Thiên Vu

Lượt đọc: 33904 | 1 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 860+861: Niên Tiểu Linh..

❊ ❊ ❊

Tiểu Mạn Đà La khoát tay chặn lại, nói:

- Tránh ra, đang phiền đây.

- Yêu, vẫn còn biết xấu hổ, tới nào, có muốn muội hóa thân thành nam nhân của ngươi hay không, hai chúng ta cùng làm cái chuyện cá nước thân mật?

Tỳ Bà đến gần, tay động đậy muốn cởi quần áo cho tiểu Mạn Đà La.

- Được rồi, sau này ngươi tuyệt đối không thể ở lại Phiêu Hương lâu, nếu còn tiếp tục như vậy, một đại công chúa của Vân Đoan cũng nhất định phải biến thành một tiểu kỹ nương phong tao mất rồi, đến lúc đó ta phải bàn giao với nương ngươi như thế nào, hai ngày này chuẩn bị một chút, ta dẫn ngươi trở về.

- Này này, Tiểu Mạn tỷ tỷ, ta chỉ đùa với ngươi một chút thôi, đừng có nghiêm túc như thế chứ?

Tựa hồ cũng nhìn ra tâm tình tiểu Mạn Đà La có chút không tốt, Tỳ Bà cũng không dám tiếp tục trêu đùa, làm nũng cầu xin tha thứ, nói:

- Tiểu Mạn tỷ, người ta thật vất vả mới được ra ngoài một chuyến, còn chưa chơi đủ này, ngươi thế nào lại nhẫn tâm đưa người ta trở về, cùng lắm thì sau này ta không hồ đồ là được chứ gì? Huống chi năm nay Nữ Vu nương nương sẽ xuất hiện trong nhân thế, chí ít trước khi trở về cũng phải cho ngươi ta được nhìn thấy Nữ Vu nương nương chứ?

- Đây chẳng qua chỉ là lời đồn, không thể coi là thật.

Cũng không biết từ khi nào, trên thế giới bắt đầu truyền lưu ra một tin đồn, có người nói năm nay Nữ Vu nương nương chấp chưởng Vận Mệnh chi thư, dẫn dắt Thiên Duyên nương nương chấp chưởng Thiên Duyên chi thư và Nhân Quả nương nương chấp chưởng Nhân Quả chi thư đều sẽ giáng lâm thế gian, phổ độ chúng sinh, ban phát thiện duyên.

- Đó cũng không đơn giản chỉ là tin đồn, nói cho ngươi biết, Nữ Vu nương nương, Thiên Duyên nương nương và Nhân Quả nương nương thực sự sẽ giáng lâm thế gian trong năm nay.

Tỳ Bà bưng chén thủy tinh lên, thưởng thức một ngụm rượu ngon màu hồng nhạt, mùi vị cay đắng không khỏi khiến nàng nhíu lông mày, tựa hồ uống không quen, nói:

- Người ta không cầu vận mệnh, không cầu nhân quả, chỉ muốn cầu một cái thiên duyên, ngô… Tiểu Mạn tỷ tỷ, lẽ nào ngươi không muốn sao?

Vận mệnh? Nhân quả? Thiên duyên?

Nếu như có thể, tiểu Mạn Đà La cũng muốn rất hỏi một chút cho mình, vận mệnh là thế nào, nhân quả là thế nào, thiên duyên là sao?

- Tiểu Mạn tỷ tỷ, nghe nói vừa nãy ở bên dưới ngươi mạnh mẽ giáo huấn gia hỏa họ Phương kia một trận hả?

- Làm sao?

- Chẳng làm sao cả, gia hỏa họ Phương kia, hừ! Cô nãi nãi đã sớm nhìn hắn không thuận mắt, cho dù ngươi không động thủ, ta cũng sẽ đánh cho hắn tàn phế. Thực sự là, ỷ vào mình có hai vị ca ca tài năng xuất chúng, hắn đúng là dám cáo mượn oai hùng, không biết sợ là gì, bất quá… Hì hì, Tiểu Mạn tỷ tỷ, nghe nói ngươi tại trong nhã gian đó bị một tên gia hỏa quái lạ làm cho thất thố hả?

- Sau đó thì sao?

Tiểu Mạn Đà La ữu nhã ngồi trên bệ cửa sổ, nhìn phong cảnh vực Tây Ách, trong đầu suy nghĩ đến việc liên quan tới vận mệnh và nhân quả, tùy tiện nói một câu ứng phó với Tỳ Bà.

- Sau đó? Hì hì, nghe nói ngươi coi người ta thành người nào đó? À… Xem là ai đây nhỉ? Nam nhân có thể khiến cho tiểu Mạn Đà La tỷ tỷ thất thố, thật giống…. Thật giống như chỉ có vị Lạc gia quát tháo phong vân mười năm về trước nhỉ? Hì hì, tiểu Mạn Đà La tỷ tỷ, nói cho ta biết, có phải ngươi coi người là là người yêu Lạc gia của ngươi, thế nên mới thất thố như vậy?

- Sau đó thì sao?

- Sau đó? Không có sau đó, tuy rằng muội muội ta không biết vì sao ngươi lại coi hắn là Lạc gia, nhưng gia hỏa kia cũng rất quá lạ, à… Gia hỏa kia rất trầm tĩnh ngột ngại, dáng vẻ không câu nệ nói cười, lúc đó muội muội cảm thấy rất tẻ nhạt cũng rất không thú vị, vì thế vừa muốn cho hắn uống quá chén rồi rời đi, ngươi đoán thế nào, ta cho hắn một chén rượu thi triển Thất Hồn bí thuật, ngay cả Vu sư đại thần thông cũng không chịu nổi một chén đó, nhưng gia hỏa kia uống xong, dĩ nhiên chẳng hề có một chuyện gì, quan trọng nhất chính là toàn thân hắn không có nửa điểm tu vi, ngươi nói có lạ không?

- Ồ? Thật như thế sao?

Lời Tỳ Bà nói lập tức khiến tiểu Mạn Đà La chú ý, nàng biết rõ Thất Hồn bí thuật của Tỳ Bà cường đại đến mức nào, trong thiên hạ không có mấy người không chịu ảnh hưởng, cho dù ngay bản thân nàng ít nhiều cũng phải chịu ảnh hưởng đến thất hồn, nếu như nói một người bình thường uống vào một chén rượu bị thi triển Thất Hồn bí thuật nhưng không hề có chút phản ứng, vậy đó chỉ có thể nói rõ một vấn đề, hắn tuyệt đối không có đơn giản như vẻ bề ngoài.

Ban đêm, bầu trời óng ánh trăng sáng.

Từ Phiêu Hương lâu trở về đến nhà gần như đã là đêm hôm khuya khoắt, Niên đại thiếu say rượu chỉ muốn ngủ, nhưng lại bị Trần Lạc cố ý muốn lay tỉnh linh tượng Huyền Quy ngủ say trong linh hải của hắn, điều này khiến cho Niên đại thiếu rất bất đắc dĩ, bởi vì hắn căn bản cũng không tin lời Trần Lạc nói, thấy Trần Lạc cầm cổ tay mình, một bộ dáng dấp suy tư, Niên đại thiếu ngồi trên bậc thang không khỏi cười lên ha hả.

- Trần huynh đệ, linh tượng Huyền Quy đang ngủ say trong linh hải của ta đến cùng có thể tỉnh lại hay không? Hả? Ha ha ha! Có phải nó cũng đang uống say giống như ngươi? Ha ha ha!

Hôm nay Niên đại thiếu uống thật nhiều, ý thức cũng bắt đầu trở nên mơ hồ, dọc theo đường đi đều thở ra hơi rượu nồng nặc.

- Chờ chút đi!

Thấy bộ dạng Trần Lạc có vẻ chăm chú, Niên đại thiếu cảm thấy vô cùng buồn cười, ngáp một cái, nói:

- Nhìn dáng vẻ của ngươi, người không biết còn tưởng tiểu tử ngươi là một vị đại tông sư đó, ta nói này Trần huynh đệ, ý tứ là được, ngươi cũng đừng chọc cười chết ta như thế, làm gì thì cứ làm đi, ta buồn ngủ đến sắp không mở mắt ra được nữa rồi.

Niên đại thiếu đang rất mệt nhọc, hai mí mắt cụp lên cụp xuống như muốn đánh nhau, khi hắn nghĩ rút tay về thì bất ngờ phát hiện rút ra không được, không khỏi khẽ ồ lên một tiếng, khẽ lắc lắc đầu cho tỉnh táo, lại thử rút lần nữa, nhưng vẫn không rút tay ra được như trước.

- Hắc! Ta cũng không tin tà, dù ta vô dụng nhưng cũng là một Vu sư cao cấp, ngươi ngay cả chút tu vi cũng không có, ta không tin còn có thể bị ngươi bắt được.

Niên đại thiếu sử dụng toàn bộ sức lực, nhưng cổ tay bị Trần Lạc nắm lấy vẫn không thể động đậy, rõ ràng chỉ là bị hai ngón tay của hắn kẹp lấy, nhưng lại giống như nặng ngàn vạn cân, chuyện này là sao?

- Thực sự là có ma, tiểu tử ngươi làm như thế nào?

Niên đại thiếu không tin tà, lại thử tiếp mấy lần, kết quả vẫn một dạng, bất luận hắn làm thế nào cũng không thể lay động được hai ngón tay của Trần Lạc. Khi hắn chuẩn bị thử lại lần nữa, đột nhiên cảm giác thấy là lạ, một loại cảm giác khác thường khiến trong lòng hắn kinh hoảng, bởi vì linh hải phủ bụi suốt mười hai năm qua, vừa rồi… Vừa rồi bỗng nhiên nơi lỏng ra một chút, nhưng chỉ là trong nháy mắt, rất nhanh lại khôi phục như lúc ban đầu.

Là ảo giác sao? Lần này hơi rượu trong người Niên đại thiếu khoảnh khắc đã bay đi phân nửa, hắn ngẩn người, mặt đỏ gắt lên, trừng mắt nhìn Trần Lạc, không biết vừa rồi linh hải dị động là ảo giác hay chân thực.

- Mớ vừa… Vừa nãy… Vữa nãy là chuyện gì xảy ra?

Niên đại thiếu chụp nhanh lấy tay Trần Lạc, kích động đến khóe miệng cũng co giật.

- Chờ đi!

Trần Lạc đang tập trung tinh thần, lấy lực lượng tinh thần đánh thức linh tượng đang ngủ say trong linh hải của Niên đại thiếu, thứ đồ chơi này còn đặc thù hơn một chút so với tưởng tượng của hắn, tuyệt đối không phải là vật phàm, hơn nữa càng hung tàn, nếu như suy đoán không sai, linh tượng của Niên đại thiếu và linh tượng của mình hẳn là đều đến từ cùng một nơi, cũng là Địa Ngục.

Niên đại thiếu không biết chuyện gì xảy ra, hiện tại hắn cảm thấy hơi mộng, ngẩn người không biết làm sao. Đột nhiên, cảm giác mới vừa rồi lại xuất hiện, lần này hắn thực sự cảm nhận được linh hải vừa buông lỏng một trận, đúng vậy, hắn cảm giác được, cảm giác được rất rõ ràng, đây không phải là ảo giác, vừa rồi linh hải thực sự đã động.

- Linh hải của ta… Trời ơi! Linh hải của ta…

Niên đại thiếu kích động, lắp ba lắp bắp không nói thành lời.

- Hiện tại ta muốn triệt để lay tỉnh nó, ngươi phải tập trung tinh thần, đặt ý chí trọng tâm tại linh hải, chú ý áp chế, linh tượng của ngươi khá đặc thù, không hề tầm thường, thế nên nhất định phải cẩn trọng.

Trần Lạc vận khí một cái, dùng lực lượng tinh thần của mình mạnh mẽ lay tỉnh linh tượng của Niên đại thiếu.

Rào! Trong nháy mắt, Niên đại thiếu chỉ cảm thấy linh hải của mình phảng phất như bị nổ tung, oa một tiếng, miệng mũi phun máu. Ngay sau đó, thân thể hắn bắt đầu vặn vẹo, giống như chỉ thêm một khắc nữa là sẽ tan vỡ.

Trần Lạc lật tay một cái, ấn lên đỉnh đầu của hắn, mạnh mẽ ổn định lại thân thể Niên đại thiếu, đồng thời quát to:

- Đại thiếu, linh tượng của ngươi là một loại dị tượng đến từ Địa Ngục, cực kỳ hung tàn, rất khó nắm giữ, chỉ cần ý thứ không tốt một cái, ngươi sẽ bị thôn phệ, hiện tại ta truyền cho ngươi một bộ Phật pháp có thể giúp ngươi tu luyện dị tượng này, ngươi hãy nghiêm túc lắng nghe, tham ngộ được bao nhiêu thì phải xem vào vận mệnh của ngươi.

Trần Lạc vốn thông tuệ hơn người, sau khi thành tựu linh hồn Hư Vọng, ngộ tính càng mở ra, sau khi hắn tu thành Phá Rồi Lại Lập trong Hư Vọng chi thư, linh hồn siêu thoát thiên địa, trở thành một “người ngoài cuộc”, rất nhiều thứ ở trong mắt hắn đã không còn gì gọi là ảo diệu, cho dù Đại Tịch Diệt Độ Ách kinh được xưng là một trong bốn đại kinh Phật cũng là như thế, hiện giờ chính là hắn đang truyền thụ lại tinh diệu của Đại Tịch Diệt Độ Ách kinh cho Niên đại thiếu, hi vọng có thể giúp hắn nắm giữ linh tượng.

Bởi vì Trần Lạc sử dụng phương pháp truyền dạy là thế hồ quán đỉnh, thế nên Niên đại thiếu tìm hiểu dễ dàng hơn những người khác rất nhiều, hơn nữa hắn vốn cũng là một thiên kiêu thông minh tuyệt đỉnh, lúc còn trẻ, công pháp hay linh quyết nào chỉ cần vừa nhìn là học được, tuy rằng hơn mười năm không hề tu hành, nhưng cũng không có nghĩa là ngộ tính của Niên đại thiếu sẽ hạ thấp, vì thê,s khinh thanh âm Trần Lạc vang lên trong não hải, Niên đại thiếu cố nén kích động và sợ sệt trong lòng, nghiêm túc tìm hiểu một phen.

Ba canh giờ trôi qua, thân thể Niên đại thiếu bắt đầu dần ổn định, không còn vặn vẹo như trước nữa.

Sáu canh giờ trôi qua, linh tức Niên đại thiếu cũng không còn hỗn loạn, bắt đầu ổn định.

- Không tồi, ngộ tính của tiểu tử này đúng là không nói chơi.

Ngộ tính của Niên đại thiếu còn cao hơn một chút so với tưởng tượng của Trần Lạc, chỉ nỗ lực trong mấy canh giờ ngắn ngủi, kẻ này không chỉ tìm hiểu được toàn bộ tinh diệt độ ách trong Phật pháp, hơn nữa còn không ngừng lợi dụng Phật pháp bắt đầu tu luyện linh tượng. Linh tượng Huyền Quy kia mặc dù là dị tượng hung tàn đến từ Địa Ngục, bất quá Trần Lạc truyền cho hắn chính là Phật pháp chuyên môn áp chế những thứ tà ác, chỉ cần chăm chỉ tu luyện, hàng phục được dị tượng từ Địa Ngục này cũng không khó.

Tám canh giờ trôi qua, tình huống Niên đại thiếu trên căn bản đã bắt đầu ổn định, lúc này trời đã sáng, Trần Lạc suy nghĩ trước tiên nên đi tắm một cái, lúc này lại có tiếng gõ cửa truyền đến.

- Đại thiếu, nói cho ngài biết một tin tốt, tiểu thư đã trở lại rồi.

Trần Lạc mở cửa ra, vừa nhìn là Vượng Tài, liền nói:

- Đại thiếu nhà các ngươi đang tu luyện, tạm thời đừng làm phiền hắn.

- Tu luyện?

Là thiếp thân tùy tùng của Niên đại thiếu, Vượng Tài rất thông thiểu tình huống của Niên đại thiếu, biết rõ khi mười mấy năm trước đại thiếu ra ngoài, gặp chuyện không may dẫn đến không cách nào tiếp tục tu luyện, làm sao tiểu tử này lại nói đại thiếu đang tu luyện? Đây không phải là vô nghĩa sao. Vượng Tài lẩm bẩm một câu, nhưng vừa mới vào cửa liền ngẩn người, bởi vì hắn thấy Niên đại thiếu đang ngồi khoanh chân trong phòng, tóc tai bù xù, thất khiếu xuất huyết, bộ dạng vô cùng chật vật.

- Đại thiếu! Đại thiếu! Ngài làm sao vậy?

Thấy bộ dáng này của Niên đại thiếu, Vượng Tài sợ hãi đến độ sắc mặt trắng bệnh, chạy tới dùng sức lắc thân thể đại thiếu.

- Đại thiếu nhà các ngươi đang tu luyện, ngươi lay động hắn như thế không khác gì giết hắn.

Trần Lạc vừa mở miệng, Vượng Tài như đang mất đi tri giác, phắt một cái liềm chộp lấy bả vai Trần Lạc, tàn bạo quát lên:

- Có phải ngươi hại đại thiếu nhà chúng ta thành như vậy không? Ngươi đã làm gì đại thiếu? Tên khốn kiếp nhà ngươi! Đại thiếu nhà ta không chỉ cứu ngươi, còn đưa ngươi đi dạo kỹ viện, tìm kỹ nữ đẹp nhất cho ngươi, phóng túng với ngươi, nhưng ngươi dĩ nhiên lấy oán báo ơn… Ngươi đáng chém ngàn đao… Ta muốn giết ngươi!

Vượng Tài chỉ là một người bình thường, không có nửa điểm tu vi, đánh tới đều là đánh loạn, chẳng hề có một tí chiêu thức hay ý nghĩa gì, Trần Lạc lắc đầu, bất đắc dĩ cười nói:

- Ta nói này Vượng Tài, ngươi bình tĩnh một chút, chuyện không phải như ngươi nghĩ đâu.

- Vượng Tài, ngươi đang làm gì?

Một đạo tiếng quát lạnh lùng, nghiêm nghị truyền đến, Vượng Tài lập tức chạy tới, hô:

- Ô ô ô, tiểu thư, không xong! Ô ô… Đại thiếu hắn…

Giờ khắc này, trong đình viện đang có ba vị nữ tử đang đi về phía này, cả ba vị nữ tử đều trang bị võ trang đầy đủ, thân mang khôi giáp màu trắng bạc, sau lưng là áo choàng màu đỏ, có vẻ uy phong lẫm lẫm, anh tư hiên ngang, đặc biệt là vị nữ tử đứng ở giữ, nhìn tuổi tác bất quá chỉ mười tám, mười chín tuổi, tuy rằng thân mặc khôi giáp màu trắng nhưng vẫn không thể che giấu được dáng người uyển chuyển, một mái tóc dài màu mực buông xuống tự nhiên trên nền áo choàng đỏ lay động, một tâm dung nhan tuyệt sắc, dù không trang điểm nhưng vẫn xa hoa, đẹp có chút lạnh lẽo, dung nhan như một bức tượng băng được điêu khắc thành, cái lạnh của nàng không phải băng lạnh từ trong xương tủy như Mạc Khinh Sầu, nó giống như là nhu lạnh, lạnh khiến người ta không nhịn được muốn đi che chở, lạnh khiến người ta đau lòng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Cửu Hanh

Truyện bạn đang đọc dở dang