Thiên Vu

Lượt đọc: 33944 | 1 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 921+922: Bí mật của Tịch Nhược Trần..

❊ ❊ ❊

Thoáng chốc, quanh thân Táng Hoa tỏa ra ánh sáng, dương tay chỉ ra, nhắm thẳng bầu trời, bên trên thương khung, đóa hoa tỏa ra, trong lúc đó hư không rung động, ánh sáng bàng bạc thần thánh chảy xuôi xuống, giống như ngân hà từ chín tầng trời chảy xuống, đây chính là chiêu chỉ tay phá cửu thiên tiếng tăm lừng lẫy.

Cùng lúc đó, Ngự nương Mạn Đà La cũng lấy ra Âm Dương thái cực đồ, đạo âm đạo dương hỗ trợ lẫn nhau, tựa như nhật nguyệt giao hòa, thủy hỏa giao thoa, ẩn chứa vô thượng ảo diệu.

Cũng trong lúc đó, hait ay Hạ Mạt múa lên, trong lúc nhất thời, cả bầu trời lóng lánh sánh sao, vô số những ngôi sao điên cuồng lấp lóe, mơ hồ hiện ra một tòa đồ đằng.

Tiếng đàn cao vút ngân lên, chỉ thấy Tri Thu khoanh chân ngồi trên hư không, hai tay múa may trên một biếc đàn cổ, tiếng đàn như Phật, thanh âm như đại từ đại bi tịnh thế.

Năm nữ nhân đồng loạt ra tay khiến người xem nhìn hoa cả mắt, ai nấy đều trợn mắt há hốc mồm trân trối, thanh âm chiến đấu vọng ra từ giữa tràng tựa như tiếng sử thi vô cùng hoa lệ.

Tà phượng vũ cửu thiên, Yêu Hoàng chi hỏa đốt thương khung.

Táng Hoa chỉ tay phá giữa trời, là ngân hà rót xuống từ cửu thiên.

Ngự nương chấp trưởng âm dương động, diễn sinh nhật nguyệt thái cực ảo diệu.

Tri Thu múa loạn đàn cổ, tiếng đàn như đại từ đại bi tịnh thế.

Hạ Mạt lóng lánh ánh sao, chòm sao Xử Nữ lâm thế.

Lạc Anh rất mạnh, mạnh đến mức không thể diễn ta được, đặc biệt là khi nàng lấy ra phượng hoàng yêu dã kia, quả thực là đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi. Nhưng dù nàng mạnh hơn nữa, bị bốn vị nữ thần toàn lực áp chế, Táng Hoa và Tri Thu càng là đại năng giả thượng cổ chuyển thế, Ngự Nương lại là người chấp chưởng âm dương đại đạo, Hạ Mạt lại là Xử Nữ vương tọa, bốn đại nữ thần toàn lực áp chế, lúc này Lạc Anh cuối cùng cũng bị phong tỏa, ngay sau đó, mấy người Táng Hoa trực tiếp dẫn theo Lạc Anh biến mất khỏi tầm mắt mọi người.

Thật lâu sau khi các nàng rời đi, mọi người tụ tập tại vực Tây Ách còn chưa khôi phục lại được tinh thần, tình cảnh vừa rồi đối với bọn họ thực sự quá mức kinh tâm động phách, quá mức đồ sộ, quá mức hoa lệ, cũng quá mức khủng bố, Lãnh Cốc phải qua một lát mới không nhịn được nuốt nghẹn xuống một ngụm nước miếng, thầm than đám bà nhi này một người biến thái hơn một người, chút thực lực của mình đứng trước mặt người ta sợ là căn bản không đáng chú ý.

Tịch Nhược Trần mặc một bộ hồng y vẫn lẳng lặng đứng ở trên hư không, xem ra hắn tựa hồ cũng không bị ảnh hưởng gì, từ đầu đến cuối vẫn luôn chắp tay đứng đó, cười nhạt nhìn hết thảy mọi chuyện, nói cũng không nói, cho đến khi Hạ Hầu Kích rời đi, hắn mới mở miệng nói:

- Hạ Hầu huynh phải đi rồi sao?

- Sao thế?

Mười năm trước, Hạ Hầu Kích tại học phủ Trung Ương nhiều nhất cũng chỉ tính là một thiên kiêu nhị lưu mà thôi, có điều khi núi Táng Cổ hiện thế, tất cả mọi người mới biết hắn dĩ nhiên là đại năng thượng cổ chuyển thế, tuy rằng không phải là Thiên vương Địa vương gì, nhưng bằng vào bốn chữ đại năng thượng cổ này cũng đủ khiến người ta phải kiêng kỵ, nếu không, với thân phận và địa vị Tịch Nhược Trần hiện giờ sao lại chủ động bắt chuyện với hắn.

- Có hứng thú nói chuyện một chút không?

Thanh âm Tịch Nhược Trần truyền đến, Hạ Hầu Kích liếc mắt nhìn hắn, do dự một chút rồi gật đầu.

Vực Tây Ách, bên trong nhã gian của một tửu quán.

Tịch Nhược Trần phe phẩy chiếc quạt giấy, ngồi ngay ngắn trên ghế, thần tình lạnh nhạt, trên mặt hiện lên ý cười. Nhìn hắn mãi mãi vẫn là một bộ tao nhã cao quý như vậy, thần bí khó lường, phảng phất như tất cả mọi việc trong thiên địa đều nằm trong lòng bàn tay. Phía đối diện, Hạ Hầu Kích cũng yên lặng ngồi, so với Tịch Nhược Trần thì Hạ Hầu Kích hắn có vẻ phổ thông hơn, đương nhiên Tịch Nhược Trần cũng rõ, sau cái vẻ phổ thông kia lại ẩn giấu thực lực khủng bố không ai biết được sâu cạn.

- Không biết Hạ Hầu huynh nghĩ thế nào về chuyện của Trần Lạc?

Hai người ngồi nhìn nhau, trầm mặc chốc lát, Tịch Nhược Trần đột nhiên mở miệng, Hạ Hầu Kích lắc đầu một cái, ra hiệu mình không có ý kiến.

- Ha ha, nếu một vị đại năng thượng cổ chuyển thế như Hạ Hầu huynh còn không biết, thử hỏi trong thiên hạ còn ai biết được đây?

- Tịch Nhược Trần, ngươi cũng đừng đội cho ta cái mũ cao quá như thế.

Hạ Hầu Kích khẽ phẩm một chén trà thơm, trên mặt không hiện một tia cảm xúc, nói:

- Tuy ra luân hồi chuyển thế, cũng đã thành công, nhưng cũng chỉ là giác tỉnh linh hồn, nếu bàn về chuyện trong thiên địa, ta sao so được với Huyết tộc chi tử ngươi.

- Ha ha, Hạ Hầu huynh khiêm tốn quá rồi, có ai không biết các vị luân hồi chuyển thế đều là đại năng tai mắt thông thiên thời thượng cổ, cho dù chỉ là giác tỉnh linh hồn, sợ là cũng hiểu biết hơn ra rất nhiều.

- Tịch Nhược Trần, ngươi đến tìm ta chỉ vì nói vài lời nhảm nhí này sao?

Xem ra Hạ Hầu Kích có chút thiếu kiên nhẫn.

- À, không phải ta đang thỉnh giáo Hạ Hầu huynh về chuyện của Trần Lạc sao? Ta thực sự không hiểu một người ngay cả linh hồn đã câu diệt, đến cùng là sống lại bằng cách nào?

- Thỉnh giáo?

Hạ Hầu Kích cười lạnh một tiếng, nói:

- Chuyện Trần Lạc chết rồi sống lại hoàn toàn vi phạm pháp tắc thiên địa, chuyện này không còn đơn giản như việc hắn nghịch thiên nữa, về phần hắn làm được bằng cách nào thì ta không biết, ngươi cũng không biết, thiên hạ ngày nay cũng không ai biết được.

- Thật sao?

Tịch Nhược Trần cười nhạt.

- Tịch Nhược Trần, có gì muốn nói cứ nói thẳng đi, Trần Lạc chết rồi sống lại, tuy rằng quỷ dị vạn phần, nhưng cũng chỉ là quỷ dị mà thôi, hắn chết đi sống lại thì cũng chẳng sống thêm được bao lâu, Vân Đoan sẽ không tha cho hắn, ông trời càng không tha cho hắn, hắn năm lần bảy lượt nghịch thiên, tội ác ngập trời, phạm vào nguyên tội, hắn nhất định sẽ không có kết quả tốt, thế nên Trần Lạc chết cũng được, sống cũng được, căn bản không có ảnh hưởng gì đến ngươi, điều này ngươi cũng rõ ràng, Gia Cát Thiên Biên cũng rõ ràng, Thần Toán Tử, Nhân Vương đều rõ ràng.

- À!

Tịch Nhược Trần chỉ phe phẩy chiếc quạt giấy trong tay, nhìn chằm chằm vào Hạ Hầu Kích, cười nói:

- Hạ Hầu huynh không hổ là đại năng luân hồi chuyển thế, khâm phục khâm phục.

Chuyển đề tài, lại nói:

- Đã như vậy, hôm nay ta cũng không vòng vo nữa, không nói chuyện mờ ám trước mặt người quang minh chính đại, ta biết Gia Cát Thiên Biên đã tìm ngươi, Mộ Vân Không cũng tìm ngươi, thậm chí ngay cả Thương Vô Tà và Nghịch Lang Gia, có cả Thần Toán Tử đều đi tìm ngươi, có điều đều bị ngươi từ chối.

- Nếu ngươi cũng muốn thuyết phục ta theo ngươi, ta khuyên ngươi đừng mở miệng tốn công.

- À, ta chưa bao giờ nghĩ để Hạ Hầu huynh thuần phục ta, trước đây không có, sau này cũng không có, ta chỉ muốn hợp tác, cùng mưu cùng tính với Hạ Hầu huynh thôi.

Hạ Hầu Kích cũng lười nghe tiếp, có điều ngay khi hắn định rời đi, thanh âm Tịch Nhược Trần một lần nữa truyền đến.

- Lẽ nào Hạ Hầu huynh cũng không muốn tính đến chuyện Nhân thư sao?

Nghe được hai chữ Nhân thư, Hạ Hầu Kích lập tức dừng lại, xoay người, lấy một loại ánh mắt cực kỳ khiếp sợ nhìn Tịch Nhược Trần, hỏi:

- Nhân thư?

- Đúng vậy, Nhân thư!

Tịch Nhược Trần nâng chén trà thơi, chậm rãi phẩm một ngụm, nhàn nhã nói:

- Năm nay Nhân thư sẽ xuất thế tại phiến thế giới này.

Nghe được Nhân thư sẽ xuất thế trong năm nay, hơn nữa còn ở ngay thế giới này, cho dù Hạ Hầu Kích là đại năng thượng cổ luân hồi chuyển thế cũng không khỏi đại biến sắc mặt, hỏi:

- Làm sao ngươi biết?

- Chuyện cần biết ta đương nhiên sẽ biết.

- Khi nào Nhân thư xuất thế, xuất thế tại đâu?

- Ta nói rồi, ta muốn cùng mưu cùng tính với Hạ Hầu huynh!

Ý tứ của Tịch Nhược Trần rất rõ ràng, có điều chỉ khi Hạ Hầu Kích đồng ý hợp tác với hắn, hắn mới chịu nói ra, điểm này Hạ Hầu Kích tự nhiên nghe ra được, bèn nói:

- Nếu ngươi đã biết, nói vậy mười vượng tất nhiều đều biết, tại sao ta phải hợp tác với ngươi.

- Mười vương? Ha ha! Có thể bọn họ đều biết, nhưng biết thì biết, biết cũng không nhất định là có tư cách tranh đoạt.

Tịch Nhược Trần đột nhiên đặt chiếc quạt giấy xuống, bên trong vẻ tao nhã lộ ra vẻ ngạo nghễ vô cùng.

- Tuy rằng Tịch Nhược Trần ngươi được trời xanh quyến luyến, lại thành tựu tấm thân mười hai cánh bất tử, vấn đỉnh Huyết tộc chi tử, nhưng cũng không nên ăn nói quá mức như thế, bên trong mười vương có ai là người thường? Thương Vô Tà chính là Thiên Vương thượng cổ, Mộ Vân Không là Địa Vương thượng cổ, Tuyết Thiên Tầm càng là nữ vương thượng cổ độc nhất vô nhị, Tần Phấn và Ngạo Phong lại cực kỳ thần bí, không biết là Minh Vương thời đại nào, ba vương của ba đại tập quyền trung tâm là Thần Thánh vương, Hoàng Cực vương, Quang Minh vương, mỗi người đều nắm đại truyền thừa, ngoài ra còn có Tự Nhiên vương Hiên Viên Đồng chấm chưởng tự nhiên, còn có Nhân vương Mạc Vấn Thiên nắm giữ thiên mệnh, thêm nữa còn là Thiên tử Gia Cát Thiên Biên, thế tử Nghịch Lang Gia, bọn họ có ai không có tư cách tranh đoạt?

- Bấy nhiêu đó mới chỉ là số ta biết được, sau khi núi Táng Cổ hiện thế, có không biết bao nhiêu người sinh ra theo thời thế, càng không biết có bao nhiêu người theo Thiên mệnh, lại có bao nhiêu người theo chân mệnh, luận thực lực, ngươi không phải mạnh nhất, luận truyền thừa ngươi cũng không phải sâu nhất, luận bối cảnh, ngươi càng không phải là lớn nhất, luận Thiên mệnh tựa hồ ngươi cũng không phải, ngươi dựa vào cái gì? Tại sao ta phải hợp tác với ngươi?

- Ha ha, không biết Hạ Hầu huynh đã nghe câu cây to đón gió lớn chưa, ta tự tin vì thực lực ta không phải mạnh nhất, truyền thừa không sâu nhất, bối cảnh không lớn nhất, chính vì ta không phải người theo Thiên mệnh, thế nên ta mới có hi vọng nhất.

Tịch Nhược Trần đứng lên, nhìn ra ngoài cửa sổ, cười nhạt nói:

- Cây mọc ra khỏi đất, chắc chắn sẽ chịu gió thổi qua, một khi Nhân thư xuất thế, Vân Đoan tất nhiên sẽ nhúng tay, hơn nữa ta còn có thể khẳng định, trước khi Nhân thư xuất thế, Vân Đoan nhất định sẽ có động tác lớn, nghĩ đến Hạ Hầu huynh hẳn đã nhận được tin tức mười hai tiên thiên thế tử đã hạ phàm đi tới thế giới này rồi chứ?

Mười hai tiên thiên thế tử của Vân Đoan là chuyện gì, Hạ Hầu Kích tự nhiên biết rõ, đó là mười hai vị được khen là thế giới hoàn mỹ chi tử, mỗi một người bọn họ từ khi ra đời đều được bắt đầu tiếp thu thế giới bổn nguyên ôn dưỡng, là thế giới chi tử xứng danh với thực, thực lực vô cùng khủng bố, nghe nói mỗi một vị đều là hạng người tai mắt thông thiên.

- Vì sao mười hai tiên thiên thế tử lại dồn dập hạ phàm ngay trước khi nhân thư xuất thế, nói vậy Hạ Hầu huynh cũng rõ ràng vô cùng.

- Ý của ngươi là Vân Đoan muốn mười hai thế tử thay thế cho mười vương?

- Không phải vậy, Hạ Hầu huynh cho rằng bọn họ hạ phàm mấu chốt là vì cái gì?

Tịch Nhược Trần cười nhạt, nói:

- Lại xin Hạ Hầu huynh suy nghĩ một hồi, ngươi cho rằng Vân Đoan sẽ coi ai là kẻ địch lớn nhất đây? Ai sẽ là mối nguy hiểm lớn nhất đây? Tin tưởng khẳng định không phải là Tịch Nhược Trần ta.

Tịch Nhược Trần nói rất có đạo lý, chí ít Hạ Hầu Kích không tìm ra bất luận lý do phản bác nào, hắn không nói gì, chỉ chờ đợi, tựa như biết Tịch Nhược Trần sẽ còn nói thêm, quả nhiên không lâu sau, Tịch Nhược Trần liền nói tiếp:

- Đương nhiên, điều này cũng chỉ có thể nói rõ ta không có sức uy hiếp bằng mười vương mà thôi, nói cách khác, bởi vì Tịch Nhược Trần ta thực lực yếu, là vì ta không phải người theo Thiên mệnh, thế nên Vân Đoan sẽ không ưu tiên đối phó với ta trước.

Tịch Nhược Trần tao nhã cười nói, tựa hồ cũng không ngại tự hạ thấp mình.

Xác thực, Tịch Nhược Trần không phải người theo Thiên mệnh, nhưng thực lực của hắn yếu sao? Đáp án khẳng định là tuyệt đối không kém.

Điểm này Hạ Hầu Kích vô cùng rõ ràng, nếu như nhất định nói Tịch Nhược Trần yếu, vậy chỗ yếu của hắn là không phải người Thiên mệnh, cũng yếu ở chỗ hắn là Huyết tộc chi tử mười hai cánh, tuy bản thân Huyết tộc chi tử mười hai cánh không yếu, nhưng so với Thiên vương thượng cổ Thương Vô Tà, Địa vương thượng cổ Mộ Vân Không, cùng với thiên tứ chi tử Gia Cát Thiên Biên, Nhân vương Mạc Vấn Thiên, đúng là hắn hơi yếu thế, đừng nói là so với những người này, thậm chí chân thân Huyết tộc của Tịch Nhược Trần cũng không có tư cách so sánh với chân hồn Bạch Hổ của Nghịch Lang Gia, dù sao chân hồn Bạch Hổ chính là một trong bốn đại thánh thú thủ hộ trong truyền thuyết, Huyết tộc chi mạch của hắn thậm chí ngay cả huyết thống Tinh Linh cũng không sánh được, dù sao Huyết tộc chi mạch cũng xếp hạng rất thấp trong rất nhiều truyền thừa huyết thống, tại thời đại thượng cổ, Huyết tộc và Lang tộc còn được xưng là hai đại huyết thống vô dụng nhất, cũng vì nguyên nhân này Tịch Nhược Trần mới dám nói hắn không có lực uy hiếp gì với Vân Đoan, cho dù hiện giờ hắn thành tựu Huyết tộc chi tử mười hai cánh cũng không ngoại lệ, kiểu như gà mãi mãi là gà, cho dù có mọc thêm mười hai cánh cũng không bằng được với phượng hoàng, đạo lý nó là vậy.

Tịch Nhược Trần bưng lên trà thơm, lại phẩm một ngụm, không nhanh không chậm, thản nhiên nói:

- Đương nhiên, nếu Tịch Nhược Trần ta chỉ có như vậy, hôm nay cũng sẽ không mời Hạ Hầu huynh cùng bàn tính đại sự.

- Hả?

Hạ Hầu Kích biết tới lúc trọng điểm rồi, hắn vẫn một mực chờ Tịch Nhược Trần nói ra câu này.

- Ta dám nói trên thế giới này, tất cả mọi người đều đánh giá thấp Tịch Nhược Trần ta, cũng đánh giá thấp sức mạnh thực sự của chân thân Huyết tộc mười hai cánh. Trên thế giới này, thậm chí trong thiên địa này không ai biết được bí mật chân chính của mười hai cánh, ngoại trừ Tịch Nhược Trần ta.

Lời này ngược lại không giả, dù sao Hạ Hầu Kích cũng là đại năng thượng cổ chuyển thế, bí mật hắn biết tới nhiều hơn hẳn những người khác.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Cửu Hanh

Truyện bạn đang đọc dở dang