Một màn này quá đẹp, quá đồ sộ cũng rất điên cuồng, đẹp khiến người ta kinh ngạc, đồ sộ khiến người ta kinh thán, điên cuồng khiến người ta chìm dần vào trong đó, không cách nào tự kiềm chế, thậm chí có loại quỳ xuống đất kích động cúng bái, tất cả đều là biểu thị sợ hãi và tôn kính với đại tự nhiên.
Không biết qua bao lâu, khi tiếng ca tự nhiên ngừng lại, khi hoa tuyết không còn bay tán loạn, khi biển rộng không còn rít gào, khi dãy núi không còn chập trùng, khi cỏ cây không còn trưởng thành, khi hoa cỏ không còn nở rộ, khi Cửu Âm Cửu Dương không còn diễn biến diễn hóa, toàn bộ đại tự nhiên cũng không còn sôi trào nữa, bên trong thế giới cũng trở nên an tĩnh lại.
Hiên Viên Đồng mờ ảo lẳng lặng đứng ở trên hư không, như nhật cũng như nguyệt, mờ ảo không thể phân biệt. Giữa hai hàng lông mày là một vệt ánh sáng bảy màu tựa như hỏa diễm đang thiêu đốt, đây là tiêu chí của mẫu nguyên đại tự nhiên, đại diện cho Cửu Âm Cửu Dương và ngũ hành trong đại tự nhiên, ý vị là cửu ngũ chí tôn, nàng đứng đó, quanh thân hiện ra ánh sáng bảy mầu rực rỡ, tràn ngập hơi thở sự sống.
Vô cực mà thái cực, thái cực động sinh sương, động vô cùng thành tĩnh, từ tĩnh rồi sinh âm, tĩnh vô cùng thành động, nhất động nhất tĩnh, tương hỗ là gốc rễ, phân âm phân dương, âm dương biến đổi, diễn biến ngũ hành, thủy sinh mộc, mộc sinh hỏa, hỏa sinh thổ, thổ sinh kim, kim sinh thủy…
Thành công, Hiên Viên Đồng thuận lợi vượt qua Cửu Ngũ thẩm phán của đại tự nhiên, thành tựu mẫu nguyên đại tự nhiên độc nhất vô nhị trong trời đất, từ nay về sau, nàng chính là hóa thân của đại tự nhiên chi mẫu, chấp chưởng pháp tắc tự nhiên.
Trời ạ! Chuyện này là thực sao?
Đầu tiên là mấy chục người thành tựu linh thể bảy màu, sau có Vũ Hóa Phi và Bạch Phiêu Phiêu thành tựu tử nguyên bảy màu, có thể nói là đứa con của đại tự nhiên, chấp chưởng âm dương, chấp chưởng ngũ hành. Hiện tại Hiên Viên Đồng thành tựu mẫu nguyên đại tự nhiên, có thể nói là hóa thân của đại tự nhiên chi mẫu, chấp chưởng pháp tắc tự nhiên.
Không phải mọi người không tin, chỉ là loại chuyện này quá mức khiến người ta khó có thể tiếp thu. Cho dù trước đó Lạc gia cuồng nhân nghịch thiên, đại danh đỉnh đỉnh cũng chỉ thành tựu tử nguyên đại tự nhiên, tuy rằng không có thành tựu mẫu nguyên đại tự nhiên, nhưng cũng chấp chưởng pháp tắc tự nhiên. Thế nhưng loại hành vi này của hắn dù sao cũng là làm trái ý trời, chính là vượt chế, càng là bản gốc tội lỗi trong thiên địa, vừa không được đại tự nhiên chi mẫu thừa nhận, cũng không được ông trời thừa nhân.
Nhưng bây giờ thì sao, Vũ Hóa Phi và Bạch Phiêu Phiêu thành tự tử nguyên bảy màu đại tự nhiên, vượt qua đại tự nhiên thẩm phán, điều này nói lên cái gì? Nói rõ bọn họ đều đạt được đại tự nhiên chi mẫu thừa nhận và tán thành, còn Hiên Viên Đồng thành tựu mẫu nguyên đại tự nhiên, tương tự cũng vượt qua đại tự nhiên thẩm phán, cũng chiếm được đại tự nhiên chi mẫu thừa nhận và tán thành, cho đến hiện tại ông trời cũng không có hạ xuống thẩm phán, lẽ nào ông trời đã chấp nhận?
Hẳn là thế đi, không ai biết được.
Tuy rằng mọi người đều biết núi Táng Cổ là tạo hóa chi địa, cũng là vận mệnh chi địa, mấy ngày qua cũng xuất hiện tầng tầng lớp lớp các loại thành tựu, một lần lại một lần chọc vào điểm chịu đựng mấu chốt của chúng nhân, cho đến khi Hiên Viên Đồng thành tựu mẫu nguyên đại tự nhiên, khiến sự chịu đựng của bọn họ triệt để tan vỡ, không biết đến tột cùng là đại tự nhiên điên rồi, hay là núi Táng Cổ diên rồi, hay là ông trời cũng phát điên rồi…
Theo việc càng ngày càng có nhiều người đi ra từ bên trong núi Táng Cổ, càng ngày càng có nhiều người thức tỉnh các loại huyết mạch, mở ra các loại linh hải đặc thù, ngưng tụ ra các loại linh tượng đặc thù, cùng với các loại linh thể, còn có các loại ý niệm tiểu tinh thần, các loại trạng thái đại tinh thần, phàm là thành tựu cần cái gì đều có cái đó, tầng tầng lớp lớp, số người hòa vào đại tự nhiên, thành tựu linh thể bảy màu cũng tới hơn trăm, bất quá thành tựu tử nguyên bảy màu chỉ có Vũ Hóa Phi và Bạch Phiêu Phiêu, thành tựu mẫu nguyên bảy màu đại tự nhiên chỉ có một người là Hiên Viên Đồng.
Tới khi núi Táng Cổ hiện thế ngày thứ ba mươi sáu, khi có một người vừa đi ra khỏi núi Táng Cổ, trong hư không lại truyền đến tiếng chuông thẩm phán.
Lại là thẩm phán? Lần này là ai? Là thẩm phán gì?
Mọi người nhìn lại xung quanh, nhìn thấy một thanh niên đi ra từ núi Táng Cổ, thần tình của hắn có vẻ lạnh nhạt, ánh mắt bình tĩnh, khiến cho người ta một loại cảm giác thần bí khó lương. Bộ dáng thanh niên chỉ cỡ hai mươi tuổi, nhưng đôi mắt lại thâm thúy dị thường, hiển lộ hết sự tang thương theo thời gian.
Người này là ai vậy?
Rất nhiều người cũng không nhận ra thanh niên này, bất quá người nhận thức thành niên này đều biết hắn là một vị học viên tại học phủ Trung Ương, tên là Hạ Hầu Kích, cũng giống như Vũ Hóa Phi, hắn vừa không phải người thức tỉnh, cũng không có thành tựu ngạo nhân gì, không tính là thiên kiêu, nhiều nhất cũng chỉ là có chút danh khí mà thôi.
Sau khi Vũ Hóa Phi đi ra liền thành tựu tử nguyên bảy màu, lẽ nào Hạ Hầu Kích này cũng thế?
Không, mọi người vẫn chưa hề phát hiện bất kỳ khí tức đại tự nhiên nào trên người Hạ Hầu Kích, hắn tựa hồ ngay cả đại tự nhiên cũng không có hòa vào, linh thể cũng không có chỗ nào đặc thù, đến cùng là hắn rước đến loại thẩm phán gì?
- Hạ Hầu huynh, thẩm phán trên bầu trời là thuộc về ngươi?
Sau khi thành tựu tử nguyên bảy màu đại tự nhiên, cả người Vũ Hóa Phi đều trên nên cuồng ngạo, phóng túng, giống như lúc nào cũng muốn thể hiện sự kiêu ngạo và lòng tự tin của hắn mới mọi người.
Đúng vậy, Vũ Hóa Phi vẫn luôn là một người kiêu ngạo, chỉ là sau khi gặp phải Trần Lạc, sự kiêu ngạo của hắn một lần lại một lần bị phá hủy, bị nghiền ép, lần này thành tựu tử nguyên bảy màu, hắn rốt cuộc có thể lại một lần hãnh diện, thế nên hắn muốn cho cả thế giới đều biết hắn là Vũ Hóa Phi.
- Tử nguyên bảy màu đại tự nhiên?
Hạ Hầu Kích nhàn nhạt liếc mắt nhìn Vũ Hóa Phi một cái, nói:
- Xem ra ngươi cũng là người nắm giữ đại tạo hóa, càng chiếm được đại tự nhiên chi mẫu quyến luyến, không tồi, rất tốt.
Giọng điệu của hắn rất bình thản, liên tục nói hai lời không tồi, nhưng trong lời nói chỉ hàm ý có chút chút bất ngờ, cũng không hề có chút đố kỵ nào.
- Trong mệnh Vũ Hóa Phi ta được chú định, vốn nên là như vậy.
Vũ Hóa Phi tiến lên một bước, hỏi:
- Hạ Hầu huynh, ngươi vẫn chưa trả lời vấn đề của ta, thẩm phán trên trời của ngươi là thẩm phán gì thế?
- Bản gốc tội lỗi thôi.
Hạ Hầu Kích nhìn thẩm phán chi nguyên trên hư không, trong ánh mắt phức tạp ẩn chứa ba phần bất đắc dĩ, ba phần nghi hoặc và ba phần hồi ức.
- Bản gốc tội lỗi? Bản gốc tội lỗi là cái gì?
Vũ Hóa Phi không hiểu, vô số người tụ tập tại vùng biên hoang cũng đều không hiểu, không có ai bến Hạ Hầu Kích nói tới bản gốc tội lỗi đến cùng là có ý gì, cũng không ai hiểu rõ đến cùng là hắn sẽ đối mặt với thẩm phán gì, chỉ biết thẩm phán chi nguyên lần này xem ra rất cường đại, thanh thế vô cùng hung mãnh, ngya cả tiếng chuông thẩm phán cũng có khác biệt rất lớn, tiếng chuông không phải thần thánh, cũng không trang nghiêm, lại càng không nghiêm túc, nghe vào giống như quang minh và hắc ám luân phiên, không! Đây không phải là quang minh và hắc ám, đây là sinh mệnh và tử vong.
- Tiếng chuông này…
Lần này núi Táng Cổ hiện thế khiến đại lão tông sư từ khắp nơi trên thế giới đều tụ tập ở đây, thậm chí trong đó còn có cả những đại lão tông sư ẩn cư cả trăm năm, thậm chí ngàn năm cũng tới tham dự trò vui, theo tiếng chuông thẩm phán kéo dài vang lên, vẻ mặt một ít đại lão trong sân càng trở nên cổ quái.
- Tiếng chuông này… Thẩm phán này, đây là thẩm phán Luân Hồi tới từ trời xanh!
Cũng không biết là vị đại lão nào hô lên một câu như vậy, lập tức khiến cho biên hoang náo động trở nên yên tĩnh lại. Trong điển tịch ghi chép, luân hồi là một trong chín đại nguyên tội, cũng là bản gốc tội lỗi, trời xanh đều hạ xuống thẩm phán sử phạt. Thẩm phán Luân Hồi, đây là thẩm phán dành cho những người luân hồi chuyển thế, làm trái với pháp tắc thiên địa.
Nếu như thẩm phán chi nguyên trên bầu trời kia đúng là Luân Hồi thẩm phán, điều này nói rõ… Nói rõ Hạ Hầu Kích chính là người luân hồi chuyển thế?
Trời ạ! Đây là sự thực sao?
Trong lúc nhất thời, đám người tụ tập tại vùng biên hoang trở nên rối loạn, phải biết rằng luân hồi chuyển thế đối với bọn họ là một truyền thuyết xa xa không thể với, là thật hay là giả cũng không ai hiểu rõ, bởi vì vạn năm kim cổ chưa bao giờ có người từng chứng thực chuyện này. Đương nhiên, linh hồn đến tột cùng có thể luân hồi chuyển thế hay không thì càng không biết, giờ khắc này nghe nói Hạ Hầu Kích có thể là người luân hồi chuyển thế, điều này sao không khiến người ta khiếp sợ? Sao không khiến người ta rối loạn cho được?
Mấy vị đại lão học phủ Trung Ương như Hách Thiên Nhai, Đồ lão tà, Ngụy đại tổng quản từ mấy ngày trước cũng đều dồn dập đi ra từ núi Táng cổ, hiện tại nhìn thẩm phán chi nguyên trên hư không, Ngụy đại tổng quản hỏi:
- Thẩm phán này có đúng là thẩm phán Luân Hồi?
Hách Thiên Nhai học rộng tài cao, nhưng không dám khẳng định trăm phần trăm, chỉ đáp lại:
- Bất kể là tiếng chuông thẩm phán hay thẩm phán chi nguyên đều giống như ghi chép trong điển tịch, hẳn là thế đi, lão Tà, ngươi cảm thấy thế nào?
Đồ lão tà không có bác học giống như Hách Thiên Nhai, nhưng lão quanh năm xông xáo bên ngoài, gặp qua rất nhiều việc truyền thuyết, quan trọng là hắn từng ở biển vũ trụ vô tận từng nhìn tận mắt một vị là người luân hồi chuyển thế độ thẩm phán Luân Hồi. Lúc này chỉ thấy Đồ lão tà cẩn thận nhìn chằm chằm vào thẩm phán chi nguyên trên hư không, sau đó liên tục gật đầu, hít sâu một hơi, nói:
- Ta dám khẳng định, tuyệt đối là thẩm phán Luân Hồi, không nghĩ tới tên Hạ Hầu Kích này lại là người luân hồi chuyển thế.
- Người có thể luân hồi chuyển thế đều là đại năng thượng cổ, không biết Hạ Hầu Kích này là vị đại năng thượng cổ nào?
Luân hồi chuyển thế chính là một trong chín đại nguyên tội trong trời đất, cũng là một đại cấm kỵ, người như vậy chắc chắn gặp phải thẩm phán, không có ai ngoại lệ, bởi vì luân hồi chuyển thế là làm trái với hơn mười đạo pháp tắc trong trời đất, chính vì như thế mới bị liệt vào một trong chín đại nguyên tội, đương nhiên cũng không phải ai cũng có tư cách luân hồi chuyển thế, làm được điều này cần có tu vi cực kỳ mạnh mẽ, còn mạnh đến mức nào thì không ai biết, bất quá chí ít cũng phải nắm giữ năng lực nghịch thiên, bởi vì bản thân việc luân hồi chuyển thế là làm trái ý trời, huống chi tỷ lệ luân hồi chuyển thế thành công vô cùng ít ỏi, dù cho linh hồn ngươi thật sự cường đại đủ để nghịch thiên, cũng có thể bị nghiền ép cho tán loạn trong đường hầm luân hồi, thế nên luân hồi chuyển thế không chỉ cần thực lực nghịch thiên, đồng thời cũng cần có đại tạo hóa, cùng với thiên mệnh.
Dù cho chuyển thế thành công, cũng không chắc có thể sống sót, dù sao luân hồi chính là linh hồn, khi thực hiện luân hồi, đa phần mọi người đều sẽ phong ấn linh hồn của mình, vì linh hồn quá cường đại, sau khi chuyển thế đầu thai, thân thể quá yếu, căn bản không cách nào chịu đựng được linh hồn quá mạnh mẽ, có thể trực tiếp biến thành tro bụi, linh hồn theo đó cũng thành tro tàn. Bất quá phong ấn thì phong ấn, có một số linh hồn sau khi phong ấn, có thể trong lúc luân hồi gặp phải phá hoại, dẫn đến cực kỳ không ổn định, sau khi chuyển thế đầu thai, phong ấn linh hồn lúc nào cũng có thể bị tan vỡ, một khi bị tan vỡ, vậy cơ bản là xong, mặc dù linh hồn được phong ấn còn hoàn chỉnh, cũng có thể khiến sau khi ngươi chuyển thế bị thần trí mơ hồ, điên điên khùng khùng, thậm chí có thể cả đời cũng không thể thức tỉnh. Thế nên nói, luân hồi chuyển thế có quá nhiều nhân tố không xác định, có thể nói là vô cùng hung hiểm.
Bất quá nói đi cũng phải nói lại, mặc dù ngươi có đại tạo hóa, mấy thiên mệnh, luân hồi chuyển thế thành công, cuối cùng linh hồn cũng mở ra phong ấn tại thời điểm thích hợp, như vậy chờ đợi ngươi chính là thẩm phán từ trời xanh, loại thẩm phán này không có chừng mực, cũng không có bất kỳ quy luật nào, có thể ngươi vượt qua được một đạo thẩm phán luân hồi, rất có khả năng đạo thứ hai, đạo thứ ba sẽ lũ lượt kéo đến, cũng có thể ngươi vượt qua một đạo thẩm phán, sau đó tám mươi năm, trăm năm mới gặp phải đạo thứ hai, thứ đồ chơi này còn phải nhìn xem tâm tình ông trời như thế nào đã.
- Các hạ, nếu như lão phu suy đoán không sai, hẳn là ngươi mở ra phong ấn linh hồn trong núi Táng Cổ?
Nói lời này là một vị cao thủ lánh đời, thành danh từ năm trăm năm trước, ngay cả Hách Thiên Nhai nhìn thấy cũng phải hô lên một tiếng tiền bối. Bất quá, giờ khắc này đối mặt với Hạ Hầu KÍch, hắn cũng không thể không tôn xưng một tiếng các hạ, dù sao người có thể luân hồi chuyển thế không có ngoại lệ, đều là đại năng thượng cổ, cho dù sau khi chuyển thế phải tu luyện lại từ đầu, nhưng chắc chắn một điểm là linh hồn bọn họ cường đại vô cùng, hơn nữa bọn họ mở ra phong ấn, đều nắm giữ trình độ tu hành từng trải vượt xa bất luận một người nào, các loại thần thông chỉ sợ cũng là hạ bút thành văn.
- Không biết các hạ là vị đại năng nào của thời thượng cổ?
Không ít đại lão đều dồn dập đến đây, có vài người thực sự muốn biết Hạ Hầu Kích là vị đại năng thượng cổ nào, càng nhiều người đến là vì muốn mượn hơi vị kiếp trước là đại năng thượng cổ này.
Bất quá Hạ Hầu Kích cũng không để ý tới bọn họ, chỉ chăm chú nhìn vào thẩm phán chi nguyên trên hư không.