Thiên Vu

Lượt đọc: 33904 | 1 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 843+844: Đoàn xe của Vũ Hóa Phi..

❊ ❊ ❊

Tiểu tử này quá lạ! Lăn lộn ba mươi năm tại vực Tây Ách này, Niên đại thiếu vẫn có chút nhãn lực, từ trong ánh mắt của đối phương, hắn thấy gia hỏa trước mắt này tuyệt đối không bình thường, còn không bình thường ở chỗ nào thì hắn không nói ra được. lúc này, Trần Lạc một lần nữa nói lời cảm ơn cứu mạng.

- Ngươi không cần cảm ơn ta.

Niên đại thiếu không hổ là Nhị thế tổ, tuy rằng cảm thấy Trần Lạc rất quái lạ, nhưng bề ngoài vẫn làm bộ không có chuyện gì xảy ra, càng dùng linh đan giá trị trân quý làm thức ăn cho Kim Tàm ưng, nói:

- Cứu ngươi là tiểu muội của ta, ta bất quá chỉ nhìn vào thể diện của nàng rồi chiếu cố ngươi thôi.

- Không biết tiểu muội các hạ là…

Trần Lạc cân nhắc thế nào cũng phải tận mặt cảm tạ ân nhân cứu mạng của mình, dù sao sau khi hắn niết bàn sống lại cản bản không cảm giác được thân thể tồn tại, nếu như không phải có người tốt bụng giúp đỡ, quỷ mới biết có gặp phải tình huống gì đáng sợ hay không.

Niên đại thiếu phảng phất như không nghe thấy, chỉ chăm chú lo cho Kim Tàng ưng ăn, còn gã sai vặt bên cạnh ngược lại xem ra rất thông minh, nói:

- Nghe cho kỹ, đứng vững vàng, tiểu thư nhà chúng ta là một trong mười hai kiêu tử được Vân Đoan tứ phong, tên là Niên Tiểu Linh, như thế nào? Bị dọa sợ chưa?

Mấy năm trước, Vân Đoan tứ phong mười hai thiên chi kiêu tử, mười hai địa chi kiêu tử, mười hai nhân chi kiêu tử, được xưng là ba mươi sáu thiên kiêu vô song khiến cả thế gian khiếp sợ, đặc biệt là tên tuổi mười hai thiên chi kiêu tử, có thể nói là không ai không biết, không ai không hiểu. Là một trong số mười hai thiên chi kiêu tử, Niên Tiểu Linh không chỉ có thiên tư vô song, tu vi cao thâm, càng có một tấm dung nhan nghiêng nước nghiêng thành, trọng yếu nhất chính là nàng cự tuyệt lời mời của bảy đại đoàn vinh quang, lấy lý do tuổi còn nhỏ, muốn dẵn dắt đoàn vinh quang của mình tung hoành thiên hạ, thực khiến người ta kính nể.

Vì lẽ đó, Niên Tiểu Linh cũng được xưng là nữ thần thời đại mới, những năm gần đây phàm là đề cập đến tên của nàng, chỉ cần người đó là nam nhân, đều toát ra vẻ quý mến. Niên đại thiếu đã sớm quen rồi, ngay cả gã sai vặt bên cạnh cũng quen rồi, chỉ bất quá lần này, khi bọn hắn đề cập đến tên Niên Tiểu Linh, gia hỏa đối diện này lại bày ra bộ mặt mờ mịt, giống như… Thật giống như chưa từng nghe qua đến cái tên Niên Tiểu Linh vậy, điều này khiến cho gã sai vặt không khỏi ngẩn người, cũng làm cho Niên đại thiếu bối rối một thoáng.

- Tiểu tử, ngươi đừng nói với ta là, ngay cả tên tiểu muội của ta cũng không biết đấy.

Niên Tiểu Linh vẫn luôn là niềm kiêu ngạo của Niên đại thiếu, hiện tại xuất hiện một gia hỏa chưa từng nghe qua tên tiểu muội, điều này khiến cho hắn rất là khó chịu.

Trần Lạc lắc đầu một cái, hắn đúng là chưa từng nghe nói đến cái tên Niên Tiểu Linh này, trong ký ức thật giống như chưa từng nghe nói qua có một người như thế, hơn nữa còn là thiên chi kiêu tử do Vân Đoan tự mình tứ phong? Đây là chuyện gì, chẳng lẽ mình đã hôn mê rất lâu rồi?

- Xem ra đúng là một tên dế trũi không từng va chạm xã hội.

Gã sai vặt nói lầm bầm, còn Niên đại thiếu thì cũng cho là như vậy, trong suy nghĩ của hắn, trong thiên hạ ngày nay nếu có người còn chưa từng nghe qua tên tiểu muội hắn thì đó tuyệt đối là một tên dế trũi nhà quê.

- Hiện tại cách thời điểm núi Táng Cổ hiện thế đã bao nhiêu năm rồi?

Trần Lạc cẩn thận từng chút, tra hỏi.

- Ta nói có phải đầu óc tiểu tử nhà ngươi có vấn đề hay không, núi Táng Cổ hiện thế cách đây mười năm cũng không biết?

Nghe nói chính mình đã hôn mê đầy đủ mười năm, cả người Trần Lạc giống như bị sét đánh, hắn đã sớm ý thức được việc niết bàn sống lại có thể cần một đoạn thời gian rất dài, chỉ là thế nào cũng không nghĩ tới một lần niết bàn là cả mười năm, thời gian cũng quá dài đi, chính mình còn chưa có cảm giác thế nào, chớp mắt đã biến thành một người già rồi, thời gian trôi qua nhanh thật.

- Ta nói ngươi cũng không cần ngạc nhiên như thế chứ?

Niên đại thiếu phát hiện vẻ mặt Trần Lạc hốt hoảng, tựa như chấn kinh quá độ, trong lòng càng thêm nghi hoặc, hắn không rõ vì sao gia hỏa này nghe được núi Táng Cổ hiện thế cách đây mười năm lại có phản ứng lớn đến thế, suy nghĩ trước tiên nên thử thăm dò thân thế tiểu tử này xem thế nào, bèn hỏi:

- Tiểu tử, nhà ngươi ở đâu?

- Nhà?

Thần tình Trần Lạc hơi run run, lắc đầu một cái, nói:

- Ta không có nhà!

Từ sau khi sư phụ tạ thế, hắn vẫn chưa có nhà, bất quá hắn vẫn luôn xem quê nhà lão đầu nhi và Vương Khắc lão sư là người thân, hắn cũng không phải không có bằng hữu tri kỷ, ba người Tần Phấn, Ngạo Phong và Lãnh Cốc từng cùng hắn vào sinh ra tử đều là bằng hữu tri kỷ của hắn, sau mười năm rồi không biết bọn họ như thế nào, chuyện núi Táng Cổ hiện thế khi đó, khiến cho Trần Lạc hiện tại là kẻ người người oán trách, nếu bây giờ đi tìm bọn họ, không thể nghi ngờ là làm hại bọn họ.

- Ngay cả nhà cũng không có, vậy ngươi chuẩn bị đi đâu?

Lời này ngược lại làm khó Trần Lạc, hắn vẫn thật không biết phải đi nơi nào, một giấc mộng là mười năm, nói dài cũng không dài lắm, nói ngắn cũng tuyệt không ngắn, nhưng đủ để phát sinh ra rất nhiều chuyện. Vốn lần này thức tỉnh, hắn quyết định muốn đi điều tra rõ xem vận mệnh của mình, nhưng vận mệnh là thứ đồ chơi hư vô mờ mịt, không nhìn thấy không sờ được, căn bản không có chỗ xuống tay, chính mình phải bắt đầu từ con đường nào, lần này hắn thật sự là bàng hoàng mờ mịt, giống như đang lạc lối, không biết phải làm gì, muốn làm gì.

- Ngươi vừa thức tỉnh, thân thể còn rất yếu ớt, không bằng cứ như vậy đi, ngươi nghỉ ngơi ở đây mấy ngày, chờ thân thể nghỉ dưỡng cho tốt rồi hãy nói.

Người ta cứu mình đã là đại ân, Trần Lạc tự nhiên không muốn làm phiền người ta thêm nữa, đang có ý muốn rời khỏi, bất quá còn chưa kịp mở miệng, Niên đại thiếu liền nói:

- Dù cho muốn rời khỏi, cũng phải chờ tiểu muội của ta trở về đã, nàng chính là ân nhân cứu mạng của ngươi, ngươi sẽ không nói một tiếng cảm ơn đã trực tiếp đi thẳng một mạch chứ?

Trần Lạc nghĩ lại thì cũng thôi, hắn đương nhiên phải ngay mặt nói lời cảm ơn cứu mạng với ân nhân, hơn nữa hắn cũng thực không biết phải đi đâu, cũng không nghĩ nhiều nữa, trước tiên cứ chờ Niên Tiểu Linh về nói lời cảm ơn sau đó lại tính tiếp.

Niên đại thiếu lập tức sai người chuẩn bị cho Trần Lạc một gian phòng trọ thượng đẳng, cho gã sai vặt dẫn hắn đi vào nghỉ ngơi, sắp xếp ổn thỏa, Niên đại thiếu mới trở lại phòng thất, vừa phẩm trà thơm, vừa tự ngẫm điều gì đó.

- Đại thiếu, không phải ngài vẫn muốn đuổi hắn đi sao? Hiện tại hắn đã muốn đi, ngài còn cố ý giữ hắn lại làm gì?

Gã sai vặt tên là Vượng Tài, là thiếp thân tùy tùng của Niên đại thiếu, tuổi chỉ cỡ mười bảy mười tám, nhưng có vẻ rất là tinh ranh.

- Trước đó ta muốn đuổi hắn đi vì cho rằng hắn cả đời này cũng không thức tỉnh nổi, không đuổi hắn đi thì làm gì bây giờ? Lẽ nào bắt ta tìm người chiếu cố cho hắn cả đời sao? Tuy rằng ta không thiếu tiền, nhưng cũng không muốn là kẻ coi tiền như rác.

Chuyển đề tài, Niên đại thiếu lại nói:

- Bất quá hiện giờ hắn đã thức tỉnh, vậy thì là chuyện khác.

- Đại thiếu, ý của ngài là… Mạnh mẽ lừa tiền hắn một trận?

- Lừa tiền?

Niên đại thiếu khinh bỉ nhìn gã sai vặt một mắt, khinh thường nói:

- Vượng Tài à, lẽ nào trong mắt ngươi ta chỉ là một kẻ đê tiện như thế sao? Cứu người chỉ vì muốn lừa tiền người ta? Ngươi đánh giá ta cũng quá thấp đi? Ta còn thiếu tiền sao?

- Đại thiếu, ngài đừng nóng giận, ta không phải ý này…

Vượng Tài lập tức cười làm lành, phát hiện đại thiếu chỉ là vờ giận, lúc này mới lại hỏi:

- Nếu đại thiếu đã không muốn lừa tiền hắn, vậy còn giữ hắn lại làm cái gì?

- Lẽ nào ngươi không nhìn thấy tiểu tử này có điểm quái lạ sao?

- Quái lạ? Có gì quái lạ đâu?

- Tiểu tử này nói hắn rơi vào trận pháp cạm bẫy trong Mê Vụ Sâm Lâm, dẫn đến tu vi mất hết, điều này cũng còn nghe được, nhưng muốn nói hắn ngay cả tên tiểu muội ta cũng chưa từng nghe nói đến, điều này không đáng hoài nghi sao?

- Hắn có thể là một tên nhà quê cư ngụ nơi thâm sơn cùng cốc, chưa từng gặp mặt người bên ngoài đi.

- Kẻ nhà quê?

Niên đại thiếu cười cười, nói:

- Trước đây hắn có tu vi, hơn nữa có thể còn không thấp, lại xông vào Mê Vụ Sâm Lâm, rất có khả năng là một gã vinh quang giả, nếu là vinh quang giả vậy thì không thể nào chưa từng nghe nói đến tên tiểu muội ta, hơn nữa sau khi hắn nghe được núi Táng Cổ hiện thế cách đây đã mười năm liền toát ra vẻ mặt kia, giống như hắn đã hôn mê suốt mười năm rồi vậy, một người có thể hôn mê mười năm tại Mê Vụ Sâm Lâm sao? Đừng nói là mười năm, ở cái nơi tàn tạ đó, dù hôn mê một ngày cũng chẳng còn lại khúc xương rồi.

- Hay là vì tu vi hắn mất hết, khiến tinh thần bị thác loạn đây?

Vượng Tài phân tích, nói:

- Nhìn gia hỏa kia ngây ngây ngốc ngốc, vẻ mặt hốt hoảng, y hệt như tinh thần bị thác loạn.

- Ngươi phân tích cũng có đạo lý.

Niên đại thiếu thưởng thức một ngụm trà thơm, nói:

- Tuy rằng tu vi ta không cao, nhưng cũng biết nếu một người bị mất hết tu vi, tất nhiên linh hồn tán loạn, linh hồn tán loạn gặp khó, rất nhiều người đều sẽ gặp phải ý thức mơ hồ, tinh thần thác loạn, điên điên khùng khùng, từ biểu hiện của gia hỏa này xem ra rất giống.

- Nếu như vậy thì cứ cho hắn biến đi là được, còn giữ hắn lại làm gì?

- Lăn cái gì mà lăn, cho hắn cút đi rồi, ta phải bàn giao với tiểu muội thế nào, dù gì cũng là tiểu muội cảm thấy hắn quái lạ thế nên mới cứu hắn trở về, hơn nữa ta cũng cảm thấy trên người gia hỏa này lộ ra một cỗ quái lạ không thể diễn tả được.

Niên đại thiếu đặt chén trà xuống, nói:

- Đặc biệt là đôi mắt của hắn, bình tĩnh đến đáng sợ, ta vẫn lần đầu tiên thấy được đôi mắt một người có thể bình tĩnh đến như vậy, tĩnh lặng tới mức không chút gợn sóng, giống như một vị cao tăng đắc đạo khám phá được hồng trần, hiểu được cuộc đời muôn ảo, kẻ này tuyệt đối không phải người bình thường, lần này ta thế nào cũng quyết phải điều tra cho rõ mới được.

- Không biết đại thiếu chuẩn bị điều tra thế nào đây? Ta còn biết đường chuẩn bị.

- Không vội, không vội.

Niên đại thiếu đứng lên, duỗi cái lưng mệt mỏi, hờ hững nói:

- Tối nay ta muốn thiết yến tại Phiêu Hương lâu, cũng dẫn hắn đi cùng đi.

Phiêu Hương lâu? Đây chính là kỹ viện lớn nhất vực Tây Ách, Vượng Tài không rõ vì sao Niên đại thiếu lại muốn dẫn gia hỏa kia đến Phiêu Hương lâu làm cái gì.

- Phiêu Hương lâu thế nhưng cũng là một mặt kính chiếu yếu, chỉ cần là đàn ông tiến vào chỗ đó, không mấy người có thể gánh vác được, mặc kệ thân phận của ngươi là gì, bối cảnh của ngươi ra làm sao đều sẽ bị lộ ra.

Niên đại thiếu cười ha ha, vỗ vỗ vai Vương Tài, sau đó rời đi.

Mặt trời chiều ngả về tây, lúc chạng vạng, Niên đại thiếu liền dẫn theo mấy tùy tùng cưỡi xe ngựa xa hoa tiến về Phiêu Hương lâu, kỹ viện quy mô nhất cả vực Tây Ách, đương nhiên Trần Lạc cũng ở trong số đó. Vốn hắn chuẩn bị thừa dịp quãng thời gian này suy nghĩ lại chuyện của chính mình, nhưng ai ngờ được vừa mới nằm xuống đã bị Niên đại thiếu gọi lên, nói là đi ra ngoài uống rượu, thuận tiện tìm chút mua vui. Trần Lạc không hề do dự, trực tiếp đáp ứng rất sảng khoái, hắn tuy không phải thích uống rượu, nhưng lại thích cảm giác nâng cốc uống rượu, vui vẻ nói chuyện, huống chi hiện tại hắn bị chuyện vận mệnh làm cho tâm phiền ý loạn, đã sớm muốn đi uống một trận cho đã đời.

- Trần huynh đệ, thế nào, lần đầu tiên đến vực Tây Ách sao?

Bên trong xe ngựa, niên đại thiếu thấy dọc đường Trần Lạc đều chăm chú nhìn ngắm cảnh tượng đường phố lên đèn, trong lòng cảm thấy nghi hoặc.

- Xem như là thế đi.

- Cảm giác như thế nào?

- Cũng không quá giống như trong tưởng tượng.

Trần Lạc ói một câu vô nghĩa.

- Ồ?

Niên đại thiếu bày ra một bộ Nhị thế tổ, nằm ngửa trên ghế mềm trong xe, mắt hơi nhắm lại tựa như đang rất hưởng thụ.

- Ta đã sớm nghe qua rất nhiều chuyện về vực Tây Ách, có người nói vực Tây Ách được khen là thiên đường của vinh quang giả, trên phố lớn ngõ nhỏ tùy ý đều có thể thấy được kỹ viện, sòng bạc và chợ đêm, bởi vì nằm sát cạnh Mê Vụ Sâm Lâm, các đoàn vinh quang đều có phân đoàn đóng giữ tại đây, hơn nữa còn nghe nói bên trong vực Tây Ách cực kỳ hỗn loạn, ba ngày hai bữa đều có xung đột phát sinh quy mô lớn, nhưng dọc theo đường đi, ngược lại cảm giác nơi này càng giống như một toàn thành phồn hoa không có đêm.

- Những điều ngươi nói đều là trước khi núi Táng Cổ hiện thế.

Niên đại thiếu vung vẩy chiếc quạt giấy, cũng không mở mắt, nói:

- Sau khi núi Táng Cổ hiện thế, đám mây tiếp quản trật tự thế giới, một lần nữa sửa trị lại thế giới vinh quang, vực Tây Ách là thiên đường của vinh quang giả, tự nhiên xảy ra biến hóa cực lớn, đương nhiên, loại biến hóa này cũng chỉ là mặt ngoài, kỳ thực vực Tây Ách vẫn là vực Tây Ách của mười năm về trước, bộ khung bên trong không hề thay đổi, chỉ bất quá là được những thứ hoa lệ bao bọc ở bên ngoài mà thôi.

Trong mười năm, đến tột cùng đã xảy ra bao nhiêu chuyện, Trần Lạc không biết, cũng không thèm đi hỏi thăm, còn đám mây có hay không đi tiếp quản trật tự thế giới, việc này chẳng hề có nửa điểm quan hệ với hắn, tự nhiên càng không có hứng thú tìm hiểu.

Hai người trò chuyện, xe ngựa bỗng nhiên đình chỉ, Niên đại thiếu hỏi một câu:

- Vượng Tài, chuyện gì thế?

- Đại thiếu, phía trước hình như là đoàn xe của đoàn vinh quang Vương giả đang chạy nhanh về phía này.

- Đoàn vinh quang Vương Giả?

Niên đại thiếu đang nhàn nhã tự đắc, nghe được đoàn vinh quang Vương Giả liền ngồi dậy, vẻ mặt cũng trở nên nghiêm nghị, hỏi:

- Phần đoàn Vương giả nào?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Cửu Hanh

Truyện bạn đang đọc dở dang