Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 419
Fan cuồng của Triệu Thiên Vương (2)

❊ ❊ ❊

Vốn dĩ, chiêu an ngưng chiến, con đường muối được thông, vấn đề tài chính đã tạm thời dừng lại. Chỉ cần năm nay tiếp tục mùa thu hoạch, hoặc là nói năm nay bình thường, thì kho hàng của các huyện đều có thể chồng chất như núi.

Đột nhiên lại có thiên tai lớn là cái tình hình quỷ gì đây?

Phí Thuần cảm thấy đây là cỗ ác ý rất thâm sâu, cảm thấy ông trời đây là cố ý đối nghịch với hắn.

Hàn Thừa Tuyên được triều đình bổ nhiệm làm Tri huyện Nam Xương, lúc này cũng rời khỏi huyện thành Nam Xương, đi đến bên cạnh Cống Giang tăng cường chỉ huy công việc đắp đê.

Vốn dĩ hắn đã bị mất quyền lực, không có thực quyền gì đáng nói.

Lần này cứu tế biểu hiện tích cực, giờ đây cũng có được quyền chỉ huy một phần, phảng phất như là hắn đã trở thành quan viên dưới trướng Triệu Hãn.

Mệt nhọc liên tục hai ngày đêm, nhìn thấy mực nước đã liên tục rút xuống từng chút một, Hàn Thừa Tuyên mệt mỏi trực tiếp nằm xuống trên đê.

“Hàn lão gia ăn cơm.” Một phụ nhân tươi cười bê đồ ăn đến.

Hàn Thừa Tuyên cố gắng bò lên, mỉm cười nói: “Đa tạ.”

Vừa ăn cơm vừa quan sát, khắp nơi trên đê đều là quan dân đang cầm bát ăn cơm.

Hồ Định Quý đang cầm bát đi đến đây, cười nói: “Huyện tôn, hay là theo tặc đi, ngươi là một quan tốt, bán mạng cho cẩu Hoàng đế thì quá đáng tiếc rồi.”

Cách gọi cẩu Hoàng đế này, khiến cho Hàn Thừa Tuyên dở khóc dở cười, hắn đã vô số lần nghe được cách gọi này ở Giang Tây. Lúc vừa mới đầu hắn còn phẫn nộ, dần dần nghe mắng nhiều thành quen, người khác muốn mắng thế nào thì mắng.

Hàn Thừa Tuyên nói sang chuyện khác, hỏi: “Chắc không phải hồng thủy này lại đến nữa chứ.”

Chủ bộ Lưu Tử Vinh nhìn lên bầu trời, đi tới nói: “Nếu như ông trời tiếp tục mưa to, thì có đắp đê thế nào cũng không đủ dùng.”

“Vì sao?” Hàn Thừa Tuyên hỏi.

Lưu Tử Vinh nói: “Ngươi là người phương bắc, không biết sự lợi hại của thủy tai ở phía nam. Chúng ta đã chống đỡ qua hai lần đỉnh lũ, đoán chừng bên phía hồ Bà Dương không có mưa, xả lũ xả rất nhanh. Bây giờ, đoán chừng hồ Bà Dương cũng đã đầy rồi, nếu như lại đến một lần đỉnh lũ nữa, ta sẽ trực tiếp dẫn bách tính di chuyển lên chỗ cao.”

Lại có một lão lại, bưng bát cơm đi đến đây: “May mà nhờ có Triệu tiên sinh, nếu như đổi thành triều đình thống trị, cho dù lần này có quan tốt toạ trấn, cũng nhất định sẽ bị hồng thủy làm ngập mấy vạn mẫu ruộng tốt.”

Lưu Tử Vinh cảm khái nói: “Quả đúng là như thế, lần đỉnh lũ thứ hai đến quá nhanh và mạnh.”

Hàn Thừa Tuyên xem như là nghe hiểu rồi, lần này có thể chống đỡ được đỉnh lũ thứ hai, tất cả đều nhờ lực tổ chức mạnh mẽ của nông hội và nông dân. Nếu chỗ này không có phản tặc, để cho Tri huyện là hắn điều động bách tính chống lũ, thì không biết phải cọ xát đến bao giờ, nhất định sẽ bỏ lỡ rất nhiều thời cơ chống lũ.”

Nói thật, tuy nơi này là địa bàn của phản tặc, nhưng Hàn Thừa Tuyên thích nơi này.

Bất kỳ một quan viên nào, cũng đều thích một bầu không khí và dân tâm như vậy. Hai ngày đêm chống lũ chấm dứt, Hàn Thừa Tuyên hoàn toàn bị ảnh hưởng, đồng thời lại nghĩ đến một đống chuyện lộn xộn ở quê nhà Sơn Tây của mình.

So sánh hai nơi với nhau, đúng là một cái trên trời, mổ cái dưới đất.

Lũ lụt dần dần qua đi, bách tính trong địa bàn của Triệu Hãn, tâm khí đều đạt đến đỉnh cao.

Các nơi lần lượt bẩm báo tin tức, khiến cho Lý Bang Hoa cảm thấy không thể tưởng tượng được. Nhiều huyện thành và trấn nhỏ ở bên bờ như vậy, thế mà chỉ có hai trấn bị vỡ đê, những địa phương khác cũng bị nước ngập nhưng đều là những nơi không quan trọng, tổn thất nhiều nhất là lương thực thu vào mà thôi.

Chuyện này đổi thành bất kỳ thời điểm nào, cũng đều là chuyện không có khả năng.

Sau khi cẩn thận phân tích, quan viên cao tầng phủ Tổng binh, đều cho rằng việc chống lũ thắng lợi có ba chỗ: Thứ nhất, quan lại phù hợp với chức vị; thứ hai, có nông hội dẫn đường, nông dân tích cực; thứ ba, có quân đội gia nhập, chính binh và nông binh đều lập công lớn.

Toàn bộ quan lại đều có thể làm việc, có những người dựa vào quan hệ là chuyện khó có thể tránh được, nhưng cho dù là dựa vào quan hệ để thăng chức, thì cũng phải lấy ra được một phần lý lịch có thể xem được.

Thời kỳ đầu của một chính quyền, chính là có sức sống như thế.

Nhưng nói về phương diện quân sự, thì thời kỳ đầu nhà Minh số với thời kỳ cuối nhà Minh, quả thực đúng là thế giới.

Cuối thời nhà Minh, Liêu Đông nhiều lần đại chiến, cục bộ chiến trường giống như cái sàng vậy, quân đội Thát Tử lúc nào cũng có thể xem vào chỗ trống.

Mà Liêu Đông vào đầu thời kỳ nhà Minh chính là chiến dịch mấu chốt, Chu Nguyên Chương trực tiếp viết hết kịch bản ở Nam Kinh, hai vị tướng lĩnh tiền tuyến Mã Vân, Diệp Vượng đảm nhiệm vị trí đạo diễn bổ sung chi tiết.

Đầu tiên là vườn không nhà trống, dụ địch đi vào, thủ vững thành trống, tiêu hao quân Nguyên. Lúc ấy, tường thành còn chưa được sửa xong, rất nhiều chỗ hổng phải dùng gỗ để chặn lại, trận chiến đánh rất thảm liệt. Viện quân Đại Minh tập kích đường lui của kẻ địch, hoàn toàn tin tưởng hữu quân sẽ không mất thành.

Chiến cuộc tiếp theo, thì giống như là đọc “Tam quốc diễn nghĩa”, quân Nguyên kinh hoảng bại lui, gặp phải mấy trăm cung nỏ ở sơn cốc, sợ tới mức lập tức thay đổi đường chạy trốn. Kết quả, trong một đêm, quân Minh xây lên một tường băng dài vài dặm. Kỵ binh quân Nguyên chỉ có thể chạy theo tường băng, vất vả lắm mới chạy đến cuối, thì lại rơi vào cạm bẫy đã được sắp xếp từ trước.

Đánh trận Liêu Đông, Chu Nguyên Chương đã bày binh bố trận trước Nam Kinh, sắp xếp quân đội Nguyên rõ ràng rành mạch.

Một trận này, Chu Nguyên Chương đánh rất sảng khoái, từ đó về sau đã giao toàn bộ chiến khu Liêu Đông cho Mã Vân và Diệp Vượng phụ trách.

Cách dùng người của Triệu Hãn và Chu Nguyên Chương giống nhau, bất luận quan văn hay là võ tướng, đều phải là người có thể làm việc.

Lần này chống lũ giải nguy, cũng lệnh cho Bàng Xuân Lai, Lý Bang Hoa và các cao tầng, sau này kiên định nguyên tắc dùng người: Tể tướng nhất định phải ở châu bộ, mãnh tướng nhất định phải điều đến quân đội!

Địa bàn của Triệu Hãn chống lũ thắng lợi, đến ngay cả nông hội thâm nhập vào địa phương cũng không bị lũ lụt ảnh hưởng. Trái lại địa bàn của triều đình, quả thực là có thể dùng rối tinh rối mù để hình dung.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »