“Giết!”
Hồ Định Quý một cước đá đổ hàng trào tre, dễ dàng lao vào đại doanh của quân địch.
Đoàn dũng bình thường gần như toàn bộ ngủ ở ngoài trời, dưới người chỉ trải một ít chiếu rơm hoặc chiếu rạ. Tuy chạng vạng đã đốt cỏ chống côn trùng, nhưng lúc này hiệu quả đã hết, rất nhiều đoàn dũng bị muỗi đốt ngủ không yên.
Trạng thái ngủ không yên này, lại hành quân nhiều ngày, còn chưa đánh trận thì cả thể xác và tinh thần đã mệt mỏi rồi.
Khi một nghìn quân Đại Đồng đi vào đại doanh, các đoàn dũng đều bừng tỉnh.
Trong lúc lờ mờ, cũng không biết có bao nhiêu kẻ địch đến đây. Phản ứng đầu tiên của bọn họ là trốn, đến cả binh khí cũng không quan tâm được nữa, mà nhanh chóng chạy về phía bờ sông nhỏ.
Phù phù, phù phù. . .
Tiếng rơi xuống nước không dứt bên tai, tất cả đều chủ động nhảy sông. Những hán tử Hồ Nam này, gần như đều biết bơi lội, hơn nữa đều không mặc giáp trụ. Bọn họ đã sớm tìm hiểu rõ, một khi gặp địch sẽ nhảy sông chạy trốn, ngoại trừ tử đệ binh của thân sĩ thì sĩ tốt bình thường căn bản không muốn đánh trận.
Đặc biệt là những điền hộ này, bọn họ tham gia đoàn luyện, đơn giản là vì địa chủ đồng ý năm nay giảm tô, hơn nữa quân đội đoàn luyện mỗi ngày đều có cơm ăn.
Hơn bảy nghìn người đồng ý đoàn luyện, giống như nhận được quân lệnh, chen lấn chạy như điên, tất cả đồng loạt nhảy vào con sông nhỏ vô danh. Sau đó làm ra các loại tư thế bơi lội, có bơi chó, có bơi ếch, có bơi tự do, hành động tập kích ban đêm giống như trở thành một trận thi đấu bơi lội.
Trên bờ Tương Giang, một số thuyền vận chuyển lương cũng dừng lại, nghe được động tĩnh thì lập tức chèo thuyền rời đi.
Một nghìn quân Đại Đồng đuổi tới bờ sông, nhìn thấy cảnh sông chảy xiết dưới ánh trăng, tất cả đều trợn tròn cả mắt.
Hồ Định Quý, Trần Phúc Quý liếc nhau, cả hai đều dở khóc dở cười.
“Ngươi giết mấy người?” Hồ Định Quý hỏi.
Trần Phúc Quý nói: “Chỉ lo đuổi địch, nhiễu loạn đại doanh quân địch, chưa giết một người nào.”
Một nghìn quân tinh nhuệ Đại Đồng, tập kích đêm hơn bảy nghìn đoàn dũng, giết xuyên đại doanh quân địch, mà dường như hai bên đều không có máu gì.
Đoàn dũng không kịp chạy trốn, trực tiếp nằm úp sấp trên đất đầu hàng. Mà quân Đại Đồng vì nhanh chóng nhiễu loạn đại doanh, cũng không quan tâm được những người quỳ sấp trên đấy, tất cả đều điên cuồng chạy về hướng sâu hơn.
Từ khi Hồ Định Quý đầu quân đến bây giờ, vẫn là lần đầu tiên đánh một trận kỳ quái như thế này.
Sau khi hừng đông, kiểm kê nhân số, bắt được hơn sáu trăm tù binh.
Hơn nữa, cuối cùng cũng phát hiện thương vong một đoàn dũng bị người khác giẫm chết, bảy đoàn dũng bị thuận tay đâm chết.
“Đây xem như là đánh thắng rồi?” Trần Phúc Quý có chút không hiểu, bởi vì phần lớn quân địch đều thành công chạy thoát.
Hồ Định Quý chỉ vào lương thảo trong doanh cười nói: “Khẳng định là đánh thắng rồi, quân địch không có lương thảo, không biết là phải đợi tới khi nào.”
Trần Phúc Quý vò đầu nói: “Bọn họ chính là đến tặng lương thảo đi.”
"Ha ha ha ha!"
Hồ Định Quý mừng rỡ cười to.
Lương thảo của hơn bảy nghìn người, nhất định rất nhiều. Đáng tiếc, một nửa dùng thuyền để vận chuyển, ban đêm đã chèo chuyền chạy mất, nếu không thì còn có thể thu được nhiều hơn.
Hồ Định Quý bắt một tù binh đên hỏi: “Ở đâu đến?”
“Tương âm, Hạ gia.” Một tù binh trà lời.
Hồ Định Quý có chút kinh ngạc: “Ngươi thế mà lại biết nói giọng Giang Tây?”
Tù binh kia nói: “Nghe lão bối tử nói, cả thôn của chúng ta, đều là di chuyển từ Đức Hưng Giang Tây đến.”
“Huynh đệ à,” Hồ Định Quý cười nói, “Ta ở Phong Thành, cách Đức Hưng không xa, ở giữa chỉ cách vài huyện. Vì sao không giúp quan phủ đánh trận?”
Tù binh kia trả lời: “Hạ lão gia nói, chỉ vần đi đầu quân làm đoàn dũng, điền tô năm này có thể giảm một phần. Xuất binh đánh trận, các lão gia còn cho ăn cơm.”
Hồ Định Quý dứt khoát gọi mấy trăm tù binh đến, lớn tiếng nói: “Mọi người thật sự là rất không đáng vì mấy đấu gạo mà bán mạng cho địa chủ. Có ai từng nghe nói đến Triệu Thiên Vương chưa?”
“Nghe… nghe qua.” Đám tù binh lác đác trả lời, rất nhiều người trên mặt đều là vẻ hoảng sợ.
Hồ Đình Quý cảm thấy trong này có vấn đề, lập tức nói: “Tất cả nói thử xem, ở bên các ngươi, Triệu Thiên Vương là người như thế nào?”
Không có ai trả lời, tất cả đều không dám nói.
Hồ Định Quý chỉ vào một tù binh ở hàng đầu: “Huynh đệ, ngươi nói đi, không được nói dối!”
Tù binh kia run run nói: “Triệu Thiên Vương thích giết người, còn thích ăn thịt người. Binh lính của Triệu Thiên Vương, muốn giết sạch thanh niên trai tráng, cướp hết nữ nhân, còn muốn lấy trẻ con làm quân lương.”
“Con mẹ nó, những địa chủ này cũng biết bịa đặt thật!” Hồ Định Quý giận tím mặt, thét ra lệnh nói, “Quan tuyên giáo, mau đến đây nói cho bọn họ một chút, lão tử đi ngủ trước!”
Các binh lính luân phiên nghỉ ngơi nửa ngày, ăn cơm trưa, Hồ Định Quý hạ lệnh quay về, tất cả mấy trăm tù binh kia dùng để vận chuyển lương thực.
Dọc đường đi, quan tuyên giáo giảng lại chính sách nhiều lần, những tù binh này nghe được hai mắt đều sáng lên.
Không chỉ có điền hộ, trung nông cũng hướng về, chỉ cần Triệu tiên sinh đến, bọn họ cũng có thể chia ruộng.
Hồ Định Quý đề nghị với Lý Chính, đợi đánh xong trận này, sẽ chia lương thực cho những tù binh kia, để cho những người này về nhà chủ động tuyên truyền.
Tù binh và lương thảo còn đang ở trên đường, Lý Chính đã nhận được tin tức, lập tức lệnh người viết nhiều thư chiêu hàng.
“Phủ soái, phương bắc có quân phản tặc!”
Vương Chi Lương lập tức chạy về mặt tường thành phía bắc, quả nhiên nhìn thấy một nghìn quân Đại Đồng, áp giải mấy trăm tù binh đi đến. Lương thực rất nhiều, mấy trăm tù binh không vận chuyển hết được, còn phải chia cho quân Đại Đồng vận lương.
Lý Chính lập tức cho người bắn thư vào trong thành, quan binh thủ thành nhìn thấy sợ tới mức vẻ mặt xám như tro tàn.
Đặc biệt là những thân sĩ làm đoàn luyện, lúc này sợ tới mức phát run. Nội dung thư rất đơn giản, Lý Chính nói dối mình đã công chiếm được Tương âm, Trường Sa đã biến thành một tòa cô thành.