– Ha! Thiên địa to lớn, các loại thần bí có tới vạn ngàn, không có gì là không thể, càng không có gì gọi là tuyệt đối.
Trần Lạc ôm Niên Tiểu Linh, lau đi nước mắt của nàng, cười nói:
– Nếu ta muốn chết, ai cũng không ngăn cản được, còn ta muốn sống, cũng không ai khó dễ được ta, ai cũng không được, ngay cả ông trời cũng vậy.
Bối rối, mọi người đều bối rối. Không có ai biết vừa rồi đến cùng đã xảy ra chuyện gì, cũng không ai biết vừa rồi linh lực Niên Tiểu Linh rõ ràng sắp nổ tung, tại sao bỗng nhiên tán loạn biến mất một cách khó hiểu, là do ai động thủ? Ai có được bản lĩnh như thế? Chẳng lẽ là tên này? Là tên tiểu bạch kiểm này sao?
Mọi người ở đây đều biết gia hỏa này chỉ là một tiểu bạch được Ngự Nương bao dưỡng vì hắn giống với Lạc gia, chính như Niên Tiểu Linh nói vậy, Lạc gia chân chính đã chết dưới thẩm phán câu diệt mười năm trước rồi, căn bản không thể nào còn sống, nhưng nếu hắn không phải Lạc gia, vậy vừa rồi hắn làm cách nào ngăn cản được Niên Tiểu Linh?
Lãnh Cốc ngẩn người, đầu óc phát mộng, bởi vì trong nháy mắt này, hắn thực sự cảm thấy tiểu bạch kiểm trước mắt kia chính là Lạc gia, giống, quá giống, không chỉ là hình dáng giống, cái giọng điệu nhẹ như mây gió kia, cái ngữ khí tĩnh lặng bá đạo kia thực sự quá giống, điều này không khỏi khiến Lãnh Cốc sinh ra ảo giác, gia hỏa này thực sự chính là Lạc gia.
Sản sinh ảo giác không chỉ là Lãnh Cốc, còn có một người, chính là Ngự Nương Mạn Đà La, trong sân ngoại trừ Lãnh Cốc, chỉ sợ cũng chỉ có nàng là quen thuộc Trần Lạc nhất, hơn nữa vừa rồi tuy rằng không biết chuyện gì xảy ra, nhưng nàng dám khẳng định chính tiểu bạch kiểm này ra tay ngăn cản Niên Tiểu Linh, đặc biệt là dáng vẻ lúc Trần Lạc nói chuyện với Niên Tiểu Linh, thực sự đã xúc động tiếng lòng Ngự Nương Mạn Đà La, ben trong trời đất này cũng chỉ có một người là Trần Lạc mới có thể trong lúc nhẹ như mây như gió toát ra cái loại bá đạo tĩnh lặng này.
– Ngươi… Đến tột cùng là ai…
Giờ khắc này, Niên Tiểu Linh có vẻ vô cùng suy yếu, lại một lần nữa hỏi ra vấn đề tất cả mọi người đều biết, cho dù gia hỏa này rất giống Lạc gia, lại tự xưng là Lạc gia, nhưng ai dám tin tưởng là thật? Đừng nói nàng không tin, ngay cả Lãnh Cốc và Ngự Nương Mạn Đà La cũng không tin, mặc dù nhất cử nhất động, thậm chí là giọng điệu của tiểu bạch kiểm này đều rất giống Lạc gia, khiến bọn họ sinh ra ảo giác, nhưng bọn họ vẫn không dám tin tưởng như trước.
– Không phải vừa mới nói cho ngươi biết sao?
Trần Lạc cười nhạt, nhẹ nhàng đưa Niên Tiểu Linh đặt lên bàn, nói:
– Vừa rồi ra tay hơi nặng, linh hồn, linh hải và linh tượng của ngươi đều hứng chịu kinh hãi, thế nên hiện tại ngươi không cách nào nhúc nhích được, bất quá ngươi yên tâm, chẳng mấy chốc là tốt thôi.
– Ngươi… Ngươi đúng là hắn?
Niên Tiểu Linh si ngốc, nỉ non.
– Đương nhiên.
Niên Tiểu Linh muốn ngồi dậy, nhưng Trần Lạc lắc đầu một cái, ra hiệu cho nàng nằm xuống, nói:
– Không nên cử động, tận lực thả lỏng, tất cả đã có ta.
Nhìn một nam tử đẹp trai mặc một bộ áo bào đỏ hoa lệ che chở cho một cô nương đội mũ phượng, quàng khăn hồng là Niên Tiểu Linh, nhất thời rất nhiều người đột nhiên cảm thấy hai người này thực sự là tuyệt phối, người không biết còn tưởng rằng hôm nay là ngày vui của bọn họ nữa.
– Ngươi tính là thứ gì, dĩ nhiên dám vọng động sính anh hùng ở chỗ này.
Phương Ngạo đột nhiên xông lại, quát lên:
– Đừng nói ngươi chỉ là một gia hỏa giả mạo, cho dù ngươi đúng là Trần Lạc thực sự thì như thế nào, chết cho ta.
Phương Ngạo nhanh chân bước tới, thả người nhảy lên, quanh thân lấp lóe ánh sáng, linh tượng Địa Sát ngưng tụ thành, lấy ra một thanh trường kiếm đánh thẳng tới. Chỉ là hắn vừa vọt lên bầu trời, bỗng phịch một tiếng, linh bảo trong tay hắn tán loạn biến mất, linh tượng trọng khoảnh khắc cũng hóa thành tro tàn, phù một tiếng, Phương Ngạo thất khiếu xuất huyết, quỳ trên mặt đất, bất tỉnh nhân sự.
Một màn này phát sinh thực sự quá đột ngội, đột ngột tới mức tất cả mọi người đều không kịp phản ứng lại, bọn họ thậm chí còn không biết chuyện gì xảy ra, căn bản không rõ ràng tại sao linh bảo, linh tượng của Phương Ngạo lại đột nhiên tán loạn, thân thể thất khiếu xuất huyết, cả người cũng bất tỉnh nhân sự. Thấy Phương Ngạo quỳ bất động trên mặt đất, người của Phương gia nhất thời đỏ mắt, xông tới như ong vỡ tổ, đến hai mươi, ba mươi người, chỉ là khi bọn họ vừa lấy ra linh bảo, linh tượng, đang muốn động thủ đều không ngoại lệ, linh bảo trong tay lập tức tán loạn, linh tượng hóa thành tro tàn, cả hai, ba mươi người trong nháy mắt đều thất khiếu xuất huyết, bộp một tiếng, một người quỳ xuống trên mặt đất, ngay sau đó, đùng đùng đung, tất cả những người vừa mới lao lên đều quỳ xuống mặt đất, thất khiếu xuất huyết, tình cảnh giống hệt như Phương Ngạo.
Chứng kiến một màn này, mọi người trong sân đều hít vào một ngụm khí lạnh, thần tình biến đổi lớn như gặp phải quỷ thần giáng lâm, trong hai mắt đầy rẫy nỗi sợ hãi và không thể tưởng tượng nổi, Lãnh Cốc là thế, Niên đại thiếu là thế, Phân di là thế, Ngự Nương Mạn Đà La là thế, đám người Phương Thiên Nam, Long Diệu, Lang Thiên Vũ Hóa Phi đều như thế, chỉ cảm thấy quỷ dị vạn phần, không biết đến tột cùng là xảy ra chuyện gì, bởi vì từ đầu đến cuối người kia cũng chưa từng nhúc nhích, thậm chí ngay cả nhìn cũng chưa hề nhìn bọn họ một cái, vẫn đang chăm chú chữa thương cho Niên Tiểu Linh, đừng nói là linh lực, trên người hắn ngay cả một tia chấn động linh tức cũng không hề có.
Nhưng vì cái gì khiến những người kia đột nhiên giống như bị một loại sức mạnh khủng bố vô hình, trong nháy mắt nghiền áp thành như vậy?
Nếu như Phương Ngạo ngẫu nhiên bị nghiền ép cũng thôi, nhưng toàn bộ những người kia đều ngẫu nhiên bị nghiền ép sao?
Niên Tiểu Linh nhìn thấy cũng khá kinh ngạc, trong tròng mắt đều là vẻ khó có thể tin nổi, miệng nhỏ hơi mấp máy, muốn nói cái gì, nhưng không biết tại sao lại nói không ra lời.
– Rốt cuộc ngươi là ai?
Phương Thiếu Khanh sợ hãi không thôi, trừng mắt nhìn Trần Lạc.
Không có ai đáp lại hắn, nam tử tuấn mỹ mặc áo bào đỏ kia vẫn chăm chú chữa thương cho Niên Tiểu Linh như trước.
– Nói đi, ngươi rốt cuộc là ai?
Thấy đối phương không để ý tới, Phương Thiếu Khanh lại lớn tiếng quát lên, nhưng đáp lại hắn vẫn là trầm mặc như trước.
– Ngươi không thể nào là Trần Lạc, hắn đã chết dưới thẩm phán câu diệt mười năm trước rồi, thân thể tán loạn, linh hồn tan thành mây khói, câu diệt hoàn toàn, ngay cả Chư Thần cũng không thể sống lại, ngươi không thể nào là hắn, không thể nào.
– Nói đi, ngươi là ai?
Phương Thiếu Khanh nổi giận, nhưng cũng không dám xông lên phía trước, hắn vừa mới chuẩn bị lấy ra một thanh linh bảo phi kiếm, định đi dò xét một thoáng, phịch một tiếng, còn chưa hiểu rõ vì sao, cụ phân thân này của hắn trong khoảnh khắc đã bị phá thành mảnh nhỏ, hóa thành tro tàn, tan thành mây khói.
Biến mất rồi?
Tuy rằng cỗ phân thân này của Phương Thiếu Khanh không mạnh bằng bản tôn Vu yêu của hắn, nhưng dẫu gì cũng là một bộ phân thân cường hãn, thế nào ngay cả kêu một tiếng cũng không kịp, cứ như vậy tán loạn biến mất? Nhìn một màn này, đám người đoàn vinh quang Vương Giả tụ tập tại quảng trường vực Tây Ách chỉ cảm thấy da đầu tê dại, trong lòng không nhịn được sinh ra sợ hãi, không ngừng lui bước về phía sau.
Năm đại bá chủ Phương Thiên Nam, Vũ Hóa Phi cùng với mấy chục phân đoàn trưởng lớn nhỏ của đoàn vinh quang Vương Giả tuy rằng không lui lại, nhưng sắc mặt từng người càng lúng túng hơn từng người, đều là một mảnh tái nhợt, hai con mắt trợn trừng, tựa như sợ hãi, tựa như ngơ ngác. Giờ khắc này, bọn họ đều đang suy nghĩ một vấn đề, đó chính là người trước mắt kia đến cùng có phải là Lạc gia quát tháo phong vân mười năm trước hay không, không chỉ là bọn họ, tất cả mọi người đều dang suy nghĩ vấn đề này.
Nếu nói hắn không phải, vậy Phương Ngạo và ba chục người kia làm sao có khả năng trong nháy mắt bị nghiền ép thành như vậy? Một người khi không sử bất kỳ chút linh lực nào, bất kỳ chút tinh thần lực nào, nhưng lại có thể trong vô hình, vô thanh vô tức nghiền ép đến như vậy, nhìn trong thiên hạ người có thể làm được lác đác không được mấy ai, còn Lạc gia tuyệt đối là một trong số đó, cái bá thế tĩnh lặng hoàn toàn trong truyền thuyết của hắn, có ai là không biết?
Có thể hắn thực sự là Lạc gia, như vậy chuyện mười năm trước hắn bị thẩm phán câu diệt phải giải thích như thế nào, chính như vừa rồi Phương Thiếu Khanh từng nói, mười năm trước đó rất nhiều người đều tận mắt chứng kiến linh hồn Lạc gia bị ông trời thẩm phán câu diệt, linh hồn tán loạn, ngay cả Chư Thần cũng không thể sống lại, tuy rằng Lạc gia mạnh thật, nhưng mạnh hơn nữa cũng không thể bằng Chư Thần đi? Huống chi đây còn là pháp tắc thiên địa.
Pháp tắc thiên địa là gì? Ông trời hạ quy củ, đây chính là pháp tắc thiên địa, chỉ cần ngươi ở bên trong thiên địa, nhất định phải tuân thủ quy củ do ông trời đặt ra, không ai có thể vi phạm, ngay cả Chư Thần cũng không được, linh hồn chết rồi đồng nghĩa với chết sạch sẽ, không thể nào khác được, không thể luân hồi, đây chính là quy củ do ông trời đặt ra.
Chính bởi vì pháp tắc thiên địa không thể làm trái, khiến cho tất cả mọi người không thể tin tưởng kẻ trước mắt này chính là Lạc gia quát tháo phong vân mười năm trước.
– Phương Thiên Nam ta tuyệt đối không tin ngươi là Trần Lạc.
Phương Thiên Nam xác thực không tin, nhưng không tin thì không tin, không tin cũng không có nghĩa là không sợ, bằng không, lấy bản tính kiêu túng của hắn sao đến lúc này còn chưa ra tay, đúng vậy, hắn sợ, đặc biệt là khi thấy phân thân Phương Thiếu Khanh tán loạn biến mất, khiến hắn càng không dám hành động thiếu suy nghĩ.
– Mọi người trong đoàn vinh quang Vương Giả nghe lệnh, giết hắn cho ta!
Phương Thiên Nam ra lệnh một tiếng, nhưng không có ai động, người của đoàn vinh quang Vương Giả tụ tập tại quảng trường vực Tây Ách không có tám vạn cũng tới mười vạn, thậm chí càng nhiều hơn, nhưng khi một vị đoàn trưởng đại đoàn chủ lực như Phương Thiên Nam ra lệnh, không người nào dám rat ay, toàn bộ bọn họ đều ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, một người càng sợ sệt hơn một người.
Ai không sợ sệt chứ?
Người có tên, cây có bóng, Lạc gia là ai, không ai không biết không ai không hiểu, mười năm trước hắn một thân một mình đồ diệt trăm vạn hùng sư, thiên kiêu đã là gì, đại lão tính là sao, mười đại đoàn vinh quang là gì, ba đại thánh địa là gì, cuối cùng ngay cả sứ giả Vân Đoan cũng không làm gì được, hạng người uy chấn thiên hạ, ngạo thị bầu trời như vậy, ai dám động thủ với hắn? Còn nhớ linh tượng che kín bầu trời kia, biến dị chi linh siêu thoát đại tự nhiên kia, long linh thủ hộ hung thần ác sát kia, tinh thần chi hồn múa loạn bầu trời kia, còn có bá thế tĩnh lặng hoàn toàn trong truyền thuyết… Hiện giờ nhớ lại vẫn khiến người ta sợ hãi từ tận sâu trong lòng, hiện tại gia hỏa này có khả năng chính là vị Lạc gia mười năm trước, tình huống như vậy, ai dám động?
Lùi mười ngàn bước mà nói, cho dù kẻ này không phải vị Lạc gia mười năm trước kia, cũng tuyệt đối không phải dạng bình thường, thử hỏi người bình thường có thể không nhúc nhích, trong lúc vô hình vô thanh vô tức nghiền ép trên hai mươi người Phương gia thành như vậy sao?
– Trần Lạc đã chết từ mười năm trước, người này tuyệt đối không phải hắn, mọi người cùng nhau động thủ giết hắn cho ta.
Phát hiện thấy không ai trong đoàn vinh quang Vương Giả dám động thủ, Long Diệu cũng hò hét lên, nhưng vô dụng, cho dù hắn gào lớn hơn nữa, bày hết các tư thái nhưng vẫn không ai dám động như cũ, dù sao uy danh Trần Lạc trong lòng mọi người đã thành thâm căn cố đế, quả thực chính là một tồn tại khủng bố như Thần.
Đoàn vinh quang Vương Giả không ai dám động thủ khiến mặt mũi đám người Phương Thiên Nam cực kém, đương nhiên, hiện tại bọn họ nào có tâm tình đi cân nhắc chuyện mặt mũi, mấy người liếc mắt nhìn nhau, Phương Thiên Nam nói:
– Chúng ta cùng nhau động thủ, hợp lực đánh giết, như thế nào?
– Dựa vào thực lực mấy người chúng ta, nếu liên thủ, đừng nói hắn không phải Trần Lạc, cho dù là Trần Lạc thực sự cũng chỉ có một con đường chết.
– Được, cứ làm như vậy đi!
Ba người Hoàng Phủ Đô Linh, Long Diệu, Lang Thiên đều tán thành đề nghị của Phương Thiên Nam, bọn họ vốn đều là dạng cuồng ngạo kiêu túng, mỗi người đều nắm giữ một thân thành tựu khủng bố, chỉ vì tiểu bạch kiểm trước mắt này thực sự quá mức quỷ dị, tạm thời không nói đến có phải Trần Lạc thực sự hay không, chỉ cần kết cục của đám người Phương Ngạo, Phương Thiếu Khanh cũng đủ khiến bọn hắn không dám hành động thiếu suy nghĩ, còn nếu liên thủ, bất kể là Hoàng Phủ Đô Linh hay Lang Thiên, thậm chí là Phương Thiên Nam đều không sợ.
– Vũ Hóa Phi, ngươi thấy thế nào?
Phương Thiên Nam nhìn về phía Vũ Hóa Phi, bởi vì bọn người Hoàng Phủ Đô Linh đã đồng ý, chỉ có Vũ Hóa Phi đứng bất động ở đó, thần tình sợ hãi, nhìn chằm chằm vào tiểu bạch kiểm kia.
– Nói đi, Vũ Hóa Phi, ngươi đang làm cái gì vậy, chẳng lẽ ngươi sợ sao?
– Hừ, Vũ Hóa Phi, đừng nói là ngươi bị Trần Lạc dọa sợ vỡ mật rồi chứ?
Sợ, Vũ Hóa Phi thực sự sợ, chuyện xảy ra lúc này với bốn người Phương Thiên Nam thì chẳng có gì, bởi vì bọn họ chưa từng có bất kỳ giao tiếp nào với Trần Lạc, thậm chí nhận thức cũng không, còn Vũ Hóa Phi hắn thì khác, hắn không chỉ nhận thức Trần Lạc, hơn nữa có thể nói là vô cùng quen thuộc, huống chi Trần Lạc kinh khủng đến mức nào, thần bí quỷ dị đến mức nào, Hoàng Phủ Đô Linh nói không sai, hắn xác thực đã bị Trần Lạc dọa cho sợ vỡ mật.
Người trước mắt kia đến cùng có phải Trần Lạc hay không, Vũ Hóa Phi không biết, nhưng hắn càng không dám đi đánh cược thật giả hơn.