đồng thời, thái giám đứng đầu Quế Vương Phủ, phát động thái giám quyên bốn mươi lượng.
Đến Quảng Tây, có quan viên cho hắn một mã bài thông hành.
Dùng mã bài này, có thể dùng xe ngựa của dịch trạm, có thể ăn uống miễn phí ở dịch trạm, còn có thể sai khiến bách tính làm việc miễn phí.
Sau đó Từ Hà Khách bắt đầu làm xằng bậy, thường xuyên sử dụng mã bài, sai khiến thôn dân nâng kiệu. Cộng thêm hành lý, phải dùng bảy tám kiệu phu, thậm chí có thanh niên trai tráng bỏ chạy, hắn còn để cho hai phụ nữ nâng kiệu cho mình. Thôn dân còn phải cho hắn ăn uống, hơn nữa đồ ăn không thể quá kém, dùng lời nói của hắn mà nói thì chính là “trứng luộc lòng đào”, ít nhất cũng phải được ăn trứng.
Mã bài này chỉ có thể sử dụng trong địa bàn Quảng Tây, sau khi đi vào Vân Nam, Từ Hà Khách chỉ có thể dựa vào chính mình. Có một lần hắn phải cởi hết bọc chăn, lấy hết quần áo ra bán, bởi vì thật sự không còn tiền nữa, cuối cùng tốt xấu gì cũng bán được một cái quần ngoài.