Trương Thiết Ngưu dẫn theo Lưu Tân Vũ, Đường Pháp Ngân, cộng thêm quân đội hậu cần, đại khái khoảng ba vạn người bao vây phủ thành Thiều Châu. Lưu Trụ dẫn quân yểm trợ, đi tấn công huyện Nhân Hóa.
“Bắn tên vào!”
Mấy chục phong thư được bắn vào, nội dung rất đơn giản, Liên Châu Bát Bài Dao khởi nghĩa, phía tây châu huyện đã bị công chiếm. Triệu Thiên Vương công chiếm toàn bộ Hồ Quảng, Trương đại tướng quân dẫn binh từ Hồ Quảng đánh tới, ra lệnh quân thủ thành Thiều Châu lập tức đầu hàng.
Sau khi đầu hàng, chỉ giết tướng lĩnh cao tầng, quan quân trung tầng và quan binh bình thường, đều có thể được phát lộ phí rồi tự về nhà.
Phụ trách đóng ở phủ Thiều Châu, là một tham tướng, tên là Lý Ứng Thăng.
Hắn nhìn thấy thư bắn vào, lại nhìn về phía mấy vạn đại quân ở ngoài thành, nhất thời sợ tới mức mặt sám như tro tàn, còn tưởng rằng Triệu Hãn thật sự đã đánh chiếm toàn bộ Hồ Quảng.
Lý Ứng Thăng nhặt thư, ban đêm phái ngời ra khỏi thành điều tra, quả nhiên dân Dao Việt Bắc đã tạo phản hết.
Vậy thì còn đánh cái gì?
Bố trí phòng tuyến quân sự của Trầm Do Long, chỉ dùng để phòng bị phương hướng Giang Tây. Đột nhiên Trương Thiết Ngưu từ Hồ Quảng đánh ra, tương đương với việc từ bên cạnh vòng ra sau, chạy tới đâm vào cúc hoa của quân thủ thành Thiều Châu.
Hơn nữa, còn có mấy vạn dân Dao tạo phản, quan binh căn bản không thể nào đánh thắng.
Tâm tình Lý Ứng Thăng bực bội, ngồi kiệu đi đến phủ nha, chạy tới bái kiến Tri phủ Hùng Sĩ Quỳ bị giam lỏng.
Vì sao Tri phủ bị giam lỏng?
Bởi vì Hùng Sĩ Quỳ là người Tân Xương Giang Tây (huyện Nghi Phong), thân tộc người này đều ở trong địa bàn của Triệu Hãn, vạn nhất Tri phủ dẫn người hiến thành thì làm sao?
“Phủ tôn, thời gian gần đây có nhiều việc đắc tội rồi.” Lý Ứng Thăng cười làm lành chắp tay.
“Ha ha.” Hùng Sĩ Quỳ nhếch miệng cười lạnh.
Lý Ứng Thăng nói rõ ý đồ mình đi đến: “Triệu Thiên Vương đã công chiếm Hồ Quảng, phân binh từ Hồ Quảng tấn công Việt Bắc. Mấy vạn dân Dao Việt Bắc khởi nghĩa, đã hợp binh với Triệu Thiên Vương, hay là chúng ta theo tặc đi.”
“Cái gì?”
Hồ Sĩ Quỳ kinh hãi nói: “Triệu tặc đã chiếm được Hồ Quảng?”
“Chính xác.” Lý Ứng Thăng nói.
Hùng thị thuộc loại đại tộc Giang Tây, một chi của Hùng Sĩ Quỳ tương đối yếu, nhưng lại có vài Tiến sĩ. Hai năm trước, hắn được điều nhiệm làm Tri phủ Thiều Châu, lập tức đón người nhà đến đây, hơn nữa mang đi rất nhiều tiền tài, trực tiếp mạnh mẽ mua điền sản ở bản địa Thiều Châu.
Về phần thân tộc ở lại Giang Tây, Hùng Sĩ Quỳ lực bất tòng tâm, hắn chỉ có thể chăm sóc người nhà của mình.
“Tiêu rồi, tiêu rồi.”
Hùng Sĩ Quỳ thất hồn lạc phách, Triệu tặc chiếm cứ Giang Tây, Hồ Quảng, chiếm Quảng Đông chỉ là chuyện sớm hay muộn.
Sớm biết như thế, còn đón người nhà đến Thiều Châu làm cái gì?
Lý Ứng Thăng nói: “Phủ tôn, đầu hàng đi.”
Hùng Sĩ Quỳ tức giận nói: “Ngươi là người mang binh, muốn hàng thì hàng, lôi kéo ta làm gì?”
Lý Ứng Thăng kêu khổi nói: “Ta là đại tướng cầm binh, thư chiêu hàng ngoài thành bắn vào, chỉ đồng ý thả quan quân và binh lính bình thường về nhà. Phủ tôn là người đọc sách, có thể ra thành hỗ trợ thương lượng một chút không? Nói là ta tình nguyện đầu hàng hiến thành, giao hết tất cả tiền tài trong quân ra, chỉ cần giữ lại một cái mạng chó để về quê.”
“Ài, đi thôi.” Hùng Sĩ Quỳ thở dài nói.
Hùng Sĩ Quỳ ngồi sọt đi xuống, lập tức đến trước quân doanh, bị trói dẫn đi gặp Trương Thiết Ngưu.
“Ngươi là đi ra đầu hàng?” Trương Thiết Ngưu hỏi.
Hùng Sĩ Quỳ chắp tay nói: “Tại hạ Tri phủ Thiều Châu Hùng Sĩ Quỳ, nguyên quán Tân Xương Giang Tây.”
Trương Thiết Ngưu cười nói: “Thế mà lại là một đồng hương.”
Hùng Sĩ Quỳ nói: “Tướng thủ thành trong thành có ý định đầu hàng, xin được giữ tính mạng.”
“Người trở về nói với hắn, đầu hàng có thể lập công, lập công thì có thể sống.” Trương Thiết Ngưu nói.
Lý Ứng Thăng có được lời hứa, lại có chút không thể tin được, hắn bảo Trương Thiết Ngưu chỉ dẫn ba mươi người vào thành tiếp nhận đầu hàng.
Trương Thiết Ngưu thật sự chỉ dẫn theo ba mươi người, nghênh ngang đi đến dưới thành: “Mau mở cửa thành!”
Lý Ứng Thanh chấn kinh không hiểu, đứng ở trên thành lâu hô to: “Vì sao ở ngoài sông đào bảo vệ thành còn có mấy vạn đại quân?”
Trương Thiết Ngưu hô: “Lão tử vào thành tiếp nhận đầu hàng, đương nhiên có phòng bị. Trong vòng ba khắc, nếu như lão tử gặp chuyện gì ngoài ý muốn, mấy vạn đại quân ngoài thành sẽ lập tức công thành! Mở cửa Ủng thành ra, đừng nghĩ đến chuyện muốn thiêu chết lão tử ở Ủng thành!”
Lý Ứng Thăng thấy Trương Thiết Ngưu chỉ dẫn theo ba mươi người, còn lại tất cả binh lính đều ở bên ngoài sông đào bảo vệ thành, đương nhiên hắn tin tưởng thành ý của Trương Thiết Ngưu. Nhưng hắn vẫn sợ hãi nói: “Mời vị tướng tuân này, mệnh lệnh đại quân lui lại nửa dặm!”
“Tên nhát gan không có trứng,” Trương Thiết Ngưu ra lệnh, “Giương cờ hiệu!”
Lệnh kỳ vung lên, đại quân rút lui về phía sau.
Rốt cuộc Lý Ứng Thăng cũng yên lòng, lệnh người mở cửa chính của Ủng thành ra.
Một binh lính đi vào trong Ủng thành xem xét, đi ra nói với Trương Thiết Ngưu: “Cửa chính bên trong đã mở ra.”
“Đi!”
Trương Thiết Ngưu cười đi vào, Lý Ứng Thăng cũng lập tức đi xuống, chuẩn bị đi đến đầu hàng hiến thành.
Trương Thiết Ngưu dẫn binh đi xuyên qua Ủng thành, đi vào trong cửa chính, Lý Ứng Thăng dẫn quan quân dưới trướng đồng loạt quỳ xuống đất hô to: “Cung nghênh tướng quân vào thành!”
“Tốt!”
Trương Thiết Ngưu cười đi qua đó, đỡ Lý Ứng Thăng dây, Lý Ứng Thăng cũng là đang đợi Trương Thiết Ngưu đến đỡ.
Đột nhiên, Trương Thiết Ngưu rút đao ra chém: “Giết!”
Tiếp nhận đầu hàng là một chuyện rất phức tạp, ít nhất phải dày vò mấy ngày.
Hơn nữa, Lý Ứng Thăng quá cẩn thận, thế mà chỉ để cho Trương Thiết Ngưu dẫn ba mươi người vào tiếp nhận đầu hàng.