Bởi vì đối mặt với Trần Lạc thần bí quỷ dị, hắn đã đánh cược rất nhiều lần, tại kiểm tra nhập học chỗ học phủ Trung Ương, khi đó hắn đã đánh cược một lần, kết quả bị đánh cho vỡ đầu chảy máu, tại trước cửa viện Long Xà hắn lại đánh cược một lần, kết quả hắn không dám động thủ, mất sạch mặt mũi. Khi Trần Lạc lần đầu nghịch thiên, hắn lại đánh cược một lần, kết quả lại bị đánh cho vô cùng chật vật, tại lễ mừng ở học viện Tiểu La Thiên, hắn một lần nữa đánh cược, cuối cùng bị đánh cho nửa sống nửa chết, tại vùng biên hoang hắn lại đánh cược một lần, kết quả bị đánh cho suýt nữa mất cái mạng nhỏ, hắn đã đánh cược quá nhiều lần, nhiều đến mức ngay cả hắn cũng không đếm hết, kết quả mỗi lần đều không ngoại lệ, toàn bộ đều thua, hơn nữa một lần càng bi thảm hơn một lần.
Nhìn người kia yên lặng đứng ở đó, chăm chú chữa thương cho Niên Tiểu Linh, phảng phất như tất cả những phát sinh nơi này chẳng hề liên quan đến hắn, một màn này khiến Vũ Hóa Phi cảm thấy quen thuộc vô cùng, phảng phất như trở về thời điểm kiểm tra vào học viện, lúc đó Trần Lạc cũng bình tĩnh như vậy, cũng phảng phất như trở lại nơi cửa viện Long Xà, lần đó hắn cũng bình tĩnh đến đáng sợ, vừa giống như trở lại thời điểm lần đầu tiên Trần Lạc nghịch thiên, hắn đồng dạng cũng tĩnh lặng đến đáng sợ, trở lại thời điểm lễ mừng tại Tiểu La Thiên, hắn vẫn tĩnh lặng khiến người ta phải sợ hãi, một lần nữa trở về biên hoang mười năm trước, hắn vẫn là tĩnh lặng bá đạo, tất cả phảng phất như hiện rõ ra trước mắt, khiến hắn sợ, sợ tới mức khóe miệng co giật, sợ hãi run rẩy cả người.
- Là hắn… Nhất định là hắn… Nhất định là…
Tại trước mắt bao người, sắc mặt Vũ Hóa Phi đầy vẻ sợ hãi, thất thần nỉ non, thậm chí đứng cũng không vững, cứ như vậy bại liệt ngay trên mặt đất, không đứng dậy nổi được nữa.
Vũ Hóa Phi đột ngột bại liệt trên mặt đất như vậy khiến người ta trợn mắt há hốc mồm kinh ngạc, ai cũng nhìn ra được hắn bại liệt như vậy là bị mạnh mẽ dọa sợ, chỉ là mọi người không thể nào hiểu được đến cùng là sợ hãi đến mức nào mới có thể khiến nhân vật tầm cỡ như Vũ Hóa Phi bị dọa thành bại liệt? Phải biết rằng sau khi Vũ Hóa Phi được Nhân vương Mạc Vấn Thiên hỗ trợ, hiện tại thực lực tu vi không phải tầm thường, còn có một thanh linh bảo thượng cổ trong truyền thuyết cực kỳ lợi hại, hơn nữa trong tay còn nắm trăm ngàn hùng sư vinh quang, một nhân vật tầm cỡ như vậy cư nhiên bị dọa sợ thành đến mức này.
Tại sao có thể như vậy? Tạm thời không nói người trước mắt kia đến cùng có phải Lạc gia hay không, cho dù là phải, lấy thực lực Vũ Hóa Phi bây giờ cũng không đến mức sợ thành bộ dáng như vậy chứ?
Không hiểu được, ai cũng không thể nào hiểu được.
Đúng vậy, không ai có thể hiểu được, bởi vì bọn hon không phải là Vũ Hóa Phi, căn bản không cách nào lĩnh hội được tâm tình của hắn khi hết một lần lại một lần thất bại trong tay Trần Lạc, cũng không cách nào cảm nhận được bóng ma trong lòng Vũ Hóa Phi bị ám ảnh qua từng lần thất bại đó là khủng bố đến mức nào, loại bóng ma này không có tiêu tán theo thời gian, nó thẩm thấu vào da thịt, thẩm thấu vào huyết dịch, cũng thẩm thấu vào trong linh hồn của hắn, chỉ bất quá suốt mười năm qua, thứ bóng ma sợ hãi này chỉ tồn tại như một dạng bệnh kín, cho đến hiện tại nhìn thấy Trần Lạc, mới nhất thời triệt để bạo phát, khiến Vũ Hóa Phi căn bản không cách nào chịu đựng, bại liệt ở trên mặt đất, cả người đều trở nên ngây dại.
Hắn bại liệt trên mặt đất như vậy, khiến mọi người nguyên bản không hề hoài nghi tiểu bạch kiểm kia cũng không còn hoài nghi nữa, bắt đầu tin tưởng tên tiểu bạch kiểm này có thể... Có thể chính là vị Lạc gia từng quát tháo phong vân mười năm về trước, bằng không sao có thể mạnh mẽ dọa cho Vũ Hóa Phi sợ hãi bại liệt trên mặt đất như vậy.
- Vũ Hóa Phi! Đứng lên, ngươi có còn là nam nhân nữa không vậy.
- Vũ Hóa Phi, uổng thay cho ngươi là đại đoàn trưởng đoàn vinh quang Vương Giả chúng ta, trong tay còn nắm trăm ngàn hùng sư, lá gan của ngươi dĩ nhiên lại nhỏ yếu như vậy?
- Vũ Hóa Phi, ngươi thật khiến ta phải nhìn bằng con mắt khác xưa, đừng nói không cách nào khẳng định người này có phải chính là Trần Lạc hay không, cho dù là phải đi nữa, ngươi cũng không cần phải sợ hãi đến như vậy chứ?
Toàn bộ những phân đoàn trưởng lớn nhỏ trong đoàn vinh quang Vương Giả đều trợn tròn hai mắt, cũng bắt đầu thấy sợ hãi hơn, vốn bốn vị thiên kiêu tuyệt thế Phương Thiên Nam, Long Diệu, Lang Thiên, Hoàng Phủ Đô Linh cũng không mấy sợ hãi, nhưng bây giờ Vũ Hóa Phi đột nhiên bị dọa sợ bại kiệt trên mặt đất như vậy, trong lòng bốn người bọn họ nhất thời cũng dám nắm chắc.
Nhìn hết lượt những vị phân đoàn trưởng lớn nhỏ trong đoàn vinh quang Vương Giả, từng người từng người đều như kiến bò trên chảo nóng, chúng lão bách tính của vực Tây Ách không khỏi than thầm, Lạc gia đến cùng vẫn là Lạc gia, không hổ được khen là nhân vật khủng bố cỡ Thần, hiện giờ mới chỉ lộ ra một cái, ngay cả một lời còn chưa nói, nhìn cũng chưa từng nhìn một mắt, thậm chí thật giả còn chưa cách nào khẳng định, dĩ nhiên dọa cho đoàn vinh quang Vương Giả được xưng là đoàn vinh quang mạnh mẽ nhất thiên hạ ngày nay sợ đến mức không ai dám động, trong đó năm vị bá chủ đoàn vinh quang Vương Giả được xưng là thiên kiêu tuyệt thế, một người là Vũ Hóa Phi sợ tới trực tiếp bại liệt, bốn người khác cũng sợ đến thất kinh.
Uy danh là gì, đây chính là uy danh. Chỉ cần đứng ở đó, không cần nói gì, không cần làm gì, lại có thể dọa cho người ta sợ muốn chết.
Trong sân, Trần Lạc lẳng lặng đứng đó, vì lúc trước ra tay hơi nặng, khiến linh hồn và linh tuợng của Niên Tiểu Linh đều chịu kinh hãi, bởi vậy hắn vẫn đang chăm chú trụ liệu chi nàng.
Niên Tiểu Linh cứ như vậy nhìn hắn, ánh mắt cực kỳ phức tạp, bao hàm tất cả, có đầy rẫy hoài nghi, có mờ mịt không rõ, có mê man bàng hoàng, có quá nhiều quá nhiều tình tự. Bản năng mách bảo nàng rằng gia hỏa trước mắt này chính là nam tử hoàn mỹ nàng vẫn thầm thương trộm nhớ, nhưng lý lại nói với nàng rằng, một người ngay cả linh hồn đã tán loạn, sẽ không cách nào có thể sống lại được, nàng không biết nên tin tưởng cảm giác bản năng, hay là nên tin tưởng theo lý trí của bản thân.
- Tạm ổn rồi, trở về tu dưỡng mấy ngày là khỏe lại thôi, đi nào, ta đưa ngươi trở về.
Trên khuôn mặt năm phần anh tuấn năm phần âm nhu của Trần Lạc toát lên ý cười ôn nhu, một tay nâng vai Niên Tiểu Linh, một tay nâng eo của nàng, nhẹ nhàng ôm lấy, sau đó trực tiếp xoay người rời đi, thản nhiên nói:
- Người là do ta đưa đi, nếu có ai không phục cứ tùy tiện đến tìm ta, ta tên là Trần Lạc.
Hắn đi, cứ thế bỏ đi, từ đầu tới cuối đều không thèm nhìn lại nửa mắt, chỉ để lại một câu nói cho mọi người nghe, người là do hắn đưa đi, có ai không phục cứ đến tìm hắn, còn báo ra tên mình là Trần Lạc.
Trần Lạc? Lẽ nào hắn đúng là Lạc gia từng quát tháo phong vân mười năm về trước?
Trời ạ, có thật không đó?
Không ai biết, hiện tại tư duy của mọi người đều có chút không dùng được.
Nơi đây, Trần Lạc với bộ hồng y hoa lệ đang ôm Niên Tiểu Linh đội mũ phượng, quàng khăn hồng, hắn cứ thế chậm rãi bước đi trên thảm đỏ, mỗi bước như giao long về biển, bốn phía sợ hãi, tám phương lui lại, không ai dám ngăn cản.
Phía sau, Phương Thiên Nam thở hổn hển từng tầng, nghiến chặt hàm răng, trên khuôn mặt anh tuấn hiện từng mảng đỏ mảng xanh, tâm tình cũng khá là phức tạp, có do dự, có sợ hãi, có bất cam, nhưng càng nhiều hơn là phẫn nộ, phẫn nộ vô cùng.
Ngày hôm nay vốn là ngày vui của hắn, các nhân vật có uy tín danh dự trong thiên hạ đều tới chúc mừng, tại trước mặt nhiều người như vậy, đầu tiên là bị Lãnh Cốc dẫn người đến gây sự không nói, hiện tại lại xuất hiện một tên Trần Lạc thật thật giả giả không ai phân biệt, được, đối mặt với một Trần Lạc thật thật giả giả không thể phân biệt kia, hắn không dám động thủ đã là mất hết mặt mũi, nếu hiện tại còn mặc kệ đối phương đưa nữ nhân vốn thuộc về hắn rời đi, vậy Phương Thiên Nam hắn nào còn mặt mũi sống ở trên đời này nữa?
- Đứng lại cho ta!
Phương Thiên Nam không nhịn thêm được nữa, gầm kên một tiếng.
Không ai để ý đến hắn, người kia vẫn ôm nữ nhân vốn thuộc về hắn tiếp tục rời đi.
- Ta bảo ngươi đứng lại!
Phương Thiên Nam phảng phất như mất đi ý chí, quát to một tiếng rồi thả người nhảu lên, hét lớn:
- Ta mặc kệ ngươi là Trần Lạc giả hay Trần Lạc thật, hôm nay Phương Thiên Nam ta nhất định phải chém ngươi thành muôn mảnh.
Thấy Phương Thiên Nam xông lên, ba người Long Diệu, Lang Thiên, Hoàng Phủ Đô Linh liếc mắt nhìn nhau, cũng đều không chúy do dự, trực tiếp lắc mình lên theo. Bất quá ba người cũng không cí trực tiếp công kích như Phương Thiên Nam, cả ba lại lắc mình tới phía đối diện Trần Lạc, chuẩn bị thế tiền công hậu kích.
- Cút! Trở! Lại! Cho! Ta!
Phương Thiên Nam thả người nhảy lên, quanh thân tùy ý lấp lóe các loại ánh sáng, chói mắt vô cùng, linh tượng to lớn được hình thành, chính là Thủy Hành chi tổ uy phong lẫm lẫm, linh lực bộc phát ra bàng bạc như biển gầm cuồn cuộn. Có điều vừa lấy ra, bỗng bộp một cái, linh tượng Thủy Hành chi tổ của hắn chỉ trong khoảnh khắc liền tán loạn biến mất.
Sắc mặt Phương Thiên Nam lập tức xám trắng, lại lấy ra linh thể thủ hộ Vô Úy, phịch một cái, lại tán loạn biến mất.
- Ta không tin ngươi thực sự mạnh như vậy! A...
Linh hải Đại Địa vận chuyển, sinh sôi liên tục, chỉ là vừa mới vận chuyển, phịch một tiếng, miệng mũi Phương Thiên Nam phun máu, hiển nhiên linh hải Đại Địa đã gặp khó.
Rào! Lấy ra đại đạo kim thân. Bộp một tiếng, lại tán loạn.
Lấy ra ấn ký đại hóa thân, đùng một tiếng, lại tán loạn như trước.
Lấy ra trạng thái đại tinh thần, ầm một tiếng, lại tán loạn.
Oa, Phương Thiên Nam thất khiếu xuất huyết, phịch một tiếng quỳ trên mặt đất, bất tỉnh nhân sự.
Tĩnh. Trong sân không người nói chuyện, không tiếng thở dốc, chỉ có tĩnh lặng.
Phương Ngạo không hiểu sao bị nghiền ép, mọi người có thể tiếp thu được, phân thân Phương Thiếu Khanh bị nghiền ép, mọi người cũng có thể tiếp thu được, nhưng hiện tại ngay cả Phương Thiên Nam cũng bị nghiền ép trong nháy mắt, điều này bắt mọi người phải tiếp thu thế nào?
Phải biết Phương Thiên Nam là người đứng đầu trong ba mươi sáu kiêu tử vô song do Vân Đoan tự mình tứ phong, nắm giữ linh tượng Thủy Hành chi tổ, linh thể thủ hộ Đại Vô Úy, linh hải Đại Địa, đại đạo kim thân, hóa thân đại ấn ký, trạng thái đại tinh thần, một thân thành tựu vô simong, muốn bao nhiêu khủng bố có bấy nhiêu khủng bố, trong thiên hạ hiếm có người sánh bằng.
Nhưng trong nháy mắt vừa rồi, mọi người đều nhìn thấy tận mắt, hắn lấy ra hết thảy thành tựu, nhưng tất cả đều bị chấn tan thành tro bụi trong nháy mắt, đừng nói là không thương tổn được người kia, ngay cả tư cách đến gần cũng không có. Không những như vậy, hắn nhảy vọt kên bầu trời, ngay cả một bước còn chưa kịp bước ra, cứ như vậy quỳ trên mặt đất, sống hay chết cũng không biết rõ.
Người kia, nam tử thân mặc áo bào đỏ hào hoa phú quý vẫn ôm Niên Tiểu Linh chậm rãi bước đi trên thảm đỏ như trước. Phái đối diện, ba người Hoàng Phủ Đô Linh, Lang Thiên, Long Diệu vốn chuẩn bị tiền giáp hậu kích hắn, khi thấy Phương Thiên Nam ngay cả cơ hội ra tay cũng không có đã bị nghiền ép tới thất khiếu xuất huyết như vậy, ba người sao còn dám động thủ, sững sờ ở đó, mặt xám như tro tàn, hoàn toàn không còn phong thái cần có của một vị thiên kiêu tuyệt thế, Trần Lạc ôm Niên Tiểu Linh tiến lên một bước, ba người cũng sợ hãi lùi lại phía sau một bước.
- Ngươi... Ngươi đúng là Trần Lạc.
Lang Thiên thở hổn hển tầng tầng, trừng hai mắt sợ hãi, nhìn tới như không thể tin được. Vừa mới dứt lời, bỗng cảm thấy không đúng, một cỗ sức mạnh thần bí, vô hình lại khủng bố trong nháy mắt đã bao phủ lấy hắn, giờ khắc này, Lang Thiên không còn cảm giác được gì, không cảm giác được thân thể, không cảm giác được linh tượng, càng không cảm giác được linh hải, ngay cả linh hồn cũng không cảm giác được, toàn thân hắn phảng phất như đều bất động, chợt, máu tươi theo thất khiếu tràn ra, hắn suy yếu há mồn, rù rì nói:
- Tĩnh lặng hoàn toàn, bá thế tĩnh lặng... Ngươi... Ngươi đúng là Trần Lạc.
Dứt lời, phù phù một tiếng, Lang Thiên quỳ xuống trên mặt đất.
Còn lại hai người Long Diệu và Hoàng Phủ Đô Linh sao còn dám ngừng lại, chỉ là vừa muốn động, bọn họ cũng giống như Lang Thiên chợt cảm thấy một cỗ sức mạnh thần bí cực kỳ khủng bố trong nháy mắt bao phủ tới, hai người lập tức sợ hãi đến hồn phi phách tán, điên cuồng vận chuyển linh lực.
Hoàng Phủ Đô Linh lấy ra toàn bộ linh hải Đại Địa, tinh thần chi hồn, linh tượng Âm Dương Sinh Tử, ngay cả chân thân Tinh Linh Ngũ Sắc vẫn được hắn coi là niềm kiêu ngạo cũng được lấy ra, nhưng tất cả đều bị nghiền ép nát vụn trong nháy mắt, thất khiếu xuất huyết, qùy trên mặt đất bất tỉnh nhân sự.
Hoàng Phủ Đô Linh là thế, Long Diệu cũng trong nháy mắt lấy ra hết thảy thành tựu của mình, nào là đại đạo kim thân, dấu ấn Hỏa Chi, chân thân Hỏa Tinh Linh, ba đại thức tỉnh cùng kiêm của hắn có thể nói là đệ nhất thức tỉnh giả dọc suốt kim cổ, nhưng sau khi lấy ra toàn bộ, cũng bị nghiền ép trong nháy mắt, ngay cả hừ một tiếng cũng không được, thất khiếu đã xuất huyết, quỳ xuống trên mặt đất.
Là tĩnh cũng là nặng.
Nếu như mới vừa rồi còn có người hoài nghi tiểu bạch kiểm kia có phải là Lạc gia hay không, như vậy khi bọn họ nhìn thấy Phương Thiên Nam thiên kiêu đứng đầu, ba vị thiên kiêu tuyệt thế Hoàng Phủ Đô Linh, Lang Thiên, Long Diệu trước sau đều bị nghiền ép quỳ xuống trên mặt đất, sẽ không còn ai dám hoài nghi nữa.
Giờ khắc này, mọi người đều cảm nhận được trên người vị nam tử áo đỏ kia một loại tĩnh lặng bá đạo, đây là bá thế, bá thế tĩnh lặng hoàn toàn. Trong thiên hạ, chỉ có một người nắm giữ bá thế tĩnh lặng hoàn toàn này, đó chính là Lạc gia từng quát tháo phong vân mười năm về trước.