Thiên Vu

Lượt đọc: 33904 | 1 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 835+836: Cách Cục Thế Giới Biến Hóa..

❊ ❊ ❊

Đương nhiên, khắp nơi trên thế giới đàm luận cũng không phải chỉ có Trần Lạc, càng nhiều hơn chính là việc núi Táng Cổ hiện thế dẫn đến thế giới biến hóa, đầu tiên là tầng tầng lớp lớp thiên tài mọc lên như nấm sau mưa, không chỉ gặp phải học phủ Trung Ương, Lang gia cảnh địa, Lăng Tiêu cung tranh đoạt, ngay cả Hoàng thành, Thánh thành, Quang Minh thành ba đại tập quyền trung tâm cũng đều tranh đoạt thiên tài, bởi vì mọi người cũng biết trong tương lai cách cục thế giới sẽ biến hóa, tất cả đều nằm trong tay những thiên tài này.

Thiên hạ ngày nay, thử hỏi cái gì trọng yếu nhất, một trong số đó là nhân tài, thứ hai chính là tài nguyên.

Nhân tài, tự nhiên là những thiên kiêu tài năng xuất chúng, về phần tài nguyên, tự nhiên chính là tài nguyên tu hành.

Cho tới hiện nay, nắm giữ nhiều tài nguyên tu hành nhất trên thế giới không phải là ba đại tập quyền trung tâm, cũng không phải là ba đại thành địa tu hành, đó là mười đại đoàn vinh quang. Những đoàn vinh quang này có nhân số đông đảo, từng phân đoàn lớn nhỏ nhiều tới độ đếm không hết, trước đó các bá chủ đại lão trên thế giới vẫn muốn thay thế mười đại đoàn vinh quang, đồng thời vẫn âm thầm bồi dưỡng đoàn vinh quang của chính mình, nhưng căn bản không thể lay động được địa vị của mười đại đoàn vinh quang, bởi vì mười đại đoàn vinh quang có lợi ích liên lụy quá lớn đến các đại thương các và các đại gia tộc, có thể nói là thâm căn cố đế, gốc nhánh phức tạp, rút dây động rừng, ai cũng không thể lay động.

Bất quá sau khi núi Táng Cổ hiện thế, mười đại đoàn vinh quang bắt đầu hỗn loạn, một trong số đó là vì trăm vị trưởng lão và hơn một ngàn vị đoàn trưởng lớn nhỏ của mười đại đoàn vinh quang đều bị Trần Lạc chém giết, bọn họ thế nhưng đều là nòng cốt của mười đại đoàn vinh quang, cứ như vậy bị giết sạch toàn bộ, mười đại đoàn vinh quang lập tức hỗn loạn, dù các đại lão của mười đại đoàn vinh quang đứng ra cũng không cách nào trấn áp nổi, bởi vì thành viên trong đoàn nhiều lắm, căn bản không quản lý tới được.

Đây chỉ là một nguyên nhân, một nguyên nhân nữa là các gia tộc và thương các sau lưng mười đại đoàn vinh quang có tồn tại mâu thuẫn với nhau, sau khi mất đi trụ cột dẫn đến mâu thuẫn triệt để bạo phát, trong lúc nhất thời, mười đại đoàn vinh quang phải đối mặt với bờ vực tan vỡ, cùng tan vỡ theo đó còn có mười đại thương các, bởi vì lợi ích giữa mười đại đoàn vinh quang và mười đại thương các là liên kết không thể tách rời, khi mười đại đoàn vinh quang tan vỡ, mười đại thương các cũng có dấu hiệu theo sau.

Nhân cơ hội này, ba đại tập quyền trung tâm và ba đại thánh địa tu hành bắt đầu cường thế nhúng tay vào các đoàn vinh quang, mượn hơi gia tộc, thu mua thương các, chiếm đoạt đoàn vinh quang nhỏ, dần dần muỗn vấn đỉnh bá chủ vinh quang.

Lúc vừa mới bắt đầu, sáu đại bá chủ vẫn chỉ tranh đoạt trong âm thầm, tranh đua tài nguyên với nhau. Bất quá sau khi núi Táng Cổ hiện thế, không ngừng sản sinh ra những thiên tài, đồng thời còn có các loại tài nguyên bảo địa phong phú giá trị liên thành, thậm chí ngay cả di tích thượng cổ cũng nối gót nhau xuất hiện. Trong lúc nhất thời, sáu đại bá chủ từ lúc âm thầm tranh đoạt ban đầu, dần dần biến thành trắng trợn cướp bóc, dấy lên một hồi tranh đoạt tài nguyên điên cuồng, đồng thời khiến thế giới Huyền Hoàng cũng tiến vào một thời đại vinh quang đầy hỗn loạn.

Từ xưa tới nay, thời loạn lạc sản sinh anh hùng, trong trận chiến tranh đoạt tài nguyên điên cuồng này, có thể nói là anh hùng xuất hiện lớp lớp, theo việc mười đại đoàn vinh quang xưng bá ngàn năm lâu dài dồn dập tan rã, các đại đoàn vinh quang nhanh chóng quật khởi, trong đó có cái do Cổ Hoàng thành ủng hộ là đoàn vinh quang Hoàng Cực do Hoàng Thái Tử dẫn đầu, có cái do Thánh Thành ủng hộ là đoàn vinh quang Thần Thánh do Thần Thánh chi tử dẫn đầu, có cái do Quang Minh thành ủng hộ là đoàn vinh quang Quang Minh do Quang Minh chi tử dẫn đầu.

Sở dĩ ba đại đoàn vinh quang này có thể nhanh chóng quật khởi, nguyên nhân chỉ có một, vì ba đại tập quyền trung tâm đều có quân đội của riêng mình, còn đa phần thành viên tổ hợp lên ba đại đoàn vinh quang kia đều là những quân sĩ thuộc quân đội của bọn họ. Hiện tại tài nguyên bảo địa trong thiên hạ mọc lên như nắm sau mưa, ba đại tập truyền trung tâm không thể nào dùng danh nghĩa quân đội đi tranh đoạt tài nguyên, vì thế liền dùng danh nghĩa đoàn vinh quang trắng trợn cướp bóc, đây là chuyện mọi người đều biết, cho dù bị rất nhiều người phản đối và phỉ nhổ, nhưng vẫn không cách nào ngăn cản ba đại tập quyền trung tâm vẫn dụng ba quân của mình, lấy danh nghĩa đoàn vinh quang đi tranh giành tài nguyên bảo địa.

Trong thời đại điên cuồng này, ngay cả ba đại tập quyền trung tâm cũng bắt đầu vận dụng quân đội đi tranh đoạt tài nguyên, càng đừng nói tới những bá chủ khác. Khi ba đại đoàn vinh quang được ba đại tập quyền trung tâm ủng hộ nhanh chóng quật khởi, đồng thời, các đoàn vinh quang do ba đại thánh địa tu hành ủng hộ cũng nhanh chóng quật khởi.

Được học phủ Trung Ương ủng hộ chính là vinh quang đoàn Trung Ương, do Mộ Vân Không, Gia Cát Thiên Biên, Tịch Nhược Trần dẫn đầu.

Lang gia cảnh địa ủng hộ đoàn vinh quang Lang Gia, do Thương Vô Tà và Nghịch Lang Gia dẫn đầu.

Lăng Tiêu cung ủng hộ đoàn vinh quang Lăng Tiêu, do Thần Toán Tử Thiên Tà dẫn đầu.

Khi Mạc Vấn Thiên dùng tên Nhân Vương chiêu cáo thiên hạ, kiến lập vinh quang đoàn Vương Giả, có thể nói là nhất hô bá ứng, nhanh chóng đạt được rất nhiều gia tộc và thương các ủng hộ, sau đó Long Diệu, Lang Thiên và Hoàng Phủ Đô Linh cũng đều gia nhập, triệt để dương danh thiên hạ.

Từ đây, thời kỳ loạn lạc cũng tiến vào một thời đại hoàn toàn mới, một thời đại cho chúng thiên kiêu tranh hùng.

Đoàn vinh quang Hoàng Cực, đoàn vinh quang Thần Thánh, đoàn vinh quang Quang Minh, đoàn vinh quang Trung Ương, đoàn vinh quang Lang Gia, đoàn vinh quang Lăng Tiêu, đoàn vinh quang Vương Giả, bảy đại đoàn vinh quang dưới sự dẫn dắt của những thiên kiêu kia đi qua đi lại khắp nơi trên thế giới, cũng điên cuồng tranh đoạt từng tòa tài nguyên bảo địa trong các tiểu linh giới. Đã là tranh đoạt, tự nhiên không tránh được việc đánh giết, bảy đại đoàn vinh quang không ai nhường ai, một đoàn càng tùy tiện hơn một đoàn, một đoàn càng bá đạo hơn một đoàn, đặc biệt là đoàn vinh quang Vương Giả do Mạc Vấn Thiên cầm đầu, có thể nói là gặp thần giết thần, gặp phật giết phật, ai cũng không phục, ai cũng không sợ, không ngừng dám đánh với đoàn vinh quang của ba đại thánh địa tu hành, cũng dám sống mái với đoàn vinh quang của ba đại tập quyền trung tâm.

Một hồi này, tranh đoạt đầy đủ suốt năm năm, bảy đại đoàn vinh quang cũng đánh giết đủ năm năm, chiếm đoài rất nhiều tài nguyên bảo địa. Năm năm qua, có người tranh đoạt mất mạng, cũng có người vì tranh đoạt rồi dương danh thiên hạ.

Cho đến năm thứ sáu sau khi núi Táng Cổ hiện thế, khi một tiểu linh giới hoàn toàn diễn sinh ra, trực tiếp đẩy cuộc chiến tranh đoạt tài nguyên này lên mức cao trào, bảy đại đoàn vinh quang vì tranh đoạt tiểu linh giới mới sinh này liền ra tay với nhau, quy mô cực lớn, nhân số tham dự có thể nói là số một trong lịch sử, đây giống như là cuộc chiến của bảy quốc gia.

Cuối cùng vẫn là đại lão Vân Đoan đứng ra trấn áp, lúc này mới kết thúc một hồi chiến tranh điên cuồng. Chủ nhân Vân Đoan tự mình giáng lâm, quát mắng ba đại tập quyền trung tâm và ba đại thánh địa tu hành, vì tranh đoạt tài nguyên khiến sinh linh đồ thán, dân chúng lầm than, sau đó Vân Đoan dương lên ngọn cờ gìn giữ an bình muôn dân, xây dựng thế giới yên ổn, đã chiêu cáo thiên hạ, từ nay về sau Vân Đoan sẽ tiếp quản trật tự thế giới.

Năm thứ sáu sau khi núi Táng Cổ hiện thế, Vân Đoan chính thức tiếp quản thế giới, thành lập hội nghị Vân Đoan, chỉnh đốn trật tự thế giới, tứ phong mười hai nghị viên vinh quang. Thông qua lần nghị sự thứ nhất, chỉnh đốn lại thế giới vinh quang, tứ phong ba đại Vinh Quang thành, ba đại Vinh Quang thánh địa, bảy đại Thiên Đoàn vinh quang, bảy đại thương các vinh quang, mười đại Vinh Quang chi vương, mười đại Vinh Quang chi tử, mười đại Vinh Quang thiên nữ.

Mười đại Vinh Quang chi vương, chính là Thiên Vương thượng cổ Thương Vô Tà, Địa Vương thượng cổ Mộ Vân Không, Nữ Vương thượng cổ Tuyết Thiên Tầm, Khổng Tước Minh Vương Tần Phấn, Dạ Xoa Minh Vương Ngạo Phong, Tự Nhiên chi vương Hiên Viên Đồng, Hoàng Cực chi vương Hiên Viên Vũ, Thần Thánh chi vương Thái Sơ, Quang Minh chi vương Lý Thiên Tâm, Nhân Vương Nhạc Vấn Thiên.

Mười đại vinh quang chi tử, là Thiên Tứ chi tử Gia Cát Thiên Biên, Huyết tộc chi tử Tịch Nhược Trần, Thế Giới chi tử Nghịch Lang Gia, Thần Toán Tử Thiên Tà, Tự Nhiên chi tử Lãnh Cốc, Vũ Hóa Phi, Bạch Phiêu Phiêu, Thiên Kiêu chi tử Long Diệu, Lang Thiên, Hoàng Phủ Đô Linh.

Mười đại Vinh Quang thiên nữ, chính là Táng Hoa, Cổ Du Nhiên, Tri Thu, tiểu Mạn Đà La, Nhan Vô Lệ, Lạc Anh, Tiết Thường Uyển, Mạc Khinh Sầu, Hoàng Tuyền, Hạ Mạt.

Năm thứ bảy sau khi núi Táng Cổ hiện thế, Vân Đoan hạ xuống ánh sáng sinh mệnh, ánh sáng thần thánh ẩn chứa ba đại linh tức vô thượng, ban ơn trạch cho muôn dân trong thiên hạ.

Năm thứ tám sau khi núi Táng Cổ hiện thế, Vân Đoan mở ra thí luyện Vinh Quang, tứ phong mười hai Vinh Quang thiên kiêu chi tử, mười hai chi địa kiêu tử Vinh Quang, mười hai nhân chi kiêu tử Vinh Quang, được xưng là ba mươi sáu kiêu tử vô song.

Năm thứ chín sau khi núi Táng Cổ hiện thế, một đoạn Thiên Hạ Ca nói về biến đổi trong chín năm sau núi Táng Cổ hiện thế bắt đầu lưu truyền rộng rãi. Trời xanh giận, giáng diệt phán, nghịch thiên Lang gia tuyệt thiên địa, đoạn thiên duyên, Ngũ y tán, mười hai nữ thần qua đời, sóng gió nổi lên, thế giới biến, mười vương mười tử chấn động bầu trời dưới Vân Đoan, quản thế giới, kiêu tử vô song hoành hành thiên hạ, núi Táng Cổ, loạn chín năm, chân chủ cười nhìn phong vân biến thiên địa nhân, mệnh nhất định, cuộc đời thăng trầm không biết ai làm chủ.

Cũng không biết là ai lập lên Thiên Hạ Ca này, tới năm thứ chín sau khi núi Táng Cổ hiện thế, không hiểu sao khắp đường lớn ngõ nhỏ đều lưu truyền bài ca này, nói chính là trời xanh hạ xuống thẩm phán câu diệt, một đời nhân vật huyền thoại của Lạc gia chết đi, thiên hạ thành thất truyền. Sauk hi Lạc gia chết, nhân gian sẽ không còn gặp lại được Ngũ y thiên hạ như một câu đó, mười hai vị nữ thần có ái hận tình cừu với Lạc gia cũng ít đi lại bên ngoài, ít nhất trong chín năm qua vẫn chưa hề đi lại thế gian.

Mười đại Vinh Quang chi vương và mười đại Vinh Quang chi tử tại trong cuộc chiến tranh đoạt tài nguyên đều hiển lộ thần thông, uy chấn bầu trời, không người địch nổi, ai mạnh ai yếu không phân cao thấp, giờ khắc này tên tuổi của mười vương mười tử đã nổi danh khắp thiên hại, không ai không biết, không ai không hiểu.

Trường Giang sóng sau đè sóng trước, một đời người mới thay thế người cũ, sau lượt mười vương mười tử, Vân Đoan tứ phong ba mươi sáu vô song kiêu tử cũng quật khởi mạnh mẽ, hoành hành khắp thiên hạ, thậm chí trong đó còn có người dám khiêu chiến mười vương mười tử.

Bản Thiên Hạ Ca này lý giải rất rõ ràng, nhưng có hai câu sau lại khiến cho rất nhiều người không tìm được manh mối. Núi Táng Cổ, chín năm loạn, chân chủ cười nhìn phong vân biến, thiên địa nhân, mệnh nhất định, cuộc đời thăng trầm ai làm chủ.

Núi Táng Cổ, chín năm loạn, những câu này mọi người đều biết, có điều chân chủ cười nhìn phong vân biến là có ý gì? Chẳng lẽ chín năm loạn, chân chính có thể là do ai đó ở sau màn điều khiển, cười nhìn phong vân? Đặc biệt là câu cuối cùng, thiên địa nhân, mệnh nhất định, cuộc đời thăng trầm ai làm chủ càng khiến cho người ta không cách nào hiểu được ảo diệu thực sự trong đó.

Núi Táng Cổ biến mất rồi, đối với rất nhiều người thì là như vậy, nhưng đối với Đường Phi thì núi Táng Cổ chưa bao giờ biến mất, bởi vì nàng từ đầu tới cuối vẫn chưa từng rời khỏi núi Táng Cổ, trước kia là thế, hiện tại là thế, sau này có thể vẫn sẽ không rời khỏi. Nàng đang đợi, còn đợi cái gì thì chính nàng cũng không biết, chỉ biết là phải ở lại chỗ này, nơi này không có thời gian, cũng không có không gian, cũng chẳng có gì cả, nàng giống như một cô hồn giã quỷ trôi dạt trong không gian núi Táng Cổ vô biên vô hạn, nàng lạc lối, từ vừa mới bắt đầu đã lạc lối, không chỉ lạc lối chính mình, cũng lạc lối tất cả, chỉ biết một điều rằng phải ở lại nơi đây.

- Ngươi… Đã chết rồi sao? Thật sự… Thật sự đã chết rồi sao?

Thanh âm Đường Phi đứt quãng, nỉ non, thần tĩnh vẫn mãi là hoảng hốt như vậy, giọng điệu vẫn mãi là điên điên khùng khùng như vậy.

- Không… Ngươi sẽ không chết, ta… Ta không cho phép ngươi chết… Ngươi đã nói… Ngươi sẽ tìm đến ta… Sẽ dẫn ta rời khỏi…

Loading...

- Ô ô… Tại sao… Ta không cảm giác được sự tồn tại của ngươi…

Đột nhiên, không biết từ đâu truyền đến một tiếng thở dài, Đường Phi đang như cô hồn dã quỷ bỗng nhiên dừng lại, kinh ngạc nhìn một bóng người đột ngột xuất hiện phía trước mình, bóng người rất mơ hồ, cũng rất mộng ảo, thật thật giả giả, khiến người ta không thể phân trần rõ ràng, nàng đứng lặng ở trong bóng tối, tựa như đang nhìn Đường Phi, thương xót nói:

- Xem ra ngươi thực sự đã lạc lối…

- Ngươi… Là ai…

- Ta là ai không quan trọng, quan trọng ở chỗ ngươi là ai.

- Ta là ai…

Đường Phi bàng hoàng lắc đầu một cái, nói:

- Ta không biết mình là ai…

- Ngươi đã lạc lối, hà tất còn phải đợi ở chỗ này, có đáng không?

- Không đáng sao?

- Hắn sẽ không trở về.

- Hắn sẽ…

- Ha!

Cô gái thần bí mơ hồ phía đối diện đột nhiên cười cười, hỏi:

- Vì sao ngươi không tự hỏi xem chính mình, ngươi đến cùng là ở chỗ này chờ hắn, hay là đang trốn hắn?

- Chờ hắn? Trốn hắn? Ha ha…

Thần tình Đường Phi càng thêm hoảng hốt, hai con mắt càng thêm bàng hoàng, rù rì nói:

- Đến cùng là ta đang chờ hắn, hay là vẫn trốn hắn… Tại sao phải đợi hắn, tại sao phải trốn hắn?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Cửu Hanh

Truyện bạn đang đọc dở dang