Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 412
Sơ định Nam Cống (1)

❊ ❊ ❊

Huyện thành Hội Xương

“Đại ca, đầu hàng đi.”

“Đúng vậy, hàng đi, không hàng cũng không đánh lại được.”

“Triệu Thiên Vương là nhân vật như thế nào, ta đã sớm nói nên quy phục. Chiếm nhiều ruộng hơn nữa thì có tác dụng gì? Người khác vừa đánh đến đây, chia hết ruộng của ngươi là xong rồi.”

“Đại ca, huynh nói gì đi chứ!”

“…”

Lâm Kim Sơn bị nói đến tâm phiền ý loạn, đột nhiên quát lớn: “Câm miệng!”

Sau khi phát tiết, giọng điệu Lâm Kim Sơn dịu đi nói: “Cho dù muốn hàng, cũng phải mặc cả, nói rõ ràng chuyện sau này. Đầu tiên phái vài người ra, đến hỏi Triệu Nhị tướng quân kia, nếu hàng thì có thể cầm bạc rời đi không. Chúng ta từ Phúc Kiến đến, lấy bạc trở về Phúc Kiến sửa nhà đắp đất, dù sao thì cũng không thể uổng công một trận chứ.”

“Đúng đúng đúng, huyện thành cho hắn, ruộng đất cũng cho hắn, chúng ta lấy bạc về Phúc Kiến!” Mọi người đều rất ủng hộ ý tưởng này, tất cả đều hy vọng áo gấm về nhà.

Lúc này, bọn họ dùng sọt đưa sứ giả xuống thành, chạy đến thương lượng việc đầu hàng với Phí Như Hạc.

Phí Như Hạc cười lạnh nói với sứ giả: “Người trở về truyền lại lời của ta, muốn hàng thì hãy mau hàng, xử lý như thế nào là chuyện của ta, bọn họ không đủ tư cách bàn điều kiện!”

Nếu không phải chọn năm trăm binh lính ra luyện tập hỏa súng, phái năm trăm binh lính đóng chặt ở Mai Quan, còn phải chia binh vào núi tiêu diệt thổ phỉ, thì Phí Như Hạc đã sớm đánh chiếm được hết khu vực Nam Cống rồi.

Hắn căn bản không để những điền binh này vào mắt, một đám ô hợp mà thôi.

Thổ phỉ Nam Cống đúng là nhiều, hơn nữa còn rất nhiều người là người Hẹ.

Tri huyện Vĩnh Phong Lưu Miên Tộ, trước lúc chết đã để cho quan lại theo tặc. Hắn tiêu diệt ở trong núi mấy năm, địa phương chí nói tiêu diệt “Mân phỉ”, nhưng huyện Vĩnh Phong lại ở ngay cách vách huyện Cát Thủy, cách Phúc Kiến đến một nửa Giang Tây, ở đâu ra Mân phỉ cho hắn tiêu diệt?

Cái gọi là Mân phỉ, thực ra là người Hẹ từ Phúc Kiến đến. Bọn họ sống không nổi ở Nam Cống, nên dứt khoát vào trong núi làm thổ phỉ, thậm chí lẻn tới khu vực giàu có và đông đúc của Cống Trung.

Đây không phải là vấn đề của người Hẹ, mà là vấn đề riêng của Nam Cống.

Trước khi người Hẹ chuyển đến với số lượng lớn, số người Vương Dương Minh tiêu diệt ở Nam Cống phần lớn là người bản địa Giang Tây. Những nông dân Giang Tây này không sống nổi nữa, họ vừa trồng trọt trong núi, vừa kiêm làm thổ phỉ, khiến cho khắp các thôn đều có người làm thổ phỉ, những thôn ở gần giúp đỡ nhau giấu diếm.

Bởi vậy, thời kỳ đầu Vương Dương Minh tiêu diệt phỉ, vừa mới xuất binh được mấy dặm, thổ phỉ của cả núi đã biết. Chẳng những nông dân ở dọc đường mật báo, đến ngay cả trong những người dẫn đường của Vương Dương Minh cũng có thân thích của thổ phỉ.

Biện pháp giải quyết của Vương Dương Minh rất thô bạo và thực dụng, sử dụng cách liên đới, tố giác được tha tội!

Một chữ, giết!

Phí Như Hạc tiêu diệt phỉ cũng giết không ít người, trong đó không tránh được có người vô tội, nhưng trong thời loạn thế không lo lắng được nhiều như thế.

Lại nói đến tín sứ trở về bẩm báo, nhóm thủ lĩnh điền binh sầu não nhăn mày, sau đó xuất hiện phe phái cãi lộn nhau.

Một vài người nói lập tức đầu hàng, càng kéo dài càng không có kết cục tốt.

Một vài người nói còn muốn đợi thêm một chút, trước hết thương lượng điều kiện đầu hàng cho rõ ràng.

Cứ như thế cãi nhau cả nửa tháng, mỗi ngày nhóm thủ lĩnh điền binh đi lên thành lâu, đều có thể nhìn thấy bên ngoài thành đang chia ruộng. Đó chính là đất đai của bọn họ, cũng có rất nhiều điền binh bình thường được chia, vẫn như trước đây ruộng được chia ngay dưới mắt bọn họ.

Nhóm thủ lĩnh điền binh sốt ruột, điền binh bình thường cũng sốt ruột như thế.

Những tiểu binh này đều là điền hộ, đi theo nhóm thủ lĩnh tạo phản, đơn giản chính là muốn đất đai mà thôi. Vất vả lắm mới có đất, bây giờ lại mất rồi, vậy thì bọn họ còn tạo phản làm gì?

Còn không bằng không tạo phản nữa, thành thành thật thật làm điền hộ, Triệu Thiên Vương sẽ tự chia cho bọn họ.

Sau hai mươi ngày Phí Như Hạc vây thành, quan quân tầng dưới cùng bắt đầu bí mật liên kết với nhau.

Một người tiểu đầu đầu tên là Lý Thiên Bảo nói: “Chúng ta tạo phản đánh trận là vì cái gì? Còn không phải là vì được chia vài mẫu ruộng sao. Nghe nói Triệu Thiên Vương cũng muốn chia ruộng, vậy thì vì sao chúng ta phải bán mạng cho Lâm Kim Sơn? Cho dù đánh binh của Triệu Thiên Vương thua chạy, chúng ta cũng vẫn chỉ có vài mẫu ruộng. Thua rồi thì đừng nói là giữ ruộng, đến ngay cả mạng cũng không giữ được.”

“Đúng, không hàng không được lợi gì, hàng rồi cũng không có gì hại!” Một người khác tên là Vương Vĩnh Tứ nói.

“Đêm nay phóng hỏa hiến thành, thế nào!”

“Ngay đêm nay!”

“…”

Ban đêm phóng hỏa, nhất định sẽ đại loạn, bởi vì có rất nhiều người nhà binh sĩ ở trong thành.

Trong thành bốc cháy vào ban đêm, vô số binh lính chạy xuống thành lâu, cùng với bách tính trong thành dập lửa. Mà những binh đầu tử liên kết với nhau đầu hàng này, nhân cơ hội hô to, “Trệu Thiên Vương vào thành rồi”, nhanh chóng khiến cho hỗn loạn càng loạn thêm, một bộ phận binh lính dứt khoát mở cửa thành chạy ra bên ngoài.

Lâm Kim Sơn cũng đang chạy, trong nháy mắt nhìn thấy trong thành bốc cháy, hắn biết nhất định tiêu đời rồi.

“Giết!”

Phí Như Hạc quyết đoán dẫn binh công thành, mãi đến bình minh mới ổn định được hỗn loạn, toàn bộ huyện thành bị thiêu cháy đến một phần năm.

Cấp bậc thủ lĩnh, tất cả bị bắt đi chém đầu!

Những điền binh khác, sẽ không tính đến, tình trạng loạn thế này căn bản không tính rõ được.

Lại thêm thời gian một tháng, Phí Như Hạc hoàn toàn nắm được thế cục trong tay, cũng dẫn binh đi càn quét những điền binh còn lại ở trong địa bàn. Sau khi nông hội bản địa được thành lập, Phí Như Hạc lập tức dẫn binh đi tấn công huyện Thụy Kim, vẫn là lặp lại chiêu cũ.

Trên cơ bản, trong hai tháng rưỡi công chiếm một tòa huyện thành, thương vong của tướng sĩ dưới trướng có thể nói là nhẹ không đáng kể.

Dựa theo loại phương pháp công thành này, muốn nhanh cũng không nhanh được, chủ yếu là thành lập nông hội, đo đạc chia ruộng (tạm thời chỉ chia ở xung quanh huyện thành) khiến cho tốc độ chậm, phải không ngừng hấp dẫn những người địa phương biết nói tiếng người Hẹ.

Có điều sau khi liên tục công chiếm ba tòa huyện thành, thì tốc độ bất ngờ nhanh lên!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »