- Mẹ nó, nói chuyện kiểu gì thế, lẽ nào ta phải chết rồi thì ngươi mới thỏa mãn? Tiểu cô nương kia, ta với ngươi cũng không có thâm cừu đại hận gì chứ? Không cần trù ẻo ta vậy đi?
- Không phải!
Tỳ Bà biểu hiện có chút phức tạp, cũng có chút nghiêm túc, nói:
- Không phải, ngươi hiểu lầm, ngươi còn sống ta tự nhiên vô cùng cao hứng, dù sao ngươi cũng là thần tượng của ta, ta đương nhiên không hi vọng ngươi chết, nhưng là… Nhưng ta cũng không muốn ngươi mạc danh kỳ hiệu đột nhiên sống lại như thế, ngươi hẳn cũng biết, ngươi vừa xuất hiện như vậy, sẽ kéo theo bao nhiêu chuyện kinh khủng xảy ra?
- Thì sao?
- Bởi vì Vân Đoan tuyệt đối sẽ không cho phép loại người như ngươi tồn tại, ta nói thật cho ngươi biết, cao tầng Vân Đoan cho rằng sự tồn tại của ngươi sẽ uy hiếp đến Vân Đoan, cho dù ta không biết đến tột cùng là vì nguyên nhân gì, nhưng ta khẳng định rất rõ ràng, Vân Đoan tuyệt đối sẽ không tiếc bất cứ giá nào nhằm xóa sổ được ngươi.
Có thể Tỳ Bà không biết nguyên nhân, nhưng Trần Lạc cũng đoán được đại khái, tám phần là do Vân Đoan coi mình là tai tinh diệt thế, vừa nghĩ thế thôi lại khiến hắn đau đầu rồi. Không phải hắn sợ, chỉ vì vô duyên vô cớ bị gắn vào cái mác diệt thế tai tinh này, oan uổng biết bao, nếu hắn thực sự muốn đi diệt thế thì cũng thôi, quan trọng là hắn căn bản không có suy nghĩ này, không những không có, thậm chí nếu có người muốn hủy diệt thế giới này, hắn sẽ không tiếc bất cứ giá nào đứng ra giữ lại, dù sao nơi này cũng là quê hương của hắn, có bằng hữu hắn tưởng niệm, cũng có những người thân hắn yêu quý.
- Lạc gia, Vân Đoan khủng bố hơn nhiều so với ngươi tưởng tượng, đương nhiên, ngươi ngay cả ông trời cũng không đặt vào mắt, tự nhiên sẽ không sợ Vân Đoan, có thể đây không phải vấn đề sợ hay không, mà là… Mà là… Ta cũng không biết phải nói như thế nào, ngược lại ta hi vọng ngươi có thể rời khỏi thế giới này, có như vậy mới tốt cho tất cả mọi người.
- Nói gì thế, ta biến mất khỏi thế giới này thì mọi người đều tốt?
Nghe những lời này, Trần Lạc rất là khó chịu, ngay cả trà cũng không buồn thưởng thức, nói:
- Ta thực buồn bực, trước giờ ta vẫn là một người thành thật, không trêu ai cũng chẳng chọc ai, mẹ nó, thế nào lại biến thành kẻ chuyên gieo vạ trong mắt các ngươi rồi?
- Ngươi năm lần bảy lượt nghịch thiên, ngươi còn nói ngươi không trêu ai không chọc ai? Tạm thời không nói đến việc Vân Đoan có bỏ qua cho ngươi hay không, ngươi cho rằng ông trời sẽ bỏ qua cho ngươi à? Trước ngươi công nhiên vượt chế, vi phạm pháp tắc chúa tể đại tự nhiên thì thôi, hiện tại ngay cả linh hồn bị câu diệt cũng có thể sống lại, đây chính là trần trụi vi phạm pháp tắc thiên địa, trời ạ, lần này sợ ông trời biết được, sẽ…
Đây chính là vấn đề Tỳ Bà lo lắng, đúng như nàng nói, thần tượng của mình từ bé có thể sống, nàng đều cao hứng hơn bất luận người nào, nhưng cao hứng thì cao hứng, cũng không thể không lo lắng một vấn đề nghiêm trọng, sự tồn tại của người này quá mức nguy hiểm, nói cách khác, sự tồn tại của kẻ này hoàn toàn là một nhân tố không ổn định, bất cứ lúc nào cũng có thể gợi ra một hồi tai nạn không ai đoán trước được. Nghĩ đến, thời điểm hắn lần đầu tiên nghịch thiên đã phá hủy một tiểu linh giới bên trong học phủ Trung Ương, lần thứ hai nghịch thiên liền gợi ra đại tự nhiên rung chuyển, lần thứ ba nghịch thiên thì các ác liệt hơn, gián tiếp tạo ra chín năm rung chuyển. Đương nhiên, nói những lời này khó trách khỏi có điều áp đặt vô lý, kỳ thực Tỳ Bà lo lắng chính là, nàng không muốn thần tượng của mình trở thành địch nhân của Vân Đoan, dù sao nàng cũng là công chúa Vân Đoan.
- Cô nàng kia, ngươi cho rằng ta rảnh rỗi đau trứng, không có chuyện gì làm nhất định phải đi chọc ông trời sao?
- Ta nào có ý này, ý ta nói là… Chờ đã, sao miệng ngươi đầy lời thô tục như vậy… Ta thực hoài nghi ngươi đến cùng có phải Lạc gia mười năm trước không đây? Thế nào lại khiến ta chán ghét như vậy?
Ở trong lòng Tỳ Bà, nam nhân mình thần tượng từ nhỏ là một người cao ngạo bá đạo, đỉnh thiên lập địa, sống nghiêm túc lại biết điều, là bạch mã vương tử trong mắt nàng, khiến nàng vô cùng si mê đến độ tẩu hỏa nhập ma, chính vì thế nên năm đó nàng mới dám lén lút từ Vân Đoan hạ phàm sáng lập bang Lạc Gia, nhưng hiện tại nhìn lại một chút, người này bất cần đời, tùy tùy tiện tiện, quả thực là một tên hoàn khố hết mức.
- Nên làm gì thì làm đi, hiện tại ta không có tâm tình mò mẫm nhạt nhẽo không đâu với ngươi.
Vừa nhắc tới ông trời, hơn nữa trong đầu còn luẩn quẩn mấy chuyện vận mệnh hư hỏng gì đó, hiện giờ tâm tình Trần Lạc rất tồi tệ.
- Ngươi… Ngươi… Ngươi quả thực không thể nói lý.
Thân là công chúa Vân Đoan, Tỳ Bà tuyệt đối là tồn tại cao cao tại thượng, đã bao giờ bị người ta quở trách như thế, nàng tức giận nghiến răng nghiến lợi, nhưng lại không thể làm gì, hừ lạnh một tiếng, nói :
- Trước đó ta quả thực mù mắt, dĩ nhiên sùng bá, si mê ngươi như vậy… Ngươi quả thực… Tức chết ta rồi.
Trần Lạc lại lắc đầu một cái, bất đắc dĩ cười cợt, nhìn tiểu Mạn Đà La đang ngồi ngay ngắn phía đối diện, hỏi :
- Tìm ta có chuyện gì?
Ngự nương Mạn Đà La vẫn dùng âm dương chi hỏa độc nhất trong thiên hạ nấu trà thơm, vốn trước đó nghĩ Trần Lạc không còn sống, nàng thấy mình có rất nhiều điều muốn nói, nhưng cho đến lúc này, đang đối diện với hắn, nàng lại không biết nên nói cái gì.
- Tỳ Bà, ngươi đi trước đi.
Thanh âm tiểu Mạn Đà La truyền đến, Tỳ Bà há mồm, muốn nói cái gì lại thôi, sau đó hung hăng trừng mắt nhìn Trần Lạc một cái, lúc này mới kênh kiệu rời đi.
- Hai ta cũng coi như là tình nhân cũ, có lời gì cứ nói thẳng đi.
Trần Lạc vẫn luôn quan sát thủ pháp pha trà của Ngự Nương, càng nhìn càng thấy cao thâm, càng nhìn càng thấy tràn ngập ảo diệu âm dương, vô cùng thần kỳ. Thấy tiểu Mạn Đà La không nói lời nào, hắn lại cười nói :
- Thế nào, tự nhiên biến thành bộ dạng nghiêm chỉnh như thế, ta ngược lại có chút không quen.
Thần tình tiểu Mạn Đà La ngẩn ra, tựa như không hề nghĩ Trần Lạc sẽ nói như vậy, cười cười phức tạp, nói :
- Sở dĩ vài ngày trước như vậy, là bởi vì ta coi ngươi là giả bộ, căn bản không để ý đến lời nói của mình, hiện tại thế này là vì biết ngươi trước mắt chính là người đàn ông ta vẫn tưởng niệm kia, ta rất quan tâm ánh mắt ngươi nhìn ta như thế nào.
Tiểu Mạn Đà La lại nói thẳng ra, không hề che giấu tình cảm cất giữ trong lòng mình, điều này khiến cho Trần Lạc không khỏi sững sờ, nói :
- Ngươi nhớ ta sao? Nói đùa à? Trước đó chúng ta cũng chỉ gặp gỡ một lần, tuy rằng con người của ta có chút mị lực, nhưng cũng không đạt đến trình độ đó chứ?
Trần Lạc căn bản chỉ tùy ý nói chuyện vui đùa, tiểu Mạn Đà La đưa tới một chén trà thơm, hắn bưng lên, đang muốn cẩn thận thưởng thức thì thanh âm tiểu Mạn Đà La đột nhiên truyền đến :
- Ngươi tin tưởng vận mệnh không?
Mẹ nhà nó, tại sao lại là vận mệnh, cái thứ này thật nhiễu đi, Trần Lạc đúng là sắp tan vỡ rồi, trước đó Niên Tiểu Linh hỏi hắn có tin tưởng vận mệnh hay không, hiện giờ đến lượt tiểu Mạn Đà La cũng đột nhiên hỏi ra câu này, thế nào đã mười năm trôi qua, mọi người đều biến thành tín đồ của vận mệnh rồi?
- Ta không tin số mệnh.
Trước đó Trần Lạc trả lời Niên Tiểu Linh như thế, hiện giờ hắn cũng trả lời tiểu Mạn Đà La như vậy.
- Trước đây ta cũng không tin, có điều khi biết được ngươi còn sống, ta cho rằng vận mệnh thực sự tồn tại.
Khá lắm, lại là câu nói này, Trần Lạc còn nhớ, mới đó Niên Tiểu Linh cũng nói hệt như vậy, hiện tại tiểu Mạn Đà La lặp lại y nguyên, ngay cả ngữ khí cũng chẳng sai biệt là bao.
- Còn nhớ mười năm trước ở trang viên Mạn Đà La không?
Trần Lạc gật đầu, cho dù hiện tại hắn đã ba mươi tuổi, nhưng trong đó đã có hơn mười năm hắn chìm vào trong hôn mê, những ký ức tại biên hoang mười năm trước có ý nghĩa trọng đại với hắn, đương nhiên sẽ không quên được.
- Lúc đó tỷ tỷ dẫn ta, còn có Cổ Du Nhiên, Nhan Vô Lệ, Tri Thu, Lạc Anh, Tiết Thường Uyển, Hoàng Tuyền vào một chỗ, tỷ tỷ nói cho chúng ta biết, nàng nói rằng chúng ta và ngươi có vận mệnh liên quan, sự thực xác thật như vậy, các nàng hoặc là có duyên kiếp này với ngươi, hoặc là có nhân quả từ kiếp trước, nhưng chỉ có một mình ta trong đó vừa không có duyên kiếp này với ngươi, cũng không có nhân quả kiếp trước, nhưng tỷ tỷ lại rất khẳng định giữa ta và ngươi có vận mệnh liên quan, tỷ tỷ không biết vận mệnh liên quan giữa ta và ngươi là thế nào, nhưng nhất định là có, có thể là chưa xảy đến mà thôi.
- Khi tỷ tỷ nói với ta như vậy, ta căn bản không tin tưởng, bởi vì tận mắt nhìn linh hồn ngươi bị ông trời thẩm phán câu diệt, tán loạn thành mây khói, ngươi đã chết thực rồi, giữa chúng ta sao có thể phát sinh chuyện gì nữa? Nhưng sau khi ngươi bị thẩm phán, không biết tại sao ta thường thường lại nghĩ đến ngươi, mơ thấy ngươi, một lần lại một lần, tháng ngày tích lũy, tưởng niệm đó trong lòng ta càng lúc càng nghiêm trọng, hầu như ta tan vỡ muốn điên lên rồ…
- Ta cho rằng đại khái là vận mệnh liên quan giữa ta và ngươi đi, tuy rằng ngươi chết rồi, nhưng ta lại không quên được ngươi, ta cho rằng là như vậy, nhưng không hề nghĩ tới ngươi dĩ nhiên… Dĩ nhiên không có chết… Lúc ở quảng trường Tây Ách, khi biết được là ngươi, ta thực không dám tin tất cả mọi chuyện là thật, cho đến hiện tại vẫn là như vậy, có thể ngươi thực không chết, lời tỷ tỷ nói trước đó cũng không sai, giữa ta và ngươi đúng là có vận mệnh liên quan, là duyên tại kiếp này, cho dù là một phần duyên đến muộn mười năm, hơn nữa cũng dằn vặt ta suốt mười năm vừa qua.
- Ngươi muốn nói cái gì? Hay là ngươi cũng giống với tỷ tỷ mình, cũng muốn giết ta?
Đối với cái gọi là vận mệnh này, hiện tại Trần Lạc đã mất cảm giác rồi, thiên duyên nhân quả gì đó quá mức rắc rối khiến hắn nhức đầu không thôi, nhưng hắn lại không thể làm gì được.
- Giết ngươi? Không, ta sẽ không làm như vậy, đừng nói ta không giết được ngươi, cho dù ta có thực lực này cũng tuyệt không làm như vậy, sở dĩ mấy người tỷ tỷ muốn ngươi chết, là vì nhân quả từ kiếp trước, còn ta và ngươi là duyên tại kiếp này.
- Kiếp trước và kiếp này thì có gì khác chứ? Nếu là có, ta cũng không hiểu sao lại dính phải nhiều khoản nợ tình không đầu không đuôi như vậy.
- Đương nhiên là có khác nhau, mấy người tỷ tỷ yêu ngươi mới thành hận, thống khổ luân hồi, còn ta chỉ vừa mới yêu ngươi, vẫn chưa trải qua giai đoạn hận này, cũng chưa đạt đến độ thống khổ luân hồi kia, ta còn chưa nếm trải đến trình độ đó…
Loading...
Ý tứ tiểu Mạn Đà La rất rõ ràng, nói tồn tại của Trần Lạc hoàn toàn là một hố lửa, ai yêu hắn chẳng khác gì nhảy vào trong hố lửa này, Ngũ y thiên hạ nhảy vào rồi muốn ra cũng không ra được, còn như Lạc Anh, Tiết Thường Uyển là duyên kiếp này, bọn họ mới chỉ vừa nhảy vào, tạm thời còn chưa bị bỏng lửa thôi.
Trần Lạc tự nhiên nghe ra được, không khỏi thấy buồn cười.
- Kỳ thực vừa rồi Tỳ Bà nói không sai, khi biết ngươi vẫn còn sống, ta vô cùng cao hứng, cao hứng tới nỗi muốn hoan hô lên, muốn cho toàn thế giới biết ngươi còn sống, nhưng sau khi cao hứng qua đi, tỉnh táo lại mới ý thức được, ngươi còn sống cũng không phải một chuyện tốt, chí ít đối với ta mà nói cũng không phải một chuyện tốt.
- Bởi vì sự tồn tại của ngươi quá đặc thù, đặc thù tới độ thiên địa không dung, khiến ta cả ngày lo lắng vì ngươi, chỉ lo một ngày kia ngươi sẽ gặp bất trắc, ngươi cũng đặc thù tới mức quá phức tạp, phức tạp khiến vận mệnh cứ quẩn quanh ngươi, khiến ta cả ngày khắc khoải, không biết một ngày nào đó ngươi sẽ bị nữ nhân khác cướp đi, hay bị một nữ nhân nào đó giết chết…
Tiểu Mạn Đà La không hề che giấu chút nào, nàng nói ra hết thảy những điều trong lòng mình.
Mười năm qua, vô số ngày đêm, tiểu Mạn Đà La vẫn hi vọng Trần Lạc không chết, nhưng khi thấy được Trần Lạc quả thực không chết, nàng lại không cao hứng như mình nghĩ, trái lại còn thấy sợ sệt.
Nhân quả kiếp trước cái gì? Duyên tại kiếp này cái gì? Liên quan vận mệnh cái gì?
Thực sự là quá đau trứng, đây là cảm giác bỗng nhiên dấy lên trong lòng Trần Lạc, cảm giác mình thực sự giống như bị vận mệnh bắt cóc, không hiểu sao gắn cho các mác diệt thế tai tinh không nói, hiện tại còn nhân quả kiếp trước gì đó, duyên tại kiếp này gì đó, những thứ này liên quan quá rắc rối phức tạp, khiến hắn đau đầu cũng khiến hắn cảm thấy vô cùng bất đắc dĩ. Nghĩ tới đây, không khỏi hoài nghi có phải vận mệnh của mình bị trớ chú thực hay không, mẹ nó, sao hắn thấy cái gì cũng liên quan đến vận mệnh, trốn đâu cũng không thoát nổi, liền hỏi:
- Có phải ngươi cũng cảm thấy ta chết đi rồi mọi người mới được thoải mái?
Ngự nương Mạn Đà La đột nhiên ngẩn ra, sâu sắc nhìn Trần Lạc, một lát cũng không nói một chứ, cứ thế nhìn, nàng không biết vấn đề này, cũng không cách nào trả lời được, nàng biết rất rõ là mình yêu người đàn ông trước mắt này, cũng biết rất rõ nếu như hắn chết đi, trong lòng nàng sẽ rất đau khổ, thế nhưng nàng cũng sợ, sợ sau khi yêu người đàn ông trước mắt này rồi, nàng sẽ dẫm vào vết xe đổ của Ngũ y thiên hạ, từ yêu cho tới hận, thống khổ luân hồi.
- Ai…
Thở dài, Trần Lạc đứng lên, xoay người rời đi.
- Ngươi muốn… Đi?
Tiểu Mạn Đà La đứng lên, biểu hiện có chút phức tạp.
- Không đi thì sao đây? Nếu ta còn sống chỉ khiến mọi người thống khổ, như vậy ta không đi còn làm gì khác được?
- Ta chưa từng nói lời như vậy.