Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 481
Thần hồn nát thần tính (1)

❊ ❊ ❊

Trong lòng Trương Thiết Ngưu sẽ nghĩ như thế nào?

Trong lòng nhất định là sợ hãi, vạn nhất tiếp nhận đầu hàng còn chưa xong, đột nhiên Lý Ứng Thăng đổi ý thì làm sao?

So với tín nhiệm Lý Ứng Thăng, còn không bằng tín nhiệm đao trong tay mình. Tuy bên người chỉ có ba mươi người, nhưng Trương Tiết Ngưu lại dám nhân cơ hội đoạt thành!

Lý Ứng Thăng đang quỳ ở trên đất, Trương Thiết Ngưu chém một đao ra, mơ hồ tặng đi tính mạng của mình.

“Giết!”

Ngô Dũng đi theo cũng rút đao, thuận tay chém chết một quan quân khác.

Tính cả Trương Thiết Ngưu, có ba mươi mốt người là binh sĩ thân vệ của Triệu Hãn, tất cả đều điên cuồng chém về phía quan quân quỳ hàng.

Người đứng giết người quỳ, trong nháy mắt chém chết một đống lớn, binh lính còn lại sợ tới mức xoay người bỏ chạy.

Hùng Sĩ Quỳ ngây ngốc ở bên cạnh, cả người đều mơ hồ.

Trong thành có đến mấy nghìn quan binh, chỉ mấy chục phản tặc mà dám giết người đoạt thành?

Trương Thiết Ngưu dám giết, quan binh dám trốn.

Nhìn thấy đại quân ở ngoài thành, rồi lại nhìn tướng lĩnh nhà mình bị giết tán loạn, quan binh ở trên tường thành trực tiếp sụp đổ.

Trương Thiết Ngưu hết lòng tuân thủ hứa hẹn, quan quân tầng dưới và binh lính bình thường, chỉ cần chưa chạy trốn, tất cả được phát lương thực về nhà.

Điều kiện tiên quyết là, đoạt lại binh khí và giáp trụ của bọn họ.

Đây đã là đủ nhân từ rồi, thậm chí Trương Thiết Ngưu còn muốn không phân biệt chức vụ cao thấp của những quan binh đó, trực tiếp toàn bộ giết hết.

Hơn nữa, tuyệt đối sẽ không giết nhầm.

Những quan binh này, ở Quảng Đông, Quảng Tây tiêu diệt ba năm, triều đình lại không phát lương hưởng cho bọn họ, vậy thì quân lương của bọn họ từ đâu đến.

Một đám cả tay đầu máu, tất cả đều là đao phủ giết hại bách tính.

Nói không chừng những quan binh này, đã dứt khoát làm chuyện giết người lương thiện rồi giả báo công. Một lần giết là giết cả thôn, chặt đầu rồi cầm đi báo công lĩnh thưởng, sau đó nói thôn này là phản tặc.

Toàn bộ quan binh bỏ chạy ngày đoạt thành, chạy vội tới huyện Hưng Thủy báo tin, quân thủ thành Hưng Thủy lại đi Nam Hùng báo tin.

“Chỉ mang theo một ít đồ quân nhu, toàn quân rút lui!”

Tổng binh Quảng Đông Lục Khiêm quá sợ hãi, lập tức rút khỏi phủ thành Nam Hùng, thuận tiện dẫn theo cả quân đội huyện Thủy Hưng. Bọn họ phải rời đi trước, nếu không sẽ bị chặn lại đến tiến thoái lưỡng nan, bởi vì đường hành quân của binh lính Trương Thiết Ngưu thuộc loại đâm vào cúc hoa.

Trên thực tế, đại quân chủ lực của Lục Khiêm, đã bị Trương Thiết Ngưu chặn lại rồi.

Lúc rút lui, Lục Khiêm không thể đi đường bình thường, mà chỉ có thể đi qua con đường nhỏ xuyên qua núi gọi là “Thanh Hóa Kính” để đi.

Trèo đèo lội suối, cuối cùng cũng đên huyện ông Nguyên, Lục Khiêm vẫn không dám dừng lại, tiếp tục đi tiếp đến huyện Anh Đức đóng giữ, chặn đứng đường quan trọng để Trương Thiết Ngưu tiếp tục đi xuống phía nam (huyện thành Ông Nguyên thời nhà Minh, cách huyện Anh Đức rất gần).

Toàn bộ Việt Bắc, đã chiếm được hết, chỉ còn một tòa thành Anh Đức.

Phía nam Anh Đức, chính là Quảng Châu!

Tuy ở giữa còn có Thanh Viễn ngăn trở đường thủy, nhưng ở giữa Anh Đức và Quảng Châu, là một đường bộ quan đạo nối thẳng.

Chỉ cần lại công chiếm được Anh Đức, thì có thể trực tiếp giết đến thành Quảng Châu.

Đây không phải là Trương Thiết Ngưu có bao nhiêu lợi hại, mà là do chiến lược sai lầm của Trầm Do Long, không phái binh phòng bị phía bên Hồ Quảng. Khiến cho một khi Thiều Châu bị chiếm đóng, phương hướng chủ lực của Nam Hùng, Thủy Hưng, còn có nguy hiểm bị chặn đứng bao vây, khiến cho Tổng binh Lục Khiếm suốt đêm rút quân từ đường nhỏ trong núi.

Bản thân Trầm Do Long, thật ra là không biết đánh trận, tất cả đều dựa vào phụ tá đưa ra chủ ý, chiến sự cụ thể thì giao cho võ tướng xử lý.

Khi tin tức Việt Bắc bị chiếm đóng truyền đến, tình cảnh của Trầm Do Long càng thêm xấu hổ.

Hắn muốn co rút phòng tuyến lại, chủ động từ bỏ thành trì, lui tới phương hướng Quảng Châu để hợp binh với Lục Khiêm, nhưng lại bị Phí Như Hạc chặn ở Long Xuyên không trở về được.

Chỉ nói đến con đường này, thì đã bị Phí Như Hạc chia binh chặn đứng.

Rơi vào đường cùng, Trầm Do Long chỉ có thể liều mạng, từ mình dẫn theo hơn sáu nghìn lão binh, còn có số lượng dân phu và đội thuyền tương đồng. Ước chừng hơn một vạn ba nghìn người, chủ động từ bỏ thành Long Xuyên, đi đến tấn công Phí Như Hạc ở ngoài thành Hà Nguyên.

Quân thủ thành Hà Nguyên cũng có ba nghìn, tương đương với hơn một vạn sáu nghìn người, hai mặt giáp công đánh sáu nghìn người của Phí Như Hạc (trong đó có cả dân phu)

Một trăm ba mươi dặm, toàn bộ hành trình tiến quân dọc theo bờ sông.

Chạn vạng hạ trại.

Sau khi vào đêm, bên ngoài quân doanh, bóng người lay động, một lượng lớn dân phu vận lương thừa dịp ban đêm chạy trốn. Bọn họ là bị cưỡng ép mộ binh, căn bản là không muốn đánh trận, vì thế sao có thể không nhân cơ hội chạy trốn?

Trầm Do Long bị thân binh của mình đánh thức, sau khi biết được tình huống, căn bản không dám ngăn trở.

Nửa đêm nháo ra động tĩnh quá lớn, rất có khả năng trực tiếp nổ doanh, đến lúc đó quan binh cũng sẽ chạy theo.

Những quan binh này, cũng không muốn đánh trận.

Ưu điểm của Trầm Do Long là hiểu được thả quyền, bản thân không biết đánh trận, nên rất tín nhiệm tướng lĩnh dưới trướng. Nhưng mà, cũng bởi vì thế mà khiến cho quân kỷ bại hoại, tiêu diệt tặc ở Lưỡng Quảng hao phí ba năm, có rất nhiều lúc đều là cố ý mặc kệ phản tặc.

Đối với những tướng lĩnh này mà nói, không đánh trận ác liệt với phản tặc, một là có thể bảo vệ tự trọng, hai là có thể bảo tồn thực lực, ba là có thể nhân cơ hội phát tài.

Các tướng lĩnh đúng là dựa vào cướp bóc để phát tài, đại đầu binh lại không được chia bao nhiêu.

Thậm chí quân lương cũng không được phát đủ, thức ăn cũng rất kém. Đây là thuộc loại thái độ bình thường của cuối thời kỳ nhà Minh đối với quân đội, những quân đội muốn cho binh lính được ăn no, ngược lại trở thành dị loại trong dị loại.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »